Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 51: Dũng khí

Phó Thất vốn dĩ là người luôn giữ vững lập trường, vậy mà sau khi bị Tần Trăn hiểu lầm là ghét bỏ cô, anh đã phá vỡ ranh giới, lần đầu tiên chủ động có những cử chỉ thân mật vượt mức cho phép với người khác giới khi chưa xác định mối quan hệ rõ ràng.

Và ngay ngày hôm sau, anh đã phải trả giá cho sự phá lệ đó.

Thế nên, khi Tần Trăn yêu cầu anh phải kiên định giữ vững nguyên tắc, không được dễ dàng nhượng bộ cô nữa, Phó Thất đã đồng ý và thực hiện một cách triệt để.

Anh phũ phàng gỡ tay Tần Trăn ra rồi quay lưng bước đi không chút lưu tình.

Đêm đó, ba người đàn ông chen chúc trong một căn phòng, để Tần Trăn ngủ riêng ở phòng còn lại.

Nghĩ lại thấy nực cười thật, cương thi thì làm gì có nhu cầu ngủ nghê cơ chứ.

Tần Trăn lăn lộn trên giường, tâm trí cứ quẩn quanh cảnh tượng bị Phó Thất ép vào tường lúc nãy.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chưa đầy một phút đó, cô nằm trọn trong vòng tay anh, úp mặt vào khuôn ngực rắn rỏi. Bên tai cô là nhịp tim đập "thình thịch" mạnh mẽ, còn mũi thì ngập tràn hương thơm tươi mát của xà phòng sau khi tắm.

Bàn tay anh v**t v* dọc sống lưng khiến cô nhũn cả người, trong lòng râm ran một cảm giác kỳ lạ, ngỡ như mình sắp biến lại thành người vậy!

Anh còn ôm cô đung đưa nhè nhẹ, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Cảm giác đó quá đỗi dễ chịu, quá đỗi thích thú, khiến cô cứ muốn được ôm mãi.

Nhưng Phó Thất bảo phải giúp cô "cai sắc", cự tuyệt mọi lời van nài.

Haiz, đúng là ông chú hẹp hòi!

Cảm giác rạo rực trong lòng khiến Tần Trăn thao thức cả đêm. Tờ mờ sáng, cô đã lồm cồm bò dậy, ra ngồi xổm chầu chực trước cửa phòng bên cạnh.

Người bước ra đầu tiên là Điền Lệ, phải chống gậy gỗ lết từng bước. Cái chân đau của gã suýt nữa đạp thẳng lên đầu cương thi, làm gã giật thót tim, hoảng hồn: "Má ơi! Mở cửa ra thấy người ngồi chồm hỗm, tôi tưởng xác sống mò vô tận nhà rồi chứ!"

Tần Trăn vừa đứng lên, phản xạ đưa tay sờ mặt, sực nhớ ra mình đã dặm lại lớp phấn từ sớm rồi mới hạ tay xuống, đáp gọn lỏn: "Tui tìm Hương Hương."

Hôm qua Điền Lệ đã nghe Tần Trăn réo Phó Thất bằng cái tên này rồi, nay nghe lại vẫn thấy sởn gai ốc.

Gã bám tay vào khung cửa, ngoái đầu vào trong gào to: "Phó Lão Thất, Tiểu Tần tìm mày nè!"

"Bảo ẻm đợi ngoài đó chút đi." Giọng Phó Thất từ tốn vọng ra.

Khách sáo dễ sợ. Tần Trăn thầm nghĩ, lúc chỉ có hai người thì làm gì có lắm quy củ như thế?

Hồi trước anh thay áo cũng đâu thèm tránh mặt cô.

Tiếc là hồi đó cô chưa nếm trải hương vị của "cơ bắp cuồn cuộn", bỏ lỡ biết bao cơ hội ngàn vàng.

Trong phòng còn có Lâm Diệp, Tần Trăn đành ngậm ngùi chôn chân ngoài phòng khách.

Điền Lệ sửa soạn xong xuôi, rảnh rỗi sinh nông nổi bèn lân la bắt chuyện: "Tôi nghe đồn lính mới của Phó Thất tên là Giang Tiểu Giang mà, sao cô lại tên Giang Tiểu Tần?"

Cương thi đang rạo rực ruột gan, trong đầu chỉ có hình bóng Phó Thất, đành lấy cái thuyết "chị em sinh năm" ra chống chế cho qua chuyện.

Điền Lệ trợn tròn mắt kinh ngạc: "Xạo quần hả? Làm gì có chuyện sinh năm dễ vậy! Cô chém gió với tôi đúng không?"

Tần Trăn tỉnh bơ: "Hổng tin thì hỏi Hứa Lão Nhị đi."

Điền Lệ không có phương tiện liên lạc, liền chống nạng lết vô phòng mượn điện thoại Phó Thất. Lúc bước ra, mặt gã đầy vẻ hoang mang: "Tiểu Tần, sao Hứa Lão Nhị lại nói cả cô với Phó Thất đều có vấn đề thần kinh vậy?"

Cương thi bày ra vẻ mặt vô tội xen lẫn tức giận: "Thiệt vô duyên!"

Tán gẫu được vài câu thì cửa phòng mở ra. Tưởng là Phó Thất, Tần Trăn phóng tới như một cơn lốc, ai dè người bước ra lại là Lâm Diệp.

Lâm Diệp thấy cô thì mừng rỡ, ân cần hỏi han: "Tiểu Tần, đêm qua chị ngủ ngon không?"

Lúc này trong phòng chỉ còn mỗi Phó Thất, cương thi ráng lách người vô nhưng lại bị chặn đứng, cô lấy cớ: "Tui... tui lo cho vết thương của Hương Hương quá, trằn trọc cả đêm... Để tui vô thay thuốc cho ảnh."

Định xông vô lần nữa thì bị Lâm Diệp cản lại lần ba, cậu ta nhiệt tình nói: "Không sao đâu, tối qua tôi thay thuốc cho anh Phó rồi, của anh Điền cũng là tôi thay đấy."

Tần Trăn: "..."

Cái cớ đường hoàng duy nhất để cô tiếp cận body ngon nghẻ của anh sau lệnh cấm túc, vậy mà...

Thế giới của cương thi sụp đổ thật rồi.

Đúng lúc này, Phó Thất bước ra. Anh diện một chiếc áo sơ mi trắng tinh, bờ vai rộng tôn lên form áo cực chuẩn, trông chói lóa đến lóa mắt. Quần tây đen phẳng phiu ôm sát, phô diễn trọn vẹn đôi chân dài và vòng ba săn chắc. Từng bước đi của anh đều như mang theo gió.

Tiến lại gần Tần Trăn, anh vừa cài nút tay áo vừa cúi xuống hỏi: "Tìm tôi có việc gì à?"

Cương thi đã say như điếu đổ.

Cô từng nhìn thấy bộ đồ này rồi, đó là chiến lợi phẩm hai người gom được trong trung tâm thương mại từ dạo trước.

Thời mạt thế, ăn mặc cốt sao cho tiện, có gì mặc nấy. Phó Thất cũng mang theo vài bộ dự phòng, nhưng bộ cánh anh gắn bó nhất vẫn là đồ tác chiến màu đen: gọn nhẹ, chống nước, chống bám bẩn, lại dễ giặt. Đây là lần đầu tiên Tần Trăn thấy anh lên đồ vest lồng lộn thế này.

Đẹp quá chừng!

Cao ráo, phong trần, nam tính, gợi cảm...

Cương thi nhìn chằm chằm không chớp mắt vào yết hầu, xương quai xanh và một phần khuôn ngực lấp ló sau ba nút áo mở hờ của Phó Thất. Trong đầu cô lúc này, ngoài ý nghĩ đè anh ra ăn tươi nuốt sống, thì chẳng còn chứa nổi cái gì khác.

"Tần Tần?" Thấy cô ngẩn ngơ, Phó Thất cúi người thấp hơn.

Cương thi mở to mắt, đồng tử giãn ra hết cỡ.

Nhưng đúng lúc nước sôi lửa bỏng, kẻ kỳ đà cản mũi lại xuất hiện. Lâm Diệp lên tiếng nhắc nhở: "Tiểu Tần, anh Phó đang hỏi chị tìm anh ấy có việc gì kìa?"

Bị Lâm Diệp xen ngang, Phó Thất cũng đứng thẳng dậy.

Khung cảnh bổ mắt tan biến, Tần Trăn luyến tiếc thu lại ánh nhìn, lắp bắp đáp: "Hổng... hổng có gì."

Rồi cô rụt rè tiến lên một bước, toan khoác tay Phó Thất.

Nhìn thấu ý đồ của cô nàng, Phó Thất lách người đi thẳng ra cửa, buông lại một câu lạnh te: "Không có gì thì tranh thủ kiểm tra đồ đạc đi. Thời gian gấp rút, ba ngày tới không có vụ dừng chân nghỉ ngơi đâu."

Anh quay sang xác nhận lại với Lâm Diệp: "Tụi anh đang dính vào một rắc rối khá phiền phức, chặng đường sắp tới sẽ rất nguy hiểm, cậu chắc chắn muốn đi cùng chứ?"

"Chắc chắn rồi!" Lâm Diệp đáp tỉnh rụi: "Cỡ anh Điền mà em còn dám xả thân cứu, dăm ba cái nguy hiểm này nhằm nhò gì. Với lại, đi một mình có khi em hưởng dương sớm hơn á."

Vừa nói, cậu ta vừa liếc mắt đưa tình với Tần Trăn, ý đồ rõ như ban ngày.

Nhưng ánh mắt Tần Trăn vẫn dính chặt vào Phó Thất.

"Vậy thì đợi tới căn cứ rồi tính." Thỏa thuận xong, Phó Thất đưa tay cài luôn nút cổ áo.

Ánh mắt cương thi chợt sầm xuống, thở dài thườn thượt lủi về phòng cất đồ trang điểm.

Về phần mấy anh con trai, việc dọn đồ đổ dồn lên vai Lâm Diệp – thanh niên lành lặn duy nhất, còn hai thương binh thì ngồi chờ sẵn ngoài phòng khách.

Nhân lúc không có ai, Điền Lệ mới lên tiếng mỉa mai: "Mới sáng bảnh mắt đã lên đồ lồng lộn, tính cua ai vậy cha nội?"

Phó Thất: "Thấy ghen tị à?"

"Hừ!" Điền Lệ khinh khỉnh: "Tao chỉ muốn hỏi mày mặc bộ đó rồi làm sao mà hành động?"

Phó Thất bình thản: "Thử size thôi, lát tao thay bộ khác liền."

Và đúng như lời đã nói, trước khi khởi hành, anh thay lại bộ đồ tác chiến cũ kỹ với lý do "áo sơ mi với quần tây hơi chật, vận động không thoải mái".

Lời giải thích này đã lừa được cả cô cương thi háo sắc nhưng ngây thơ và Lâm Diệp - người chưa rõ bản chất thật của anh. Một người thì thấy hụt hẫng, người kia thì tiếc nuối.

Lâm Diệp còn xuýt xoa: "Qua mạt thế, anh Phó nhất định phải sắm thêm đồ vest nha, mặc hợp phết!"

Phó Thất nhướng mày, lướt mắt qua Lâm Diệp rồi "Ừ" một tiếng cho qua chuyện.

Chỉ có Điền Lệ là người nhìn thấu hồng trần, thầm khinh bỉ trò mèo của Phó Thất.

Nhưng ngẫm lại, anh bày trò cũng chỉ vì bị chính ân nhân cứu mạng của mình nhăm nhe cướp crush. Thế là Điền Lệ đành câm nín, chỉ biết âm thầm cảm thán trong lòng: "Mối quan hệ mập mờ chốn công sở đúng là thảm họa, hèn chi công ty nào cũng cấm nhân viên yêu nhau."

Cũng may gã là tấm chiếu mới trong sạch, chưa bao giờ dính dáng tới dăm ba cái mớ bòng bong nam nữ này.

Dọn đồ xong xuôi, cả nhóm lên đường. Lần này Tần Trăn và Lâm Diệp luân phiên cầm lái.

Tần Trăn lái xe theo thói quen cứ lạng lách né đám xác sống. Điền Lệ chê cô "bánh bèo", Lâm Diệp thì khen cô thánh thiện, chỉ có Phó Thất ngồi băng sau nhắm mắt dưỡng thần, cấm khẩu.

Mong mãi mới tới ca đổi lái, Tần Trăn lấy cớ muốn ngồi ké băng sau với Phó Thất. Ai dè Phó Thất lại lôi Điền Lệ ra bàn chuyện thế sự quốc tế, làm cô không chen ngang được nửa lời, đành hậm hực ôm vô lăng ở ghế phụ.

"... Dân mình đông, dập dịch lúc đầu hơi hụt hơi, nhưng nhìn chung hiện tại tình hình vẫn khả quan nhất thế giới rồi." Điền Lệ thao thao bất tuyệt: "Tụi nước A cũng ổn phết, nhờ cái luật cho xài súng tự do nên vũ khí ngập mặt, công nghệ thì đi đầu... Cơ mà ngẫm lại thấy sai sai, có khi nào tụi nó hóng hớt được tin dịch bệnh từ trước rồi không? Chứ làm méo gì mà xoay xở phát minh ra mấy cái chống mạt thế lẹ vậy?"

Phó Thất bỏ ngoài tai câu hỏi của gã, lái sang chuyện khác: "Dân đông cũng có cái lợi của nó."

Điền Lệ gật gù tán thành: "Chuẩn luôn! Dân số đông, đất đai thì bạt ngàn, hổng giống nước B kế bên, có cái đảo chút xíu mà tạch trong chưa đầy nửa năm, nghĩ tới mà rợn tóc gáy!"

Hai nước vốn dĩ đã có ân oán lịch sử sâu nặng, nên nhắc tới là Điền Lệ lại xỉa xói thêm vài câu: "Nghe đồn mấy tay tài phiệt bên bển đánh hơi thấy mùi nguy hiểm là chuồn sang nước A hết rồi. Coi như cũng biết nhìn xa trông rộng, ôm được cái phao cứu sinh bự chảng."

Phó Thất không tỏ thái độ, chỉ hỏi tiếp: "Vậy còn các nước khác thì sao?"

Điền Lệ vốn chỉ cắm chốt ở căn cứ, trừ những lúc làm nhiệm vụ mới ra ngoài nên hóng hớt được khá nhiều thông tin: "Nước C, nước D thì tàm tạm, còn nước Y thì nát bét. Bọn nó lộn xộn từ trước mạt thế rồi, nhờ cái đất rộng bù lại thôi, chứ không cũng nối gót nước B từ lâu..."

Hai người ngồi sau buôn chuyện rôm rả, Lâm Diệp vừa lái xe vừa dỏng tai hóng hớt, thi thoảng còn chêm vào một hai câu. Chỉ có Tần Trăn là ngáo ngơ, ngoài mấy cái tên quốc gia ra thì cô mù tịt, ngồi thẫn thờ suốt quãng đường.

Tới đêm, vẫn là màn thay ca lái xe quen thuộc, cơ hội đánh lẻ với Phó Thất coi như tan thành mây khói, thậm chí một chỗ ngồi sát cạnh anh cũng không đến lượt Tần Trăn.

Lần đầu tiên trong đời, cô nàng thấu hiểu nỗi khổ của bầy xác sống lẽo đẽo chạy theo xe, đứng trước mồi ngon mà chỉ được ngó chứ không được "thịt", ức chế muốn phát điên!

Ba ngày trôi qua, cương thi bị vã tới mức héo hon tàn tạ, ai bắt chuyện cũng ứ thèm đoái hoài.

Lâm Diệp xót ruột quá, lựa lúc nghỉ ngơi kéo Phó Thất ra hỏi nhỏ: "Cô ấy bị sao vậy anh?"

Phó Thất tỉnh bơ đáp: "Chắc tới cơn trầm cảm rồi."

Lâm Diệp nghe vậy liền xắn tay áo lên làm công tác tư tưởng cho Tần Trăn. Từ chuyện đời bi đát của bản thân cho tới tương lai tươi sáng của nhân loại, cậu ta lôi ra thuyết giảng hết. Cương thi nghe mà lùng bùng lỗ tai, đành phải lên tiếng để cắt đứt bài diễn văn: "Tui hổng muốn lái xe nữa."

"Chuyện nhỏ! Còn nửa ngày đường nữa là tới căn cứ rồi, để tôi lo tất." Lâm Diệp vỗ ngực cái rụp.

Tần Trăn lén liếc sang Phó Thất đang kiểm tra lốp xe, thều thào: "Tui muốn ngồi băng sau nghỉ lưng xíu."

"Có gì đâu mà ngại!" Lâm Diệp hào sảng: "Tí lên xe tôi nói giúp cho!"

Nói là làm, vừa chuẩn bị khởi hành là cậu ta mở lời giùm Tần Trăn ngay.

"Trùng hợp ghê, tôi cũng đang tính lên ghế trước ngồi cho thoáng." Phó Thất cúi đầu nói với Tần Trăn: "Hai đứa mình đổi chỗ nha."

Tần Trăn: "..."

Có người ngoài, cương thi mắc bệnh sĩ diện, không thể giở trò chí phèo ăn vạ Phó Thất được. Cô lờ đờ chui vào xe, ngồi thẫn thờ một hồi, rồi buông tiếng nấc nghẹn ngào, lấy hai tay ôm mặt gục xuống băng ghế sau.

Điền Lệ ngồi cạnh giật bắn mình, chồm người lên trước hỏi nhỏ Phó Thất: "Này, con bé bị trầm cảm thiệt, hay là... thần kinh có vấn đề vậy?"

Mấy ngày chung đụng, gã bắt đầu tin sái cổ lời Hứa Lão Nhị phán là không sai. Con bé này nhìn bề ngoài có vẻ hổng được bình thường cho lắm.

Phó Thất lườm gã một cái sắc lẹm: "Mày đang sỉ nhục Tần Tần của tao đó hả?"

"Ấy, tao xin lỗi." Điền Lệ vội vàng nhận sai, rồi bào chữa: "Tao muốn sỉ nhục nguyên cái đội của mày cơ, mà chưa tìm được lý do chính đáng thôi."

Phó Thất rộng lượng bỏ qua, mỉa mai lại: "Không sao, tao thông cảm, chắc tụi mày chỉ có cách th*m d* tinh thần này để bớt tủi thân thôi."

Điền Lệ: "?"

Gã thầm nhủ, Phó Thất phải đội ơn con virus xác sống này, nếu không nhờ nó ép nhân loại đoàn kết lại, thì với cái miệng độc địa này, đội của anh sớm muộn gì cũng bị các đội khác hợp sức băm vằm.

