"Á!!!"
Tiếng hét cao vút của cô bé sún răng vang vọng cả khoảng sân, khiến mấy người trong sân mặt cắt không còn giọt máu, căm phẫn lườm Phó Thất.
Người ta khi đang trong cơn giận dữ tột độ thường không để ý đến chi tiết, ví dụ như tại sao Tần Trăn lại nhảy cùng vào bãi xác sống, cho đến khi tiếng hét của cô bé sún răng chuyển tông.
"Á... Tại sao họ không, không cắn em?"
"Vì tui dán bùa tàng hình cho em rồi!"
Hai câu đối đáp này xen lẫn trong tiếng mưa, tiếng lửa cháy lách tách và tiếng gầm gừ của lũ xác sống, âm lượng không quá lớn, nhưng vì mọi người đều đang dồn sự chú ý ra ngoài bức tường nên vẫn lọt vào tai những người trong sân.
Tiểu Á và những người khác đều bàng hoàng.
Tiếng hét không thể giả, giọng trẻ con đầy nghi hoặc kia lại càng không thể giả. Trong tình huống bình thường, rơi vào bầy xác sống như vậy thì chỉ chớp mắt thôi đã bị xé xác thành trăm mảnh, không lý nào cô bé sún răng lại có cơ hội hỏi ra câu đó.
Phó Thất nhanh chóng lấy ra một ống tiêm lắc lắc trước mặt mấy người, giải thích: "Chất gây nhiễu xác sống, có thể tạm thời che đậy cảm nhận của chúng."
Anh bước tới trước mặt cụ bà, lễ phép hỏi: "Thưa bà, bà không ngại nếu cháu tiêm cho bà một mũi chứ ạ?"
"...Hả?" Cụ bà chưa kịp phản ứng.
"Thời gian gấp rút, cháu coi như bà đồng ý nhé." Phó Thất vừa nói vừa vén tay áo cụ bà, tiêm thẳng thuốc vào.
Sau đó, anh quay sang nhìn Tiểu Á, Tiểu Lê đang đứng ngây người, nói: "Dược phẩm có hạn, vất vả cho hai cháu tự tìm thời cơ lên xe."
Đây là loại chất gây nhiễu xác sống mà họ lấy được trong ba lô của người nước A khi tìm thuốc ở bệnh viện. Số lượng không nhiều.
Phó Thất đưa cho Tần Trăn một liều để tiêm cho cô bé sún răng, nhằm che đậy thân phận của cô, khiến người khác tưởng rằng cô có thể né tránh xác sống cũng là nhờ loại thuốc này. Chỉ khi cô ra ngoài trước, cô mới có thể lái xe đến đón người.
Tiêm cho cụ bà là vì sức khỏe bà yếu, đi lại khó khăn. Còn những người khác, được đến đâu hay đến đó.
Cuối cùng, Phó Thất ngồi xổm trước mặt cô bé mười tuổi đang bị khói đặc làm cho mở mắt không lên, nói: "Đắc tội nhé."
Nói đoạn, anh bế xốc cô bé lên, dùng áo khoác quấn kín, xoa đầu bảo: "Nhắm mắt lại là được, đừng sợ."
Mọi việc đã xong, Phó Thất lùi lại vài bước, lao về phía bức tường. Một tay bế cô bé, tay kia bám tường lấy đà nhảy vọt lên. Trong chớp mắt đã đặt chân trên tường rào, chỉ cách bầy xác sống bên ngoài nửa mét.
Thịt tươi tỏa ra hương vị quyến rũ lũ xác sống. Chúng gầm gừ đáng sợ lao tới phía anh, bị anh dẫn dụ về một phía khác.
Lúc này, ngoài cổng sân, Tần Trăn vung kiếm gỗ đào xua đuổi xác sống, vừa đuổi vừa hét: "Tui mở cửa đây!"
Đã tận tai nghe thấy tiếng nghi hoặc của cô bé sún răng, tận mắt thấy Tần Trăn đứng giữa bầy xác sống mà ngang nhiên đánh đấm chúng, Tiểu Á và Tiểu Lê làm sao có thể nghi ngờ hiệu quả của thuốc gây nhiễu xác sống nữa?
Hai cô gái nhìn nhau, dằn lòng trước cú sốc, vội vàng nói với cụ bà "Bà cẩn thận nhé", rồi nhanh chóng trèo lên đoạn tường rào ngược hướng với Phó Thất.
Thấy hai cô gái đã nấp kỹ, Tần Trăn kéo chốt cửa sắt lớn, lũ xác sống bên ngoài ùa vào ngay lập tức.
Trong sân đổ một cái cây lớn, xác sống có thể vào nhưng xe không lái vào được. Tần Trăn đành tự mình vào trong đỡ cụ bà đang ngơ ngác vì bị xác sống bỏ qua. Đỡ đi được vài bước thấy cụ chậm chạp, cô cúi người cõng cụ lên luôn.
Cõng cụ ra ngoài nhét vào xe, cô lại lái xe vòng đến chỗ Tiểu Á và Tiểu Lê.
Đa số xác sống đã bị Phó Thất dụ đi, nhưng vẫn còn hàng chục con vây quanh chân hai cô gái. Họ tay không tấc sắt, không dám cử động. Tần Trăn đành xuống xe đẩy xác sống ra một khoảng, hai cô gái mới có cơ hội nhảy xuống xe, chui vào trong.
Cuối cùng mới đến lượt Phó Thất.
Đàn xác sống phía Phó Thất đã chồng lớp lên nhau, tường rào không còn an toàn nữa. Anh ôm cô bé mười tuổi nhảy lên mái nhà. Bên cạnh là ngọn lửa bùng cháy dữ dội tỏa khói đen kịt. Màn mưa và ánh lửa khiến bóng dáng anh bế cô bé trông mờ ảo, cứ như giây tiếp theo sẽ bị biển lửa nuốt chửng.
Tần Trăn nhớ kỹ luật giao thông, bấm còi xin lũ xác sống phía trước tránh đường. Sau khi đã làm tốt công tác cảnh báo, cô nhấn ga lái xe đến vị trí gần Phó Thất nhất.
Dù vậy, vẫn cách nhau hơn hai mét.
Phó Thất nheo mắt đánh giá khoảng cách, không do dự lấy một giây, tung người nhảy vọt. "Đùng" một tiếng, anh hạ cánh chính xác trên nóc xe: "Đi thôi!"
Theo sự di chuyển của anh, đám xác sống vốn đang leo lên mái nhà cũng quay ngoắt hướng theo. Nhưng bộ đôi Cương thi và con người đã phối hợp ăn ý, ngay khoảnh khắc Phó Thất đáp xuống nóc xe, Tần Trăn đã chuẩn bị xong.
Chiếc xe nhanh chóng quay đầu, xóc nảy lao ra đường lớn, dùng tốc độ nhanh nhất rời xa nơi này.
Ngoài xe là tiếng mưa rơi lách tách, biển lửa ngút trời và đám xác sống đen đặc; trong xe là tiếng thở gấp gáp, hoảng loạn, hồi lâu chẳng ai nói câu nào. Họ cứ ngỡ mình vừa trải qua một giấc mơ.
"Cộc cộc"
Đột nhiên, một bàn tay thon dài xuất hiện trên cửa sổ ghế sau.
Tiếng gõ cửa giòn tan làm người trong xe giật thót. Thấy Tần Trăn hạ cửa sổ ghế phụ xuống, Tiểu Á vội vàng hạ cửa sổ xe theo. Rất nhanh, cô bé mười tuổi với đôi mắt ngơ ngác được đưa từ trên nóc xe vào trong.
Cô bé được Phó Thất bảo vệ trong lòng nên không hề hấn gì, chỉ lúc này được đưa vào, tóc tai quần áo hơi dính chút nước mưa.
Tiểu Á và Tiểu Lê người gần như ướt sũng run run cánh tay đón lấy cô bé, ôm chặt vào lòng.
Tiếp đó, một bóng đen loáng qua ghế phụ, Phó Thất lanh lẹ chui vào.
Tần Trăn nhìn thẳng, giọng lạnh lùng, ngầu lòi: "Làm tốt lắm."
Phó Thất liếc nhìn trong khoang xe mờ tối, thấy gương mặt Cương thi không biết đã trát bùn từ lúc nào, phấn nền trộn lẫn bùn đất bẩn thỉu, trông có chút buồn cười, thế nhưng biểu cảm trên khuôn mặt ấy lại lạnh lùng vô cùng.
Tiếng cười của Phó Thất suýt chút nữa không nhịn nổi. Anh hắng giọng một tiếng, cũng lạnh lùng, bình thản nói: "Không gọn gàng bằng lần trước của cô."
Cương thi vô cùng hài lòng với biểu hiện của anh, liếc nhẹ một cái, ném cho anh một ánh mắt tán thưởng.
Phó Thất cố nhịn cười, phải dùng hết sức bình sinh mới kìm được cái ý định ôm lấy cô mà x** n*n gương mặt ấy.
Hai người kẻ xướng người họa, bình thản đến mức như thể tình cảnh nguy hiểm k*ch th*ch vừa rồi chỉ là sinh hoạt thường ngày của họ vậy. Năm vị quý cô phía sau thì vẫn ngẩn ngơ như mơ, hồi lâu chưa lấy lại tinh thần.
"Các quý cô."
Cơn nghiện diễn xuất của cương thi trỗi dậy, cô muốn đóng vai đại ca lạnh lùng, nên việc hậu cần đành giao cho Phó Thất.
Anh quay đầu, khách sáo nói: "Hôm nay muộn quá rồi, vì an toàn, tạm thời chúng ta đến ở điểm an toàn dự phòng của căn cứ An Khang gần đây nhé, được không?"
Người phía sau chưa kịp trả lời, Tần Trăn đã ngơ ngác hỏi: "Không về chỗ cũ chúng ta ở trước kia sao?"
Đặt câu hỏi là việc của tiểu đệ, không hợp với thân phận đại ca, vừa hỏi xong cô đã cau mày, khó chịu.
Phó Thất liếc thấy, cong môi, giả vờ kinh ngạc: "Chẳng phải trước đó cô bảo nếu họ chịu ra khỏi hầm thì mình đến điểm an toàn nghỉ ngơi trước sao?"
Tần Trăn vội vàng: "Đúng đúng, là tui nói, vừa rồi quên mất."
Nhưng cô đâu biết điểm an toàn dự phòng của căn cứ An Khang ở đâu.
Phó Thất nhận được tín hiệu của Cương thi, cười nhẹ, quay lại phía các quý cô ở ghế sau: "Được chứ, các quý cô?"
Mấy người phía sau hơi đờ đẫn, chỉ có Tiểu Á cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng run rẩy: "Điểm của căn cứ, chúng tôi đi, không, không sao chứ?"
"Không sao." Phó Thất đáp: "Chính phủ lập những nơi này là để tiện cho người dân có nhu cầu thôi."
Anh chỉ giải thích đơn giản vậy. Sau khi thấy mọi người không có ý kiến, anh tự giác đổi sang ghế lái. Cương thi thở phào, nhanh chóng đổi sang ghế phụ.
Căn cứ An Khang định kỳ sẽ tới vùng đồn điền này thu hoạch lê và nông sản. Để thuận tiện, cũng vì cân nhắc có thể có người sống sót đi qua, họ đã đặc biệt lập vài điểm an toàn gần đó.
Khi tới nơi trời đã tối đen. Phó Thất kiểm tra nhanh các thiết bị xung quanh, xác định không có xác sống đột nhập rồi đưa mọi người vào trong.
Điểm an toàn này cải tạo từ một nhà kho nhỏ, không gian không lớn, cửa kho kéo xuống là ở trạng thái kín hoàn toàn, cực kỳ an toàn.
Bên trong chất đầy chiếu, chăn màn, quần áo và các nhu yếu phẩm, còn có một chiếc chum lớn che bằng vải chống bụi, bên trong chứa đầy nước sinh hoạt sạch.
Lúc này đúng lúc dùng đến.
Sức khỏe cụ bà mới hồi phục một chút lại chịu xóc nảy và kinh hãi dọc đường, trạng thái trông không ổn lắm. Bốn người còn lại đều là trẻ vị thành niên, mưa xuân lại lạnh, sợ họ đổ bệnh nên Phó Thất chủ động ra ngoài, nhường không gian cho họ đun nước lau người.
Tần Trăn không thể lau rửa cùng họ nên đi ra ngoài theo. Cửa kho vừa đóng lại, cô liền nhảy cẫng lên người Phó Thất: "Hương Hương, anh tốt thật đấy!"
"Tôi không tốt." Phó Thất dùng tay chặn cô lại, nói: "Tôi là b**n th**."
"Sao anh lại là..." Tần Trăn chính nghĩa phản bác, không cho phép anh nói mình như vậy, nhưng phản bác được nửa chừng thì nhớ ra đây chính là lời cô đã dùng để mắng anh.
Cô ngượng ngùng cúi đầu, thì thầm: "Anh này, sao lại thù dai thế, nhỏ mọn..."
"Tôi nhỏ mọn?" Phó Thất nhướng mày: "Vừa rồi ai giúp cô xây dựng hình tượng đại ca?"
"Anh!"
Dù không tận mắt nhìn thấy biểu cảm của Tiểu Á khi cô thốt ra những lời độc địa và bế cô bé sún răng lao vào bầy xác sống; lúc giả vờ bình thản đóng vai đại ca cô cũng không quan sát sắc mặt của Tiểu Á và những người khác để duy trì hình tượng lạnh lùng, nhưng sự im lặng kinh hồn bạt vía của họ đã thể hiện sự choáng váng đó, Cương thi vui đến mức suýt bay lên trời.
Tần Trăn vô cùng hạnh phúc: "Hương Hương, là anh giúp tui, tui cũng giúp anh, cả hai chúng ta đều rất ngầu!"
Cô muốn ôm cánh tay Phó Thất liền bị đẩy ra. Phó Thất nói: "Tôi không ngầu, tôi là một tên b**n th** nhỏ mọn."
...Sao lại còn cộng dồn thế này?
Không sao, cương thi đại lượng, không chấp nhất với gã đàn ông nhỏ mọn Phó Hương Hương.
"Hương Hương~" Cô nắm lấy tay Phó Thất định lao vào người anh đòi ôm, lại bị anh chặn đứng.
Phó Thất nghiêm túc tuyên bố: "Đối ngoại, tôi giúp cô là để giữ thể diện cho tiểu đội. Đối nội, chúng ta là quan hệ đồng đội, xin cô hãy giữ tôn trọng. Đặc biệt là hành vi bất chấp ý nguyện người khác, cưỡng ép tiếp xúc cơ thể thân mật là vi phạm pháp luật đấy. Còn như vậy nữa là tôi báo cảnh sát bắt cô đấy."
Cương thi không cam lòng dừng tay, lầm bầm: "Lại đem luật pháp ra dọa tui... chụp mũ..."
"Không làm việc trái lương tâm thì luật pháp dọa được cô chắc?"
Tần Trăn nghẹn lời, ngồi xổm trước cửa nhà kho: "Không đụng thì không đụng! Chẳng thèm!"
Khi ở cùng Phó Thất, không nói đến tắm rửa mỗi ngày, ít nhất lúc cô thấy bẩn, muốn tắm là Phó Thất sẽ đi tìm nước cho cô. Cách vài ngày tắm rửa sạch sẽ không thành vấn đề.
Trước kia một tháng đúng lúc cô bị "trúng đạn" bị thương, yếu ớt đến mức ngày nào cũng chỉ có thể nằm trong lòng Phó Thất, lười biếng, thoải mái vô cùng. Những ngày ở dưới hầm, không có tự do đã đành, tắm rửa cũng không xong, điều này với một Cương thi ưa sạch sẽ như cô thì khó mà nhịn nổi.
Vì nhiệm vụ cương thi đã nhịn hết, nhưng tới bước này, cô ra khỏi hầm rồi mà Phó Thất lại thay đổi, không những không cho ôm ấp mà còn đe dọa cô.
Cương thi buồn lắm.
Cô ngồi xổm dưới mái che mưa trước cửa kho, nhìn hàng rào bảo vệ bao quanh trong màn đêm một lát, nghe tiếng mưa rơi rả rích, đột nhiên cúi đầu, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, phát ra một tiếng nức nở nhỏ, đôi vai gầy guộc cũng khẽ run lên.
Nức nở được vài cái, nghe Phó Thất hỏi: "Sao vậy?"
Cương thi không thèm để ý, cứ thế tự mình nức nở.
"Bé cưng?" Giọng Phó Thất căng thẳng hơn vài phần.
Lại một lát sau, tiếng bước chân vang lên, Tần Trăn cảm nhận anh đã dừng lại bên cạnh mình.
"Haizz." Phó Thất thở dài bất lực, đặt tay lên lưng Tần Trăn.
Nhiệt độ lòng bàn tay nóng hổi, Cương thi rất thích. Phó Thất quả nhiên chỉ ăn chiêu giả vờ tội nghiệp. Tần Trăn chuẩn bị sẵn sàng, định ngẩng đầu lên với bộ dạng lê hoa đái vũ đầy ấm ức thì nghe thấy Phó Thất nói: "Đã bảo bao nhiêu lần rồi, không được ăn cỏ, không được ăn xác sống, không được ăn rác... Ngẩng đầu lên để tôi xem cô lại đang lén ăn cái gì."
Tần Trăn: "..."
Cô đột ngột ngẩng đầu xoay người lao tới, chộp lấy Phó Thất, túm vai anh lắc điên cuồng: "Anh mới ăn rác! Anh mới là người thích ăn rác nhất!"
Phó Thất nói: "Tôi không thích ăn rác, tôi thích ăn bé cưng..m"
Có những người bị đánh chỉ vì tự chuốc lấy.
Tần Trăn giáng cho anh một đấm, nhưng thế vẫn chưa xong, Phó Thất vẫn không chịu ngoan, lảo đảo đứng dậy nói: "Đánh thì được, không được lén chiếm tiện nghi của tôi, nếu không tôi vẫn sẽ báo cảnh sát..."
Cương thi bị nhắc nhở, cũng đứng dậy chìa móng vuốt về phía anh, liền bị Phó Thất túm lấy hai tay ôm chặt từ phía sau.
"Dữ quá, sợ quá, phải ném ra ngoài hàng rào thôi." Phó Thất ôm eo cô vứt ra ngoài.
Cương thi quá gầy, được anh nhấc bổng lên, nửa th*n d*** hẫng không bị vứt vào trong mưa. Cô kêu "ai ai ai" không dứt, eo vừa siết chặt, hai chân xoay nửa vòng trong mưa rồi lại được ôm trở lại dưới mái che.
Phó Thất nói bên tai cô: "Cương thi này có dính tay không chứ? Sao ném không đi?"
Anh ném thêm một cái nữa, rồi lại ôm về, chợt nhận ra: "Ồ, hóa ra là tôi không nỡ ném."
Cương thi khom lưng, nắm lấy bàn tay đang ôm eo mình của anh cười ha hả.
"Còn cười được à?" Phó Thất buông tay: "Gặp chuyện thú vị thì bỏ rơi tôi, cần tôi rồi lại quay về giả vờ tội nghiệp, sao cô đáng ghét thế?"
"Tui mới không đáng ghét." Tần Trăn ôm lấy cánh tay anh, lần này Phó Thất không từ chối.
Cương thi lại dụi khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu vào vai anh, nói: "Hương Hương, trò vừa nãy, chơi thêm lần nữa đi."
"Trò nào?"
"Trò vừa nãy đấy..." Cương thi xấu hổ, thì thầm: "...ném ra ngoài, ôm trở lại, anh nói lại là tui là bé cưng, anh không nỡ ném đi..."
Hơi ấu trĩ, giống như dỗ trẻ con chơi, nhưng cảm giác này là cảm giác được yêu thương, Cương thi rất thích.
"Tôi đâu có nói." Phó Thất thanh minh: "Tôi đâu có nói nhiều câu như vậy, cô đừng có bịa đặt."
"Thì ý như nhau mà!" Tần Trăn lắc lắc đòi anh tiếp tục chơi với mình, nhưng Phó Thất không chịu.
Cô định lằng nhằng đòi bằng được thì Phó Thất nói cô lâu không tắm trên người có mùi rồi. Cương thi bị chê bai, vén tay áo lên ngửi ngửi, đuổi theo đòi đánh anh.
Đang đùa giỡn, cánh cửa nhà kho sau lưng "kẽo kẹt" mấy tiếng rồi mở ra từ bên trong, Tiểu Á gọi họ vào. Họ tuy đông người nhưng đã quá lâu không được sống trên mặt đất nên rất không quen, càng không quen khi có một nam giới ngay gần đó, vì vậy họ tắm rửa rất nhanh.
Thấy người khác, cương thi lập tức thu lại tâm tư đùa giỡn, trưng ra bộ mặt trầm ổn, "ừm" một tiếng đi vào. Khi đi ngang qua Tiểu Á, cô không nhịn được, nhanh chóng thì thầm: "Diễn xuất của tui giỏi hơn cô!"
"..." Phải mất một lúc Tiểu Á mới phản ứng lại, gương mặt vô ngữ: "Thần kinh à!"
Cương thi đã vui vẻ đi tắm rồi.
Cô không yên tâm mấy cô bé kia, sợ họ xông vào lúc mình đang lau rửa nên đặc biệt nhờ Phó Thất canh chừng cho. Thế là trong kho dựng lên hai tấm rèm, một bên là nhóm Tiểu Á, ở giữa là Phó Thất, trong cùng là Tần Trăn.
May mà nhóm Tiểu Á đã nghe Phó Thất gọi Tần Trăn là "bé cưng" từ trước nên không nghĩ ngợi lung tung.
Lề mề tắm xong, lại bôi phấn nền, cuối cùng mới tới lượt Phó Thất tắm. Phó Thất ra ngoài rửa ráy.
Xong xuôi mọi việc, trời đã tối đen.
Con người cần ngủ. Nhóm Tiểu Á có lẽ bị k*ch th*ch quá nhiều nên trước khi ngủ không nói chuyện gì mấy, mọi người lặng lẽ nằm tại vị trí của mình, ngoài tiếng mưa ra thì không nghe thấy gì nữa.
Mọi người đều thích nghi rất tốt với môi trường này, chỉ riêng Cương thi là không.
Có người khác ở đó, cô không tiện quá gần gũi với Phó Thất. Nằm cạnh anh một lát, cô xoay người định đi lục túi xách liền bị Phó Thất ấn tay lại.
"Làm gì đấy?"
"Chán quá, tui muốn chơi khối Rubik."
"Không nhìn thấy gì thì chơi cái gì? Ngủ đi."
Tần Trăn cố chấp thoát khỏi tay anh đòi đi lục túi, cô đâu cần ngủ, bảo: "Vậy tui lấy quạt."
Thời tiết này dùng quạt cái gì, cô lại bị Phó Thất ngăn cản.
Phó Thất vòng tay ôm chặt lấy cô, dùng giọng thì thầm nhắc nhở bên tai: "Trẻ con nhà người ta không chơi mấy cái trò ấu trĩ này, cô là đại ca mà lại chơi kiểu đó? Để người ta thấy thì cô còn làm chị Tần được không? Hay là chuyển sang làm em Tần đi."
Cương thi lưỡng lự, khó xử một lúc rồi nhanh trí nói: "Họ đều ngủ cả rồi!"
Trong đêm mưa tĩnh mịch, dù là hành động nhỏ nhất cũng bị phóng đại. Câu nói này của Tần Trăn không hề hạ thấp âm lượng, vừa dứt lời đã nghe thấy Tiểu Á bảo: "Chưa, tôi đang tỉnh đây."
"Tôi cũng tỉnh."
"Tôi cũng vậy."
"Ừ."
Giọng bốn cô gái lần lượt vang lên, Tần Trăn mới nhận ra, hóa ra cuối cùng chỉ có cụ bà yếu ớt ngủ... không đúng, cũng có thể là đã ngất đi rồi.
Cương thi vô cùng xấu hổ, cáu kỉnh hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, các người làm gì đấy!"
"Không ngủ được." Tiểu Á nói: "Không quen ở chung một không gian với đàn ông."
Tần Trăn lập tức xoay người ôm chặt Phó Thất, chân cũng gác lên người anh, nói: "Vậy cô từ từ mà làm quen đi, ngoài kia đang mưa đấy, Hương Hương sẽ không ra ngoài đâu! Cô là trẻ con chúng tui cũng, cũng không nhường!"
Nhóm Tiểu Á cách họ qua tấm rèm, bảo: "Tôi chỉ nói ra cảm nhận của mình thôi, không có ý muốn bảo anh ta ra ngoài."
Câu đó chỉ là trần thuật sự thật, nghĩa là họ không có cảm giác an toàn, chứ không phải đuổi người. Họ biết đạo lý, không phải vì mình không quen mà bắt ân nhân cứu mạng phải chịu đựng ngủ ngoài trời.
Tiểu Á lại nói: "Tôi không muốn ép Hương Hương nhường chỗ cho mình, cũng biết cô sẽ không nhường. Cô có thể mỉa mai trẻ con thì chắc chắn là sẽ không lùi bước nửa bước... Nếu là trước kia, cô chính là kiểu người thấy trẻ con trên đường là phải làm mặt quỷ dọa người ta."
Cương thi nổi giận, ngồi dậy: "Vu khống! Cô xúc phạm tui! Tui liều với cô!"
Cô giận dữ bò sang tấm rèm bên cạnh, liền bị Phó Thất túm cổ chân kéo về: "Nằm xuống, đừng chạy lung tung."
Cương thi: "Nó bắt nạt tui!"
Phó Thất: "Vậy cô đe dọa bảo sẽ giao nó cho căn cứ đi."
Ý này hay, cương thi được dỗ dành, gật đầu: "Lần sau tui sẽ bảo thầy giáo ở căn cứ giao cho nó thật nhiều, thật nhiều bài tập, cho nó mệt chết luôn!"
Phó Thất: "Độc ác quá nhỉ?"
"Vì tui là một cương... người độc ác mà!" Suýt nữa thì nói hớ, cương thi vội vàng sửa lại: "Lần sau tui còn đem trẻ con đi dụ xác sống nữa cơ, hì hì."
Nói đến đây Tần Trăn lại nhớ tới chuyện mình ôm cô bé sún răng lao vào bầy xác sống. Cô mới chính là người có kỹ năng diễn xuất đỉnh nhất!
Nhóm Tiểu Á cũng nhớ tới chuyện đó, tất cả đều im bặt.
Lặng lẽ một lát, Tiểu Lê đột nhiên hỏi: "Về căn cứ là thật sự được đi học bình thường sao?"
"Chính phủ trung ương căn cứ Bắc Thành đã ban hành quy định thống nhất, tất cả trẻ em vị thành niên đều bắt buộc phải đi học. Chương trình học có điều chỉnh, không giống như trước mạt thế, nhưng cụ thể thế nào thì tôi không rõ, tôi chỉ phụ trách tìm người, không phải giáo viên." Phó Thất nói bình thản. "Hiện tại tất cả các căn cứ do chính phủ quản lý đều thực thi nghiêm ngặt chỉ thị này, căn cứ tư nhân thì tình hình không đồng nhất, tôi không đảm bảo được."
Tiểu Á hỏi: "Chúng ta đi căn cứ nào?"
"Căn cứ An Khang gần nhất, do chính phủ quản lý."
Tiểu Lê hỏi: "Người già có đi được không?"
"Được." Phó Thất đáp: "Cần làm những việc trong khả năng, ví dụ như công việc dọn dẹp đơn giản."
"Có luật pháp không?"
"Có, Luật bảo vệ trẻ vị thành niên vẫn có hiệu lực."
Những điều Tần Trăn đã nói trước đó, lần lượt được hai cô gái hỏi lại, Phó Thất trả lời chậm rãi và trôi chảy. Chẳng còn việc gì cho Tần Trăn, cô lại bắt đầu chán, nhân lúc Phó Thất không để ý, lén lút đi lục túi xách.
Tay vừa thò ra đã bị bắt lại.
Tiểu Lê: "Chất gây nhiễu xác sống ai cũng dùng được à?"
Phó Thất đè tay cương thi, bình tĩnh đáp: "Không, sản lượng không đủ. Ưu tiên cung cấp cho tiểu đội đặc biệt thực hiện nhiệm vụ và các đội ra ngoài tìm nhu yếu phẩm. Trong căn cứ tương đối an toàn, người bình thường tạm thời không dùng đến."
Trong kho im lặng một chốc, Tiểu Á hỏi: "Nếu chúng tôi đồng ý... bao giờ đi?"
"Ngày mai sẽ có người tới đón." Phó Thất đáp.
"...Nhanh thế ư?!"
Phó Thất nói: "Nhiệm vụ của tôi và bé cưng là tìm các cháu và thuyết phục các cháu về căn cứ, là hai nhiệm vụ."
Nói cách khác, ngay từ khi phát hiện ra họ, Phó Thất đã báo vị trí về căn cứ An Khang rồi. Người tiếp ứng đã tới từ sớm, chỉ vì không muốn làm họ sợ nên chưa lộ mặt thôi.
"..." Hai cô gái á khẩu.
"Chốt là đồng ý về căn cứ rồi nhé?"
Sau tấm rèm bên cạnh truyền tới những tiếng thì thầm, mấy cô gái bàn bạc vài phút. Tiểu Á hít sâu một hơi, trả lời: "Chốt, đi!"
"Tốt." Phó Thất nắm lấy bàn tay đang quậy phá của Tần Trăn: "Bé cưng đừng gãi nữa, gửi tin cho Lục Hạnh, bảo cô ấy sáng mai tới đón người."
Cương thi lập tức tỉnh táo, nhanh như chớp đi lục điện thoại.
Nhóm Tiểu Á lại thêm một phen kinh ngạc: "Trong căn cứ vẫn còn điện thoại sao?"
"Đừng mơ tưởng nữa, điện thoại chỉ có một số nhân sự làm việc bên ngoài mới, mới được trang bị thôi." Cương thi lười lấy công cụ, nắm lấy ngón tay Phó Thất mà gõ chữ, vui vẻ lắc chân: "Học sinh tiểu học thì phải học hành chăm chỉ, cấm dùng điện thoại!"
Cô không phải học sinh tiểu học, cô được dùng.
Hai thiếu nữ bằng cấp tiểu học rất nhạy cảm với ba chữ "học sinh tiểu học", tức giận không thèm nói gì.
Đáng tiếc là niềm vui của cương thi không bền lâu, tin nhắn gửi đi rồi thì điện thoại bị Phó Thất tịch thu.
Cô lại chán, kiên trì đi lục túi, lần này bảo: "Không ngủ được, muốn ăn kẹo!"
Phó Thất định bảo tối ăn kẹo không tốt cho răng, nhưng bất chợt nghe thấy hai tiếng nuốt nước miếng, anh khựng lại, bất lực nói: "Ăn đi, ăn ít thôi."
Tần Trăn lấy kẹo ra.
Kẹo là do đồng đội của Điền Lệ đưa, gói bằng giấy kiếng, đủ màu sắc, đầy ắp hai gói, cái túi nhỏ đựng không hết nên cô đã tháo ra, bỏ mười mấy viên vào trong.
Tiếng giấy kiếng bị bóc ra xào xạc, trong đêm khuya tĩnh mịch không khác gì tiếng sấm.
Đã đủ gây thèm thuồng rồi, cô lại còn thích nhai kẹo, tiếng "rắc rắc" vang lên liên hồi.
"Cho tôi một viên." Tiểu Á đột ngột lên tiếng đòi.
"Không cho." Tần Trăn từ chối: "Lần trước cho cô cô không lấy, bây giờ không, không cho nữa."
Tiểu Á im lặng, vài giây sau, cô không chắc chắn hỏi: "Tôi để ý từ lâu rồi, cô... cô có phải hơi nói lắp không?"
Cương thi chấn động toàn thân, đờ đẫn mất tròn nửa phút mới mạnh miệng phản bác: "Cô, cô mới nói lắp!"
"Cô chính là nói lắp." Tiểu Á khẳng định: "Câu ngắn thì bình thường, cứ nói câu dài là lộ tẩy ngay. Không tin cô lặp lại câu vừa rồi của tôi cho tôi nghe xem."
Cương thi há miệng, không nói được lời nào.
"Lớn thế này rồi mà còn nói lắp." Cũng như việc Tần Trăn cười nhạo họ mù chữ hôm đó, Tiểu Á cũng cười nhạo lại cương thi.
Cương thi lòng tự trọng cao, không chịu được sự cười nhạo của trẻ con loài người, cô bò dậy, vén rèm lao vào mấy cô gái bên cạnh, quyết tâm phải tóm lấy Tiểu Á mà đánh một trận.
Trong bóng tối mù mịt, mấy cô gái nằm sát nhau, cô tóm được ai là đánh, đối phương la hét chống trả, không may chạm phải nắm kẹo cô đang cầm.
"Trong tay cô ta có kẹo, cướp lấy!"
Lời vừa dứt, ngay cả hai cô bé mấy tuổi vẫn luôn yên lặng nghe họ nói chuyện cũng phấn khích, hò hét chen vào.
Hai nắm đấm không địch lại bốn bàn tay, cương thi bị kéo trái lôi phải rồi bị đè xuống giường. Thấy nắm kẹo trong tay sắp không giữ nổi, cô hét: "Hương Hương cứu tui!"
"Chuyện của mấy cô gái, tôi là đàn ông, không tiện nhúng tay vào nhỉ?" Phó Thất ung dung nói ở phía bên kia tấm rèm: "Nếu không tôi lại thành b**n th** à?"
Tần Trăn: "!"
Lại dùng lời của cô để chặn họng cô?
Phó Hương Hương nhỏ mọn!
【Lời tác giả】
Nhật ký Cương thi - Tần Tần (16)
Ngày... tháng... năm.
Ngoài mộ.
Thời tiết mưa.
Thấy chết không cứu, Phó Hương Hương, ghi sổ!