Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 50: Cai sắc

Với tư thế này, Tần Trăn hoàn toàn bị Phó Thất ôm gọn vào lòng, lưng dán sát vào v*m ng*c vững chãi, khiến cô cực kỳ gượng gạo.

Hồi trước lúc đánh nhau với Phó Thất, hay lúc anh dỗ cô vui, cũng không thiếu những lần đụng chạm tay chân kiểu này, nhưng khi đó cô chưa từng có cái cảm giác nóng bừng cả người, hồi hộp, vừa muốn đẩy ra lại vừa muốn lại gần như thế này.

Theo phản xạ, Tần Trăn nhấc tay lên, ấn vào cánh tay Phó Thất đang ôm ngang eo mình.

Phó Thất như cảm nhận được động tĩnh của cô, cánh tay anh khẽ nhúc nhích. Bàn tay ấm nóng tóm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, n*n b*p vài cái rồi định buông ra, nhưng y như lần trước, những ngón tay anh lại bị Tần Trăn siết chặt.

Anh khẽ giật tay ra, thủ thỉ: "Ai thèm ghét cô."

Tần Trăn vẫn kiên quyết không buông.

Anh không cố rút ra nữa, cứ để mặc cho cô nắm.

Tần Trăn nắm lấy tay anh, nép vào lòng anh. Cả hai cùng nằm nghiêng, cô lờ mờ cảm nhận được nhịp tim "thình thịch" của con người truyền qua lớp áo, như thể đang đánh thức trái tim đã chết từ lâu của cô, bắt nó đập trở lại để bơm máu, sưởi ấm cho cơ thể.

Tần Trăn vừa tự hỏi liệu cương thi bị nóng lên thì cơ thể có hư hỏng không, vừa nắm tay Phó Thất nắn nắn lòng bàn tay anh.

Nắn được vài cái, chợt nghe Phó Thất lên tiếng: "Sờ đã không?"

Hơi thở của anh phả vào sau tai Tần Trăn, khiến cô có cảm giác hai tai mình cũng đang nóng râm ran.

Cô rụt cổ lại, né tránh hơi thở ấy. Nhưng vừa né ra lại thấy tai lạnh lạnh, không thích thế tẹo nào, cô bèn rướn cổ lên, ngửa đầu ra sau.

Ngửa nhanh quá, vừa lúc Phó Thất cũng đang cúi đầu xuống, thế là "Bốp" một tiếng, cái đầu tròn vo của cương thi đụng độ cằm Phó Thất.

Phó Thất hít hà một tiếng, định đưa tay xoa cằm nhưng tay vẫn bị người ta nắm chặt, không rút ra được.

"Đầu cô làm bằng sắt à?"

Cương thi vẫn im ỉm không đáp.

Phó Thất đợi một lát, chống nửa người trên lên ngó thử, mới thấy cô đang cuộn tròn người lại, cười tủm tỉm vì xấu hổ. Bị Phó Thất phát hiện, cô thẹn thùng nhắm tịt mắt lại.

Phó Thất vừa bực vừa buồn cười, nói: "Biết ngại mà còn nắm chặt thế à?"

Cương thi càng ngại ngùng hơn, nhưng sức nắm trên tay chẳng vơi đi chút nào.

Phó Thất để yên cho cô nắm một lúc rồi nhắc: "Buông tay được rồi Bé Cưng, người tôi còn đang có thương tích đấy."

Anh bị thương ở vai, trước đó cự cãi với Tần Trăn một trận, vết thương vốn đã bị hành hạ đủ đường. Ban nãy nhoài người ôm Tần Trăn lại kéo căng cơ thêm chút nữa, vết thương bắt đầu có dấu hiệu rỉ máu.

Nghe anh nhắc, Tần Trăn vội vàng buông tay ra.

Phó Thất thu tay về, nằm ngửa trở lại.

Tần Trăn cũng lật người nằm nghiêng quay mặt về phía anh. Hai tay cô lén lút dò dẫm trên cánh tay Phó Thất, thấy anh không phản ứng gì, cô vươn tay ra, nắm luôn lấy tay anh.

"Thích sờ tôi đến thế cơ à?"

Tần Trăn hết giận rồi, lí nhí "Ừm" một tiếng, bảo: "Sờ đã tay lắm, nóng nóng, đàn hồi nữa."

Sờ vào mang lại cảm giác sinh khí hừng hực, dường như xuyên qua lớp da truyền thẳng vào người cương thi, khiến cô trong phút chốc ngỡ như tim mình cũng đang đập dồn dập, làm hai má cô lúc nào cũng như đang đỏ bừng.

Thật khiến cương thi phải e thẹn.

Nhưng mà k*ch th*ch quá, khiến cương thi ghiền không dứt ra được.

"Cô cũng rất..." Phó Thất định buông lời trêu chọc "cô sờ cũng đã tay lắm", nhưng đến cửa miệng lại thấy đùa kiểu đó với con gái có vẻ hơi đường đột, bèn bẻ lái: "Cô cũng rất tốt."

"Tui tốt chỗ nào?" Tần Trăn buông một tay ra, tự sờ lên cánh tay mình, chê bai: "Lạnh ngắt, gầy nhom, y chang cành cây khô."

Bàn tay Phó Thất đang bị cô nắm bỗng lật lại, nắm chặt lấy tay cô kéo lên, đặt vào ngực mình.

Tiếp đó, một tay để mặc cho Tần Trăn nắm, tay kia thì lần mò xuống cổ tay cô, nhẹ nhàng x** n*n cánh tay khẳng khiu, dỗ dành: "Gầy quá, ăn nhiều cho có da có thịt chút là đẹp."

"Mập hổng nổi." Tần Trăn thở dài.

Vấn đề nan giải này thì Phó Thất cũng đành bó tay.

Anh im lặng. Giữa lúc tĩnh lặng, anh chợt cảm nhận bàn tay đặt trên ngực mình đang bắt đầu táy máy, chui tọt vào trong áo.

"..." Phó Thất tóm gọn bàn tay đang "ăn vụng" kia lại: "Làm gì đấy?"

Giọng Tần Trăn bé xíu, nghe có vẻ tủi thân: "Hổng phải anh nói... cho sờ thoải mái hả?"

Phó Thất: "..."

Anh cạn lời. Nể tình vừa chọc Tần Trăn nổi cáu xong, anh nuốt lại câu "thời hạn sử dụng đã hết", kiếm cớ khác: "Như thế tôi làm sao ngủ được... Tôi đang bị thương, cần nghỉ ngơi."

Nói xong, anh buông cánh tay Tần Trăn ra, luồn những ngón tay mình vào lòng bàn tay cô, đan chặt hai bàn tay lại rồi đặt xuống bên hông, bảo: "Lúc ngủ tôi chỉ cho phép nắm tay thôi."

Tần Trăn "Ồ" một tiếng ngoan ngoãn, dùng tay còn lại ôm lấy cánh tay anh. Hai tay luân phiên, lúc thì nắn nót lòng bàn tay, lúc thì xoa vuốt dọc cánh tay anh.

Phó Thất càng khó ngủ hơn, mà tay cũng chẳng dám nhúc nhích.

Im lặng một lúc, anh bỗng lên tiếng hỏi: "Tôi với chồng cô, ai hơn?"

Tần Trăn ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Anh thì... sờ sướng tay, cảm giác... đã lắm. Còn ổng chủ yếu là... chỗ dựa tinh thần."

Phó Thất hiểu ngay.

Trong ấm ngoài êm, hóa ra anh chỉ là cái "niềm vui bên ngoài", dựa vào chút nhan sắc thanh xuân mà lọt vào mắt xanh của cương thi.

Tần Trăn đang bóp ngón tay anh, Phó Thất khẽ co ngón tay né đi, làm cô bóp hụt.

"Hương Hương, tới giờ... đi ngủ rồi." Cương thi hụt tay, tiếp tục đuổi theo bóp cho bằng được ngón tay anh, hài lòng rồi mới ra dáng hiểu chuyện, ân cần nhắc nhở Phó Thất nghỉ ngơi.

Phó Thất không ngủ được, bảo: "Tôi đang mải nghĩ chút chuyện."

"Chuyện gì?"

"Đang nghĩ..." Phó Thất ngập ngừng, rồi nói tiếp: "Nghĩ xem tôi giữ mình trong sạch bao nhiêu năm nay, giờ bị cô đùa giỡn tình cảm thế này, sau này về nhà không biết ăn nói sao, mà kiếm bạn gái cũng khó."

Phó Thất tự thấy mình nói thế là quá rõ ràng rồi, nhưng nói xong chẳng thấy Tần Trăn phản ứng gì, chỉ thấy ngón tay mình vẫn bị cô nhào nặn miết.

Anh đợi một lát, nghiêng đầu nhìn xuống.

Tần Trăn hết chỗ trốn, đành chạm mắt với anh, ngập ngừng một chút rồi cười hì hì: "Hehe."

Phó Thất: "..."

Anh lại hiểu rồi, đây là cái kiểu chỉ muốn chấm m*t chứ không muốn chịu trách nhiệm đây mà.

Con cương thi tra nữ này.

Nhưng anh cũng đành bó tay với cô nàng.

Phó Thất quay mặt đi, ngó lơ cái bàn tay đang táy máy kia, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Với sự am hiểu về con "tra cương thi" này, Phó Thất đoán mười mươi cô nàng sẽ không đời nào chịu nằm ngoan ngoãn nắm tay anh chơi nguyên đêm. Anh đinh ninh sáng hôm sau mình sẽ bị đánh thức bởi một bàn tay đang luồn lách trong áo. Nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn. Sáng hôm sau, anh bị đánh thức bởi tiếng súng chát chúa.

Có súng nổ nghĩa là có người.

Phó Thất bật mở mắt, không thấy Tần Trăn bên cạnh, tim anh nháy mắt lạnh toát.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa, tiếng "lạch cạch" cửa mở, cô nàng cương thi mặt mũi xám ngoét hớt hải chạy vào.

"Cô đi đâu đấy!"

"Tui đi lấy nước cho anh." Tần Trăn khai thật, bước tới nắm chặt tay anh: "Hương Hương, hình như bên ngoài có người."

"Bắn cô à?"

"Không có." Tần Trăn lắc đầu, "Ở xa lắm, tui nghe tiếng cái là ù té... chạy về ngay."

Phó Thất thở phào nhẹ nhõm.

Hai người vẫn đang tá túc ở một ngôi làng, nơi này vắng bóng xác sống, lại có sẵn rau màu mọc hoang, nên đụng phải người sống cũng không có gì lạ.

Hơn nữa, từ đầu đến cuối chỉ có một tiếng súng lẻ loi, hỏa lực yếu ớt, không giống phong cách của đám người nước A. Khả năng cao là những kẻ lữ hành giống họ đang giải quyết xác sống.

"Mặc kệ đi, trang điểm đã." Phó Thất nói.

Tần Trăn vội vàng lôi lọ kem nền ra trát lên mặt. Trát được vài đường, Phó Thất đã nhanh chóng thay quần áo, đánh răng rửa mặt sơ qua rồi ngồi xuống trước mặt cô, giành lấy lọ kem nền.

Hai tay Tần Trăn được giải phóng, vừa rảnh rỗi là lại nổi chứng táy máy. Nhưng giữa ban ngày ban mặt, bên ngoài lại có biến, làm cô không dám manh động, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm Phó Thất một cái. Tay đặt trên đầu gối cứ chà tới chà lui mãi mà không dám giơ lên.

Đến lúc Phó Thất tán kem nền xuống cổ, nâng cằm cô lên, đôi mắt cô cứ đảo liên tục, nhất quyết né tránh ánh mắt anh.

Đợi mãi mới nuôi được tí máu "sắc lang", ai dè cái máu này chỉ nổi lên lúc ban đêm thôi sao?

Phó Thất buồn cười, bảo: "Thích sờ thì sờ đi, kẻo lát nữa không thỏa mãn lại kiếm cớ trút giận lên tôi."

Tần Trăn chống chế: "Nói gì kỳ vậy, tui đâu phải... loại cương thi đó..."

Miệng thì nói vậy, tay đã yên vị trên ngực Phó Thất từ đời nào rồi.

"Không phải loại cương thi đó thì bỏ tay ra coi..."

Cương thi giả điếc, tay cứ miết lên miết xuống mấy bận, cuối cùng dừng lại ngay vị trí trái tim Phó Thất. Cảm nhận nhịp đập rộn ràng, sống động qua lớp áo, mặt cô nóng ran, ngẩng lên nhìn Phó Thất cười hì hì.

Tay Phó Thất vẫn đều đặn tán phấn, miệng hỏi: "Thích sờ ngực tôi đến thế cơ à?"

"Đã tay, có nhịp tim, đập thình thịch, khoái lắm." Tần Trăn khen ngợi không ngớt, bỗng chớp mắt, vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ: "Hèn chi... mấy con yêu tinh trong truyện... toàn khoái ăn tim người!"

Câu này nghe hơi rợn người, Phó Thất vội nhắc nhở: "Cấm có suy nghĩ đen tối với tim người nha! Cái đó là hành vi của bọn yêu ma quỷ quái đấy."

"Tui chỉ... nói chơi thôi mà." Tần Trăn thanh minh: "Tui là... cương thi lương thiện!"

Phó Thất thở dài: "Cô mà có trách nhiệm hơn tí nữa thì hoàn hảo."

Tần Trăn cự nự: "Tui còn phải... có trách nhiệm cỡ nào nữa? Đừng nói... anh muốn tui... dẫn nguyên đạo quân cương thi... đi xâm lược loài người... nha?!"

Phó Thất chán chẳng buồn nói nữa. Anh thoăn thoắt hoàn thiện lớp trang điểm cho cô, xoa đầu dỗ dành, mặc áo khoác, đeo găng tay cho cô rồi mới bước ra ngoài thăm dò tình hình.

Tiếng súng phát ra cách chỗ họ ở chưa tới hai trăm mét. Đi được một đoạn ngắn, họ đã nghe thấy tiếng chửi bới om sòm. Tổng cộng có ba người, hai người đang vật lộn trên mặt đất, người còn lại tựa vào xe ô tô đứng can ngăn. Gần đó là xác một con xác sống.

Phó Thất dẫn Tần Trăn nấp trong góc tối quan sát một lúc, thấy tình hình ổn thỏa mới bước ra ngoài.

Gã thanh niên can ngăn mặt có vết sẹo, cực kỳ cảnh giác. Vừa nghe có tiếng động là quay ngoắt lại, họng súng chĩa thẳng về phía đó. Nhìn thấy Phó Thất, mặt gã sầm xuống, gằn giọng: "Mày? Phó Lão Thất! Đúng là oan gia ngõ hẹp!"

Nói rồi, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào Phó Thất.

"Coi chừng!"

Tần Trăn sợ hãi tột độ, hét toáng lên, xoay người nhào tới ôm chầm lấy Phó Thất, che chắn cho anh.

Cô vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện lần trước, sống chết gì cũng không thể để Phó Thất bị thương nữa. Nhưng khi ôm chặt lấy Phó Thất, đằng sau lưng cô không hề vang lên tiếng súng, thay vào đó là tiếng cười trầm thấp vọng xuống từ đỉnh đầu.

"Ái chà chà, lính mới của mày đây hả?" Giọng gã mặt sẹo vang lên đầy tính trêu chọc: "Mày cho ẻm uống bùa mê thuốc lú gì mà ẻm dám xả thân đỡ đạn cho mày vậy, Phó Lão Thất?"

Phó Thất nắm vai Tần Trăn gỡ cô ra, nhỏ giọng giải thích: "Đây là Điền Lệ của đội Mãnh Hổ, cậu ta đùa thôi."

Nói xong, anh xoa xoa đầu Tần Trăn, kéo cô lại gần rồi hỏi đối phương: "Tình hình sao rồi?"

Điền Lệ thở hắt: "Còn sao trăng gì nữa? Mấy bữa trước đụng độ ba thằng nước A, xui xẻo bị thương ở chân..."

Lúc bị kéo ra, Tần Trăn mới để ý gã Điền Lệ này dựa vào xe không phải để tạo dáng, mà là một chân đang bó nẹp tạm bợ, đứng không nổi.

Gã kể, đội Mãnh Hổ nhận lệnh của căn cứ đi chặn đường đám người nước A. Gã bị thương ở chân, bị hỏa lực địch áp đảo nên lạc mất đồng đội. May mắn thay, gã gặp được một thanh niên tốt bụng cứu mạng.

"Sẵn tiện báo cho mày biết, bọn nước A kia rẽ sang phía Đông rồi, liệu mà tránh." Điền Lệ chỉ tay về phía hai người đang vật lộn dưới đất: "Tiểu Lâm, thằng nhóc cứu tao đó. Còn ông anh kia... Tao với Tiểu Lâm đi ròng rã cả đêm, định tấp vô đây nghỉ xíu. Vừa đỗ xe thì thấy một con xác sống nhào tới đòi cắn ông anh đó. Tiểu Lâm nhiệt tình quá mức, nã luôn một phát tiễn con xác sống chầu trời..."

Gã đang kể thì trận ẩu đả bên kia cũng đến hồi kết. Người đàn ông trung niên bị gã thanh niên đè bẹp xuống đất, gào thét điên cuồng: "Bả không phải xác sống, bả là vợ tao! Tụi mày... Tao giết mày!"

Vừa gào, ông ta vừa vùng vẫy dữ dội.

Cậu thanh niên tên Tiểu Lâm mặt mày phờ phạc, mệt mỏi than vãn: "Đại ca ơi, coi như em làm ơn mắc oán, em xin lỗi anh được chưa? Em đâu có biết đó là vợ anh. Ít nhất anh cũng phải cột dây chứ? Ra đường dắt chó đi dạo còn phải rọ mõm nữa là."

Lý sự thì đúng đấy, nhưng ông đại ca đang trong cơn lôi đình, chỉ thấy đối phương đang sỉ nhục vợ mình, sống chết đòi ăn thua đủ với Tiểu Lâm để trả thù cho cô vợ xác sống.

"Chuyện là vậy đó." Điền Lệ dang tay, bất lực: "Mạt thế 5 năm rồi mà vẫn còn thể loại tình người - thi này, ai mà lường trước được..."

Phó Thất đáp tỉnh bơ: "Có gì lạ đâu, chẳng phải mày cũng hay gọi cây súng của mày là vợ đó sao?"

Điền Lệ: "Thế mà mầy cũng so sánh được?"

Phó Thất: "Kỳ thị giống loài là nghiệp quật đấy."

Tình hình cứ nhùng nhằng như thế. Ông đại ca thì nằng nặc đòi lấy mạng Tiểu Lâm đền mạng cho vợ, Tiểu Lâm thì lỡ tay giết vợ người ta, đâu thể xuống tay giết luôn ông chồng, đành tống ổng vô nhà khóa trái cửa rồi nhấn ga dông thẳng.

Phó Thất và Tần Trăn cũng đang chuẩn bị xuất phát, thế là hai nhóm nhập bọn lên đường.

Chạy thục mạng 300 cây số, Tiểu Lâm mới dám đạp thắng nghỉ xả hơi. Vừa dừng xe còn ngoái cổ dòm chừng phía sau, sợ ông đại ca kia vác dao rượt theo.

Chỗ dừng chân nằm sát một con đập, hẻo lánh, tầm nhìn bao quát nên khá an toàn. Cả nhóm xả hơi một chốc rồi xốc lại đội hình.

Chủ yếu là cái chân của Điền Lệ băng bó quá ẩu. Sẵn có thuốc men trong tay, Phó Thất băng bó lại tử tế cho gã, sẵn tiện liên lạc với đội Mãnh Hổ báo bình an.

Đội Mãnh Hổ ở xa tít tắp, ít nhất hai ngày nữa mới tới nơi. Điền Lệ thì tàn phế, lại là anh em đồng chí, bỏ lại sao đành. Bàn bạc với Tần Trăn xong, Phó Thất quyết định đèo gã theo, tới gần căn cứ an toàn phía trước thì thả gã xuống.

Còn về phần Tiểu Lâm...

"Nói thật, cái thời buổi này sống chả còn ý nghĩa mẹ gì. Em chán ngấy rồi, tính mò về quê, tự đào cái hố chôn mình cho xong."

"Làm gì bi quan thế." Điền Lệ vỗ vai cậu chàng động viên: "Biết đâu một hai năm nữa mạt thế chấm dứt, gắng cự thêm xíu nữa đi chú em."

"Cự hết nổi rồi ông anh ơi!"

"Nghĩ thoáng lên!" Tiểu Lâm là ân nhân cứu mạng, Điền Lệ an ủi hết công suất: "Nghĩ tới ba má chú mày kìa..."

Tiểu Lâm thủng thẳng đáp: "Ba em vô hộp đếm lịch từ hồi em 3 tuổi. Ra tù là ổng cuỗm sạch tiền nhà cao chạy xa bay. Má em đi bước nữa lâu rồi. Em lớn lên với ông nội, mà ổng cũng đi bán muối luôn rồi."

"... Vậy thì nghĩ tới vợ con chú mày đi, tụi nó mà biết chú mày còn thở..."

"Hồi virus bùng phát em mới 19 cái xuân xanh, lấy đâu ra vợ con."

"..."

Điền Lệ vắt cạn nếp nhăn não an ủi Tiểu Lâm, bơ luôn cả Phó Thất.

Phó Thất cũng kệ, xoay qua dòm chừng Tần Trăn, nâng mặt cô lên kiểm tra kỹ lưỡng rồi dặn dò: "Giờ có thêm hai mạng đi chung, nhớ dặm lại lớp phấn thường xuyên, ăn nói cũng phải cẩn trọng, rõ chưa?"

Tần Trăn đang ngồi thu lu bên mép đập, đầu óc bận suy ngẫm một vấn đề vĩ mô. Nghe dặn dò, cô ngoái đầu sang nhìn anh cái rụp, gật đầu cái rụp, rồi quay lại tiếp tục trầm ngâm.

Chuyện lạ có thật. Bình thường cái giờ này là cô nàng lại nhõng nhẽo đòi s* s**ng anh cơ mà.

Phó Thất xích lại ngồi cạnh Tần Trăn, hỏi: "Đang tính toán gì thế?"

Vừa hỏi, anh vừa chìa tay ra cho cô nàng. Cương thi vồ lấy như bắt được vàng, vân vê lòng bàn tay anh vài cái. Bất chợt, cô sực tỉnh, cúi xuống dòm tay Phó Thất, rồi lại ngước lên dòm anh. Cặp chân mày thanh tú nhíu chặt lại, cô dứt khoát hất tay anh ra.

Phó Thất: "...?"

Có gì đó sai sai ở đây!

Đang định mở miệng tra hỏi thì có người bước tới.

Tiểu Lâm xáp lại ngồi ngay bên cạnh Tần Trăn, tươi cười rạng rỡ: "Chào chị gái, em là Lâm Diệp, cứ gọi em là Tiểu Lâm nha. Chị tên gì thế?"

"Cô ấy tên Tiểu Tần." Phó Thất đỡ lời.

"Tiểu Tần, là họ Tần (Qin) hả chị?"

Phó Thất chỉnh lại: "Cổ họ Cương (Jiang), Cương Tiểu Tần, Tần trong Tần Thiên (Qintian)."

"Hả?" Tiểu Lâm ngớ người ra một giây, rồi "À" lên: "Chắc là Tình (Qing) trong Tình Thiên (Qingtian – bầu trời trong xanh) đúng không? Giang Tiểu Tình (Jiang Xiaoqing)."

Phó Thất nhấn mạnh: "Là Tần trong Tần Thiên, Cương Tiểu Tần."

Tiểu Lâm: "..."

Đến cái mạng quèn cậu ta còn không màng, dăm ba cái lỗi phát âm phụ âm đầu có là cái đinh gì. Cậu ta dễ dãi hùa theo gọi một tiếng "Tiểu Tần", rồi tiếp tục bắt chuyện: "Chị đang bận rộn gì đó?"

Tần Trăn vốn dĩ đang mải suy ngẫm vấn đề vĩ mô, bị Phó Thất cắt ngang đã bực mình, giờ lại thêm tên Tiểu Lâm này xía vô, tâm trạng không vui chút nào. Nhưng liếc nhìn cậu ta hai cái, nét mặt cô dịu đi hẳn, đáp: "Tui đang đúc kết... kinh nghiệm xương máu... của mấy bậc tiền bối."

Phó Thất: "?"

Câu này rõ ràng là anh hỏi trước mà.

Tiểu Lâm gật gù: "Ồ, vậy chị đúc kết được gì chưa?"

Mặt Tần Trăn nghiêm lại: "Cũng... chưa có rõ ràng lắm."

"Hay chị cứ nói ra đi, để em tư vấn cho? Có thêm cái đầu vẫn hơn mà!"

Bình thường mấy ca này Tần Trăn toàn từ chối thẳng thừng, có nhờ vả cũng chỉ nhờ Phó Thất. Nhưng hôm nay, sau một thoáng chần chừ, cô gật đầu: "Ok luôn."

Phó Thất: "..."

Mới qua một đêm, mình đã rớt giá thê thảm, bị thằng nhóc ranh nẫng tay trên rồi sao?

Quan trọng là thằng nhóc ranh mới quen biết này rõ ràng đang có ý đồ với Tần Trăn... Chẳng phải nó vừa đòi tự vẫn sao?

Tóm lại là giờ thằng nhóc đó dẹp mẹ cái ý định tự tử rồi, đang hí hửng dò hỏi Tần Trăn xem cụ thể là vấn đề gì. Tần Trăn vừa định hé môi, Phó Thất đã hắng giọng đứng phắt dậy, cắt ngang: "Nghỉ xả hơi đủ rồi, lên đường thôi."

Quê của Lâm Diệp nằm tít phương Nam, tiện đường với Phó Thất và Tần Trăn nên cả đám dồn hết lên một chiếc xe cho tiết kiệm xăng.

Lên xe lại đổi tài, tới phiên Tần Trăn cầm lái.

Từ hồi rành rọt vô lăng, cô nàng toàn giành phần tài xế, Phó Thất cũng quen thói rồi. Nhưng Lâm Diệp với Điền Lệ thì hổng quen, nhất là Lâm Diệp. Cậu ta cứ khăng khăng con gái lái xe vất vả, đòi cầm lái thay Tần Trăn cho bằng được.

Trong bụng Tần Trăn đang ngổn ngang tâm sự, sẵn tiện nhường luôn cái ghế lái cho cậu ta.

Ai dè tên Lâm Diệp này ngứa nghề, suốt dọc đường cứ kiếm chuyện lân la buôn chuyện với Tần Trăn, cái tâm tư "thả thính" rõ mồn một.

Phó Thất im như thóc cả buổi, tới lúc trời sập tối tấp vào trạm nghỉ, chuyện đầu tiên anh làm là kiếm Điền Lệ.

Điền Lệ gãi đầu ngượng ngùng, trần tình: "Thì tại nó kêu chán đời, tao mới khuyên nó dẫu có ngỏm cũng phải nếm mùi yêu đương một lần cho biết, chứ sống mà hổng yêu thì phí hoài thanh xuân..."

Cả bọn có 4 mạng, lòi ra đúng một mống con gái, tự nhiên nó quay sang thả thính Tần Trăn là lẽ hiển nhiên.

"Tao nhìn là biết mày với Tiểu Tần có gian tình rồi, nhưng mà một mạng người hơn xây bảy kiểng chùa!" Điền Lệ chắp tay lạy lục: "Phó Lão Thất, mày mở lòng từ bi, cứu vớt ân nhân của tao đi!"

Phó Thất đáp lạnh tanh: "Đừng hòng dùng đạo lý ép tao."

Ép thì không ép được, nhưng nói trắng ra, Phó Thất và Tần Trăn vẫn chưa là gì của nhau. Anh chẳng có cái quyền gì mà cấm cản người khác tán tỉnh cô, cùng lắm chỉ rỉ tai nhắc nhở "cương thi và người khác biệt, đừng có mà dại dột xé rào".

Nên anh đi nhắc nhở thật.

Tần Trăn đáp cụt lủn: "Tui biết mà."

Giọng điệu cô cực kỳ nghiêm túc. Cô nhìn thẳng vào mắt Phó Thất, chốt hạ: "Anh nói chuẩn hông cần chỉnh, người và cương thi có sự khác biệt. Kinh nghiệm rớt nước mắt... của mấy người đi trước nhắc nhở tui, phá rào vượt ranh giới... là cái kết thê thảm!"

Phó Thất ngẩn tò te: "... Cô còn quen cương thi nào khác nữa hả?"

"Không phải cương thi, là thần thánh, yêu tinh, với ma quỷ á." Cương thi cãi chày cãi cối: "Nghĩ lại mấy cái sự tích từ thời ông bà ông vải đi, hễ dính vô tình người thì thần tiên, yêu tinh hay ma quỷ... có đứa nào kết thúc có hậu đâu. Hôm nay mình gặp con xác sống đó cũng y chang. Thấy chưa, dị loại hổng bao giờ được con người chứa chấp, trước sau gì cũng toi mạng."

"...Rồi sao?"

"Để hổng đi theo vết xe đổ... của mấy bậc tiền bối." Cương thi trịnh trọng tuyên bố: "Tui quyết định... cấm dục!"

Phó Thất: "..."

"Từ nay về sau, tui sẽ... rũ bỏ thất tình lục dục, trở lại làm... Tiểu Cương đạo trưởng... cao ngạo, lạnh lùng!"

Những lời của Tần Trăn chắc nịch như đinh đóng cột. Ánh mắt cô nghiêm nghị nhìn Phó Thất, ra lệnh: "Hương Hương, anh hổng được... hổng được chiều hư tui nữa! Phải cứng rắn lên! Phải có giới hạn! Hổng thể trơ mắt... dòm tui lún sâu vô vũng lầy được!"

Phó Thất im lặng vài giây, gật đầu cái rụp: "Ok, từ nay tôi sẽ tuân thủ nguyên tắc."

Đêm đó, họ qua đêm tại một căn hộ có hai phòng ngủ. Phó Thất lên tiếng: "Vậy tối nay cô ngủ riêng một phòng nhé?"

Tần Trăn gật đầu dứt khoát: "Ừ!"

"Ok." Phó Thất đáp.

Lúc đó, hai người đang đứng trao đổi trong một phòng. Dứt lời, Phó Thất xoay người định đi ra ngoài. Vừa nhấc chân, anh như dẫm phải thứ gì đó, mất đà lảo đảo, chao đảo ngã về phía bức tường.

Tần Trăn đứng ngay cạnh anh. Sợ bờ vai bị thương của anh va đập mạnh sẽ càng trầm trọng hơn, cô chẳng kịp nghĩ ngợi, vội bước lên ôm chặt lấy eo Phó Thất, lấy thân mình che chắn giữa anh và bức tường.

Khổ nỗi thân hình Phó Thất cao to, vạm vỡ quá, sức nặng như tảng đá đè xuống khiến Tần Trăn phải lùi lại hai bước.

Phó Thất theo quán tính vòng tay ôm trọn lấy eo cô, cả hai lùi về phía sau. "Bịch" một tiếng, thay vì nói cả hai cùng va vào tường, thì đúng hơn là Tần Trăn bị Phó Thất ép sát lưng vào tường.

Một tay anh che chở sau gáy cô, tay kia ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn.

"Có sao không Bé Cưng?" Phó Thất cúi đầu, giọng trầm ấm, dịu dàng vang lên bên tai Tần Trăn. Hơi thở anh phả nhẹ, khiến vành tai cô bất giác giật giật.

Đã thế, bàn tay đang ôm eo cô chợt mở ra, ấn nhẹ vào hõm eo, rồi v**t v* dọc theo đường rãnh lưng, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ sống lưng Tần Trăn chạy thẳng l*n đ*nh đầu.

Cương thi làm gì từng đối mặt với cảnh tượng k*ch th*ch thế này?

Da đầu cô tê rần, chân tay bủn rủn, cứ thế ngoan ngoãn ngả trọn vào vòng tay Phó Thất.

Phó Thất siết chặt vòng tay hơn, khẽ lay người cô, thì thầm dỗ dành: "Bé Cưng?"

"Hổng... hổng sao... hổng sao hết..." Tần Trăn rúc vào ngực anh, lắp bắp trả lời, mặt đỏ ửng.

"Không sao là tốt rồi." Nói xong, Phó Thất buông tay, lùi lại một bước.

Anh lùi một bước, Tần Trăn như bị nam châm hút, cứ thế bám riết lấy anh, lấn tới một bước. Vòng tay ôm chặt lấy hông anh nhất quyết không chịu buông.

"Cấm táy máy tay chân." Phó Thất lên giọng nhắc nhở: "Bé Cưng, cô hứa cấm dục rồi cơ mà, quên rồi sao?"

"Ớ... Ờ... Ừm..." Cương thi lắp bắp, ấp úng mãi mới rặn ra được một câu: "Hay là... hay là để mai... mai tính..."

"Không được." Giọng Phó Thất đanh lại. Anh nắm lấy cánh tay cô, mạnh bạo gỡ ra. Cương thi bướng bỉnh không chịu buông, làm áo anh nhăn nhúm cả lên.

Thế cũng không được.

Phó Thất lạnh lùng gạt tay Tần Trăn ra, phũ phàng ném lại một câu: "Phải giữ lập trường."

【Đôi lời của tác giả】

Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (8)

Ngày Tháng Năm

Ngoài hầm mộ

Thời tiết: Trời nắng ...

Cai sắc là cả một quá trình gian nan và dài đằng đẵng... đúng không?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn