Vị trí của căn cứ Bắc Thành, căn cứ Đại Ngu và Lâm Hương tạo thành một hình tam giác dẹt. Trần Tưởng và lão Mặc xuất phát từ căn cứ Bắc Thành đi Lâm Hương là quãng đường ngắn nhất, họ đã tới nơi từ vài ngày trước và bắt đầu điều tra.
Đúng như lời Viện sĩ Giang, Hải Âm từ thiện bệnh viện đã bị niêm phong từ mấy chục năm trước, bên trong trống hoác, tàn tạ không chịu nổi. Họ vào một chuyến, chả tìm được gì, lúc đi ra còn suýt đụng mặt đám người nước A.
"Tụi nó tới đông lắm, trang bị tận răng, toàn mai phục quanh bệnh viện Hải Âm đợi ông đấy." Trần Tưởng nói: "May mà tôi với lão Mặc tới sớm, trên người lại còn thuốc gây nhiễu xác sống do căn cứ cấp, chứ không chắc khó lòng mà sống sót đi ra."
Đây là sơ suất của Phó Thất, anh không ngờ đối phương lại chơi lớn tới mức dùng cả trực thăng. May là phát hiện chưa quá muộn.
Anh hỏi: "Phòng lưu trữ hồ sơ công an tới chưa?"
"Tới rồi, hai cái trụ sở công an cũ với cả tòa án đều lật tung hết rồi. Tài liệu nhiều quá, tôi với lão Mặc chỉ xem sơ qua theo năm tháng thôi, chả thấy manh mối nào sất."
Trần Tưởng vốn tính lanh chanh, nghe giọng điệu là biết thuộc hệ không ưa đọc sách, nghe giọng nó khổ sở vô cùng.
Phó Thất bảo: "Giờ có hai cách, một là mấy ông cứ án binh bất động, tôi với Tần Tần sẽ tới nhanh nhất có thể..."
"Đừng!" Trần Tưởng ngắt lời: "Tôi chọn cách hai!"
Làm đồng đội bao năm, ý chí tương thông, chưa cần Phó Thất nói hết câu, Trần Tưởng đã chốt hạ: "Ông với Tiểu Tần cứ thong thả đi. Hai người không tới, đám nước A kia vẫn còn ở trạng thái ẩn mình, tôi với lão Mặc mới dễ hành động."
"Được, vậy tụi tôi đi chậm lại, giành thêm thời gian cho mấy ông."
"Chốt!"
Mấy chục năm trước thiết bị điện tử chưa phát triển, những sự kiện trọng đại cỡ này, ngoài báo cáo lên Trung ương, chắc chắn địa phương phải có văn bản lưu trữ.
Các địa điểm có khả năng lưu trữ tài liệu ở huyện Lâm Hương đều không có manh mối, điều này vô lý. Phó Thất đoán có lẽ mấy chục năm trước quản lý không chặt chẽ, ngoài phòng tài liệu chính thống ra còn có những nơi lưu trữ khác.
Nếu là lúc trước thì chả có gì khó, nhưng từ sau khi virus xác sống bùng nổ, cả thế giới loạn cào cào. Đến tận bây giờ, số người còn sống chưa tới 20%, quy trình tư pháp bình thường đã không còn vận hành được nữa. Những tài liệu giấy tờ cũ kỹ bị niêm phong kia chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Cách tốt nhất hiện giờ là tìm quan chức địa phương hoặc hỏi mấy cụ già cao tuổi.
Thế nhưng, sức vóc người già sao bằng người trẻ, số người còn sống sót chẳng được bao nhiêu.
Trần Tưởng quyết định vừa liên hệ căn cứ An Khang gần đó nhờ hỗ trợ, vừa đi các thôn làng lân cận cầu may. Trong lúc chờ họ tìm ra manh mối, Phó Thất và Tần Trăn phải cố gắng câu giờ giúp họ. Vì vậy, Phó Thất nhận một nhiệm vụ tạm thời.
"Đi huyện Lê?" Lâm Diệp hỏi.
Phó Thất đáp: "Đội tìm kiếm cứu nạn của căn cứ An Khang gặp mấy đứa nhỏ ở đó, muốn nhờ tụi mình tìm giúp."
Như đã từng nói với Tần Trăn, trẻ em, phụ nữ và người già là nhóm yếu thế trong mạt thế. Những năm đầu loạn lạc dễ bị ức h**p nhất, chứng kiến quá nhiều chuyện phi nhân tính nên giờ ai họ cũng không tin, thà đi lang thang bên ngoài chứ nhất quyết không chịu về căn cứ.
Đa số trường hợp chính quyền tôn trọng ý nguyện của họ, không cưỡng ép, nhưng trẻ con thì khác.
Dù ở thời điểm nào, trẻ em cũng là hy vọng của nhân loại. Chính quyền muốn những đứa trẻ lang thang này về căn cứ để được giáo dục căn bản.
Họ đã không còn cách Lâm Hương bao xa, Lâm Diệp đương nhiên không muốn lãng phí thời gian. Nhưng cậu ta đang dựng hình tượng một thanh niên tuyệt vọng với thế giới, định về quê chờ chết nhưng vẫn tử tế, nhiệt tình, nên không thể từ chối.
Cậu ta nhìn Tần Trăn, hỏi: "Chị Tần, vết thương của chị ổn chứ?"
"Tui chịu được." Tần Trăn bày ra bộ mặt chính nghĩa, dõng dạc nói: "Trẻ con là tương lai của nhân loại, là hy vọng của thế giới. Bảo vệ tụi nhỏ là trách nhiệm của mỗi công dân. Dù có phải đánh đổi bằng tính mạng, tui cũng sẵn sàng!"
Từ đợt cô lên cơn điên lần trước, Lâm Diệp cứ đối mặt với cô là thấy tim đập chân run. Thấy cô hăng hái như thế lại càng không dám hó hé, lẳng lặng quay sang nhìn Phó Thất.
Phó Thất: "Chú mày đi cùng tụi anh, hay là về quê trước?"
Lâm Diệp còn lựa chọn nào khác sao?
Cậu ta nắm tay thề thốt: "Chị Tần nói đúng, bảo vệ trẻ em là trách nhiệm của mỗi công dân, em đi cùng mọi người!"
Cương thi vốn ghét cay ghét đắng tên gián điệp này, nhưng vẫn giả vờ lươn lẹo khen ngợi: "Tiểu Lâm à, giác ngộ cao thế!"
Lâm Diệp khiêm tốn: "Tất cả đều nhờ chị Tần dạy dỗ."
Tần Trăn: "Quá khen, quá khen."
Hai đứa, một đứa không phải người, một đứa nghi là người ngoại quốc, đứng trước mặt người bản địa duy nhất mà tung hứng diễn kịch về trách nhiệm công dân, nghe mà buồn cười.
Phó Thất bật cười liền bị cương thi tia được. Cô liếc anh mấy cái đầy khó hiểu, cau mày dùng ánh mắt cảnh cáo thái độ không nghiêm túc của anh trước mặt gián điệp.
Phó Thất đành che mắt lại không dám nhìn cô nữa, lấy lại vẻ điềm tĩnh rồi tập trung lái xe.
Tần Trăn bị thương nặng tới mức đó mà giờ còn xuống đất đi lại được, anh không tiện mượn vết trầy ở vai để tiếp tục sai vặt Lâm Diệp nữa.
Huyện Lê, đúng như cái tên của nó, là nơi chuyên trồng lê trước thời mạt thế.
Họ tới vào đúng thời điểm đẹp nhất, cành liễu đâm chồi, gió xuân ấm áp, dọc đường hoa lê nở trắng xóa đẹp như tranh vẽ, khiến cương thi mù tịt kiến thức về thẩm mỹ phải "òa" lên thán phục.
Thấy cô thích, Phó Thất cố tình đi chậm lại cho cô hái mấy bông cài lên tóc.
Kết quả là tốc độ vừa chậm lại, đám xác sống đuổi tới ngay. Thế là màn cảnh hoa lê rụng máu, xác chết làm phân đầy k*ch th*ch lại diễn ra, kéo cương thi từ giấc mơ hoa mộng về với thực tại.
Cô đòi Phó Thất lái nhanh lên, Phó Thất lại dở giọng giáo sư ra dạy đời.
"Người của viện nghiên cứu bảo mấy loại cây này mọc tốt thế là do xác chết thối rữa cung cấp chất dinh dưỡng cho nó đấy..."
Con người suy yếu, động thực vật giành lại lãnh địa vốn thuộc về chúng.
Động vật thì vì ăn phải thịt người, thịt xác sống mà nhiễm bệnh rồi chết hàng loạt, còn thực vật thì không. Chúng hút chất dinh dưỡng từ đất rồi mặc sức vươn mình, hoa cành lay động, rực rỡ đến đáng sợ... dọa chết cả cương thi.
Cương thi ghét bỏ gỡ hoa lê trên đầu xuống, vò nát cánh hoa ném đầy người Phó Thất.
Phó Thất: "Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cô đấy nhé."
Cây lê mọc tốt, kết quả nhiều, có quả là có thực phẩm.
Lê ăn không hết có thể làm cao lê, lê khô, đóng hộp để dành.
Giờ người ít, lê nhiều, chỉ cần mùa thu thu hoạch đủ lê là khỏi lo thiếu ăn.
Đội cứu hộ của căn cứ An Khang thấy đám trẻ đó lần đầu tiên cũng chính là vào mùa thu năm ngoái khi tới đây thu hoạch lê.
Phó Thất đoán đám trẻ đó sống quanh các vườn lê ngoại ô, anh lái xe vòng qua đó, tìm một chỗ tá túc gần đó.
Lần này không phải đi cứu người, cũng không phải đối phó với kẻ ác nào, họ không vội. Sau khi ổn định chỗ ở, ngoài việc ra ngoài tìm manh mối về bọn trẻ, thì chỉ ngồi trên mái nhà ngắm cảnh, thảnh thơi vô cùng, trái ngược hoàn toàn với những ngày đêm cắm đầu chạy xe trước đó.
Chỉ có Lâm Diệp là sốt ruột, thúc giục mấy lần nhưng đều bị Tần Trăn chặn họng bằng lý do "chưa tìm được người thì không được bỏ cuộc".
Ngày tháng thảnh thơi nhưng cũng nhàm chán, cứ rảnh là cương thi lại đòi động chạm. Nhưng từ khi cô "hồi phục" đi lại được, Phó Thất không cho cô sờ mó linh tinh nữa, toàn là anh bế cô thôi.
Cương thi không vừa ý là dỗi. Để dỗ dành cô, Phó Thất tìm mấy món đồ chơi như sáp màu, bút chì màu, lại còn tranh thủ đan cho cô một con diều.
Nhìn con diều bay lên cao, chao đảo trên bầu trời, Lâm Diệp suýt nữa thì văng tục.
Cậu ta cũng leo lên mái nhà, nhẫn nhịn nói: "Chị Tần lạc quan thế này, đúng là không giống người chật vật sống sót trong mạt thế chút nào."
"Câu này cấm nói trước mặt ẻm." Phó Thất nghiêm mặt: "Vẫn nhớ chứng tâm thần phân liệt chứ? Nhân cách này càng vui vẻ thì nhân cách kia càng điên dại đấy, đừng có mà kích động ẻm."
Lâm Diệp: "..."
Tâm thần phân liệt đúng là một viên gạch đa năng, cần đâu nhét đó.
Lâm Diệp nhìn Tần Trăn đang kéo dây diều, cúi đầu nhìn đám xác sống đang tụ lại dưới sân, chửi thầm trong lòng rồi hỏi: "Anh Phó không phải đang vội làm nhiệm vụ sao? Sao cứ rảnh rang chơi với Chị Tần chơi thế?"
"Đang làm đây." Phó Thất đáp.
Cái này mà là làm nhiệm vụ gì, rõ ràng là đang dỗ trẻ con!
Lâm Diệp định nói gì đó thì tiếng Tần Trăn đầy kích động vang lên: "Hương Hương! Hương Hương! Bên trái, bên trái!"
Phó Thất và Lâm Diệp cùng quay đầu nhìn, thấy đám xác sống gần đó đều đang tụ lại về phía họ, chỉ duy nhất hai con bị cành cây che khuất ở phía trước bên trái, đang đi dở lại bất ngờ quay đầu đi về hướng Đông.
"Đi." Phó Thất nói.
"Ừm!" Tần Trăn hưởng ứng đầy nhiệt huyết. Kéo kéo dây diều không được, cô nhét tọt vào tay Lâm Diệp: "Anh thu hộ tui đi!"
Không cho người ta từ chối lấy một giây, nhét xong là chạy.
Lâm Diệp cảm thấy mình làm gián điệp mà chả khác gì bảo mẫu!
Tần Trăn và Phó Thất chả quan tâm tâm trạng cậu ta thế nào, mở cửa chém xác sống rồi cứ thế đuổi theo hướng Đông.
Trong vườn lê cành lá sum suê, cỏ dại mọc đầy, cản trở tầm nhìn và bước chân, nhỡ may ngã nhào hay đâm sầm vào lòng xác sống thì thảm kịch, nên chẳng ai chạy nhong nhong trong đó cả.
Họ lái xe men theo đường lớn đuổi theo, ban đầu rất suôn sẻ, chỉ cần bám theo đám xác sống phía trước là được. Về sau khi tới gần, lũ xác sống bị mùi của Phó Thất hấp dẫn nên quay ngược lại, thế là hết đường.
Tần Trăn trách Phó Thất làm vướng chân. Để chứng minh mình vẫn có ích, Phó Thất tìm được một manh mối: một con xác sống bị quấn dây thừng quanh cổ.
"Gần đây thôi." Anh nói.
Nhà cửa quanh vườn lê xây dọc hai bên đường, khá hẻo lánh, toàn là nhà cấp bốn. Thoạt nhìn chả có gì khác biệt, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy có một nhà tụ tập hơi nhiều xác sống, bụi trên cửa cũng không quá dày, rõ ràng là có người động vào.
Cửa bị động vào nhưng không đóng chặt, bên trong còn tiếng va đập "bình bịch".
Cái loại có thể duy trì tiếng động lớn một cách vô tư thế này chắc chắn không phải người, mà là xác sống.
Nhưng kẻ khiến xác sống hành động như vậy, nhất định là người.
"Để tui vào xem." Tần Trăn nói: "Tui tự đi, anh đừng theo."
Bên trong rất có khả năng giấu người. Người ta đã chứng kiến sự tàn nhẫn của đồng loại rồi, chắc chắn sẽ không tin tưởng ai, thấy người là trốn chui trốn nhủi, chi bằng để cương thi giả xác sống vào thám thính tình hình.
Hơn nữa xe của họ đã bị xác sống bao vây, Phó Thất xuống xe còn phải giết xác sống, phiền phức lắm.
"Được." Phó Thất đồng ý.
Anh lấy khăn ướt tẩy trang lau sạch lớp phấn nền trên mặt Tần Trăn, dặn dò: "Cẩn thận đấy, đừng có để bị lừa nữa."
Cương thi lườm anh: "Tui còn không đánh lại mấy đứa nhỏ sao!"
"Đánh lại được là không bị lừa à?"
Về điểm này, Tần Trăn có tiền án tiền sự rồi.
Nhớ lại những ngày bị bà cụ kia ép cho phát điên, Tần Trăn tức giận nắm quyền: "Anh đợi đấy, lát nữa tui vào làm cho đứa nhỏ đó khóc thét luôn cho coi!"
Tẩy trang xong, tháo găng tay, lại còn bôi thêm ít phẩm màu lên mặt để che giấu diện mạo, cương thi hùng hổ xuống xe.
Xuống xe, cô đạp đổ bốn con xác sống chặn đường, ngoái đầu vỗ vỗ cửa xe khoe với Phó Thất mình dũng cảm thế nào, rồi hào sảng đẩy cổng viện.
Miệng nói cứng vậy thôi chứ sau khi chứng kiến bao nhiêu chiêu trò kỳ quái của loài người, Tần Trăn trong lòng cũng hơi run. Cô giả bộ ngây ngô, đứng ở cổng nhìn vào, không thấy ai mới bước vào trong.
Đi được vài bước thì thấy thủ phạm gây ra tiếng động.
Là một con xác sống, một con xác sống bị trùm cái thùng nhựa màu xanh trên đầu.
Xác sống không có não, không biết tháo thùng, chắc là nghe thấy tiếng xe ngoài tường nên muốn ra ngoài, cứ thế đội thùng "cộc cộc" đập vào tường.
Đồ ngốc!
Cương thi thương hại lắc đầu, sau đó bước đi với dáng vẻ quý tộc tiến vào trong. Bước chân vừa nhấc lên chưa kịp hạ xuống thì một con xác sống khác phía sau lao tới, cô bị đụng trúng, loạng choạng suýt ngã.
Vừa đứng vững định quay lại dạy cho con xác sống vô duyên kia một bài học thì một tiếng "xào xạc" vang lên trên đỉnh đầu. Tần Trăn ngẩng đầu theo tiếng động thì thấy một cái thùng nhựa màu đỏ từ trên trời rơi xuống.
"Choang!"
Cương thi: "......!"
.
Ô tô không ngăn được mùi, Phó Thất đợi ngoài cửa đã bị đám xác sống vây kín.
Anh không để ý, dăm ba con này quét sạch trong chớp mắt.
Anh cũng không lo cho Tần Trăn vì đám người lang thang này hầu hết đều yếu ớt, cách đối phó xác sống chủ yếu là trốn, dù có súng ống cũng chả biết dùng, vả lại cổng viện cũng không có mùi máu.
Phó Thất rất an tâm. Thế nhưng kể từ khi gặp Tần Trăn, thứ anh không thiếu nhất chính là những cú "bất ngờ".
Nhìn thấy Tần Trăn đầu đội thùng nhựa màu đỏ, lắc lư đi ra từ cánh cửa sắt lớn đó, Phó Thất sững người một chút rồi cười rung cả người.
Cương thi ra khỏi sân, giả bộ xác sống đi lang thang thêm mấy bước mới tháo cái thùng đỏ trên đầu xuống, rồi tức tối vung thùng trùm lên đầu đám xác sống khác, quật ngã hết bọn chúng rồi mới xách thùng lên xe.
Lên xe thấy Phó Thất đang cười, cô lao tới đánh cho một trận tơi bời, đánh xong tức giận ngồi vào ghế phụ, hung hãn dậm chân hai cái, dẫm nát bét cái thùng đỏ bé xinh vốn đã thủng lỗ kia!
Cương thi nghiến răng: "Mối thù này không báo, tui thề không làm người!"
Phó Thất: "Bé cưng, cô vốn dĩ có làm người đâu."
Nói xong, anh lại bị cương thi tẩn cho một trận.
Tần Trăn tức muốn chết.
Sau khi bị cái thùng trùm đầu, cô nhận ra sân nhà bị người ta bố trí bẫy, đoán chắc có người đang quan sát trong bóng tối. Cô nghĩ mãi không ra họ làm cách nào, nên không dám tháo cái thùng đỏ nhục nhã kia ra, cứ thế đội nó lững thững đi một vòng quanh sân.
Đi hết sân lại lững thững vào nhà, vẫn không thấy bóng người.
"Bên trong chắc chắn giấu người!" Cô khẳng định chắc nịch: "Trong sân có thang dây dẫn lên mái nhà! Có dây bảo hiểm, lại còn treo đầy thùng thủng, bát mẻ!"
May mà cái rơi trúng cô là cái thùng thủng, chứ nếu là cái bát thì cô chảy máu rồi!
Cương thi phẫn nộ kể lại trải nghiệm bi thảm của mình, quay đầu thấy Phó Thất đang nín cười, giơ nắm đấm ra lệnh: "Quay lại, mai đi tiếp! Tui không tin không lôi được bọn chúng ra!"
Lúc đi thì hăng hái, lúc về thì tơi tả, cương thi tức đến mức chả buồn bôi phấn nền nữa, lấy luôn màu nước bôi thành cái mặt hoa, dọa cho "bảo mẫu" Lâm Diệp sợ chết khiếp.
Tối hôm đó, cương thi đau đớn rút kinh nghiệm, bắt Phó Thất phân tích ngôi nhà đó thật kỹ, quyết không để bị thiệt lần nữa.
Sáng sớm hôm sau, cô trang điểm xong, thay đồ mới, hừng hực khí thế xuất phát.
Lần này là dưới thân phận con người, vẫn không dẫn theo Lâm Diệp.
Tần Trăn bảo Phó Thất đi đầu.
Vốn định đợi anh dính bẫy rồi tha hồ chế nhạo, ai ngờ không biết tại sao cái thùng đỏ khiến cô tơi tả hôm trước, hôm nay một cái cũng không thấy rơi xuống!
"Hôm qua..." Tần Trăn định nói thì bị Phó Thất nắm lấy tay ra hiệu.
Phó Thất thì thầm: "Họ đang quan sát trong tối."
Hôm qua có, hôm nay không, chứng tỏ người trốn trong tối biết hôm nay tới là con người. Họ không muốn giao tiếp nên giả vờ như không tồn tại, không gây ra bất cứ tiếng động nào.
Hai người lục soát khắp phòng, xác định không có ai mới quay ra sân.
Đi chậm rãi một vòng quanh sân, Phó Thất phát hiện điểm nghi vấn. Anh đá văng đống rơm rạ trên đất, s* s**ng một hồi rồi túm lấy một sợi dây gai chôn dưới đất, dùng sức kéo mạnh. Một tiếng "xoảng" vang lên, một mảng đất hơi sẫm màu dưới đất rung lên bần bật.
Đây rõ ràng là một cái địa đạo. Cái anh kéo là sợi dây ở lối vào địa đạo, không mở được vì địa đạo bị người ta khóa từ bên trong.
"Hừ, hóa ra trốn ở đây!"
Cuối cùng cũng tìm được kẻ thù khiến mình mất mặt, Tần Trăn tràn đầy động lực. Cô xắn tay áo đi kéo dây.
Kéo không ra, cô tức giận dậm chân mấy cái xuống đất, hung dữ gào vào trong: "Mau ra đây! Đầu hàng ngay thì tha chết, không nghe lời thì lát nữa tui cho nổ tung cái địa đạo của mấy người!"
Tất nhiên đây chỉ là lời dọa dẫm, cô có thuốc nổ đâu mà đòi nổ.
Nhưng người bên trong không nghĩ vậy. Sau khi Tần Trăn "cộc cộc" kéo thêm mấy cái nữa, bên trong vọng ra một tiếng nghẹn ngào, nghe như tiếng trẻ con khiến cương thi giật mình.
Cô buông dây lùi lại mấy bước, lui về bên cạnh Phó Thất, chột dạ hỏi: "Tui, tui hung dữ lắm hả?"
Làm đứa nhỏ khóc nhè rồi.
Phó Thất: "Cũng tạm, hơi có cái chất của đám nước A đấy."
Tần Trăn: "..."
Cô cấu vào eo Phó Thất, đẩy anh ra nói chuyện.
Phó Thất hắng giọng, dùng giọng điệu dịu dàng vô hại nói: "Các cháu nhỏ, chú và dì tới đây để tránh xác sống chứ không phải người xấu. Các cháu mở cửa địa đạo cho chú dì vào trốn một lát được không?"
Lời này nghe rất giả, và đúng là giả thật, nhưng trông có vẻ thật.
Vì cái khóa cửa sắt lớn của viện này hỏng rồi, không khóa được, chỉ có thể dùng khúc gỗ chống tạm.
Khúc gỗ không chắc lắm, mà xác sống bên ngoài ngày càng tụ tập đông hơn, đang liên tục lao vào đập phá.
"Thật mà, chú dì đều là người tốt. Các cháu mở địa đạo cho tụi chú trốn chút thôi, chú cho các cháu kẹo, được không?"
Không biết là do kẹo có tác dụng hay không, mà sau khi anh nói xong chẳng được bao lâu, mấy tiếng "cạch cạch" khô khốc vang lên, tấm sắt lớn của địa đạo được lật lên, hai cái đầu bẩn thỉu lộ ra.
Ra ngoài là hai bé gái, một đứa khoảng bảy tám tuổi, đứa kia lớn hơn một chút nhưng chắc cũng không quá mười tuổi.
Nhỏ quá, tính ra lúc virus bùng nổ, hai đứa này còn chưa được năm tuổi.
Nghĩ tới đây, Tần Trăn thấy trong lòng không dễ chịu chút nào.
Phó Thất cũng không ngờ lại là trẻ con nhỏ thế, vẻ mặt trầm trọng đi mấy phần. Anh lùi lại nửa bước, hạ thấp giọng hỏi: "Người lớn nhà các cháu đâu?"
Đứa lớn hơn e dè đáp: "Không, không còn nữa."
Phó Thất định hỏi tiếp thì đứa nhỏ hơn bò lên trên một chút, chớp chớp đôi mắt đen láy, vươn tay ra nói: "Kẹo."
Phó Thất quay đầu nhìn Tần Trăn. Tần Trăn chớp mắt, cúi đầu lục túi xách, nhanh chóng lấy ra mấy viên kẹo đưa tới.
Cô vừa lại gần, hai bé gái đã lộ vẻ sợ hãi rụt sâu vào địa đạo, rõ ràng là vẫn còn ám ảnh với vẻ hung dữ của cô lúc nãy.
Rõ ràng là so với Phó Thất, người có ngoại hình cao lớn đầy tính công kích nhưng giọng điệu dịu dàng, hai bé gái sợ Tần Trăn hơn nhiều.
Ức h**p trẻ con khiến cương thi xấu hổ đỏ cả mặt, lùi lại đưa kẹo cho Phó Thất.
Phó Thất trêu chọc quẹt quẹt mặt cô, nhận lấy kẹo, quay sang vẻ mặt lại trở nên dịu dàng hòa ái.
Anh cúi người đưa kẹo, hai bé gái mắt sáng rực, đồng loạt vươn tay ra nhận.
Trong khoảnh khắc ba bàn tay chạm nhau, một tiếng động giống hệt lúc mở cửa địa đạo vang lên dữ dội sau lưng Phó Thất và Tần Trăn.
Đang định quay đầu, hai bé gái vốn chỉ mới thò nửa người ra ngoài bỗng chốc không hề báo trước, tóm chặt tay Phó Thất, đồng loạt lao vào người anh.
Phó Thất đương nhiên có thể dễ dàng hất văng hai bé gái gầy gò này ra, nhưng anh không làm vậy, cứ để một đứa ôm cánh tay, một đứa ôm chân đè anh xuống đất.
Tần Trăn bên cạnh: "......?"
Đây là tình huống gì?
Cô vừa chần chừ không biết có nên cứu Phó Thất không thì một bóng người lao ra từ phía sau, ánh lạnh lóe lên, cổ họng Phó Thất đang bị đè dưới đất đã có thêm một con dao.
Tần Trăn cũng chả khá khẩm hơn, eo sau bị vật sắc nhọn chĩa vào, có người nói phía sau cô: "Đừng động! Giơ hai tay lên!"
Tần Trăn: "..."
Hiểu rồi, trúng kế!
"Giơ tay lên!" Thấy cô không động đậy, người sau lưng hung dữ nhắc lại.
Cảm nhận được con dao sau lưng chĩa vào ngày càng gần, Tần Trăn sợ bị "lọt gió" nên ngoan ngoãn giơ hai tay lên.
Phó Thất còn thảm hơn, trước tiên bị đè xuống đất, lúc đứng dậy còn bị tận ba con dao chĩa vào.
Một con đến từ cô bé tóc ngắn lao ra từ phía sau Tần Trăn, trông cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi nhưng ánh mắt sắc lẹm, con dao trên tay đặt lên cổ Phó Thất, cảm giác giây sau là đâm vào luôn.
Hai con dao còn lại chĩa vào bụng và eo sau Phó Thất, đến từ hai bé gái nhỏ xíu tội nghiệp lúc nãy.
Hai bé gái sụt sịt mũi, tay cầm dao nhỏ siết chặt đến mức trắng bệch.
... Bảo sao lúc nãy lại "thân thiết" với Phó Thất hơn.
Cương thi cân bằng được tâm lý, thậm chí còn thấy thương hại Phó Thất.
"Mục đích của các người là gì!" Người hỏi là cô gái tóc ngắn. Hỏi xong quay sang bảo đứa nhỏ nhất: "Đi lấy dây tới đây."
Bé gái cất dao, lanh lẹ chạy đi lấy dây.
Phó Thất liếc nhìn con dao trên cổ, thành thật trả lời: "Chúng tôi được căn cứ Trung ương ủy thác đến khuyên các cháu về căn cứ..."
"Nói dối!" Cô gái tóc ngắn quát lớn: "Giả nhân giả nghĩa, giả tạo cực độ! Nghe giọng là biết ông không phải người tốt gì rồi!"
Phó Thất: "..."
Thấy giọng điệu giả trân của Phó Thất thảm bại, Tần Trăn không nhịn được mà bật cười khúc khích.
"Cười cái gì?!" Cô gái tóc ngắn mắng: "Bà cũng chẳng phải thứ tốt lành gì!"
Cô bé mười tuổi bên cạnh giận dữ tiếp lời: "Đúng, chị ta độc ác nhất! Muốn nổ chết tụi này!"
Tần Trăn: "..."
Giờ tới phiên Phó Thất bật cười.
Nhưng hậu quả hai người cười khác nhau. Tần Trăn cười là bị mắng, còn anh cười lại đổi lấy con dao cảnh giác của cô gái tóc ngắn.
Cô gái tóc ngắn lập tức ra lệnh: "Trói hắn lại!"
Phó Thất giơ hai tay lên nói: "Trói thì được, nhưng chú chưa muốn chết, phiền các cháu trói chú lại xong thì giấu vào địa đạo."
Anh nói vậy có nguyên nhân của nó. Cả bọn đều ra khỏi địa đạo rồi, mùi người đậm đặc khiến đám xác sống bên ngoài tụ tập ngày càng đông, khúc gỗ chống cửa sắp bị húc gãy rồi.
Cô gái tóc ngắn chần chừ một chút rồi nói: "Không được."
Phó Thất: "Vậy cháu muốn giết chú?"
Cô gái tóc ngắn lộ vẻ do dự.
Đúng lúc do dự, tiếng động ngoài cửa lớn hơn.
Người khống chế Tần Trăn là một cô gái tóc dài. Cô gái này không kiên nhẫn bằng cô gái tóc ngắn, có chút nôn nóng, cứ liếc nhìn cánh cửa sắt lớn. Tần Trăn nghĩ cô bé hoàn toàn có thể nhân cơ hội này phản sát.
Cô nhìn Phó Thất, thấy Phó Thất ngoan ngoãn làm tù binh, nghĩ ngợi rồi quyết định tiếp tục bị khống chế.
"Các cháu không muốn đưa chú xuống địa đạo, cũng không muốn giết chú, đúng không?" Phó Thất nói: "Giằng co thế này không phải cách, hay là thế này, các cháu đưa cô ấy..."
Anh hất cằm về phía Tần Trăn: "Đưa cô ấy về trước, thả chú ra, cô ấy trong tay các cháu rồi, chú không dám manh động. Được đấy, các cháu muốn hỏi gì cứ hỏi từ từ."
Phó Thất trước đó có nghi vấn dụ dỗ trẻ em nên cô gái tóc ngắn đặc biệt đề phòng anh. Cô nhíu mày suy nghĩ kỹ về tính khả thi của cách này.
"Tiểu Á!" Cô gái tóc dài thúc giục, hai bé gái kia cũng tỏ vẻ căng thẳng, cứ nhìn ra cửa viện.
Cô gái tóc ngắn tên Tiểu Á nghiến răng: "Làm theo lời hắn."
Lời vừa dứt, một tiếng "bùm" vang lên, khúc gỗ chống cửa gãy nát, cửa sắt mở toang, hơn chục con xác sống ùa vào.
Mấy cô gái giật mình. Tiểu Á theo phản xạ hét lớn: "Mau về địa đạo!"
Hét xong cầm dao định chặn xác sống, chân còn chưa bước đi thì ánh sáng lóe lên bên cạnh, Phó Thất đã tới trước mặt cô, tiện tay cầm cái tre trong sân đập đổ mấy con xác sống dẫn đầu.
"Về địa đạo." Phó Thất không quay đầu nói.
Mấy cô gái vội vã nhìn nhau rồi chui tọt vào địa đạo.
Tần Trăn là người cuối cùng, cô nói với Phó Thất một câu "Anh cẩn thận", rồi bò theo vào địa đạo, vừa bò vừa hét: "Đợi tui với, đừng quên tui nha!"
【Đôi lời của tác giả】
Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (13)
Ngày Tháng Năm
Ngoài hầm mộ
Thời tiết: Nắng
Về mặt diễn xuất, Tần Tần đây cuối cùng cũng đã gặp được đối thủ ngang tài ngang sức. Hiếm lắm đó!