Tần Trăn mà đóng vai ác thì chắc chắn là cái thể loại gây họa xong rồi bỏ trốn, mặc kệ sống chết của người khác.
Sau khi quăng ra cái mớ lý luận gây sốc đó xong, cô nàng ẹo cổ lăn ra xỉu, bỏ mặc cảm xúc của đám đông bên ngoài.
Người chịu đả kích nặng nề nhất đáng lý ra phải là Phó Thất – kẻ vừa bị bỡn cợt cả tình cảm lẫn thể xác. Nhưng không, người nhảy dựng lên lại là Điền Lệ. Mặt cắt không còn hột máu, gã hoảng loạn gào lên: "Khoan đã, đéo phải tao nha, tao với cổ chả có cái vẹo gì sất!"
Chả có cái vẹo gì mà người ta lại đi đỡ đạn cho mày à?
Lời thanh minh của gã trong mắt hai người đồng đội nghe giả trân và yếu ớt vô cùng.
Điền Lệ hận không thể nắm cổ áo Giang Tiểu Tần lắc điên cuồng, ép cô nàng thừa nhận nãy giờ chỉ là nói xàm. Nhưng ngặt nỗi sợ tình ngay lý gian, gã chả dám đụng vào người cô nàng, gào khan cũng vô dụng. Gã đành quay sang túm áo Phó Thất: "Phó Lão Thất, mày mở miệng ra nói câu công đạo coi!"
Phó Thất diễn nét u sầu, từ từ ngước mắt lên, ánh mắt ba phần cam chịu, ba phần chua xót, bốn phần não nề.
Anh nhắm nghiền mắt tỏ vẻ đau khổ, rồi mở ra, giọng trầm khàn: "Tần Tần... Tần Tần còn nhỏ người non dạ, chưa đủ bản lĩnh chống lại cám dỗ... Tao không trách cổ."
Điền Lệ: "...?"
Gã đứng hình nhìn Phó Thất vài giây, quay sang nhìn ân nhân cứu mạng đang ngất xỉu, rồi lại đưa mắt lướt qua vẻ mặt khó ở của Lâm Diệp cùng hai người đồng đội đang hóng hớt phía sau.
Mắt hai người kia sáng rực, mặt mày hớn hở, trông như chỉ chực chờ biến thành camera quay lại cái drama cẩu huyết này.
"Đéo phải, đéo phải... Tụi mày bị thần kinh hết rồi à!"
Điền Lệ dọc đường cứ ra rả mỉa mai cái binh đoàn tình ái của người ta, nay bị nghiệp quật cmnr.
Vô cớ bị lôi vào cái mớ bòng bong tình tay ba tay tư mà chả có cơ hội cãi lại, gã tuyệt vọng tột cùng. Điền Lệ gầm lên một tiếng uất ức, cà nhắc chạy thục mạng về xe của đồng đội, đóng sầm cửa lại, tự kỷ cmnl.
"Chân cẳng phục hồi lẹ ha." Một người đồng đội không chê chuyện lớn, cười hề hề khen, rồi quay sang Phó Thất: "Chuyến này vất vả Đội trưởng Phó chăm sóc, đa tạ, đa tạ nhiều nha."
Người này cảm ơn, người kia thì xin lỗi: "Đội trưởng Phó bỏ qua cho nó, nó mới 32 tuổi, vẫn còn là trẻ con..."
Phó Thất phản ứng ra sao thì chịu, chứ cương thi đang giả chết cũng phải công nhận hai người đồng đội của Điền Lệ có vấn đề về thần kinh thật, chuẩn phóc cái gu của mấy đứa sống sót thời mạt thế.
Màn tấu hài bên ngoài kết thúc bằng việc nhóm Điền Lệ dời đi. Giờ là lúc màn kịch bên trong xe Phó Thất lên sóng.
Lâm Diệp gượng gạo, bối rối nói: "Anh Phó, Tiểu Tần, chỉ đùa thôi, anh đừng để bụng."
Phó Thất lắc đầu, giọng buồn bã: "Đừng an ủi anh, anh hiểu mà, cổ lúc nào chả ham chơi như thế."
Lâm Diệp mù tịt không biết cái chữ "ham chơi" này là chỉ việc giỡn nhây chọc ghẹo Điền Lệ, hay là cái tật lăng nhăng, bắt cá hai tay. Cậu ta cũng chả dám hó hé, ngượng ngùng im lặng một hồi rồi quay người lại tiếp tục ôm vô lăng.
Nhưng tâm trí cậu ta vẫn treo lơ lửng băng ghế sau. Liếc trộm qua kính chiếu hậu, thấy Phó Thất đã chui vào xe, dịu dàng ôm lấy Tần Trăn đang ngất xỉu vào lòng.
Phó Thất mặt lạnh như tiền nhìn cương thi một hồi, cất giọng: "Mở mắt ra."
Chạy trời không khỏi nắng, Tần Trăn đành phải tỉnh giấc, từ từ hé mắt ra: "Tui, tui..."
Lúng túng "tui" nửa ngày mà chả rặn được câu nào ra hồn.
Phó Thất thở dài, hỏi thẳng: "Tôi chỉ hỏi cô một câu thôi: Điền Lệ, tôi, vị hôn phu của cô, với lại ông chồng của cô... À không, ông chồng thì miễn đi, tính ba người tụi tôi thôi, cô ưng ai nhất?"
Câu này thì cần gì phải nghĩ, cương thi chốt hạ cái rụp: "Anh! Hương Hương, tui ưng anh nhất!"
Phó Thất thở phào: "Duyệt, tha lỗi cho cô."
"Hương Hương, anh là số một!" Tần Trăn cảm động rớt nước mắt, nhào vô lòng Phó Thất. Anh dịu dàng đỡ cô dậy, ân cần hỏi vết thương có đau không.
Tần Trăn lập tức yếu xìu, ho khụ khụ vài tiếng, vòi anh ôm ôm dỗ dành.
Phó Thất chiều theo răm rắp. Chỉ trong vòng chưa tới nửa phút, cặp đôi này lại dính nhau như sam như thuở ban đầu.
Lâm Diệp ngồi ghế lái vẫn còn đang choáng váng với hai nhân vật "vị hôn thê cũ" và "ông chồng" mà cậu ta mới nghe lần đầu. Ngoái lại nhìn cặp đôi băng sau đã làm hòa ngọt xớt, cậu ta đơ người, không nói nên lời.
Lúc sau, khi thương binh Tần Trăn đã uống thuốc và "ngủ say", cậu ta mới khó nhọc mở miệng hỏi cái điều đang lấn cấn trong lòng: "Tiểu Tần chỉ... chỉ có chồng rồi hả anh?"
"Ừ." Phó Thất đáp, "Chồng ẻm đi lại không tiện nên ở quê đợi ẻm."
"..." Lâm Diệp há hốc mồm mãi mới rặn thêm được câu nữa: "Chỉ còn có vị hôn thê nữa hả?"
Phó Thất nhíu mày: "Cái đó là chuyện quá khứ rồi."
Thiệt luôn?
Lâm Diệp ấp úng, cuối cùng thốt ra một câu nửa đùa nửa thật: "...Tiểu Tần cũng... đa tình ghê ha?"
"Ẻm đào hoa đó giờ, anh quen rồi."
Lâm Diệp cạn lời. Xe lăn bánh một đoạn xa trong bầu không khí tĩnh lặng, cậu ta mới lại cất giọng nghi hoặc: "Anh Phó, anh xạo em đúng không? Tiểu Tần chỉ... chỉ làm gì có nhiều tình trường dữ vậy?"
Câu này nói giảm nói tránh chứ dịch thẳng ra là: Khoan bàn tới nhan sắc, tướng tá Tiểu Tần lép kẹp, gầy nhom thế kia, tính tình cũng chả lấy gì làm nổi bật, dễ thương. Sao mà lắm mối thế được?
Phó Thất bình thản đáp trả: "Sao lại không? Chẳng phải chú mày cũng muốn xin một slot đó sao?"
Lâm Diệp: "..."
Quên cmn mất, mình cũng nằm trong dàn harem của cô nàng.
"Hehe, thôi em... em xin kiếu..." Cái đường đua này kẹt xe quá, Lâm Diệp quyết định bẻ lái: "Thực ra em thương Tiểu Tần... theo kiểu tình cảm anh em gái thôi."
Phó Thất dằn mặt: "Câu này cấm nói trước mặt ẻm nha. Ẻm tuy nhỏ con nhưng sĩ diện cao bằng trời, chỉ thích làm đại tỷ, ứ thèm làm em gái đâu."
Lâm Diệp sượng trân: "... Thì đại tỷ, hahaha, cũng y chang nhau mà."
"Thế mốt nhớ gọi ẻm là chị Tần nha." Phó Thất chốt sổ.
Lâm Diệp từ đầu đã rêu rao muốn về quê miền Nam, tiện đường với Phó Thất và Tần Trăn, lại đang thiếu xế, hổng có lý do gì để đuổi cổ cậu ta, thế là lại tiếp tục đồng hành.
Điểm cộng là có người lái xe, Phó Thất và Tần Trăn cứ việc nằm dài ở băng sau, khỏe re.
Điểm trừ là có người ngoài, mở miệng nói chuyện bất tiện vãi chưởng.
Ví dụ như lúc này cương thi đang hối hận xanh ruột, muốn giải thích với Phó Thất là nãy cô quên béng mất ông chồng, biết vậy đã chém gió là Điền Lệ có nét hao hao chồng mình, nên vì yêu ai yêu cả đường đi lối về mới đỡ đạn cho gã.
Lỡ mồm mang tiếng cặn bã, cương thi thấy lòng buồn man mác.
"Tui đúng là một người đàn bà tồi tệ."
Cương thi tự kỷ, nhưng nhớ tới bộ mặt hoảng hốt như nuốt phải ruồi của Điền Lệ, cô lại thấy cũng đáng, tung tăng trùm chăn nghịch điện thoại.
Phó Thất ôm cô, trong lòng cũng cạn lời. Anh đâu thể lật chăn lôi cô dậy mà chửi cô cặn bã, tẩn cho một trận rồi đường ai nấy đi.
Cãi nhau?
Càng không được, để thằng khác đục nước béo cò à.
Cũng may, thâm tình, độ lượng vốn là ưu điểm của đàn ông, nên cũng không quá khó để người khác chấp nhận.
Chỉ tội Điền Lệ, có lòng tốt đến chào tạm biệt mà bị dọa cho chạy trối chết, chắc cả đời này gã cạch mặt không muốn gặp lại Tần Trăn nữa.
Trên xe không tiện nói chuyện, một người một cương thi, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng.
Đoạn đường tiếp theo đúng như dự đoán của Phó Thất, trơn tru không tưởng. Suốt hơn chục ngày trời, ngoài dăm ba con xác sống lác đác, họ chả đụng phải nguy hiểm nào.
Suôn sẻ thì suôn sẻ thật, nhưng chán ốm!
Điền Lệ té rồi, giờ chỉ còn ba "con người".
Lâm Diệp cân trọn từ A tới Z khoản lái xe, thậm chí vì muốn để hai "bệnh binh" tĩnh dưỡng, cậu ta thầu luôn cả việc dọn xác sống. Lâu lâu dừng xe xả hơi, họ đâu thể cứ hai đứa chui chung một phòng, bỏ mặc Lâm Diệp bơ vơ, thế chẳng khác nào tẩy chay người ta?
Cực chẳng đã, đành phải ba người chen chúc.
Tần Trăn lại đang đóng vai thương binh, tinh thần không được phép quá tăng động. Ban ngày đã bị cấm cản đủ đường, đến tối lại phải ráng nén giọng giả đò ngủ ngáy. Ngày nào cũng chỉ chờ lúc Phó Thất mượn cớ thay thuốc đuổi Lâm Diệp ra ngoài, cô mới được nói dăm ba câu tự do.
Cương thi sắp bị nín nhịn thành xác ướp khô cmnr!
Cô chỉ muốn rủ Phó Thất sút Lâm Diệp ra chuồng gà rồi hai đứa đánh lẻ cho xong.
Mãi đến một ngày, cô nhận được tin nhắn Điền Lệ gửi qua Trần Tưởng.
Tin nhắn báo rằng cái đêm cô bị thương, căn nhà lá họ tá túc đã bị bọn nước A càn quét, mọi thứ liên quan đến mẫu máu đều bị lấy đi sạch trơn.
Phó Thất đoán đúng phóc!
Tần Trăn lén hỏi Phó Thất sao lại có chuyện này, Phó Thất bảo cô tự động não mà suy nghĩ.
Cương thi giờ tuy chưa xuất chúng, nhưng cũng đã thoát kiếp "tiểu Cương ngây ngô" hồi mới rời mộ. Nghĩ ngợi mấy hôm, cô dần xâu chuỗi được vấn đề.
Thứ nhất, trên mặt đất toàn vết máu của cô, cô thì chả quen biết gì đám nước A, mắc mớ gì tự dưng người ta lại thèm mẫu máu của cô?
Trừ khi bọn chúng ngửi thấy mùi phi nhân loại.
Cách giải thích hợp lý duy nhất là ở bệnh viện bữa đó, cái đồng hồ của gã tóc vàng trước khi ngỏm đã kịp quay lại được hình dáng cô, làm bọn chúng sinh nghi.
Vậy thì hợp lý rồi, nhưng sao bọn nước A lại biết họ từng dừng chân ở đó, và làm sao chắc chắn vũng máu đó là của cô?
Trừ phi có nội gián phím tin...
Lâm Diệp là gián điệp!
Khoảnh khắc chân lý được soi sáng, họ đang bon bon trên đường Nam tiến. Trong không gian tĩnh mịch của xe, cương thi kích động đến mức định bật dậy khỏi vòng tay đang nhắm mắt dưỡng thần của Phó Thất.
Phó Thất phản xạ nhanh nhạy, quàng tay ghì cô xuống. Nhưng cái chân đang vung vẩy của Tần Trăn lại vô tình đạp phải lưng ghế trước, tạo ra tiếng động.
"Có chuyện gì vậy?" Lâm Diệp ngoái đầu lại hỏi.
"Sao vậy?" Phó Thất cũng cúi đầu hỏi cô.
Phó Thất biết tỏng thằng này là gián điệp từ khuya rồi mà cứ ỉm đi. Tần Trăn đương nhiên cũng không thể vạch trần. Cô ấp úng mấy tiếng rồi nặn ra một lý do: "Điền Lệ mới nhắn tin chửi tui, hỏi tui có bị... tâm thần phân liệt hông đó!"
Đây là sự thật 100%, Điền Lệ và Hứa Lão Nhị đã cùng nhau hội chẩn và đưa ra kết luận này, rồi nhờ Trần Tưởng chuyển lời.
Lâm Diệp tỏ vẻ bất bình: "Anh Điền quá đáng thật, sao lại mắng chị Tần như thế."
"Đúng đó." Tần Trăn hậm hực: "Tui phải chửi lại ổng!"
Cô cắm mặt vào điện thoại chọt chọt, nhưng tin nhắn không gửi cho Điền Lệ mà lại chìa ra cho Phó Thất xem.
Phó Thất đọc xong, xoa xoa đầu cô gật đầu xác nhận.
Tần Trăn nổi trận lôi đình: "Đồ khốn nạn!"
Từ này tuy là từ chửi thề, nhưng không phải dành cho cái đám Điền Lệ, Hứa Lão Nhị dám chửi cô tâm thần phân liệt, mà là để chửi Lâm Diệp và Phó Thất.
Chửi Lâm Diệp là vì thân làm nội gián không lo moi móc thông tin, lại còn bày trò ong bướm thả thính cô. Đã làm chuyện xấu lại còn không chuyên nghiệp, làm cô lỡ miệng nói bậy thành tra nữ.
Đã vậy sao nó không chọn Phó Thất mà lại nhắm vào cô?
Nó nghĩ cô mê trai, hay là thấy cô ngu ngơ dễ dụ?
Nghĩ kiểu gì cũng thấy tức điên!
Đáng ghét!
Còn chửi Phó Thất là vì anh đã biết mười mươi từ đời nào, âm thầm chuẩn bị đủ thứ mà không thèm xì ra nửa lời với cô.
Đáng hận!
"Đúng là khốn nạn thật." 'Tên khốn số một' hùa theo: "Sao lại văng tục với con gái nhà người ta cơ chứ!"
'Tên khốn số hai' vì quá hiểu cương thi, nhìn tia lửa xẹt xẹt trong mắt cô thừa biết mình cũng bị gom chung vào hai chữ "khốn nạn" kia, nên lẳng lặng im re.
Sự im lặng của anh càng làm cương thi điên máu. Cô huých cùi chỏ vào ngực Phó Thất, chọt điện thoại hỏi: [Anh không nói với tui, không sợ tui lỡ miệng làm lộ thông tin gì sao?]
Phó Thất cũng gõ điện thoại trả lời: [Sợ chứ, lộ mất việc cô là một tra nữ.]
Cương thi định bồi thêm một cùi chỏ thì bị anh ôm chặt hai tay, khóa chặt lại.
Hai người đang hục hặc ngầm thì giọng Lâm Diệp từ trên vọng xuống: "À đúng rồi chị Tần, em thắc mắc mãi, sao lúc nào chị cũng đeo găng tay vậy?"
Trừ lúc đóng giả xác sống và ở riêng với Phó Thất, Tần Trăn không bao giờ tháo găng tay.
Hồi trước trời lạnh, cô mang găng len thì chả ai nói gì. Nhưng giờ thời tiết ấm dần lên, sau cơn mưa rào, cây cỏ ven đường đã đâm chồi nảy lộc, hai người đàn ông cũng thay áo mỏng, chỉ riêng Tần Trăn là vẫn kè kè đôi găng tay, lúc thì găng len, khi thì găng cao su y tế.
"Cô ấy bị sạch..."
"Tay tui có sẹo." Phó Thất định đỡ lời thì bị Tần Trăn cắt ngang: "Hồi nhỏ gặp hỏa hoạn, da tay bị phỏng nặng, để lại sẹo xấu lắm."
"Hả?"
Tần Trăn tiếp lời: "Mặt cũng bị phỏng luôn, xấu xí nên ngày nào cũng phải trát phấn che lại."
Lâm Diệp cuống cuồng xin lỗi: "Em xin lỗi chị Tần, em không biết..."
Tần Trăn im lặng một thoáng, rồi bất ngờ "lật bánh tráng", trầm giọng xuống, hỏi gằn: "Mắc gì phải xin lỗi?"
Lâm Diệp bị hỏi cung bất thình lình, ngớ người ra, rà phanh cho xe chạy chậm lại, áy náy nói: "Em không cố ý khơi lại chuyện buồn của chị..."
"Mắc mớ gì cậu nói đây là... chuyện buồn của tui?" Tần Trăn tiếp tục dồn ép.
"..." Lâm Diệp bị hỏi tới tấp, ngơ ngác nhìn qua gương chiếu hậu cầu cứu Phó Thất.
Phó Thất cũng tò mò không biết Tần Trăn đang diễn trò gì, hùa theo mạch truyện: "Bé Cưng, Tiểu Lâm chỉ quan tâm thôi, cậu ấy không có ý xấu..."
"Anh đang thương hại tui hả?" Cương thi cắt ngang lời Phó Thất bằng giọng chói tai, chồm lên hầm hầm chỉ trích.
"Dạ không..." Lâm Diệp hoảng hốt, luống cuống: "Em... em chỉ muốn xin lỗi..."
"Tui hỏi cậu có phải đang thương hại tui, tội nghiệp tui không!"
Tần Trăn như hóa điên, gào thét giãy giụa khỏi vòng tay Phó Thất. Vừa thoát ra, cô lao lên ghế lái túm áo Lâm Diệp, miệng vẫn không ngừng chất vấn.
"Cậu thấy tui đáng thương, cậu khinh bỉ tui chứ gì? Phải không! Phải không!"
Lâm Diệp bị túm tay áo, giật thót mình, vừa cố ghì vô lăng vừa can ngăn: "Không, em không có, chị Tần bình tĩnh..."
"Bình tĩnh? Cậu thấy tui không bình tĩnh hả? Cậu cũng nghĩ tui... là một con điên đúng không?!"
Lâm Diệp cứng họng, hoảng hốt nhìn Phó Thất: "Anh Phó, anh coi chị Tần..."
Phó Thất nãy giờ vẫn làm bộ cản Tần Trăn, thấy cô suýt làm ảnh hưởng tới việc lái xe của Lâm Diệp mới mạnh tay kéo cô lại.
Anh ôm chặt con cương thi đang nổi cơn tam bành vào lòng, quấn chăn lại, cằm cọ cọ lên đầu cô, thủ thỉ dỗ dành: "Không sao đâu, không sao đâu Bé Cưng, ngoan nào, ngủ một giấc là khỏe thôi..."
Tần Trăn vẫn vùng vằng, bị Phó Thất ôm chặt cứng, dỗ ngọt một hồi lâu mới chịu nằm im, từ từ nín bặt.
Lâm Diệp im thin thít một lúc lâu. Mãi đến khi đi ngang qua một ngôi làng, Phó Thất đề nghị dừng lại nghỉ qua đêm để anh kiểm tra xem trận ẩu đả vừa rồi có làm rách vết thương của Tần Trăn hay không.
Lâm Diệp rụt rè đồng ý. Thấy Tần Trăn không lên cơn nữa, cậu ta mới lén lút hỏi: "Anh Phó, chị Tần bị làm sao vậy..."
Vẻ mặt Phó Thất trĩu nặng, hạ giọng: "Cô ấy từng trải qua một trận hỏa hoạn, bỏng đến 70% cơ thể. Sợ người ngoài dị nghị nên luôn phải mang găng tay giả vờ mắc bệnh sạch sẽ..."
Anh ngập ngừng rồi nói tiếp: "Vốn dĩ tâm lý đã nhạy cảm, hôm nay cậu lỡ lời đụng chạm, kích động chứng đa nhân cách của cô ấy tái phát rồi."
Lâm Diệp: "..."
Thành thật luôn à?
Ba cái chuyện tra nữ, lăng nhăng trước đây Lâm Diệp hổng tin lắm, ảo ma quá, cậu ta thà tin là Tần Trăn với Phó Thất chém gió lừa cậu ta còn hơn.
Nhưng cái màn đa nhân cách này diễn thật quá, nhất là cái đoạn Tần Trăn chồm lên túm áo cậu ta, y xì một bà điên thật sự.
Lâm Diệp nửa tin nửa ngờ, rụt rè hỏi: "Vậy... vậy từ nay em ráng né mấy chủ đề này ra?"
Phó Thất gật đầu: "Ừm."
Anh dặn thêm: "Cổ vừa bị kích động, tâm trạng còn đang bất ổn, tối nay tốt nhất cậu đừng ló mặt ra cho cổ thấy, kẻo..."
"Em hiểu em hiểu." Lâm Diệp gật gà gật gù: "Tối nay mình xí hai phòng, anh Phó, nhờ anh chăm sóc chị Tần nha."
Phó Thất: "Bổn phận của anh mà."
Xe dừng lại, anh ở lại trông coi cô nàng "đa nhân cách" Tần Trăn, để Lâm Diệp xuống xe lo liệu khoản dọn dẹp xác sống, lùng sục chỗ nghỉ ngơi.
Nhìn bóng Lâm Diệp khuất dần, Phó Thất thấy đem cậu ta theo cũng tiện lợi phết.
"Nó đi xa chưa?" Cương thi trong lòng anh lí nhí hỏi.
"Chưa." Phó Thất nhìn Lâm Diệp xách súng khuất sau bờ rào, khẽ hé mép chăn thì thầm: "Đang lảng vảng ngoài kia kìa, cô im lặng đi."
Cương thi lập tức ngậm tịt miệng, cuộn tròn trong ngực anh như con mèo lười.
Thấy điệu bộ như con chuột hamster của cô, Phó Thất quay đi, giấu nhẹm nụ cười.
Vài phút sau, Lâm Diệp "dọn dẹp" xong đám xác sống, gọi hai người vào. Lúc này Phó Thất mới bế Tần Trăn xuống xe.
Vào tới phòng đóng kín cửa, cương thi sống lại ngay, hớn hở gọi: "Hương Hương..."
"Suỵt." Phó Thất ra dấu: "Tường mỏng lắm."
Tần Trăn lập tức hạ volume, bám rịt lấy tay anh, cọ cọ dính sát vào người anh như kẻ gian, hí hửng khoe: "Hương Hương, tui diễn đỉnh hông?"
"Đỉnh." Phó Thất tán dương nhiệt liệt: "Bắt được tám phần thần thái của Viện sĩ Giang rồi đó, ăn đứt cái màn lừa Hứa Lão Nhị hồi bữa."
Thì chắc chắn rồi, vụ lừa Hứa Lão Nhị là hứng lên diễn liền, còn cái vai đa nhân cách này, tuy cũng là tùy cơ ứng biến, nhưng cái sự phát rồ đó Tần Trăn đã được diện kiến, thậm chí trải nghiệm sương sương rồi mà lị.
Cương thi vểnh mặt tự đắc: "Tui thông minh hơn anh rồi nha?"
Khôn thật, Phó Thất cũng chẳng ngờ cô lại lấy lý do phỏng nặng để biện hộ cho lớp trang điểm dày cộp và đôi găng tay dính liền trên người.
Anh hỏi: "Sao tự dưng cô nghĩ ra chiêu này?"
Tần Trăn thật thà khai: "Thì tui muốn có không gian riêng với anh mà."
Cương thi bị cấm khẩu riết bức bối muốn điên, nên lúc nhắc tới chứng đa nhân cách, cô đã nảy ý định lấy nó ra hù dọa Lâm Diệp.
May sao khúc sau Lâm Diệp lại hỏi vụ găng tay, cô chớp ngay thời cơ bịa chuyện phỏng, rồi diễn màn điên loạn, thành công dọa cho Lâm Diệp xanh mặt, hết dám léo hánh lại gần mình.
Cương thi vỗ vỗ vai Phó Thất: "Hương Hương tung hứng cũng nhịp nhàng ghê."
"Nhưng mà Bé Cưng à, từ giờ cô dính luôn cái mác bệnh nhân đa nhân cách rồi đấy." Phó Thất nhắc khéo.
"Chuyện nhỏ! Đã nhận vai thì phải nhập vai, quẩy cho tới bến, quan tâm miệng đời làm chi." Cương thi mạnh miệng tuyên bố, rồi ghé tai hỏi nhỏ: "Thằng chả là người xấu mà? Lời kẻ xấu nói ai mà tin?"
Phó Thất bật cười: "Giờ mới biết sợ hả?"
"Hổng sợ!" Cương thi lập tức ưỡn ngực, dõng dạc: "Kẻ thủ ác kiểu gì cũng bị thiên lôi giáng xuống, hổng sợ!"
Phó Thất thở dài: "Hồi xưa thì lo sợ vướng vô tội thất đức, giờ càng ngày càng bung lụa, đạo đức cất tủ cmnr."
Ăn h**p kẻ xấu thì sao gọi là vô đạo đức?
Cương thi ứ thèm phục, lao vào vật lộn với anh.
Đùa giỡn chán chê xong xuôi, họ mới chuẩn bị nghỉ ngơi, sẵn tiện bàn chuyện đại sự.
"Chắc vài bữa nữa có kết quả xét nghiệm máu, lúc đó hắn sẽ nhận ra mình bị lộ..."
Cái phòng Phó Thất xử lý vết thương cho Tần Trăn máu me be bét, hổng thể nào toàn máu đàn ông được, trừ phi có người cố tình ngụy tạo.
Nhận được kết quả xét nghiệm, Lâm Diệp sẽ hiểu ngay Phó Thất đã đề phòng cậu ta từ sớm.
"Bọn chúng không lật bài ngửa ngay, chứng tỏ đoạn video quay lại lúc tên tóc vàng ngoẻo chưa đủ bằng chứng. Chúng chỉ đang nghi ngờ, chứ chưa dám chắc." Phó Thất nói: "Từ giờ phải cẩn thận hơn, không được để bị thương nữa, cấm sơ hở."
Cương thi gật đầu lia lịa: "Biết òi, biết òi. Vậy xử lý Lâm Diệp sao đây, có cần tiên hạ thủ vi cường hông?"
"Khỏi." Phó Thất nói: "Cậu ta sẽ giả ngu, tiếp tục hộ tống tụi mình tới Lâm Hương."
Đám nước A cất công săn lùng "món đồ" ròng rã 5 năm trời, đâu dễ gì buông xuôi. Cùng lắm là trong lúc lùng sục món đồ đó, chúng dấy lên nghi ngờ về thân phận thật sự của con "xác sống" đi theo Phó Thất.
Tần Trăn chỉ là mục tiêu thứ yếu, có món hàng quan trọng kia làm bia đỡ đạn, cô tạm thời an toàn.
"Tui ổn mà." Tần Trăn tỉnh bơ: "Lúc nào tụi nó tính đụng tới tui, tui tẩy trang rồi chui vô bầy xác sống trốn... Đố tụi nó tìm ra."
Dù sao tụi xác sống cũng dơ dáy hôi hám, cùng lắm cô chịu khó ở dơ một xíu. Cả thành phố đầy rẫy xác sống, chẳng lẽ đám nước A rảnh háng đi check từng con?
Phó Thất gật gù: "Bí quá thì xài chiêu đó cũng được."
"Trần Tưởng với lão Mặc đã moi được chút manh mối ở Lâm Hương rồi, tui cũng an toàn, tụi mình cũng sắp tới đích rồi, mọi chuyện trót lọt quá chừng, Hương Hương..."
Tần Trăn xáp vô Phó Thất, níu tay anh hỏi: "Hương Hương, sao anh vẫn sầu não vậy?"
Phó Thất hơi khựng lại: "Sao cô biết tôi đang sầu?"
Từ lúc Tần Trăn bị thương, anh ôm ấp cô suốt, cũng hay cười đùa như trước. Vậy mà Tần Trăn vẫn đánh hơi được nỗi buồn man mác của anh, y như có tảng đá nặng trịch đè lên tim.
"Linh cảm." Tần Trăn đáp cụt lủn.
Phó Thất tĩnh tâm một thoáng, chầm chậm lên tiếng: "Tôi đang lo."
"Lo chuyện gì?"
"Lo là khi sự thật được phơi bày, tình hình sẽ bị đẩy lên một cấp độ hoàn toàn khác."
Tới lúc đó, mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát của anh.
Phó Thất không dám chắc chắn, nên trong lòng chất chứa bộn bề âu lo.
"Ờm..." Tần Trăn ngẩng mặt lên ngẫm nghĩ: "Cấp độ gì? Trái Đất nổ tung hả?"
"... Chắc không tới mức đó đâu."
"Vậy anh sợ cái qué gì?" Cương thi vẫn giữ nguyên lập trường: "Cùng lắm thì xách gói theo tui về mộ. Dăm ba cái đồ chơi công nghệ cao đó dẹp hết cũng chả chết ai. Coi nè, giờ tui vừa là học giả đồ cổ, vừa là đạo sĩ, kiêm luôn nhà văn, bonus cái mác diễn viên xuất chúng. Tui tự biên tự diễn tự sướng dư sức!"
Phó Thất bật cười. Đám nước A chỉ nhăm nhe kiếm một vật, đâu phải kiếm người. Có khi là anh tự dọa mình thật.
Anh cười xòa, ôm ghì Tần Trăn vào lòng, vò cho đầu cô bù xù lên như cái tổ quạ.
【Đôi lời của tác giả】
Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (12)
Ngày Tháng Năm
Ngoài hầm mộ
Thời tiết: U ám
Phó Hương Hương sến súa, cuối cùng vẫn phải cậy đến Tần Tần đây an ủi.