Hai kẻ vô tâm vô phế cứ thế khịa nhau. Chỉ có Lâm Diệp là còn chút lương tâm, lo lắng hỏi han cương thi đang sang chấn tâm lý. Nhưng mặc cậu ta khuyên nhủ rã họng, Tần Trăn vẫn rũ rượi, câm nín. Cuối cùng, vẫn phải cậy đến Phó Thất ra tay.

"Không sao đâu, Tần Tần của tụi anh đang tự vấn lương tâm về những yếu kém của bản thân thôi. Chờ cổ giác ngộ xong là lột xác thành người mới ngay." Phó Thất nói rồi quay đầu hỏi Tần Trăn: "Đúng không, Tần Tần?"

Tần Trăn vùng dậy, giáng hai cú đấm thương yêu vào lưng ghế của anh, rồi tiện tay vơ luôn cái chăn trùm kín đầu, từ chối mọi sự giao tiếp bằng hành động thiết thực.

Đến nước này thì mù cũng nhận ra, trầm cảm cái nỗi gì, rõ ràng là đôi chim c* này đang cự cãi.

Lâm Diệp gãi đầu khó xử, lựa lời khuyên can: "Anh Phó, anh là đàn ông con trai, nhường nhịn Tiểu Tần một tí đi anh?"

"Anh đang giúp cô ấy mà." Phó Thất đáp: "Là cô ấy tự đề xuất, nhờ anh giúp đỡ đấy chứ."

Cương thi ở băng sau nghe rõ mồn một, hất phăng cái chăn ra, gào lên: "Tui rút lại lời nói rồi!"

"Không được." Phó Thất nhấn mạnh: "Phải giữ vững lập trường, kiên định tới cùng."

Lấy gậy ông đập lưng ông, chiêu này làm cương thi tức ứ họng.

Tần Trăn r*n r* một tiếng đau đớn, rồi lại vật ra băng ghế.

Cú ngã làm chân cô vung vẩy, suýt thì đá trúng Điền Lệ.

"Ê ê, đi đứng cẩn thận chút, ở đây có thương binh đó nha." Điền Lệ rụt chân lại, càu nhàu.

Tần Trăn ứ thèm quan tâm tới thương binh. Nếu không tại vì vướng víu ông tướng này, cô đâu phải giữ kẽ, thì giờ này Phó Thất sớm đã nằm gọn trong vuốt của cô rồi.

"Ghét anh ghê!" Cô xả giận lên đầu Điền Lệ.

"Ủa ủa, tôi có làm gì nên tội?" Điền Lệ chết đứng vì họa từ trên trời rơi xuống, ấm ức mách Phó Thất: "Phó Lão Thất, lính của mày vô lý vừa thôi chứ?"

Phó Thất tỉnh queo: "Kim chỉ nam hành động của đội tao là 'Hổng cần nói lý'."

Hai chữ "nguyên tắc" lại cứa vào nỗi đau của cương thi. Cô vùng dậy, chồm lên băng ghế trước, vươn tay tính bóp cổ Phó Thất.

Phó Thất vừa quay đầu chộp lấy cổ tay cô, vừa nhắc nhở trên vai mình vẫn còn vết thương. Hai người đang giằng co chí chóe thì Lâm Diệp đang cầm lái bỗng lên tiếng: "Ủa, có người kìa, người của căn cứ mình hả anh?"

Tần Trăn và Phó Thất ngừng đánh nhau, ló đầu ra ngó. Thấy ở khúc giao phía trước, một chiếc SUV đen ngòm đang lao vun vút.

Trên đường đi, thỉnh thoảng họ cũng đụng mặt vài chiếc xe khác. Thường thì đôi bên sẽ dè chừng soi xét nhau một chốc, rồi trao đổi dăm ba câu về tình hình đường xá. Đội nào cảnh giác cao độ thì cứ lầm lũi mà đi, chả nói chả rằng.

Giờ cũng sắp tới căn cứ rồi, đám người trên xe kia nếu không phải dân căn cứ thì ít nhiều cũng nắm được tình hình trong đó, tiện đường dò la tin tức luôn cũng tốt.

"Có nên chạy lại hỏi thăm không anh?" Lâm Diệp đề xuất.

Hồi trước Phó Thất có bàn tính là sẽ đưa Điền Lệ tới căn cứ tị nạn. Tốt nhất là bàn giao gã cho mấy đội làm nhiệm vụ vòng ngoài, vì nhóm của anh còn phải chuyển hướng đi tiếp, chui vô căn cứ chi cho mất thời gian.

Nếu chiếc xe kia đúng là người của căn cứ, thì chớp thời cơ này bàn giao người luôn là tiện nhất.

Phó Thất nheo mắt nhìn chiếc xe vài giây, ánh mắt bỗng chốc tối sầm, ra lệnh: "Chạy chậm lại, nhường họ qua ngã tư trước."

"Chi vậy anh?" Lâm Diệp và Tần Trăn đồng thanh thắc mắc.

"Nhìn vị trí xe tụi nó đi." Người giải đáp lại là Điền Lệ ngồi băng sau. Gã đã rút súng ra từ lúc nào, ánh mắt dán chặt vào chiếc SUV: "Chạy lấn làn trái quá lố rồi."

Lâm Diệp như bừng tỉnh, lập tức hãm phanh.

Chỉ mỗi Tần Trăn là vẫn lơ ngơ, hỏi vặn lại: "Lấn làn trái là sao?"

Giây tiếp theo, cô đã có câu trả lời. Chiếc xe SUV bên kia đột ngột bẻ lái, lao thẳng về phía họ. Cùng lúc đó, kính xe hạ xuống, mấy họng súng đen ngòm chĩa thẳng ra ngoài.

"Nằm xuống!"

Phó Thất hét lên, cả xe đồng loạt rạp người xuống.

Phải đến khi tiếng kính vỡ chát chúa vang lên, não bộ cương thi mới bắt kịp tốc độ sự việc.

Đoạn đường họ đang đi rất rộng. Cho dù mạt thế có ập đến, thì thói quen lái xe bên phải của người dân trong nước đã ăn sâu vào máu rồi. Thế mà chiếc xe kia lại ngang nhiên phóng bạt mạng bên làn trái với tốc độ không dưới 120km/h.

Kiểu lái xe khác lạ này tuy chưa khẳng định được điều gì chắc chắn, nhưng với những kẻ sừng sỏ thường xuyên chạm trán với bọn nước A như Phó Thất hay Điền Lệ, thì đây rõ ràng là một tín hiệu tử thần.

Lúc Tần Trăn nhận ra điều này, thì hai người kia đã bắt đầu nã đạn đáp trả.

Giữa làn đạn xé gió, Tần Trăn nghe giọng Phó Thất vang lên: "Tăng ga vọt qua, giữ khoảng cách an toàn, đề phòng tụi nó húc xe."

Lâm Diệp "Dạ" một tiếng rõ to, đạp thốc ga. Tiếng động cơ gầm lên giận dữ, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên.

Bị quán tính kéo giật lại, Tần Trăn ngã ngửa ra sau, la lên "Ái ui". Vừa ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh mắt Phó Thất đang nhìn qua gương chiếu hậu với vẻ lo lắng. Sợ làm anh phân tâm, cô vội ngậm miệng, ngoan ngoãn nằm rạp xuống.

Cô không biết giết người, cũng mù tịt khoản xài súng. Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, cô chả giúp ích được gì, ngoan ngoãn nằm im bảo vệ bản thân là giúp đỡ lớn nhất rồi.

Tài bắn súng của Phó Thất và Điền Lệ đúng là đỉnh của chóp. Chỉ vài phát súng, bên kia đã có kẻ gục ngã, hỏa lực cũng yếu đi thấy rõ.

Tất nhiên cũng phải dành một tràng pháo tay cho Lâm Diệp. Cậu chàng không chỉ can đảm mà tay lái cũng lụa phết, bình tĩnh xử lý, lạng lách mượt mà né được mấy pha tấn công chí mạng.

Nhưng chẳng hiểu do quá căng thẳng hay sao, mà đúng lúc hai xe lướt qua nhau, một viên đạn găm trúng cánh cửa bên phía Lâm Diệp. Cậu ta giật mình lạc tay lái, chiếc xe lập tức chao đảo, nghiêng hẳn về phía xe địch.

Quán tính làm Tần Trăn lảo đảo đập người vào cửa xe. Vừa bám vào ghế mở mắt ra, tầm nhìn của cô xuyên qua hai lớp kính vỡ nát, bắt gặp ngay một họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng từ chiếc SUV bên kia.

Cùng với đó là tiếng "cạch" khô khốc - âm thanh lên nòng quen thuộc.

Nhưng họng súng không chĩa vào cô, mà nhắm thẳng vào Điền Lệ - kẻ đang loạng choạng ngã đè lên cô vì chiếc xe nghiêng ngả, chân cẳng lại tật nguyền không kịp phòng bị.

Không kịp suy nghĩ, Tần Trăn vươn tay, dùng hết sức bình sinh ấn mạnh Điền Lệ - người vừa mới lồm cồm bò dậy - đè bẹp xuống ghế.

Cùng lúc đó, một tiếng "Pằng" chát chúa vang lên. Viên đạn xé gió bay qua cửa sổ. Khoảng cách quá gần khiến lực tác động đẩy Tần Trăn bật ngửa ra sau, đập lưng vào kính xe. Trong đầu cô xẹt qua một ý nghĩ kỳ quặc: Hóa ra ăn đạn cũng có cảm giác đau cơ đấy.

À... chắc là do lâu quá chưa bị ăn kẹo đồng nên cảm giác bị sai lệch chăng?

Trong khi cô còn mải suy nghĩ vẫn vơ, thì những người khác trên xe đã hoảng loạn tột độ.

Đặc biệt là Điền Lệ. Nghe tiếng đạn găm vào da thịt, gã lập tức hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Gã hét lên một tiếng đầy đau đớn, định lao tới đỡ lấy Tần Trăn, thì băng ghế phụ phía trước bỗng dưng bật ngửa ra sau, đập thẳng vào đầu, chặn đứng gã lại.

"Nhắm thẳng vào tụi nó!"

Tiếng quát của Phó Thất vang lên. Nhanh như chớp, anh đã phi từ ghế phụ ra băng sau, hất văng Điền Lệ sang một bên, kéo Tần Trăn vào lòng ôm chặt. Sau đó, anh vớ lấy chiếc chăn trên ghế, quấn cô lại kín mít.

Xong xuôi, anh chĩa súng, ngoái đầu lại, nheo mắt ngắm chuẩn, một phát bắn nổ lốp sau của chiếc SUV.

Chiếc xe địch mất lái, loạng choạng vài vòng trên đường rồi đâm sầm vào dải phân cách, lật nghiêng.

Điền Lệ lập tức bồi thêm một phát vào bình xăng. Vài giọt xăng đen ngòm rỉ ra, dưới sức nóng của ngọn lửa, "Bùm" một tiếng, chiếc xe bốc cháy ngùn ngụt.

Mấy gã Tây vạm vỡ lóp ngóp bò ra khỏi đống đổ nát, vừa thò mặt ra đã bị Phó Thất và Điền Lệ với khuôn mặt hầm hầm sát khí, tặng cho mỗi đứa một viên kẹo đồng, tiễn thẳng về Tây Thiên.

Giải quyết xong đám người nước A, xe của họ cũng dừng lại. Cả Điền Lệ và Lâm Diệp đều hoảng hốt lao tới kiểm tra vết thương của Tần Trăn.

Phó Thất nghiêng người, che chắn cho Tần Trăn kín như bưng, môi mím chặt, giọng điệu lạnh lùng vang lên: "Xuống kiểm tra xem còn mống nào sống không, rồi tìm một chỗ an toàn gần đây để nghỉ chân."

Lâm Diệp răm rắp cầm súng nhảy xuống xe, bỏ lại Điền Lệ với cái chân khập khiễng, ngồi luống cuống: "Tôi... tôi..."

"Không sao." Phó Thất sắc mặt u ám, giọng nói cứng ngắc nhưng vẫn cố giữ được sự bình tĩnh: "Chuyện này... là điều bình thường."

Thương vong trong quá trình thực thi nhiệm vụ là chuyện không thể tránh khỏi. Hơn nữa, mục tiêu của đám người nước A vốn dĩ là họ. Xét cho cùng, việc Điền Lệ bị thương ở chân cũng là do xả thân ngăn cản chúng, nên chẳng có lý do gì để oán trách hay đổ lỗi cho gã cả.

Với lại cương thi vốn dĩ không thể chết. Tần Trăn đỡ đạn thay Điền Lệ, cứu mạng gã, âu cũng là một việc xứng đáng.

Tuy miệng nói vậy, nhưng vẻ mặt Phó Thất lại vô cùng khó coi.

Chính anh cũng nhận ra điều đó. Khóe môi anh giật giật, ngập ngừng: "Chỉ là tôi..."

Phó Thất vốn dĩ là người giảo hoạt, ăn nói lưu loát, hiếm khi nào anh lại rơi vào tình trạng ấp úng, không biết diễn tả cảm xúc của mình như lúc này.

Có lẽ anh đang tự trách bản thân mình.

Từ khoảnh khắc đưa Tần Trăn rời khỏi hầm mộ, cô đã trở thành trách nhiệm của anh. Anh đặt ra đủ thứ quy củ, cấm đoán cái này, hạn chế cái kia, quản lý cô đủ đường, vậy mà cuối cùng lại không thể bảo vệ cô an toàn.

Cũng có thể anh đang tự ti về sự bất lực của chính mình.

Rõ ràng sẵn sàng xả thân đỡ đạn cho cô, nhưng rốt cuộc vẫn để cô phải chịu đựng nỗi đau đớn này.

Phải chăng anh thực sự không đủ khả năng che chở cho cô?

Phó Thất hồi tưởng lại những ngày tháng bên Tần Trăn, yết hầu anh lên xuống, khó nhọc cất lời: "Chỉ là tôi... không đủ can đảm để đối diện sự thật."

Điền Lệ mấp máy môi, muốn an ủi đôi câu nhưng lại chẳng thốt nên lời. Gã định đề nghị kiểm tra vết thương cho Tiểu Tần, nhưng nhìn cảnh Phó Thất ôm chặt cô gái nhỏ bé được quấn trong chăn vào lòng, gã lại nuốt ngược những lời định nói vào trong.

May thay, một tiếng súng nổ vang lên, Lâm Diệp đã trở lại.

Cậu ta phóng lên xe, hối hả nói: "Chỉ còn một mống thoi thóp, em xử luôn rồi. Tiểu Tần sao rồi anh?"

Điền Lệ gắt: "Lái xe đi!"

Lâm Diệp sững người một thoáng, rồi vội vàng khởi hành, lí nhí thanh minh: "Em xin lỗi, ban nãy... tay em bị run, lỡ đánh lái trật một nhịp..."

"Tìm chỗ nào tấp vào xử lý vết thương cho Tiểu Tần trước đã." Điền Lệ hạ giọng: "Mọi chuyện tính sau."

Lâm Diệp "Dạ" một tiếng, tập trung cao độ vào việc lái xe.

Bên trong xe chìm vào tĩnh lặng, ngột ngạt và bí bách như một cỗ quan tài bị đóng kín.

Chiếc xe lao vun vút trong bầu không khí tĩnh mịch ấy được vài phút, Phó Thất bỗng cảm nhận được một sự ngọ nguậy nhè nhẹ trong lòng mình. Mớ bòng bong suy nghĩ trong đầu anh bỗng chốc tan biến. Anh khẽ thả lỏng cánh tay, cúi xuống nhìn.

Xe chạy nhanh, gió đầu xuân vẫn còn mang theo hơi lạnh, luồn qua khe hở cửa sổ, thổi bay một lọn tóc dài của Tần Trăn ra ngoài chiếc chăn.

Phó Thất nhìn theo lọn tóc ấy, qua khe hở của chiếc chăn, anh thấy Tần Trăn khó nhọc rút một tay ra. Cô s* s**ng trên ngực mình, rồi khi rút tay ra, lòng bàn tay dính đầy máu đen đặc. Cô nhăn nhó mặt mũi, tỏ vẻ chê bai, rồi... chùi sạch chỗ máu đó lên áo Phó Thất.

Làm việc xấu xong, cô chột dạ ngước lên, tình cờ bắt gặp ánh mắt của Phó Thất. Cô chớp chớp mắt, lật đật định lau sạch vết máu vừa trét lên áo anh để lấy lòng.

Nhưng khi tay cô chạm vào ngực anh, quẹt qua quẹt lại hai cái, vết máu không mờ đi mà thay vào đó, cô lại cảm nhận được nhịp tim dồn dập của anh. Sắc mặt cô lập tức thay đổi.

Phó Thất trơ mắt nhìn cô chần chừ một thoáng, rồi ngẩng đầu lên, diễn nét yếu đuối, thều thào bằng giọng yếu ớt: "...Hương... Hương Hương... tôi đau quá..."

Phó Thất: "..."

Thôi dẹp mộng mở tiệm net, viết tiểu thuyết hay vẽ truyện tranh thời mạt thế đi. Với cái máu đam mê diễn xuất ngập tràn thế này, đi làm diễn viên có khi lại rinh luôn giải Oscar.

Giữa không gian im lìm tĩnh mịch, tiếng r*n r* đau đớn của Tần Trăn vang lên não nề. Hai người ngồi hàng ghế trên, một Điền Lệ đang đầy lòng áy náy, một Lâm Diệp đang tập trung cầm lái, nghe vậy liền kích động kẻ thì chồm người lên, kẻ thì ngoái đầu nhìn lại.

Phó Thất nhanh như chớp túm gọn chiếc chăn, quấn chặt Tần Trăn lại. Dưới ánh mắt sốt sắng của hai người kia, anh khẽ nhếch mép, cúi đầu xuống, dịu dàng cọ cằm vào đỉnh đầu Tần Trăn, giọng xót xa: "Không sao đâu Bé Cưng... Sẽ ổn thôi mà..."

Vừa dứt lời, anh chợt cảm nhận được hai bàn tay cương thi vòng qua eo mình, lén lút luồn vào trong chăn, s* s**ng đầy tham lam.

Anh cứng đờ người, cánh tay đang ôm Tần Trăn hơi siết lại. Giây tiếp theo, anh cảm nhận rõ rệt cương thi đang dụi mặt vào ngực anh, rồi hít một hơi thật sâu.

"..."

Đúng là con cương thi háo sắc!

【Đôi lời của tác giả】

Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (9)

Ngày Tháng Năm

Ngoài hầm mộ

Thời tiết: Trời nắng

Hít mèo rồi, hít mèo rồi bà con ơi! (Đánh trống khua chiêng)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn