Phó Thất kinh ngạc trước việc cô bé tám tuổi nói tục thì đúng là kinh ngạc thật, nhưng chỉ số thông minh của anh vẫn còn đó. Nhận thấy cô bé dùng từ ngữ rất lễ phép, còn cương thi thì im như thóc, anh nhanh chóng hiểu ra chuyện này không thể không liên quan đến cô.
Nếu thực sự không liên quan, cô đã chẳng im lặng như thế.
"Bé cưng, chuyện giáo dục của cô chúng ta để sau hãy bàn."
Phó Thất bình thản nói xong, chuyển giọng ôn hòa: "Chào quý cô Sún Răng, xin hỏi bé cưng nhà tôi tối qua có được ăn uống tử tế không?"
Quý cô Sún Răng ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Không ạ."
Phó Thất: "Tại sao không?"
Quý cô Sún Răng ấp úng hai tiếng, quay sang nhìn cô bé mười tuổi. Với tư cách là chị cả, cô bé mười tuổi đáp lại rất logic: "Người xấu không được ăn đồ ăn!"
Phó Thất hỏi: "Cháu là ai?"
Cô bé mười tuổi đáp: "Cháu là đứa hôm qua cấu chân chú đấy."
Cương thi bên cạnh, kẻ bị nghi ngờ dạy hư trẻ nhỏ, chột dạ đến mức không dám hé răng. Nghe tới đây, lòng cô hết sức phức tạp. Hôm qua chỉ thấy hai đứa nhỏ lao vào vồ Phó Thất, không ngờ hai đứa còn ra tay tàn độc đến thế.
Một đứa cắn, một đứa cấu, đúng là quá tàn nhẫn.
Hương Hương đáng thương của cô!
"Chào quý cô Cấu Chân." Phó Thất tỏ ra vô cùng lịch thiệp, lễ phép nói: "Bé cưng nhà tôi dễ bị hạ đường huyết, không ăn gì sẽ bị chóng mặt. Trong túi nó có kẹo, nhờ cháu giúp bóc một viên cho ẻm ăn được không?"
Quý cô Cấu Chân do dự.
"Các cháu tịch thu kẹo của ẻm rồi à?"
"Không có!"
Mấy cô gái này có sự cảnh giác rất lớn với người ngoài, nhưng Tần Trăn cùng là nữ giới, hơn nữa không hề làm tổn hại đến họ, nên các cô không cảm nhận được mối đe dọa ác ý, cũng không làm hại cô, chỉ trói cô lại rồi để túi xách sang một bên.
"Không có là tốt rồi." Phó Thất kiên nhẫn giảng đạo lý với họ, "Nhờ cháu giúp bóc cho ẻm một viên kẹo nhé? Để đền đáp, nếu thuốc không đủ, tôi vẫn còn, có thể tiếp tục mang đến."
"Được thôi." Quý cô Cấu Chân thỏa hiệp, vừa dùng dao đe dọa cương thi, vừa bảo Quý cô Sún Răng đi lục túi.
Bắt một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn đi bóc kẹo cho người lớn ăn?
Phải nói là Phó Hương Hương đúng là tên khốn tâm địa đen tối!
Tần Trăn nghe rõ mồn một tiếng nước miếng nuốt "ực ực" của cô bé Sún Răng khi giấy gói kẹo bị bóc ra.
Thế nhưng cô bé vô cùng kiên trì, kiên cường đút viên kẹo vào miệng cương thi, sau đó kéo khóa túi lại rồi tiếp tục cầm dao đề phòng cô.
Đúng là đứa trẻ ngoan.
Cương thi cảm thán trong lòng, nhai viên kẹo trong miệng kêu "rắc rắc", nghe mà hai cô bé nhỏ ch** n**c miếng ròng ròng.
Phó Thất cũng nghe thấy, giọng cười cười nói: "Bé cưng, dưới hầm buồn chán không? Tôi mang hạt hướng dương của cô tới này, có muốn ăn không?"
"Ăn kiểu gì?" Tần Trăn nói, "Tui đang bị trói, không bóc được hạt."
"Thương lượng với họ cởi trói cho cô nhé?" Phó Thất nói, "Nếu không thì chỉ đành phiền hai vị quý cô kia bóc giúp cô vậy."
Tên khốn tâm địa đen tối này nhắm vào hai lao động trẻ em, cương thi thấy lương tâm không yên, không muốn đồng ý, nào ngờ loài người quá gian xảo, vừa nói xong đã nhét hai túi hạt hướng dương qua khe hở.
Cương thi đành bị động trở thành đồng bọn của anh.
Sau khi hai cô bé nhặt hạt lên, nhìn nhau khó xử rồi định đi tìm hai chị lớn. Nhưng Tiểu Á và Tiểu Lê đang bận xử lý vết thương cho cụ bà, chẳng có thời gian lo cho chúng.
"Lũ xác sống lại tới đập cửa rồi, tôi phải đi sửa cánh cổng sắt lớn đây, lát nữa sẽ quay lại giải khuây cho các cháu." Phó Thất nói ở bên ngoài, tiếng đập cửa "khùng khùng" của xác sống vang lên làm nền thật, "Vất vả cho hai quý cô chăm sóc bé cưng nhà tôi rồi, lát nữa tôi sẽ mang thêm thuốc trị thương tới đền đáp các cháu."
"Thuốc trị thương" đánh trúng tim đen của hai cô bé, chúng đắn đo một hồi rồi ngồi bệt xuống đất bóc hạt cho cương thi.
Người trong mạt thế hoặc chủ động hoặc bị động đều học được rất nhiều kỹ năng. Tiểu Á và Tiểu Lê, hai cô gái mười mấy tuổi cùng nhau xử lý vết thương cho cụ bà, đến lúc cho uống thuốc thì không biết liều lượng.
Hướng dẫn sử dụng ghi quá nhiều con số, họ không biết đâu là liều dùng phù hợp. Khi ra ngoài tìm Tần Trăn, họ thấy cô đang ngồi xổm dưới đất cùng hai cô bé nhỏ.
Hai cô bé vây quanh cô, vừa nuốt nước miếng vừa bóc hạt đút cho cô. Tất nhiên, đôi khi cương thi chê chúng bóc xấu không chịu ăn, những hạt đó đành rơi vào miệng chúng.
Dưới chân ba người đã chất một đống vỏ hạt.
Tiểu Á chấn động: "Hai đứa đang làm gì đấy!"
Cô bé Cấu Chân nhai hạt nói: "Chăm sóc chị ấy, gã Hương Hương kia sẽ cho thêm thuốc."
Tiểu Á định nói gì đó rồi thôi, cuối cùng bước tới với vẻ mặt cứng đờ, cầm tờ hướng dẫn sử dụng hỏi Tần Trăn cách uống thuốc.
Tần Trăn thở dài: "Thấy chưa, không biết chữ thì có thuốc cũng chẳng biết uống."
Mặt Tiểu Á đỏ bừng, vì cụ bà nên cô ấy nhẫn nhịn không nói lại.
Đa phần các tờ hướng dẫn đều dễ hiểu, nhưng luôn có những loại thuốc phải căn cứ vào cân nặng, độ tuổi mới xác định được liều lượng, khiến người ta luôn cảm thấy bối rối.
Cương thi tiếp xúc lại với văn minh loài người cũng chỉ mới hơn nửa năm, thứ này đối với cô cũng khá là khó khăn.
Dưới sự chứng kiến của mấy cô gái, cô nghiêm túc đọc hồi lâu rồi ngẩng đầu gọi ra ngoài: "Hương Hương!"
Tiểu Á nghẹn lời: "Nãy giờ tưởng giỏi lắm, hóa ra cô cũng không hiểu!"
Tần Trăn: "..."
Giả vờ như không nghe thấy!
Cuối cùng là Phó Thất hỏi vài tình huống rồi ghi chú liều lượng cụ thể, các lưu ý sử dụng lên vỏ hộp thuốc rồi mới đưa xuống, lúc đưa còn không yên tâm hỏi: "Số Ả Rập nhận được chứ?"
Làm Tiểu Á lại thêm một phen thẹn quá hóa giận.
Ngày hôm đó, Tần Trăn vẫn làm con tin dưới hầm, còn Phó Thất thì tìm dụng cụ hàn lại cánh cổng sắt lớn bị phá hỏng bên ngoài.
Làm vậy vẫn không thể chặn được xác sống, chỉ cần đủ đông, chúng hoàn toàn có thể chồng lên nhau rồi trèo vào sân. Nhưng việc này cần một khoảng thời gian nhất định.
Phó Thất làm xong, thông báo với các quý cô trong hầm rằng nếu ở dưới đất buồn quá thì có thể lên sân hoạt động một chút.
Với tư cách là người đàn ông bị đề phòng trọng điểm, anh không thể ở lại, làm xong việc liền quay về đối phó với Lâm Diệp.
Nhưng các quý cô trong hầm không dễ tin anh đến thế, không một ai ra ngoài. Sự thỏa hiệp duy nhất là họ cởi trói cho Cương thi từ sau lưng chuyển ra phía trước, và khi ăn uống cũng đút cho Tần Trăn một ít.
Cương thi không có vị giác, không nếm ra được vị của món lê khô đó, cô muốn ăn kẹo hơn.
Cô đòi ăn kẹo rồi tốt bụng chia cho mấy cô bé. Tiểu Á không nhận, mấy cô còn lại dù nuốt nước miếng ừng ực nhưng cũng từ chối.
Mối quan hệ giữa họ vẫn chưa gọi là thân thiết, nhưng các cô gái đã quá lâu không giao lưu với người ngoài nên sự tò mò là khó tránh khỏi, nhất là hai cô bé nhỏ.
Những đêm mất ngủ, cô bé Sún Răng lại tìm Tần Trăn nói chuyện: "Sao gã Hương Hương lại gọi chị là bé cưng thế?"
Cương thi đáp: "Vì tui chính là bé cưng mà."
Cô bé Sún Răng nghiêng đầu: "Hồi nhỏ em cũng là bé cưng."
Cô bé còn nhỏ xíu, vì thiếu răng nên nói chuyện còn hơi ngọng, đầy hơi thở trẻ con, vậy mà lại nói chuyện "hồi nhỏ" nghiêm túc đến mức ngây thơ đáng yêu.
Nhưng ngẫm lại câu này, lại thấy chua xót vô cùng.
Đứa trẻ vẫn là đứa trẻ ấy, chỉ là người coi cô bé là bé cưng thì không còn nữa.
Tiểu Á nhạy cảm ngắt lời câu hỏi này, đanh đá hỏi: "Rốt cuộc các người là ai?"
Tần Trăn: "Đã bảo rồi mà, chúng tui là Tiểu đội số 1 thời mạt thế, nhận ủy thác của căn cứ An Khang đến đón các người về căn cứ."
Tiểu Á: "Từ tên đội đến thành viên các người đều không đàng hoàng, nhìn kiểu gì cũng không giống người tốt."
Tần Trăn vô cùng đồng tình, thâm tâm cho rằng Phó Thất phải chịu trách nhiệm toàn bộ cho chuyện này. Nhưng đây là chuyện nội bộ trong đội, "xấu chàng thì hổ ai", cô bèn nói: "Đó là định kiến thôi, đội chúng tui đều là người tốt, mạnh lắm đấy!"
"Người tốt nhà ai lại lừa trẻ con đi làm việc?"
Cương thi đỏ mặt, bỏ qua chuyện này, kể lại những việc họ từng làm trên đường đi, nào là cứu đàn em, cứu bà lão, lật đổ sự bạo chính cá nhân, giúp tìm thuốc khống chế dịch bệnh...
Những chuyện này đối với những đứa trẻ quanh năm trốn dưới hầm là quá xa xôi. Tiểu Á chất vấn: "Nếu gã Hương Hương kia nói thì còn tin được, còn cô thì không, nhìn cô chẳng mạnh mẽ chút nào."
Cương thi không phục: "Tui là đạo sĩ chính thống xuất thân từ Thanh Dương Quan đấy, tui biết làm phép, mạnh lắm đấy!"
Tiểu Á khinh khỉnh cười nhạo.
Cô bé Sún Răng không hiểu, hỏi: "Làm phép là gì ạ?"
Cương thi đáp: "Là ma thuật đấy, tui biết vẽ bùa, biết bùa tàng hình không? Dán lên người một cái là xác sống không nhìn thấy mình nữa, nên tui có thể đi lại tự do trong bầy xác sống."
Cô bé Sún Răng "òa" một tiếng: "Đi lại tự do là gì ạ?"
"Là đi lại dễ dàng như đi vào chỗ không người." Tần Trăn nói: "Ý là tui có pháp lực, muốn đi đâu thì đi như cơn gió!"
Cô bé Sún Răng lại "òa" một tiếng nữa.
"Đừng nghe chị ta bốc phét." Tiểu Á nhất quyết không tin.
"Thật mà!" Tần Trăn nói lớn, "Hạt hướng dương và kẹo của tui đều là do những người được tui cứu tặng đấy!"
"Không tin." Tiểu Á rất cứng đầu, ra lệnh cho tất cả đi ngủ, không được nói chuyện nữa.
.
Tần Trăn ở dưới hầm cùng mấy cô gái được hai ngày. Đến ngày thứ ba, cụ bà uống thuốc xong đã hạ sốt, tỉnh táo được một lúc khiến mấy cô gái rất vui mừng.
Mấy ngày nay, Tiểu Á và Tiểu Lê bận chăm sóc cụ, hai cô bé nhỏ được phân công canh chừng Tần Trăn.
Họ vẫn gọi Tần Trăn là "người đàn bà xấu xa", nhưng có ác ý hay không thì có thể cảm nhận được. Dần dần, Tiểu Á không còn bài xích Tần Trăn như trước, hai cô bé nhỏ cũng ngày càng thân thiết với cô hơn.
Tần Trăn nhờ đó mà biết dưới hầm có một lỗ thông hơi thông lên mái nhà. Trước kia một chị gái đi cùng họ rất khéo tay, đã dùng nguyên lý khúc xạ ánh sáng của gương làm ra một cửa quan sát đơn giản, có thể nhìn thấy tình hình trên sân từ dưới hầm.
Họ chính là dùng cách này để xác nhận bên ngoài có nguy hiểm hay không, để tiện ra ngoài phơi đồ ăn và lấy nước.
Tần Trăn cũng biết cụ bà vốn chỉ vô tình bị vật sắc nhọn rạch trúng cánh tay, do điều kiện vệ sinh kém khiến vết thương bị nhiễm trùng, dần dần trở nặng mới hôn mê.
Cô còn biết những người này vốn dĩ là người dưng nước lã.
Cương thi cảm thấy trong lòng rất khó chịu. Khi nói chuyện với Phó Thất qua khe cửa hầm, anh bảo: "Thế thì làm sao? Ra đây để tôi ôm an ủi nhé?"
Sợi dây trên tay Tần Trăn đã được cởi ra, nhưng cửa hầm khóa từ bên trong, cô không có chìa. Thật ra nếu muốn ra ngoài thì cũng không phải là không có cách.
Nhưng một khi cô thực sự ra ngoài, lòng tin khó khăn lắm mới xây dựng được với Tiểu Lê và những người khác sẽ sụp đổ, mọi nỗ lực những ngày qua của cô đều đổ sông đổ bể.
Cô là một cương thi có trách nhiệm, sẽ không vì sự bốc đồng nhất thời mà làm hỏng nhiệm vụ.
Tần Trăn lấy sổ và bút ra, mượn ánh sáng lờ mờ từ khe cửa lẩm bẩm: "Thái độ làm nhiệm vụ không nghiêm túc, có ý đồ làm hỏng đạo tâm của mình, ghi một lỗi."
Phó Thất: "...Cái gì?"
"Không có gì!" Cương thi lảng sang chuyện khác: "Bên phía Trần Tưởng thế nào rồi?"
"Chưa có tiến triển."
Trần Tưởng và Lão Mặc đã đi một vòng quanh căn cứ An Khang và vùng Lâm Hương, có gặp vài người bản địa nhưng đều là thanh niên hai mươi, ba mươi tuổi, không hỏi được bất kỳ tin tức gì.
Bên đó chưa có tiến triển, vừa hay bên này Tiểu Á và những người khác cũng chưa chịu gật đầu về căn cứ, cứ giằng co tiếp thôi.
"Lâm Diệp đâu?"
Phó Thất đáp: "Đi tìm kẹo cho cô rồi."
Tần Trăn lấy sổ ra, vừa lẩm bẩm vừa ghi: "Dùng công làm tư, ghi một lỗi."
Phó Thất nghe ra có gì đó không ổn: "Bé cưng, cô đang ghi cái gì thế?"
Tần Trăn: "Không có gì!"
Hai cô bé nhỏ nằm tựa bên cạnh xem cô viết cùng ngẩng đầu hét lên phía trên: "Không có gì!"
Cảnh tượng một cương thi và hai đứa trẻ chung sống hòa thuận này khiến Phó Thất cảm thấy bất an. Anh hỏi: "bé cưng, Quý cô Sún Răng và Quý cô Cấu Chân mấy ngày nay đều đi theo cô à?"
"Đúng vậy."
Hai đứa này sắp tiến hóa thành tiểu đệ đi theo cương thi rồi.
Phó Thất mấy ngày nay trở thành chân chạy vặt, giúp họ tìm nước, tìm đồ ăn tươi, tìm được xong chỉ có thể đặt ở cửa hầm chứ anh không được vào, chỉ có thể thỉnh thoảng nói vài câu với Tần Trăn qua cửa hầm.
Anh chỉ biết mối quan hệ giữa Tần Trăn và Tiểu Á đang dần dịu lại chứ không biết tình hình cụ thể. Lúc này phát hiện hai đứa nhỏ đang bám theo Cương thi, anh lập tức có dự cảm không lành: "Cô không dạy dỗ bậy bạ gì đấy chứ?"
"Tui mới không có." Tần Trăn không vui đáp: "Ngày nào tui cũng kể chuyện cho chúng nghe, không có dạy bậy gì cả."
Sau sự cố nói tục, Tần Trăn đã nhận ra sai lầm của mình, không dạy thứ kỳ lạ nào nữa.
Không tin tưởng cương thi, ghi thêm một lỗi nữa cho anh!
Phó Thất: "Cô kể cho chúng nghe chuyện gì?"
Cương thi mất kiên nhẫn: "Anh cứ hỏi hỏi hỏi mãi, chuyện của con gái chúng tui, đàn ông các anh quản nhiều làm gì? Giống b**n th** thế!"
"b**n th**!" Hai cô bé bắt chước theo.
Phó Thất: "..."
Cương thi nhỏ này vô tâm vô phế, trước kia còn dính anh như sam, mấy ngày nay bị ép tách ra, không sờ được da thịt anh nữa liền chuyên tâm đi làm chị đại dẫn dắt tiểu muội, không còn chút nhiệt tình nào với anh nữa.
Phó Thất nhếch môi, lạnh nhạt nói: "Được, tôi không quản nữa. Sau này có chuyện gì đừng đến tìm tôi giả vờ đáng thương, cũng đừng thèm khát anh nữa."
"Thèm khát da thịt tôi" - vì sự tồn tại của bọn trẻ, anh đã lược bớt câu này.
Tần Trăn hiểu ý đe dọa của anh, nhưng cô đang đóng vai chị đại dẫn dắt hai cô em gái, anh cứ vạch trần cô thế này thì đáng ghét quá.
Cô nói: "Nếu anh rảnh thì đi làm thêm mấy cái diều đi, đừng có ở đây làm phiền người ta nữa!"
Phó Thất bị ghẻ lạnh đành đen mặt đi làm đồ chơi cho người ta.
Phó Thất làm thì thôi đi, Lâm Diệp - gã thanh niên "nhiệt tình" rảnh rỗi - cũng phải làm cùng. Mấy ngày liền, Lâm Diệp sắp phát điên rồi.
Nhưng Tần Trăn vẫn đang làm con tin trong tay đám trẻ, cô không đi thì Phó Thất không thể rời khỏi, Lâm Diệp chỉ đành đè nén sự nóng nảy mà chờ đợi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Số thuốc Phó Thất mang đến rất đầy đủ, cụ bà đã dùng thuốc kịp thời, tuy chưa thể xuống đất đi lại được nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều. Chiều tối hôm đó, vừa tỉnh dậy cụ đã đích thân cảm ơn Tần Trăn.
Cương thi xua tay, vẻ mặt đầy nghiêm nghị, trang trọng nói: "Không cần cảm ơn tui, muốn cảm ơn thì cảm ơn nhà nước đi! Là nhà nước cứu bà đấy!"
Cụ bà bị cô làm cho đứng hình một lúc mới đáp: "...Tiểu Tần, nhìn cháu còn trẻ thế mà cách nói chuyện quan cách quá."
Đấy là đương nhiên, dù gì mình cũng là cương thi từng làm đội trưởng, có tầm vóc hẳn hoi.
Cương thi cảm thấy mình còn trách nhiệm hơn cả Phó Thất, nếu không phải thân phận nhạy cảm, cô thật sự phù hợp làm đội trưởng hơn anh.
Với tâm trạng đầy tiếc nuối đó, cô chính nghĩa nói: "Đây là sự thật, nếu bà thực sự cảm ơn thì hãy dẫn họ về căn cứ, cho họ đi học! Đừng để bọn trẻ làm người mù, mù chữ cả đời!"
Cụ bà không hiểu tình hình trong căn cứ, thở dài: "Thời thế này, sống được đã là tốt rồi, biết chữ hay không cũng chẳng quan trọng nữa."
"Quan trọng chứ!" Tần Trăn phản bác: "Không biết chữ thì thuốc uống như thế nào cũng không biết."
Cụ bà mỉm cười nhìn cô: "Người bình thường như chúng ta lấy đâu ra bản lĩnh mà tìm thuốc?"
Ý trong lời cụ là nếu không gặp được Tần Trăn và Phó Thất, họ còn chẳng tìm được thuốc, huống chi là đọc hướng dẫn sử dụng, nên biết chữ hay không chẳng quan trọng.
"Hừ." Tiểu Á lớn tuổi hơn, chứng kiến nhiều chuyện tàn khốc hơn, địch ý với căn cứ và giai cấp sâu sắc nhất, nên cô ấy hoàn toàn đồng tình, lạnh lùng hừ mũi bên cạnh.
Cương thi vốn tưởng mình dùng đạo lý gia đình quốc gia để đè bẹp cụ bà, ép cụ phải khuyên nhủ mấy đứa trẻ về căn cứ, nào ngờ sau một vòng thuyết phục, cụ bà lại có xu hướng đứng về phía Tiểu Á.
Cương thi cuống lên, nói lớn: "Nhất định phải biết chữ! Mỗi người đều phải biết chữ, nếu không, nếu không..."
"Nếu không thì sao?"
"Nếu không..."
Năm cặp mắt bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào Cương thi, chờ đợi lý do phải biết chữ của cô. Tần Trăn bị nhìn đến mức sốt ruột, miệng lưỡi không kịp suy nghĩ: "Nếu không thì bắn chết!"
Cô viện dẫn lý do: "Luật mới quy định, sau này ai không biết chữ, tất cả đều bị lôi ra ngoài bắn chết!"
Dưới hầm im lặng một hồi lâu. Một lúc sau, cụ bà hiền từ cười: "Tiểu Tần thật là đứa trẻ đáng yêu."
Tần Trăn: "..."
Bà già này thật đáng ghét!
Cương thi tuyên bố, cụ bà chính là kẻ thù truyền kiếp của mình!
Có lẽ nhận ra sự bực bội của Tần Trăn, cụ bà nói khẽ: "Biết chữ tất nhiên là chuyện tốt, chỉ là những đứa trẻ này và bà già này đều quá yếu đuối, về căn cứ chỉ là gánh nặng, sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ... Tiểu Á và Tiểu Lê thì có thể không bị ghét bỏ, nhưng con gái tầm tuổi này rất dễ bị người ta nhắm đến..."
Tần Trăn đang định giải thích với cụ rằng căn cứ An Khang do chính phủ quản lý, không có mấy chuyện đó, thì đột nhiên "Ầm" một tiếng sấm vang dội, âm thanh quá lớn vang vọng khắp căn hầm, chấn động đến mức như thể hầm sắp sụp đổ.
Tất cả mọi người đều giật bắn mình, nín thở.
Một lát sau, thêm một tiếng sấm trầm đục cùng tiếng mưa rả rích vang lên, mấy người mới thở phào nhẹ nhõm.
"Mùa xuân đúng là dễ có sấm sét thật." Cụ bà cười an ủi mấy cô bé.
Mùa xuân đúng là dễ có sấm sét, sau đó lại vang lên rầm rầm mấy lần nữa.
Nghe tiếng sấm dưới lòng đất thực ra khá đáng sợ. Mấy cô gái nép sát vào nhau, im lặng khiến Tần Trăn cũng không thể tiếp tục chủ đề vừa rồi.
Không nói thì thôi vậy, dù sao vẫn còn cơ hội.
Cương thi lạc quan, cùng mấy cô gái chen vào khu nghỉ ngơi sau tấm rèm, tranh giành chăn đắp với người ta.
Tranh giành một hồi, cô chun chun mũi hỏi: "Cái gì đang cháy thế?"
Tiểu Á nhanh chóng ra ngoài kiểm tra bếp lò rồi nói: "Không phải lò, chị ngửi nhầm rồi à?"
Tần Trăn hít hít mũi thật kỹ, sao cứ thấy mùi khói khét lẹt thế nhỉ.
Đang định tìm nguồn gốc, Quý cô Sún Răng bên cạnh đột nhiên "hắt xì" một cái thật to, Quý cô Cấu Chân cũng ho khù khụ: "Khét quá!"
"Đúng là có mùi khói!"
Không phải ở dưới hầm, vậy là ở bên ngoài.
Tiểu Á lao nhanh đến lối vào hầm, đẩy thử cửa nhưng không đẩy được. Cô lại chạy sang lối vào khác, vẫn không đẩy được. Cuối cùng Tiểu Lê chạy tới, hai người cùng dùng sức mới miễn cưỡng đẩy ra được một khe hở nhỏ.
Thế nhưng thứ tràn vào qua khe hở ngoài ánh sáng và làn mưa, còn có một làn khói đậm đặc khét lẹt.
Cả hai người không hề đề phòng mà hít phải, cuống họng nghẹn lại, ho sặc sụa. Cánh cửa hầm vừa hé ra được một phân đã "bụp" một tiếng dập lại.
"Bên ngoài cháy rồi!"
Đám cháy có vẻ không nhỏ, bị cơn mưa xuân ẩm ướt đè xuống tạo thành làn khói đậm đặc, len lỏi qua khe hở chui vào trong hầm.
Chỉ trong giây lát, trong hầm đã tràn ngập khói đặc, mấy người ho không ngừng. Không khó để tưởng tượng, họ chưa kịp bị lửa thiêu chết thì đã bị ngạt khói mà chết rồi.
Mấy người tụ lại với nhau, cố dùng sức đẩy cánh cửa hầm dưới làn khói đậm đặc. Mỗi lần vừa hé ra một khe nhỏ, khói lại cuộn vào khiến người ta khó thở, không thể dùng sức.
Trong lúc hoảng loạn, tiếng còi xe xuyên qua làn khói và tiếng sấm truyền tới dưới hầm.
"Hương Hương!" Tần Trăn hét lớn.
Sau một hồi âm thanh hỗn loạn, cửa hầm bị lôi mạnh từ bên ngoài.
"Mau ra ngoài!" Tiếng Phó Thất vang lên.
Giờ thì chẳng còn gì phải lo lắng nữa, Tần Trăn đẩy từ dưới, Phó Thất kéo từ trên, nhanh chóng lôi mấy người ra ngoài.
Lên đến nơi mới phát hiện, cây táo khổng lồ trong sân như bị sét đánh, cháy rực và đổ sập lên mái nhà, đánh sập bức tường, đè lên lối vào hầm.
Chuyện này trùng hợp đến mức lạ lùng.
Tần Trăn quay đầu lại định nhìn kỹ thì bị Phó Thất túm lấy cánh tay lôi đi: "Đi trước đã, chuyện gì tính sau."
Nhưng muốn đi đâu có dễ vậy. Ngọn lửa và âm thanh lớn đã thu hút một đàn xác sống bao vây bên ngoài sân, chúng đã nhấn chìm chiếc xe của Phó Thất. Nếu cánh cổng sắt lớn không được sửa chữa kịp thời, giờ này xác sống chắc đã xông vào rồi.
"Phải có người dụ xác sống ra ngoài trước."
Phó Thất nói xong liền quay đầu nhìn năm vị quý cô vừa được cứu ra từ dưới hầm.
Đã xế chiều, trời tối sầm, sấm chớp đùng đoàng. Khi Phó Thất quay đầu lại, một tia sét vừa hay đánh ngang trên bầu trời phía sau anh. Ánh sáng trắng chói lòa làm bóng lưng anh trông cao lớn đáng sợ hơn, lại càng làm nổi bật nét góc cạnh sắc lạnh trên gương mặt anh.
Trước mặt anh, hai đứa nhỏ, hai thiếu nữ, cộng thêm một cụ bà ốm yếu, năm người như năm con gà con mặc người làm thịt, thu mình lại với nhau.
"Nói nghe hay lắm, gặp nguy hiểm không phải cũng lấy chúng tôi ra làm mồi sao?" Tiểu Á châm chọc sắc lẹm, đồng thời bước lên một bước, hận thù nói: "Không cần nói mấy lời đường mật đó nữa, tôi đi thì tôi đi!"
Phó Thất cau mày quét mắt nhìn cô một lượt rồi nói: "Cháu không được."
Anh nhìn thẳng vào hai đứa trẻ và cụ bà đang được dìu, nói: "Nguy hiểm quá, phải để người già và trẻ con đi trước."
Anh lại quay sang Tần Trăn hỏi: "Cô thấy thế nào?"
"Đúng thế!" Tần Trăn lớn tiếng đồng tình, sau đó ôm chầm lấy Quý cô Sún Răng đang ho sặc sụa vào lòng, miệng phát ra tiếng cười độc địa nói: "Tui chọn đứa này, tuổi nhỏ nhất, thịt thơm nhất!"
Lời đối đáp vô sỉ không chút che đậy này làm hai cô gái trẻ choáng váng.
Nhưng Tần Trăn chẳng quan tâm nhiều như thế. Cô nở một nụ cười nham hiểm về phía mọi người, ôm cô bé nhảy ra ngoài bức tường đầy rẫy xác sống.
Tiểu Á và Tiểu Lê không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn người biến mất. Ngay giây tiếp theo, tiếng hét kinh hoàng của cô bé vang vọng khắp chân trời.
"Á!"
【Lời tác giả】
Nhật ký Cương thi - Tần Tần (15)
Ngày... tháng... năm.
Ngoài mộ.
Thời tiết mưa.
Về khoản diễn xuất, cương thi chưa bao giờ nhận thua!