Khi quyết định giúp tìm những đứa trẻ này, Phó Thất đã nói, vì là nữ giới duy nhất trong đội nên lần này Tần Trăn sẽ là chủ lực.
Con cương thi này đương nhiên không từ chối.
Cô theo bốn cô gái đi xuống hầm. Dưới hầm ẩm ướt, mùi khó chịu vô cùng. Sau khi Tiểu Á kéo dây thừng, cánh cửa dày nặng "rầm" một tiếng đóng sập lại, không gian bên trong lập tức chìm vào bóng tối.
Tần Trăn không nhìn thấy gì, không dám cử động bừa bãi. Mấy cô gái kia rõ ràng đã quá quen thuộc với nơi này, nhanh chóng tập trung về một phía.
Sau một hồi sột soạt, có người trong bóng tối lên tiếng: "Anh ta thật lợi hại!"
"Lợi hại thì có ích gì, cũng đâu phải người tốt. Kiểu người này càng giỏi thì càng đáng sợ."
"Đúng vậy, biết thế lúc nãy nên trói luôn anh ta lại."
Tần Trăn đoán chắc là họ đã nhìn thấy tình hình bên ngoài qua thứ gì đó, bèn nói: "Các cô đang ở đâu đấy? Cho tui vào chung với."
Tiếng cô vừa dứt, dưới hầm lặng ngắt như tờ.
Khoảng hai giây sau, "bạch" một tiếng, một đốm lửa bùng lên trong bóng tối, nhanh chóng đốt cháy một cái bếp lò trét bùn, căn hầm bừng sáng.
Bốn cô gái đang vây quanh một cái bàn thấp, cảnh giác nhìn cô.
Tần Trăn thức thời giơ hai tay lên, nói: "Tui chỉ muốn xem Hương Hương thế nào rồi."
"Hương Hương? Là cái gã đi cùng cô đó hả?"
"Ừ ừ."
"Đàn ông con trai mà đặt cái tên đó, chắc chắn không phải người đàng hoàng!"
Tần Trăn rất đồng tình: "Đúng thế thật!"
Người đang nói chuyện với Tần Trăn là cô bé mười tuổi. Ngay khi Tần Trăn vừa dứt lời, Tiểu Á chen vào: "Đừng nói với cô ta nhiều quá, cô ta cũng chẳng phải người tốt đâu."
Ngăn cô bé xong, giọng Tiểu Á trở nên nghiêm khắc hơn, quay sang nói với cô gái tóc dài: "Tôi đã bảo rồi, ngoại trừ tìm đồ nhu yếu phẩm thì không được ra ngoài, vậy mà cô còn dẫn chúng nó đi xem thả diều... Hai đứa nó còn nhỏ, còn cô thì sao? Cô bao nhiêu tuổi rồi? Không biết chừng mực à!"
Cô gái tóc dài trông có vẻ xấu hổ, lí nhí thanh minh: "Là chúng nó chưa nhìn thấy bao giờ, nhất quyết đòi đi..."
"Chúng nó đòi đi, cô liền dẫn đi à?"
Cô gái tóc dài bị mắng đến mức không nói được gì nữa.
Hai cô bé nhỏ cũng rất lúng túng, định giúp cô gái tóc dài nói đỡ: "Không phải lỗi của chị Tiểu Lê, là chúng em..."
"Các người đoàn kết nhỉ." Tiểu Á đột ngột gằn giọng, cười lạnh nói: "Các người muốn làm gì tôi không quản, nhưng tôi còn phải sống ở đây, tôi không muốn bị làm phiền, thế nên có thể làm ơn trước khi làm gì thì dùng cái não suy nghĩ chút được không? Hay là các người không có não?"
Lời này nghe thật khó nghe.
Cô gái tóc dài tên Tiểu Lê và hai cô bé nhỏ đều không dám lên tiếng nữa.
Tiểu Á nhìn thấy thì càng tức giận, mũi nhọn lại chĩa vào Tiểu Lê, giọng sắc lẹm: "Cô muốn làm người tốt tôi không phản đối, nhưng làm ơn tự gây họa thì tự giải quyết đi, đừng liên lụy đến tôi!"
Có lẽ bị câu này chọc trúng, Tiểu Lê đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài. Hai cô bé nhỏ sợ hết hồn, vội vàng chạy theo giữ cô ấy lại.
Cương thi chứng kiến cảnh người ta nội chiến, lại còn tận mắt thấy họ cãi vã, cảm thấy vô cùng lúng túng.
Nhiệm vụ là tìm mấy đứa trẻ này thuyết phục về căn cứ, sao giờ lại thành ra cô là người châm ngòi thế này?
Tiểu Lê cũng chỉ tầm mười bốn, mười lăm tuổi, nếu thực sự bốc đồng chạy ra ngoài giết xác sống rồi bị cắn thì tội của Tần Trăn lớn lắm.
Cô vừa hay đang đứng ngay dưới lối vào hầm, vội dang tay ra cản: "Chuyện nhỏ thôi mà, đừng cãi nhau, đừng..."
Cô có lòng ngăn cản, nhưng Tiểu Lê - người vừa bị mắng đến mức không ngẩng đầu lên nổi - lại xông vào cô, túm lấy cánh tay Tần Trăn đẩy mạnh vào bức tường bùn của hầm.
Hai cô bé đi theo cô ấy cũng như phát điên, mỗi đứa ôm lấy một bên chân cương thi.
Tần Trăn còn muốn khuyên bảo họ đừng bốc đồng, chị em phải hòa thuận, lời chưa kịp nói ra thì Tiểu Á đã lao tới, thuần thục quấn mấy vòng dây thừng quanh người cô, trói nghiến lại.
"..."
Tần Trăn hiểu rồi!
"Lại chiêu này à?" Cô vừa chấn động vừa bi phẫn, "Dương đông kích tây dùng dễ thế sao!"
Cô có lòng tốt khuyên can, hóa ra đây là mưu kế họ dùng để gài bẫy cô?
Làm cô cứ như một đứa ngốc vậy!
"Ha ha!" Cô bé nhỏ nhất vui vẻ vỗ tay, để lộ chiếc răng cửa bị khuyết.
Tiểu Lê cũng ngẩng đầu lên, cùng với Tiểu Á nở nụ cười nhẹ nhõm: "Hết cách rồi, cái gã Hương Hương kia lợi hại quá, nhảy một bước là lên tới mái nhà. Cô là đồng bọn của anh ta, chắc cũng chẳng vừa, không trói lại tụi này không yên tâm."
Cương thi thấy tủi thân, "Anh ta lợi hại thì các người đi trói anh ta đi chứ!"
"Nếu anh ta còn dám mò đến, đương nhiên sẽ trói cả hai." Tiểu Á tuy biểu cảm dịu đi nhưng giọng vẫn rất dữ, "Tốt nhất cô ngoan ngoãn một chút, dám giở trò xấu, tụi này giết cô!"
"Giết cô!"
"Cho cô đi làm mồi cho xác sống!"
Hai cô bé nhỏ bắt chước giọng điệu đe dọa cô.
Cương thi buồn lắm, không phải vì bị đe dọa, cũng không phải vì bị mấy đứa trẻ trói mất mặt, mà vì cô tự xưng là bậc thầy diễn xuất, vậy mà hoàn toàn không nhìn ra mấy đứa trẻ này đang diễn kịch lừa cô!
Lần thứ hai rồi!
Diễn xuất của họ tự nhiên, có chiều sâu, hơn hẳn cô quá nhiều!
Cương thi bị đả kích nặng nề, mất một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.
Sau khi bình tĩnh lại, tinh thần trách nhiệm trỗi dậy, cương thi bắt đầu quan sát căn hầm.
Căn hầm không nhỏ, có hai lối ra trước sau, bên trong chia thành nhiều khu.
Có khu bếp đặt xoong nồi, bên cạnh là những thùng và chum đựng đầy nước, chất đống rơm rạ cành khô; có khu nghỉ ngơi ngăn cách bởi rèm vải, mấy cô gái đều trốn vào đó, sột soạt không biết đang làm gì; nhìn sâu vào trong còn có một góc che bằng mành trúc, chắc là khu vệ sinh.
Ngoài ra, trong hầm còn giăng mấy sợi dây, treo lơ thơ vài bộ quần áo.
Dấu vết sinh hoạt rất đậm, có lẽ họ đã trốn ở đây rất lâu rồi.
Cũng sống dưới lòng đất, người ta diễn xuất giỏi hơn cô, điều kiện sống cũng tốt hơn cô...
Đường đường là cương thi mà đến việc xây nhà dưới lòng đất cũng thua cả loài người?
Tần Trăn đang thở dài thì khu nghỉ ngơi đột nhiên vang lên mấy tiếng ho khan già nua.
Cô bị trói quăng trên đống rơm, ghé mắt nhìn qua, chẳng thấy gì, tò mò hỏi: "Các người có ai bị bệnh à?"
Tấm rèm "vèo" một cái vén lên, Tần Trăn lờ mờ thấy bên trong có người nằm đó, chưa kịp nhìn rõ thì rèm đã khép lại.
Tiểu Á bước ra, vẻ mặt lạnh lùng nói: "Không liên quan đến cô, không muốn chết thì bớt hỏi!"
Tần Trăn nói: "Tui chỉ muốn nói cho các người biết trong căn cứ có thuốc."
Tiểu Á cười nhạo: "Thì sao?"
Tần Trăn ngẫm nghĩ một chút rồi hiểu ra. Phó Thất từng nói trước đây căn cứ hỗn loạn, tài nguyên đều dành cho tầng lớp cấp cao, mấy đứa trẻ vô dụng này, bao gồm cả người phụ nữ lớn tuổi đang ốm yếu bên trong, cũng chẳng khác gì gia súc, không có tư cách dùng thuốc.
Tần Trăn nhớ lại, những người sống sót lang bạt bên ngoài đều có địch ý rất lớn với căn cứ.
Cô đổi giọng: "Gã Hương Hương bên ngoài có mang theo thuốc."
Tiểu Á khựng lại, quay đầu nhìn đồng bọn.
Vẻ mặt mấy người đồng bạn đều lộ rõ sự phấn khích và mong đợi khó kiềm chế.
Một lát sau, Tiểu Á gật đầu, đi đến cái bàn thấp, nhìn vào một vật hình trụ rồi hỏi: "Khi nào gã Hương Hương kia quay lại?"
Tần Trăn làm sao biết được, cô đáp: "Anh ta nhất định sẽ quay lại tìm tui thôi, các cô viết một mẩu giấy dán bên ngoài cửa hầm, anh ta thấy sẽ mang thuốc tới."
Mấy cô gái nhìn nhau rồi bắt đầu lục lọi trong hầm, lục nửa ngày trời mới nói: "Không có giấy bút."
"Tui có!" Tần Trăn nói lớn.
Trong túi đeo chéo của cô không chỉ có kẹo, phấn nền, bút, sổ ghi thù, mà còn có cả kẹp tóc nữa.
Diễn xuất và hang ổ thua người ta, nhưng về văn phòng phẩm thì cô thắng một ván rồi.
Tiểu Á lên lục túi của cô, những thứ khác tạm thời không động tới, chỉ lấy bút, xé một mảnh giấy rồi bắt đầu viết.
Viết được vài nét, cô bé dừng lại, thì thầm hỏi đồng bọn điều gì đó.
Tần Trăn nghe không rõ, chỉ thấy mấy cô gái nhìn nhau hồi lâu, Tiểu Á gãi gãi đầu, rồi dưới ánh sáng lờ mờ tiếp tục viết.
Viết xong họ định mang ra ngoài, Tần Trăn hét lên: "Đợi đã, để tui xem các cô viết gì."
Người ta không cho cô xem, cô nói: "Tui là người lớn, hiểu nhiều hơn các cô, nhỡ các cô viết sai thuốc, làm người ta chết thì sao!"
Tiểu Á do dự một chút rồi đưa tờ giấy trước mặt cô.
Ánh sáng quá tối, Tần Trăn nheo mắt nhìn, thấy trên đó viết: "Đưa thuốc hạ sào tới đây, không rran giết nó!"
"..." Cương thi phì cười, "Các người mù chữ à?!"
Tiểu Á đỏ mặt, thẹn quá hóa giận: "Cô mới là đồ mù chữ!"
Tần Trăn trước kia dùng sai từ hay bị Phó Thất chỉnh, cuối cùng cũng đến lượt mình cười nhạo người khác, cô mừng rơn, đắc ý nói: "Tui còn chưa viết bính âm cơ... Mù chữ lớn dẫn dắt mù chữ nhỏ, lớn thế này rồi còn dùng bính âm, không biết xấu hổ!"
"Cô, cô!"
Tiểu Á bị chọc đến mức đỏ bừng mặt, "xoẹt xoẹt" hai cái xé nát tờ giấy đe dọa đòi thuốc.
Cô bé nhỏ nhất bên cạnh ngơ ngác, kéo vạt áo Tiểu Lê hỏi: "Mù chữ là gì thế chị?"
Tiểu Lê: "..."
Cô ấy không còn mặt mũi trả lời, đành lặng lẽ bịt miệng cô bé lại.
Mấy cô gái mù chữ kẻ thì xấu hổ, người thì ngơ ngác, chỉ có cương thi là hí hửng: "Đã mù chữ rồi mà sao còn biết chiêu dương đông kích tây thế?"
Lại còn dùng hai lần, mà lần nào cũng thành công.
Rõ ràng là lời khen, Tiểu Á lại thẹn quá hóa giận: "Cô im miệng cho tôi!"
Cương thi từ bao giờ đã có được thắng lợi về trình độ văn hóa thế này?
Cô cười hì hì: "Cô là đồ mù chữ, cô đuối lý rồi."
Cô bé mười mấy tuổi bị cương thi chọc cho mặt xanh mặt tím, nhặt cành cây lên định đánh cô.
Tần Trăn vội nói: "Được rồi được rồi, tui không nói nữa, xin lỗi!"
Tiểu Á không nghe, nhất quyết phải đánh cô, bị Tiểu Lê cản lại.
Cương thi không có khuynh hướng tự ngược, vội nói tiếp: "Nếu sốt cao, tốt nhất nên uống thêm thuốc tiêu viêm, thuốc kháng virus, nếu có vết thương ngoài da thì phải sát trùng... Cô cởi trói cho tui, để tui qua xem, tui giúp các cô viết thư đe dọa... Tiếng ho của bà ấy nghe nặng nề lắm, chậm trễ nữa là có thể chết đấy."
Câu cuối cùng phát huy tác dụng, cả ba cô gái đều khuyên Tiểu Á dừng tay.
Tần Trăn cuối cùng cũng được gặp người sau tấm rèm, là một cụ bà tóc hoa râm, không nhìn rõ tuổi tác, chắc tầm tuổi với viện sĩ Giang.
Cụ bà mặt đỏ bừng vì sốt, hơi rùng mình, đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Mấy cô gái có lẽ đã chuẩn bị sẵn tâm lý cụ sẽ qua đời nên đã trói cụ vào tấm ván giường.
Tần Trăn kiểm tra sơ qua, chìa tay ra bảo Tiểu Á cởi trói, sau đó ngồi xuống bàn thấp, trước sự giám sát của bốn cô gái, viết một cách trang trọng, thần thánh từng nét một bức thư đe dọa nhắm vào chính mình.
Viết xong, cô lại bị trói ngược lại, còn bức thư thì được Tiểu Á nhét ra ngoài qua khe hở của hầm.
Sau đó, Tiểu Á vì tức giận với Tần Trăn nên ra lệnh, trước khi Phó Thất đưa thuốc tới, bất cứ ai cũng không được nói chuyện với Tần Trăn.
Tần Trăn cũng không được lên tiếng, nếu không sẽ bị bịt miệng.
Cương thi bị ép im lặng, đáng sợ hơn là cô không cần ngủ. Đêm khuya buồn chán, buồn đến mức muốn nhân lúc mấy cô bé ngủ say trốn ra tìm Phó Thất lấy thuốc.
Nhưng mấy cô bé không biết cô không cần ngủ.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, có lẽ tưởng mọi người đã ngủ, cô bé sún răng khẽ hỏi: "Chị ơi, Đông Đông Tây Tây là gì vậy?"
Tiểu Lê: "Đông Đông Tây Tây gì cơ?"
Cô bé sún răng: "Chính là thứ mà người xấu nói ấy."
Tiểu Lê không có sức như cô bé, nói một câu bảo cô bé đừng nghe lời người xấu rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Cô bé tám tuổi trí tò mò rất lớn, không nhận được câu trả lời nên cứ lầm bầm, trằn trọc.
Tần Trăn đợi một lát, thấy mọi người đều ngủ rồi, lén lút chỉnh lại: "Là dương đông kích tây."
Ánh lửa trong hầm đã tắt, cô bé trong bóng tối im lặng một lát, như thể trở mình, hỏi vọng ra: "Dương đông kích tây là gì vậy?"
"Là bảo ở phía đông gây ra tiếng động để thu hút sự chú ý của người khác, rồi từ phía tây tấn công tới." Cương thi làm như làm việc mờ ám, thì thầm, "Giống như lúc nãy các người lừa tui và Hương Hương vậy."
Hiếm có dịp gặp được người còn mù chữ hơn mình, cương thi khoe khoang: "Đây là một kế trong ba mươi sáu kế đấy."
Cô bé sún răng lại hỏi: "Ba mươi sáu kế là cái gì?"
"Là ba mươi sáu cách rất thông minh."
"Ai nghĩ ra thế chị?"
Cương thi khựng lại, nhớ được tên ba mươi sáu kế là giỏi lắm rồi, ai mà biết ai nghĩ ra chứ.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp người học vấn kém hơn mình.
Đối phương mới bảy tám tuổi, chắc chưa tốt nghiệp mẫu giáo. Cô là cương thi cổ đại mà bị hỏi khó thì mất mặt quá?
Cương thi suy nghĩ một hồi rồi bịa: "Gia Cát Lượng nghĩ ra."
"Gia Cát Lượng là ai?" Cô bé hỏi dồn dập, như thể không hỏi hết câu thì không chịu thôi.
"Gia Cát Lượng là... là..."
Là nhân vật trong bộ nào của Tứ đại danh tác nhỉ?
Cương thi cấp tốc xoay chuyển não bộ, nhưng cứ nhớ không ra tên tác phẩm đó, cuối cùng đành phán: "...À, là một đạo sĩ trong "Tây Du Ký", lợi hại lắm!"
"Tây Du..."
"Nói bậy!" Câu hỏi của cô bé bị cắt ngang, Tiểu Á phản bác, "Gia Cát Lượng không phải người trong "Tây Du Ký", càng không phải đạo sĩ!"
Người này dù sao cũng có học vấn lớp bốn lớp năm, lập tức vạch trần lời nói dối của cương thi.
Mặt Tần Trăn nóng ran, thiếu tự tin đáp: "Không, không phải thì thôi, làm gì mà phải to tiếng thế..."
Dù sao Tiểu Á cũng có ấn tượng không tốt về cô, bèn nói với cô bé: "Đừng nói chuyện với chị ta nữa, đến Tứ đại danh tác còn phân biệt không nổi, chị ta không phải kẻ lừa đảo thì cũng là đồ ngốc!"
Tần Trăn không vui: "Cô mới là đồ ngốc! Cô học còn chưa xong tiểu học, phép cộng trừ còn không biết!"
Tiểu Á tuy học vấn chỉ tới tiểu học, nhưng tuổi tác là thiếu nữ độ xuân thì, sĩ diện nhất, không phản bác được, tức đến mức th* d*c.
Lúc này cô bé xen vào: "Em biết cộng trừ."
"Thế để tui thử cô xem." Tần Trăn thích nói chuyện với mấy đứa nhỏ dễ lừa, hỏi, "Ba cộng năm bằng mấy?"
Cô bé sún răng: "Tám!"
"Ối chà, thông minh đấy!" Tần Trăn không tiếc lời khen ngợi, tiếp tục, "Thế hai mươi bảy cộng sáu?"
Cô bé "hừm hừm" mấy tiếng rồi nói: "Hai mươi mốt?"
Tần Trăn: "..."
Quả nhiên quyết định của chính phủ là đúng, trẻ con thì nên ngoan ngoãn đi học.
Tiểu Á bị ra rìa lại không quen với hành vi của cương thi, lên tiếng: "Bắt nạt trẻ con, cô không biết xấu hổ!"
Tần Trăn không nhượng bộ: "Trẻ con không chịu đi học, trẻ con mới là đứa không biết xấu hổ!"
"Cô nói bậy! Tôi rõ ràng là đã đi học rồi!"
"Vậy cô có biết nói tiếng Anh không? Tuổi này chắc phải học cấp ba rồi nhỉ!"
Tiểu Á không biết, lại á khẩu.
Cương thi cảm thấy tài ăn nói của mình ngày càng tiến bộ, đang đắc ý thì nghe cô bé hỏi: "Tiếng Anh là gì thế?"
Tần Trăn: "Là ngôn ngữ của người nước ngoài."
"Nói thế nào hả chị?"
Tần Trăn bị hỏi đột ngột, trong đầu phản xạ tự nhiên nhảy ra câu tiếng Anh cô nghe thấy nhiều nhất sau khi ra khỏi mộ, nhưng câu đó rất thiếu văn hóa, không phù hợp để nói với trẻ con.
Đang vắt óc suy nghĩ câu khác, Tiểu Á thấy cô lúng túng, chớp ngay cơ hội mỉa mai mạnh mẽ: "Ha ha, cô cũng không biết!"
Cương thi cuống lên: "Ai bảo tôi không biết!"
"Thế cô nói đi!"
"f*ck." Cương thi mặt không đổi sắc nói, "f*ck, nghe hiểu không? Đồ mù chữ."
"Cái này..." Tiểu Á bắt đầu mơ hồ.
Phát âm tiếng Anh này khiến cô ấy cảm thấy quen thuộc, nhưng năm năm lăn lộn thời mạt thế, chỉ riêng việc sống sót đã vắt kiệt sức lực con người, cách viết chữ Hán cô ấy còn chẳng nhớ nổi, nói gì đến những câu chửi thề vốn bị cấm nghiêm ngặt từ thời tiểu học.
Cô bé sún răng còn quá nhỏ, đối với việc mình là mù chữ hoàn toàn không có cảm giác bài xích, ngây thơ hỏi: "Phắc có nghĩa là gì ạ?"
"Khụ..." Tần Trăn chột dạ nói, "Là xin chào, nghĩa là xin chào đấy."
Sợ cô bé hỏi tiếp, Tần Trăn nhanh chóng bẻ lái sang chuyện chính: "Thấy chưa, không đi học trong căn cứ thì cái gì cũng không biết, lớn lên cũng là đồ ngốc. Sau này xác sống bị tiêu diệt, xã hội khôi phục bình thường, các người làm được gì?"
Cô đặc biệt điểm danh: "Nhất là cô với Tiểu Lê, đến lúc đó hai mấy tuổi đầu, lại phải chen chúc với đám nhóc vừa cai sữa đi học tiểu học, không thấy xấu hổ à!"
Tiểu Á im bặt.
Trong hầm im lặng một hồi lâu, trong bóng tối, giọng Tiểu Lê vang lên uể oải: "Liên quan gì đến tôi... Tôi có nói gì đâu..."
Cái đó không quan trọng, không chịu về căn cứ đi học là phải cùng chịu chỉ trích.
Sau khi Tiểu Lê lên tiếng, cô bé mười tuổi chưa từng nói chuyện cũng lên tiếng hỏi: "Trong căn cứ có trường học thật à?"
"Tất nhiên là có!" Tần Trăn khẳng định.
Cô chưa từng tới, nhưng Phó Thất nói có thì chắc chắn là có.
Tần Trăn lặp lại lời Phó Thất: "Virus xác sống bùng phát quá đột ngột, xã hội hỗn loạn khiến mọi người phải trải qua nhiều chuyện không, không hay. Nhưng hiện giờ hầu hết các căn cứ đều do chính phủ quản lý, đã ổn định rồi. Mỗi căn cứ đều có trường học, tất cả trẻ em đều do chính phủ nuôi dưỡng, ăn ở tập trung, học tập tập trung, giống hệt như thời trước mạt thế."
Đêm tối dễ khơi gợi phần mềm yếu nhất trong lòng người, khiến người ta suy tư. Sau khi Tần Trăn nói xong, trong hầm lại chìm vào im lặng.
Không biết bao lâu sau, cô bé mười tuổi hỏi: "Trẻ con được đi, thế còn người già?"
Trước đây chưa từng nghĩ tới chuyện ở đây có người già, Phó Thất cũng chưa nói với Tần Trăn về việc sắp xếp người già như thế nào, Tần Trăn tự suy đoán: "Được chứ! Nhưng vào căn cứ phải làm việc, phải đi nhặt rau, rửa bát!"
Đang nói chuyện rất tốt đẹp, không hiểu sao Tiểu Á lại cười lạnh: "Đừng lừa người nữa, các người đều như nhau thôi! Bề ngoài thì nói tiếp nhận người già trẻ nhỏ, thực chất là thấy chúng ta dễ bắt nạt, lừa chúng ta vào để làm nô lệ, dụ xác sống tới. Mấy trò này tôi thấy nhiều rồi!"
"Ai cần dùng cô dụ xác sống?" Tần Trăn phản bác, "Cô bao lâu rồi chưa tắm, hôi rình ra, có dụ thì tui cũng dùng Hương Hương để dụ..."
Tiểu Á tức đến mức trở mình, ra lệnh: "Đi ngủ hết, không ai được nói chuyện với cô ta nữa!"
Bốn người họ ngủ cùng nhau. Cô bé sún răng phía sau còn muốn lên tiếng, bị Tiểu Á vỗ cho một cái nên ngoan ngoãn im lặng. Nửa đêm về sáng, trong hầm không còn một tiếng động.
Căn hầm cách biệt với thế giới bên ngoài, không một chút ánh sáng. Ngoài tiếng thở khò khè khi ngủ của mấy cô bé và tiếng ho khan thỉnh thoảng của cụ già, không có thêm bất kỳ tạp âm nào. Tần Trăn ở trong đó suốt cả đêm, một mặt cảm thấy rất quen thuộc, rất an tâm, mặt khác lại thấy vô cùng không quen.
Cô cảm thấy dưới lòng đất trống rỗng, quá mức cô quạnh... không giống như cảm giác ấm áp khi được Phó Thất ôm vào lòng... giống như cô không còn là báu vật, mà là một món đồ phế thải bị người ta tiện tay vứt vào bóng tối vậy.
Tần Trăn hơi nhớ Phó Thất rồi.
Ai...
Đang buồn phiền, cánh cửa sắt trên đỉnh hầm "rầm" một tiếng, bị người ta kéo ra một khe hở hẹp từ bên ngoài.
Một luồng sáng mạnh chiếu vào, kèm theo đó là giọng nói quen thuộc.
"Trời sáng rồi, các quý cô, dậy chưa?"
Vốn dĩ chỉ có một quý cô tỉnh, nhưng sau khi bị tiếng động này quấy nhiễu, ngoại trừ cụ bà đang hôn mê, tất cả đều thức giấc.
Tiểu Á nhanh nhất, chớp mắt đã dí dao vào cổ Tần Trăn, giọng hung dữ nói: "Đừng nhúc nhích! Tôi hỏi anh, thuốc mang tới chưa?"
"Mang tới rồi." Giọng Phó Thất từ bên ngoài vọng vào, còn có tiếng túi nilon sột soạt, chắc là đang kiểm tra thuốc.
"Nước sát trùng, thuốc tiêu viêm, thuốc hạ sào, thuốc ho..."
Anh báo tên thuốc ở bên trên, cô bé bên dưới hỏi: "Thuốc hạ sào là thuốc gì?"
Tần Trăn: "..."
"Suỵt..." Tiểu Á ra hiệu cho cô bé im lặng, tiếp tục nghe Phó Thất nói.
"...Đều mang cả, ngoài ra tôi còn mang theo một con dao mổ và ít băng gạc. Nếu trong các cháu có ai bị thương ngoài da, nhớ sát trùng rồi khoét bỏ phần thịt thối đi." Phó Thất nói.
Tiểu Á ra lệnh: "Để thuốc ở cửa hầm, anh lùi về góc tây nam cho tôi!"
"Được." Phó Thất nói, "Nhưng để Tần Tần của tôi nói một câu đã, để tôi biết cô ấy vẫn bình an vô sự."
"Được." Tiểu Á cúi đầu, di chuyển con dao khỏi cổ Tần Trăn.
Phó Thất gọi ở bên trên: "Bé cưng, vẫn ổn chứ?"
Tần Trăn đáp ở bên dưới: "Cút!"
Lại cười chê chữ cô xấu, đáng ghét!
Phó Thất cười nói: "Giọng khỏe, tốt lắm."
"Nói xong rồi, anh lùi lại đi!" Tiểu Á quát.
Quát xong, cô ấy quay đầu nhìn Tiểu Lê. Tiểu Lê đang nheo mắt nhìn qua cái vật hình trụ giống như ống nhòm kéo dài từ trên miệng hầm xuống. Đợi cô gái gật đầu, Tiểu Á mới khẽ di chuyển khóa xích của cánh cửa hầm.
Cô ấy rất cẩn thận, chỉ nới lỏng chưa đầy hai mươi cm, sau khi nhìn thấy túi thuốc kia, liền nhanh tay giật lấy, rồi "rầm" một tiếng đóng chặt cửa hầm lại.
Vừa ôm thuốc xuống thang, cửa hầm lại bị kéo ra một khe hở khiến mấy cô bé đang vội vã đi xử lý vết thương cho cụ bà giật bắn mình.
"Bên trong tối lắm phải không?" Phó Thất nhẹ nhàng nói, "Tôi không có ý xấu, chỉ là thấy hầm hé một khe nhỏ vừa có thể chiếu sáng vừa thông khí, tốt cho sức khỏe hơn... tiện thể cũng để tôi nói chuyện với bé cưng nhà tôi."
Cửa hầm đã được Tiểu Á khóa từ bên trong, Phó Thất cùng lắm chỉ có thể nhấc lên một khe hở bằng ngón tay, tuyệt đối không vào được.
Cân nhắc đến việc nếu Phó Thất nhất quyết làm vậy, họ cũng không có cách nào ngăn cản, Tiểu Á suy nghĩ một lúc rồi không phản đối, bảo hai cô bé: "Đi canh chừng con đàn bà xấu xa kia, cô ta mà dám động vào khóa thì dùng dao đâm cô ta!"
Hai cô bé gật đầu mạnh, cầm dao đứng hai bên Tần Trăn đang bị trói.
Câu này Phó Thất cũng nghe thấy, anh nói: "Bé cưng, sao họ vẫn gọi cô là con đàn bà xấu xa thế, cô không giới thiệu bản thân à?"
Tần Trăn: "Không muốn nói chuyện với anh!"
"Một đêm không gặp mà đối xử với tôi thế à? Không nhớ tôi chút nào sao?"
"Không!"
"Tôi nhớ cô lắm." Phó Thất nói, "Sáng sớm nay tôi đã tới một chuyến, chỉ sợ cô bị họ bắt nạt."
Cương thi sao có thể bị mấy đứa trẻ bắt nạt!
Tần Trăn giận rồi: "Tui không nói chuyện với anh nữa!"
Đã bảo không thèm nói là không nói, không những không nói mà lát nữa còn phải viết mối thù này vào sổ, ghi lại việc Phó Hương Hương lại cười cô, chờ ra ngoài nhất định sẽ cho anh biết tay.
Phó Thất nói thêm mấy câu nữa nhưng không nhận được hồi âm, anh nói: "Vị quý cô sún răng đã cắn tay tôi hôm qua có đó không?"
Người bị sún răng là cô bé tám tuổi nhỏ nhất, đây có lẽ là lần đầu tiên cô bé được gọi một cách chính thức như vậy nên hơi ngơ ngác, chớp chớp mắt: "Cháu đây ạ."
Nói xong liền bị cô bé mười tuổi bên cạnh vỗ một cái, chắc là nhớ tới dặn dò của Tiểu Á, cô bé vội vàng giả vờ hung dữ: "Gọi cháu làm gì!"
"Chào quý cô, tôi chỉ muốn hỏi bé cưng nhà tôi có chịu ấm ức gì không thôi, cần gì phải hung dữ thế?"
Phó Thất rất lịch sự, giọng điệu cũng ôn hòa, khiến cô bé hơi ngượng.
Cô bé gãi gãi mặt, không nói gì.
Phó Thất lại nói: "Ít nhất trước khi hung dữ với tôi cũng phải chào hỏi một tiếng chứ? Mỹ đức truyền thống của Trung Hoa không được bỏ."
Cô bé sún răng bắt đầu do dự.
Trẻ con thật dễ lừa. Tần Trăn đang nghĩ như vậy thì thấy cô bé ngẩng mặt lên, khách khí nói với Phó Thất bên ngoài: "Phắc."
"..." Phó Thất ngập ngừng, "Cái gì cơ? Cháu nói gì?"
Cô bé sún răng lặp lại một cách nghiêm túc: "Cháu nói là, Phắc."
Tần Trăn: "..."
...Khả năng học hỏi của trẻ con mạnh đến thế sao?
Thế sau này vào căn cứ...
Cương thi nhắm mắt, muốn tự đâm chết bản thân vì đã thi đua với Tiểu Á ngày hôm qua!
【Lời tác giả】
Nhật ký cương thi - Tần Tần (14)
Ngày... tháng... năm
Ngoài mộ.
Thời tiết nắng đẹp.
Muốn làm một con cương thi uyên bác thật là khó quá!