Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 53: Lương thiện

Tần Trăn cảm thấy mình bị xúc phạm sâu sắc.

Cô là cương thi cơ mà, khen cương thi đáng yêu, có khác gì khen ác quỷ dưới mười tám tầng địa ngục nết na, hiền thục, hợp làm vợ đảm đâu, đúng là sỉ nhục cương thi!

Lâm Diệp không chỉ xúc phạm cô, mà còn dám có tình ý với cô nữa chứ.

Thích cô tức là muốn yêu đương khác giống loài.

Phải biết rằng, những mối tình ngang trái kiểu này, cuối cùng toàn là phe "phi nhân loại" chuốc lấy đau thương. Trong khi cô đã có sẵn Hương Hương để tùy ý "thưởng thức" rồi, dại gì mà đi vào vết xe đổ của các bậc tiền bối?

Tần Trăn quyết định phải tìm cơ hội dập tắt hi vọng của Lâm Diệp.

Nhưng đó là chuyện tính sau, hiện tại cô vẫn đang đóng vai "bệnh binh ốm yếu", chỉ cần nằm ngoan ngoãn và lén lút lướt điện thoại là được.

Nghịch điện thoại làm cương thi khoái chí ra mặt. Không cần lật chăn lên xem, Phó Thất cũng thừa biết. Suốt chặng đường tẻ nhạt, sau khi bàn xong chính sự, cả xe dần chìm vào im lặng. Trong không gian tĩnh mịch đó, anh hơi cúi đầu thì thấy ngón chân của cương thi không biết từ lúc nào đã vểnh lên.

Tần Trăn nửa nằm nửa ngồi trong lòng anh, chăn mỏng đắp hờ đến bắp chân, để lộ phần ống quần và đôi bàn chân xỏ tất trắng tinh. Đôi chân nhỏ vừa vặn thò ra sau lưng ghế phụ lái, bị che khuất tầm nhìn từ phía trước.

Chẳng biết cô nàng đang chat chit gì mờ ám với Trần Tưởng mà phấn khích đến nỗi mười ngón chân cứ ngoe nguẩy liên hồi, y hệt con cá mắc cạn đang giãy đành đạch.

Phó Thất nhìn chằm chằm một lúc rồi với tay tóm gọn lấy.

Cương thi trong lòng anh giật thót, nhưng rồi như phát hiện trò vui mới, cô bắt đầu lén lút gồng chân, co duỗi kháng cự lại bàn tay anh.

Phó Thất trêu đùa cô một hồi, nhân lúc cô không để ý, anh đưa tay cù lét lòng bàn chân cô.

Cương thi có máu buồn, giật mình rụt chân lại, đầu gối suýt va vào lưng ghế phía trước, may mà Phó Thất nhanh tay cản lại kịp.

Anh kéo chân cô về, thì thấy do màn vật lộn ban nãy, ống quần Tần Trăn bị xắn lên, để lộ một đoạn bắp chân màu xanh xám.

Phó Thất đưa tay kéo lại đôi tất cho cô, tiện thể lướt tay qua ống quần, sờ nhẹ lên bắp chân lạnh ngắt của cô, cuối cùng vuốt ống quần xuống che kín lại.

Lái xe đường dài một mình rất hao sức, trên xe lại lắm thương binh, để đảm bảo an toàn, tối đến họ kiếm chỗ dừng chân.

Phó Thất vẫn nhập vai ông chồng gia trưởng, lấy cớ cần không gian riêng tư, anh ở chung phòng với Tần Trăn. Vừa đóng cửa phòng lại, anh liền chất vấn cô vụ bị cắn hồi sáng.

"Ai bảo anh bơ tui." Cương thi lồm cồm bò dậy, đáp trả đầy lý lẽ.

Phó Thất vặn lại: "Thế mốt ra đường, con xác sống nào bơ cô, cô cũng nhào tới cắn nó à?"

"Nói khùng nói điên, tui mắc bệnh sạch sẽ nha, đâu có cắn bậy bạ!" Tần Trăn gắt: "Tui hổng chê anh thì thôi, anh còn dám càm ràm."

"Ra là tôi còn phải đội ơn cô cơ đấy?"

Tần Trăn rất muốn gật đầu cái rụp, nhưng nghĩ tới việc còn phải "hít mèo", thái độ cũng phải nương nương một chút, thế là xua tay lấp l**m: "Người nhà cả... khách sáo chi."

Phó Thất phì cười, ngồi xuống mép giường, trầm giọng hỏi: "Bị cương thi cắn thì sẽ ra sao?"

"Hả?" Tần Trăn ngơ ngác, nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi ấp úng: "Chắc là... biến thành cương thi?"

Cô chưa cắn ai bao giờ nên hổng rành hậu quả... Mà vụ cắn Phó Thất lúc nãy đâu tính, có chảy máu đâu.

Phó Thất thừa biết cái não cương thi của cô toàn chứa mấy thứ quái đản, tin lời cô có mà đổ thóc giống ra ăn.

Anh tự suy luận: "Có khi nào biến thành xác sống không?"

"Hổng bao giờ!" Tần Trăn gân cổ phản bác, giọng hơi to, bị Phó Thất suỵt một cái mới hậm hực đè giọng xuống, nhưng cục tức vẫn còn nguyên: "Cương thi là cương thi, xác sống là xác sống, anh mà xúc phạm cương thi tụi tui nữa... tui giận đó nha!"

"Giận thì làm được gì?"

"Giận là... nghỉ chơi với anh luôn!"

Phó Thất: "Thế thì tuyệt quá, tôi được ngủ yên giấc rồi."

Câu này rõ ràng là ý chê bai, nhưng không phải chê cương thi xấu xí, mà là chê cô nàng lắm lời, nhõng nhẽo. Tần Trăn ứ thèm buồn, chỉ thấy cục tức nghẹn ở cổ, hậm hực quay mặt đi không thèm đếm xỉa đến anh nữa.

Lúc họ dừng xe thì trời đã tối mịt. Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, đèn đóm cũng tắt ngúm. Đường còn dài, phải tiết kiệm pin, thế là trời sập tối cả đám lục đục chìm vào giấc ngủ.

Phó Thất nhắm mắt, nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo, mải mê suy tính bước đi tiếp theo.

Đang nghĩ ngợi miên man, bỗng vai anh bị ai đó huých nhẹ một cái. Không cần quay lại, anh cất giọng: "Chẳng phải cô đang dỗi sao?"

"Tui tha lỗi cho anh đó. Hương Hương..." Cương thi bám víu lấy bờ vai lành lặn của anh, nài nỉ: "Anh nói chuyện với tui đi mà."

Chiếc điện thoại họ mang theo chỉ có chức năng nghe gọi, tối đến Trần Tưởng cũng phải ngủ nghỉ, thành ra chẳng ai tiếp chuyện với Tần Trăn. Đêm dài lê thê với cương thi quả thực là cực hình, cô đành quay sang kiếm chuyện với Phó Thất.

"Anh cần ngủ." Phó Thất từ chối.

"Thì nói chút xíu thôi." Tần Trăn năn nỉ: "Ban ngày tui... câm như hến... bức bối muốn chết!"

Phó Thất thở dài thườn thượt.

Nhớ ngày đầu mới quen, Tần Trăn hay giở thói lạnh nhạt, câm nín. Quen lâu rồi, bản tính mới lòi ra, đích thị là một con cương thi sợ cô đơn, lúc nào cũng muốn náo nhiệt.

Anh tự hỏi, không biết lúc dưới mộ cô nàng xoay xở sao với khoảng thời gian đằng đẵng đó?

Phó Thất mím môi, ra điều kiện: "Chỉ được nói một lát thôi, với lại cô phải đấm bóp cho tôi... Ban ngày cô đè bẹp vai tôi, giờ tôi sắp bán thân bất toại rồi đây."

"Chuyện nhỏ!" Cương thi đồng ý cái rụp, quỳ rạp bên cạnh anh, hai tay lăm le thò vào ngực anh xoa bóp.

"... Bóp cánh tay thôi."

Bị từ chối, cương thi tiu nghỉu dời tay xuống, nhưng bóp được vài cái, cảm giác cơ bắp cuồn cuộn dưới tay cũng khá phê, tâm trạng cô lập tức vui vẻ trở lại.

"Cô định nói chuyện gì?" Phó Thất lên tiếng.

Tần Trăn cũng chưa nghĩ ra chủ đề, ngẫm nghĩ một lúc, cô cúi người kề sát tai Phó Thất, ngập ngừng thỏ thẻ: "Hương Hương, anh... anh thấy làm người sướng hơn, hay là... ờ... làm... sướng hơn?"

"Người và gì cơ?"

Cương thi đỏ mặt, lí nhí: "...Cương thi á."

Phó Thất hơi khựng lại, rồi hỏi ngược: "Sao lại hỏi vậy?"

Cương thi ấp úng mãi mà không rặn ra được lý do.

"Thế cô thấy làm cái nào sướng hơn?" Phó Thất lảng sang câu khác.

"Chắc chắn là làm cương thi rồi." Tần Trăn hào hứng hẳn lên, trả lời không chớp mắt: "Làm cương thi thì không sợ súng bắn, hổng cần ngủ nghê, lại miễn nhiễm với đám xác sống."

"Trong cái thế giới hiện tại thì đúng là thế." Phó Thất nói, "Nhưng lỡ như mạt thế chấm dứt, xã hội loài người thiết lập lại trật tự, an toàn, ổn định như xưa thì sao?"

Tần Trăn khựng lại một nhịp, rồi quả quyết: "Vẫn chọn cương thi. Cương thi miễn nhiễm với bệnh tật, lại mạnh hơn con người."

Phó Thất "Ừm" một tiếng, nhấc cánh tay lên, nhắc khéo: "Bóp tiếp đi."

Vị thế của hai người so với ban ngày bỗng chốc đảo ngược. Ban ngày Phó Thất cung phụng tận tình, tối đến Tần Trăn cũng phải hầu hạ chu đáo. Vừa ra sức xoa bóp cho anh, cô vừa hỏi: "Cả anh, Phạm Hư với anh Điền Lệ đều quả quyết mạt thế sẽ kết thúc. Thật sự kết thúc được sao?"

"Chắc chắn." Phó Thất nói, "Sắp rồi."

"Sao anh chắc cú thế?"

Phó Thất giải thích: "Vì chúng ta sắp đến Lâm Hương rồi. Đến đó, tìm ra chân tướng món đồ mà bọn người nước A đang ráo riết truy lùng, giải mã được ký hiệu DF, thì kiểu gì cũng tìm ra cách trị dứt điểm virus xác sống."

Tần Trăn hiểu ra vấn đề. Bọn người nước A bỏ xó việc nghiên cứu virus xác sống mà ráo riết săn lùng đồ vật, chứng tỏ món đồ đó có liên quan mật thiết đến virus. Và bệnh viện từ thiện mang biểu tượng DF kia rất có khả năng là nơi khởi nguồn của mạt thế.

Đây mới chỉ là phỏng đoán, chưa có chứng cứ xác thực, nên Phó Thất chưa bao giờ khẳng định chắc nịch.

Nhưng chung đụng với anh lâu như vậy, dù anh có ỉm đi, Tần Trăn vẫn lờ mờ suy luận ra được.

Thế nhưng, Tần Trăn vẫn thấy cấn cấn: "Sắp đến là sao? Vẫn còn xa lắc xa lơ mà."

Hành trình xuôi về phương Nam của họ đã ngốn mất vài tháng trời mới đi được nửa quãng đường. Nửa đoạn đường còn lại, với sự cản phá quyết liệt của bọn nước A, kiểu gì tiến độ cũng bị trì hoãn, làm sao mà nhanh được.

"Lúc trước thì chậm, nhưng từ giờ sẽ nhanh thôi." Phó Thất nói.

"Ủa sao vậy?"

"Vì tôi đã phím cho bọn chúng biết món đồ đó tôi không mang theo người, mà đã nhờ người mang đến Lâm Hương rồi... Đám người nước A muốn tìm đồ thì buộc phải thông qua tôi, thế nên chúng phải để tôi bình an vô sự đến được đích."

Tần Trăn nghệch mặt ra. Từ đó đến giờ cô và Phó Thất lúc nào cũng dính như sam, cô không biết anh tung hỏa mù lúc nào và bằng cách nào.

Đã thế, Phó Thất còn từng thú nhận, anh không những không biết món đồ kia giấu ở đâu, mà còn mù tịt về hình dạng của nó. Thế quái nào mà anh chém gió lừa được đối phương sập bẫy hay vậy?

"Tui hổng hiểu." Cương thi thành thật khai báo.

Phó Thất: "Không hiểu thì ráng vắt óc mà nghĩ, suy nghĩ nhiều não mới nhăn ra được, mốt không bị ai xỏ mũi."

Suốt ngày anh cứ ca bài ca bắt cô phải động não.

Tần Trăn tự thấy mình cũng khôn lỏi chán, có ai ăn h**p được cô đâu. Nhưng ngẫm lại, từ lúc trồi lên khỏi mộ tới giờ, ngoại trừ cú lừa ngoạn mục với Hứa Lão Nhị, cô hình như chưa lần nào chiếm được thế thượng phong, đành ngậm ngùi im bặt.

Haiz, giá mà Phó Thất cứ mãi đồng hành với cô thì tốt biết mấy. Đầu óc anh nhạy bén, lại hay bênh vực cô, dù thi thoảng cũng hay chọc ghẹo cô tức điên...

Tần Trăn lại dừng tay bóp vai, chồm tới sát tai Phó Thất, dè dặt hỏi: "Hương Hương, anh... anh thực sự không muốn làm... cương thi sao?"

Phó Thất im lặng, dường như đang dõi theo sự ngập ngừng của cô. Trong bóng tối, cương thi không thể nhìn rõ nét mặt anh.

Cô tiếp tục tung chiêu dụ dỗ: "Làm cương thi sướng lắm, nếu không sau này chết đi anh cũng biến thành xác sống thôi, mà xác sống thì não phẳng, lâu ngày người ngợm bốc mùi hôi thối, cương thi thì khác... Anh biến thành cương thi rồi theo tui về mộ, hai đứa mình sống tách biệt, rồi kiếm mấy món đồ... công nghệ cao về trang hoàng cái mộ lại thành tổ ấm xịn sò, đến lúc đó..."

Chưa kịp dứt lời, Phó Thất đã vòng tay qua eo kéo cô ngã nhào lên người anh.

Cương thi "Ái ui" một tiếng, rồi bị Phó Thất lật người đè xuống, lăn lông lốc xuống nệm nằm sóng soài bên cạnh anh.

Phó Thất nghiêng người, lấy tay ấn đầu cô rúc vào ngực mình.

"Anh làm cái gì vậy?" Tần Trăn úp mặt vào lồng ngực anh, giọng lí nhí.

Phó Thất đáp tỉnh bơ: "Ngủ. Ôm cô ngủ, chịu không?"

Tính sĩ diện của cương thi lại trỗi dậy: "Eo ôi, làm vậy... kỳ cục lắm..."

Kỳ thì có kỳ, nhưng Phó Thất chẳng hề buông tay. Cảm giác được ôm ấp nâng niu như báu vật khiến lòng cương thi sướng rơn, cô nàng nằm im re mặc kệ anh ôm.

Có điều, tay cô lại lén lút dò dẫm lên ngực anh.

Sờ một lát, Tần Trăn thì thầm: "Hương Hương, tim anh đập mạnh quá, làm tim tui cũng... đập theo rồi nè."

Cô làm gì có tim mà đập?

Phó Thất chính tay mổ lấy đạn cho cô hôm trước, anh hiểu rõ hơn ai hết trái tim cô đã ngừng đập và ngừng tuần hoàn máu từ lâu rồi.

Anh v**t v* gáy cô, dỗ dành: "Ngủ đi."

Tần Trăn lẩm bẩm chê loài người lắm chuyện, nhưng nằm nghe tiếng tim đập của Phó Thất, tay lại áp chặt lên cơ ngực, cơ bụng săn chắc mà cô ghiền nhất, cô cố tỏ ra giữ kẽ một chút rồi vui vẻ ngoan ngoãn nhắm mắt, nép vào người anh.

Thôi thì nể mặt anh, nhắm mắt giả bộ ngủ một lát vậy.

.

Sáng hôm sau, trời xám xịt, có vẻ sắp có mưa.

Nhưng mưa gió cũng chẳng cản được bước chân họ, có chăng chỉ là đổi mục tiêu từ hối hả lên đường sang việc lùng sục một con "xế hộp" mới.

Chả là con xe theo họ bao ngày qua đã nát bươm kính sau trận đụng độ với bọn nước A, trời nắng thì xài tạm làm xe mui trần, chứ mưa xuống là xác định ướt sũng.

Cũng may trời thương, chạy chưa được bao xa họ đã kiếm được con xe địa hình vứt chỏng chơ ven đường. Vỏ ngoài xước xát be bét nhưng đồ nghề bên trong còn ngon chán. Thời buổi này ai chả có tí ngón nghề trộm xe, mở nắp capo cạy cạy đấu đấu mấy đường dây là nổ máy ngon ơ, chả cần chìa khóa làm gì.

Chỉ là lúc chuyển đồ sang xe mới, giữa Tần Trăn và Lâm Diệp xảy ra xích mích chút xíu.

"Anh Phó, anh trùm kín mít Tiểu Tần thế kia, cổ không ngộp thở hả?" Lâm Diệp thắc mắc.

Nhìn bộ dạng Tần Trăn lúc này, không nói ai cũng tưởng Phó Thất đang ôm bó mền.

"Cổ bị lạnh." Phó Thất đáp gọn lỏn.

"À, ra thế." Lâm Diệp sốt sắng quan tâm: "Hay là anh bật sưởi lên đi?"

Thời mạt thế xăng quý hơn vàng, người ta tiết kiệm từng giọt, đâu ai xài điều hòa làm gì. Vậy mà cậu ta dám đề xuất mở sưởi vì Tần Trăn, đúng là chơi sang.

"Khỏi cần." Phó Thất gạt đi: "Đi trước đã."

Lâm Diệp "Dạ" một tiếng rồi lăng xăng đi xách đồ. Thân là người lành lặn duy nhất, bao nhiêu việc chân tay cậu ta giành làm hết.

Hai người nói chuyện, Tần Trăn làm trung tâm, Điền Lệ đứng ngoài rìa xem kịch, không kìm được miệng thốt lên: "Xưa có ông đại ca quyết sinh tử vì cô vợ xác sống, nay có hai thằng tình địch, thằng thì xót người yêu không màng vết thương, ôm khư khư trên tay hầu hạ tận răng, thằng thì mù quáng muốn đốt xăng chạy sưởi... Ái tình đúng là cái thứ đáng sợ thật."

Nói chưa đã nư, gã lại dặm thêm: "Nói thiệt, con nhỏ Tần Tần này ốm nhom ốm nhách như cây sậy, mặt thì trát phấn dày cộm, nhìn mà hết hồn... Thằng Lâm Diệp có ý đồ thì tao hiểu, còn mày, Phó Lão Thất, mày khoái con nhỏ ở điểm nào vậy?"

Danh xưng đệ nhất mỹ nhân giới cương thi bị sỉ nhục, Tần Trăn nằm trong chăn suýt nữa thì chồm dậy, may mà Phó Thất đè chặt lại.

Phó Thất tỉnh bơ đáp: "Tao thích sự lương thiện của ẻm."

Điền Lệ vẫn chứng nào tật nấy châm chọc: "Thì đúng là hiền thiệt, đến xác sống còn chả nỡ giết. Nhưng mà nói về độ hiền, ông Trương Tập Bình cũng hiền y chang, không giết xác sống, sao mày không yêu ổng luôn đi?"

Phó Thất đáp: "Tao chuộng da trắng."

Điền Lệ thầm nghĩ, trắng thì trắng thật, cái lớp phấn trên mặt cạo ra khéo đủ trát nguyên bức tường. Nhưng miệng lại mỉa mai: "Ủa tao tưởng lý do phải là giới tính chứ?"

"Mạt thế mấy năm rồi mà mày vẫn kén cá chọn canh giới tính à? Thảo nào ế tới giờ."

Điền Lệ: "..."

Thế giới này ế mới là chuẩn mực nha mầy!

Lâm Diệp vác đồ tới, nghe loáng thoáng được đoạn cuối, tò mò hỏi: "Ế vụ gì anh?"

"Không có gì không có gì." Điền Lệ lấp l**m: "Tao đang khen cái vai của Phó Lão Thất phục hồi tốt, ôm nổi Tiểu Tần rồi. Cậu chạy xe mệt thì để nó phụ một tay."

Lâm Diệp xua tay liên lịa: "Dạ thôi khỏi, hai anh cứ dưỡng thương đi, em lái được rồi. Em có mỗi cái tài lái xe này thôi."

Đổi xe xong xuôi, cả bọn tiếp tục xuôi Nam.

Tần Trăn không thể cứ rúc mãi trong cái chăn đắp hè mà nghịch điện thoại được. Một là điện thoại hết pin, hai là cô nàng cuồng giao tiếp, nhịn một ngày là kịch kim rồi, ép thêm ngày nữa chắc Phó Thất khỏi ngủ ban đêm luôn.

Đến lúc xe tông phải một con xác sống, Tần Trăn giả bộ giật mình tỉnh giấc, r*n r* ư ử vài tiếng.

"Tần Tần?" Phó Thất tung hứng gọi tên cô. Điền Lệ và Lâm Diệp nghe thấy, vội thắng gấp xe, nhào ra ghế sau ngó.

Dù Phó Thất có khẳng định cô không sao đi chăng nữa, cũng không bằng chính tai nghe cô thốt lên vài lời.

"Tiểu Tần? Cô nghe tôi nói không?" Điền Lệ xáp lại gần ân nhân cứu mạng.

Cương thi giờ diễn xuất đã lên tay, hàng mi rợp bóng khẽ chớp, cô từ từ hé mắt, nhìn khuôn mặt to tướng đang dí sát vào mình. Cô nhắm nghiền mắt lại, đôi môi đánh son tái nhợt hé mở, run rẩy thều thào: "... Quỷ..."

Cô nàng thù dai nhớ rõ mồn một lời gã chê bai mình gầy gò, trang điểm dọa người, nên tranh thủ vả lại một phát.

"Mày hù Tần Tần của tao rồi đó." Phó Thất gạt phắt Điền Lệ ra.

Dù bị gạt ra, nhưng trút được gánh nặng trong lòng, Điền Lệ vẫn hớn hở, không thèm để bụng, còn dặn dò Tần Trăn thèm ăn gì, muốn chơi gì cứ bảo gã đi kiếm.

Phó Thất bóc mẽ: "Mày què quặt thế kia đòi đi kiếm ở đâu, kiếm để đội mày mang tới à."

Ý hay đấy.

Phó Thất thảy điện thoại cho gã liên lạc với đồng đội.

Lâm Diệp cũng xúm lại định hỏi han, ngặt nỗi cương thi lờ mờ đoán được tình ý của cậu ta nên tỏ ra né tránh. Cậu ta vừa hé miệng, Tần Trăn đã ho sặc sụa, thều thào: "Hương Hương... lạnh..."

Phó Thất siết vòng tay ôm chặt cô, đắp thêm chăn, nói: "Cổ mới tỉnh, để cổ nghỉ ngơi thêm chút đã."

Lâm Diệp đành ngậm ngùi quay lại ghế lái tiếp tục hành trình.

Máu diễn viên của Tần Trăn lại trỗi dậy, cô r*n r*: "Khụ khụ... Hương Hương, khó chịu... khụ khụ!"

Chả hiểu cô học đâu cái thói hễ khó ở là ho: bị đạo sĩ hù cũng ho, đau bụng giả đò cũng ho, giờ ăn kẹo đồng cũng ho nốt.

Phó Thất tủm tỉm cười, dỗ dành: "Không sao đâu, uống miếng thuốc vô là hết khó chịu liền."

Tần Trăn ứ thèm uống thuốc, cô diễn vậy là muốn Phó Thất bồng cô đung đưa nhè nhẹ cơ. Cái cảm giác lúc cô đòi cai sắc, được anh ôm ngang eo lắc lư nhè nhẹ ấy, nó ấm áp, sướng rơn cả người.

Ngặt nỗi thằng chả Điền Lệ lanh chanh dâng nước, dâng thuốc tới tận miệng.

Nào là thuốc giảm đau, tiêu viêm, lỉnh kỉnh đủ thứ thuốc, nguyên một bọc bự chảng, hại cương thi hối hận xanh ruột vì cái quyết định mò tới bệnh viện tìm thuốc.

Nhưng lỡ đâm lao thì phải theo lao.

Phó Thất lựa vài viên, định làm màu nhét vào miệng Tần Trăn. Ai dè cô nàng tia thấy mấy viên bọc đường đủ màu, hả họng ngoạm sạch.

"Rốp" một tiếng, viên thuốc vỡ tan, Phó Thất trở tay không kịp để móc ra.

Tần Trăn nhai nhai mấy cái, khoái chí đòi ăn thêm.

Thuốc đâu phải kẹo mà ăn, Phó Thất vội cất thuốc đi, bóc nốt viên kẹo duy nhất còn lại đút vô miệng cô.

Cương thi tiếc hùi hụi, trừng mắt lườm anh mấy phát rồi mới ấm ức nhai.

"Bắt liên lạc được chưa?" Cho kẹo xong, Phó Thất quay lên hỏi Điền Lệ: "Nếu gọi được rồi thì bảo tụi nó đem thêm kẹo, Tần Tần nhà tao hảo ngọt lắm."

Điền Lệ xởi lởi: "Ok luôn, đừng nói kẹo, Tiểu Tần mà muốn ăn thịt người tao cũng săn về cho cổ!"

Ai thèm ăn thịt người!

Cương thi có phải là đám xác sống khát máu đâu!

Tần Trăn bực mình, lén ném cho gã một ánh mắt hình viên đạn, bị Phó Thất thu trọn vào tầm mắt.

Phó Thất lại cười.

Tần Trăn nhai kẹo, thấy anh cười, tiếp tục giở bài cũ ho vài tiếng, giả vờ thoi thóp: "Hương Hương... anh, anh bồng tui, đung đưa xíu..."

Phó Thất nhếch mép, dịu dàng ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng đung đưa.

Điền Lệ vừa trả điện thoại quay xuống thì đập ngay vào mắt cảnh tượng sến súa, xém chút nữa mù mắt chó.

Gã nào hay biết bao lời chê bai cương thi của gã đã lọt sạch vào tai cô, và gã đã chính thức lọt vào danh sách đen. Gã lẩm bẩm: "Đáng sợ thật, mấy đứa yêu nhau ớn lạnh quá..."

Tóm lại, nhờ tài năng diễn xuất xuất chúng của Tần Trăn cộng với sự phối hợp ăn ý của Phó Thất, màn kịch tỉnh dậy của cô diễn ra trót lọt. Còn nhờ sự cố lần trước, hai người đồng đội của Điền Lệ lo sốt vó, bất chấp ngày đêm phi thẳng tới.

Ngày thứ tư, hai đội nhập chung. Họ mang tới hai túi kẹo, thêm mấy bịch hạt dưa, hạt thông... làm cương thi sướng rơn.

Lúc chia tay, cần phải tâm sự mỏng vài câu, Phó Thất kéo Điền Lệ ra chỗ khác.

Tần Trăn không quen đồng đội của Điền Lệ, cộng thêm cái mác "thương binh mới hồi phục" nên chỉ nằm liệt trên xe, vừa ôm đống đồ ăn vặt nhai nhóp nhép vừa vui vẻ.

Lâm Diệp cũng hổng quen ai, không có chuyện gì để nói, đành chôn chân trên xe chung.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu ta ngó mông lung ra ngoài một lát rồi quay sang hỏi: "Tiểu Tần nè, chị quen anh Phó lâu lắc rồi, sao lại hổng biết bạn bè của ảnh vậy?"

Tần Trăn lờ mờ nhận ra cậu ta có ý với mình, đâm ra hơi e dè, cộng thêm chút xót xa. Cô suy tính một hồi rồi đáp: "Chắc tại... tui nhìn lạnh lùng... khó gần quá á."

Cương thi sương giá, dễ gì người phàm với tới được!

Lâm Diệp phì cười: "Chị mà lạnh lùng cái gì? Chị còn xả thân đỡ đạn cho anh Điền mà."

Tần Trăn tỉnh bơ: "Do ổng... yếu xìu thôi!"

Lâm Diệp thấy lý do mắc cười quá, nhếch mép cười trừ: "Tiểu Tần lại giỡn. Thiếu gì người yếu hơn anh Điền, bộ ai gặp nạn chị cũng nhào ra đỡ đạn hả? Chết chùm như chơi đó nha."

Tần Trăn đâu thể khai thật là cô bất tử.

Đành bám víu vô cái mác thánh nữ, cô nàng ho khù khụ vài tiếng, thều thào: "Đỡ hết... Tại tui hiền... thấy ai bị thương tui xót lắm."

"Thế lỡ người bị nạn là em thì sao?" Lâm Diệp chớp thời cơ, rướn người qua ghế hỏi: "Chị có đỡ đạn cho em hông?"

Câu hỏi này kích hoạt hệ thống phòng thủ của cương thi lên mức báo động đỏ. Cô đâu quên cậu trai trẻ này đang âm mưu vượt rào giống loài để tán tỉnh mình.

Nhưng đây cũng là cơ hội vàng để chặt đứt tơ tình của cậu ta.

Dù kinh nghiệm tình trường bằng không, nhưng sau một hồi vận công suy nghĩ, cô nàng cũng nặn ra được một kế sách hoàn hảo để diệt sạch "đào hoa tàn": Khai thẳng là hoa đã có chậu.

"Hông!" Tần Trăn quả quyết: "Tui chỉ... có lòng thương người, chứ hổng phải thánh nữ... Ai cũng cản đạn thì sống sao nổi."

"Vậy sao chị đỡ đạn cho anh Điền..."

"Là tại vì..." Tần Trăn vận hết nội công, mắt sáng quắc, dõng dạc tuyên bố: "Tại tui... tui yêu ổng!"

"..." Khung hình Lâm Diệp khựng lại chừng vài giây rồi mới hoạt động bình thường, ấp úng: "Thế... thế còn anh Phó..."

Cái này dễ ẹc.

Để Lâm Diệp đoạn tuyệt tình cảm, Tần Trăn oang oang giải thích: "Tui với Phó Thất... chỉ là qua đường... đóng kịch thôi. Trái tim tui... thuộc về anh Điền Lệ, tui nguyện... hy sinh vì ảnh!"

Lời thề son sắt vừa dứt, một tràng bước chân vội vã vang lên bên ngoài cửa sổ.

Hai người trong xe đồng loạt quay đầu ra nhìn. Cửa kính đã hạ xuống một nửa, phơi bày rõ mồn một ba khuôn mặt: Điền Lệ mặt đỏ bừng bừng suýt nữa thì té sấp mặt; Phó Thất đứng cạnh với biểu cảm ba chấm khó tả; và đồng đội của Điền Lệ đang thập thò hóng hớt đằng sau.

...

Cương thi hóa đá.

Đứng hình mất 5 giây, cô nàng ôm ngực quằn quại, ho sặc sụa: "Đau... đau quá... chắc tui... xỉu mất..."

Nói xong, cô mặc kệ phản ứng của đám người xung quanh, lật đật ngã lăn ra, ngất xỉu cái rụp.

【Đôi lời của tác giả】 Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (11)

Ngày Tháng Năm

Ngoài hầm mộ

Thời tiết: U ám

Mỹ nhân số một cương thi kiêu sa lộng lẫy, đểu xíu thì chết ai!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn