Phó Thất giả điếc, cương thi đành vờ câm, cốt để giữ lại chút sĩ diện mỏng manh cho người đàn ông.
Sau đó, họ tiếp tục hành trình xuôi về phương Nam.
Do bị cản trở bởi vô vàn lý do: nào là giải cứu Đội Lôi Đình, gom thuốc cho căn cứ, rồi lại dính mưa tuyết dầm dề, nên họ đã mất kha khá thời gian trên đường. Bọn người nước A giờ đã đuổi sát gót, tình thế buộc họ phải tăng tốc.
Chẳng còn tâm trí đâu mà nhẩn nha ngắm cảnh, cộng thêm thời tiết lạnh giá làm vết thương khó lành, Tần Trăn quyết định đạp lút ga chạy xuyên màn đêm, cắm đầu cắm cổ tiến về phía Nam.
Dù sao thì cũng có thuốc ức chế xác sống thu được từ bọn người A quốc, đêm hôm khuya khoắt tầm nhìn hạn hẹp, lỡ có phi thẳng vô ổ xác sống cũng chả sợ.
Chạy miết mải bất kể ngày đêm như thế khoảng hai ba ngày, cuối cùng họ cũng thoát khỏi vùng băng giá phương Bắc. Khí hậu dần ấm áp hơn, cho đến một ngày nắng đẹp rực rỡ, Tần Trăn chợt thấy một khóm hoa vàng nhạt chúm chím ven đường.
Hỏi Phó Thất mới biết, giờ đã là hạ tuần tháng Hai. Tính theo thời tiết miền Trung thì mùa xuân sắp gõ cửa rồi.
Để ăn mừng cột mốc này, họ quyết định tìm một chỗ dừng chân, sẵn tiện tắm rửa nghỉ ngơi cho tử tế.
"Cần tui chà lưng phụ hông?" Tần Trăn, với tư cách là trụ cột sức mạnh của đội hiện tại, hăng hái quan tâm "sếp".
Đội trưởng đáp: "Đâu dám hưởng thụ đặc quyền ngang hàng với chồng cô."
Tần Trăn gắt: "...Tui có thèm chà cho ổng đâu!"
Từ lúc Tần Trăn thôi không ép Phó Thất thừa nhận mình ngu ngốc nữa, chứng "lãng tai" của anh cũng khỏi hẳn một cách thần kỳ. Anh từ chối lời đề nghị chà lưng của cô nàng, nhưng màn sát trùng thay băng thì không trốn đi đâu được.
Cởi áo ra, Phó Thất không quên bài ca muôn thuở: "Cấm táy máy tay chân nha."
Nghe riết đâm nhàm, cương thi thấy quê độ: "Tụi mình... khác biệt giống loài mà anh quên hả? Trong mắt tui... anh có khác gì con mèo đâu, nựng vài cái... có rụng cọng lông nào đâu mà... keo kiệt dữ!"
"Mèo cũng không cho." Phó Thất kiên quyết.
Con người ai chả có tâm lý phản nghịch, cương thi cũng thế. Anh càng cấm cản, Tần Trăn càng ngứa ngáy tò mò.
Nhất là mấy ngày nay, vết thương trên vai Phó Thất đã khép miệng kha khá. Khi vết thương không còn là tâm điểm chú ý, ánh mắt cương thi bắt đầu vô thức rảo quanh những chỗ khác, điển hình là đường rãnh lưng chạy dọc giữa hai khối cơ săn chắc của anh.
Tần Trăn thề là cô không cố ý, chỉ tại lúc thoa thuốc không cẩn thận làm rớt một giọt cồn i ốt lên đốt sống cổ của anh.
Phó Thất c** tr*n nửa người trên, để tiện cho cô bôi thuốc, anh hơi cúi đầu, sống lưng cong lên tạo thành một đường vòm tuyệt đẹp.
Giọt cồn i ốt rớt xuống, nương theo đường cong sống lưng trượt dần vào khe rãnh sâu hun hút kia.
Hai bên rãnh lưng là những khối cơ mỏng nhưng săn chắc, nổi bật với làn da màu lúa mạch khỏe khoắn.
Ánh đèn pin hắt từ bên hông sang, soi rõ sự tương phản sáng tối giữa những múi cơ gồ lên và đường rãnh lưng sâu thẳm.
Tần Trăn trân trân nhìn theo giọt thuốc sát trùng màu nâu len lỏi trong mảng tối của rãnh lưng, hệt như một dòng suối nhỏ chảy dọc theo đường cong mềm mại xuống tận eo, rồi mất hút sau cạp quần tác chiến màu đen ôm sát.
Nhìn đăm đăm vào chỗ giọt thuốc biến mất một hồi, ánh mắt cô lại lia sang vòng eo thon gọn, săn chắc.
Bất giác, ký ức về lúc cô rượt đánh Phó Thất, cưỡi hẳn lên eo anh ùa về.
Eo Phó Thất hẹp mà lại rất dẻo dai, có sức bật tốt. Đôi khi cô đánh hăng quá, anh chỉ cần túm lấy cổ tay cô, vặn eo một cái là dễ dàng lật ngược tình thế, đè bẹp cô xuống.
Những lúc anh khống chế cô, thường là gồng cứng tứ chi, dùng thân mình đè hờ lên người cô.
Có một lần đánh nhau, Tần Trăn vô tình nhìn thấy bóng hai người in trên tường. Cái bóng phía trên cao lớn, vạm vỡ, cong người uốn lưng chuẩn bị vồ mồi y chang một con sói hoang. Lúc đó chẳng thấy gì, giờ ngẫm lại mới thấy khoảnh khắc ấy toát lên một vẻ đẹp hoang dã đến lạ lùng.
Tần Trăn tự huyễn hoặc đến mức thấy hai má nóng bừng.
Lúc đầu còn e thẹn, nhưng ngẫm lại cũng thấy hợp lý. Chẳng phải Phó Thất trong mắt cô chỉ là một bé mèo cưng thôi sao? Người ta hít mèo được, cớ gì cương thi không được hít người?
Nói hít người nghe có vẻ b**n th**, cương thi không làm được, nhưng s* s**ng vài cái thì đâu có quá đáng đúng không?
Bé mèo cũng hay bị loài người cưỡng chế v**t v* mà.
Tần Trăn liếc nhìn Phó Thất đang không mảy may phòng bị, xòe tay phải ra, rón rén tiến lại gần đường rãnh lưng quyến rũ kia. Chỉ còn cách chừng một tấc, cô lén hít một hơi thật sâu, đánh bạo ấn hai ngón tay lên đó.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay lạnh ngắt của cô chạm vào, khối cơ bắp đang nằm im lìm bỗng giật nảy mình co rúm lại.
Phó Thất ngoái phắt lại, khuôn mặt căng cứng, giọng trầm hơn hẳn thường ngày: "Cô đang làm cái trò gì đấy?"
Tần Trăn cảm thấy mặt mũi nóng râm ran, nhưng cô thừa biết đó chỉ là phản ứng tâm lý, nên chẳng có gì phải sợ. Cô cố tỏ ra bình tĩnh, giơ ngón trỏ lên biện minh: "Lau... lau thuốc sát trùng... bị rớt ra ngoài thôi mà."
Trên đầu ngón tay xám ngoét của cô quả thực có dính một chút dung dịch màu nâu.
Khóe miệng Phó Thất hơi trễ xuống, quay mặt đi giục: "Nhanh lên."
Tần Trăn "Ồ" một tiếng, xoa xoa đầu ngón tay dính thuốc sát trùng, nhanh nhẹn quấn băng gạc cho anh.
Quấn xong, thắt nút gọn gàng. Nhìn những khối cơ cuồn cuộn sức sống kia, rồi lại liếc xuống cánh tay khẳng khiu, xám ngoét của mình, cương thi ngứa ngáy không chịu nổi, lén lút thò ngón trỏ lên vuốt thêm một cái nữa.
Lần này ngón tay cô lướt đúng bên vai không bị thương. Ngay khi vừa chạm vào, hơi ấm và sự đàn hồi từ da thịt anh truyền qua đầu ngón tay khiến mặt cô lại có dấu hiệu nóng bừng.
Phó Thất bật dậy như lò xo, xoay người lại. Đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Tần Trăn: "Lần này là cái gì nữa đây?"
Tần Trăn chột dạ, ấp úng: "...Khụ, có... có con bọ!"
Phó Thất: "..."
Đây rõ ràng là cái cớ anh từng xài mà.
Lẽ nào cái tính hư hỏng của Tần Trăn là do anh truyền nhiễm thật? Anh có bao giờ giở trò lưu manh với cô đâu.
Không thể dung túng cho cái thói này được.
Phó Thất truy hỏi: "Bọ gì?"
Tần Trăn không dám nhìn thẳng anh, cúi gằm mặt ấp úng: "Bọ... bọ đen... ừm... con rết!"
Phó Thất gặng hỏi tiếp: "Nó chạy đi đâu rồi?"
Bình thường gan thỏ đế, nay hiếm hoi mới nổi máu sắc lang, bị truy hỏi dồn dập Tần Trăn đâm ra hoảng loạn. Định chỉ bừa vào một góc nào đó, nhưng vừa ngẩng lên đã đập ngay vào mắt là cơ bụng sáu múi màu lúa mạch rõ mồn một. Tim cô giật thót, vội ôm mặt định bỏ chạy.
Rành rành là có tật giật mình!
Phó Thất sải một bước dài, tóm gọn lấy cánh tay cô, đổi lại là tiếng hét thất thanh và sự giãy giụa kịch liệt từ cương thi.
"Hét cái gì mà hét?" Phó Thất cạn lời: "Người bị sàm sỡ là tôi mà."
Cương thi bất chấp, xấu hổ chỉ muốn úp mặt vào tường.
Nhưng Phó Thất quyết không buông. Trong lúc giằng co, hai người va vào chiếc bàn cạnh đó. Bàn rung lên, chiếc đèn pin rơi "bộp" xuống đất, lăn lông lốc vào góc tường, chiếu ánh sáng hắt ngược vào vách, khiến căn phòng chìm vào bóng tối.
"Có gan làm mà không có gan nhận à?" Phó Thất siết chặt tay cô, cúi sát mặt, ép hỏi đến cùng.
Bóng tối mang lại cho cương thi một chút cảm giác an toàn, cô mếu máo giả vờ khóc lóc: "Oa oa oa, tui... tui xin lỗi, tui sai rồi."
Phó Thất: "Khóc kiểu gì mà 'oa oa oa'? Học đâu ra cái thói giả khóc này đấy?"
Tần Trăn lập tức đổi điệu: "Huhu, tui sai rồi!"
"Sai ở đâu?"
Tần Trăn nức nở: "Sai ở chỗ... làm chuyện mờ ám bị bắt quả tang... À không! Sai ở chỗ lén lút sờ mó anh."
"Lần sau còn dám không?"
"Huhu, hết dám rồi."
"Tái phạm thì tính sao?"
Bị bắt tận tay day tận trán, cương thi xấu hổ nhắm tịt mắt gào lên: "Tái... tái phạm thì... cho anh sờ lại tui!"
Căn phòng bỗng chốc im lặng phăng phắc. Một lúc sau, mới nghe giọng Phó Thất là lạ vang lên: "Không được, gia phong nhà tôi nghiêm lắm, không được tùy tiện đụng chạm con gái nhà người ta khi chưa có danh phận rõ ràng."
Tần Trăn: "Hả?"
Cô lờ mờ cảm giác câu này còn ẩn ý sâu xa gì đó, nhưng chưa kịp load não thì giọng Phó Thất lại đanh lại: "Cô là con gái con lứa, từ nay cấm nói mấy lời bỗ bã thế này nữa."
Nói xong, Phó Thất buông cô ra. Tiếng sột soạt mặc quần áo vang lên, anh nhặt đèn pin, chỉnh ánh sáng yếu đi rồi lẳng lặng nằm xuống giường mà chẳng nói thêm lời nào.
Tần Trăn bị câu mắng mỏ bất thình lình làm cho ngớ người, cứ đứng ngây ra đó một lúc mới lò dò bước lại gần, định bụng chui tọt vào nằm cạnh anh.
Nhưng nhìn Phó Thất chiếm mất hơn nửa cái giường, trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, khiến tim đập rộn ràng, mặt mũi nóng râm ran. Chẳng hiểu sao cô cứ thấy sai sai thế nào ấy.
Loay hoay một hồi, khó khăn lắm mới vượt qua được cái cảm giác ngượng ngùng ấy để ngồi xuống giường, thì Phó Thất đột ngột bật dậy, dọn luôn sang ghế sofa nằm.
Tần Trăn sững sờ.
Một lát sau, cô tủi thân lên tiếng: "Hổng sờ... thì hổng sờ... Anh trốn... xa tít tắp vậy... làm như tui... tui là thú dữ hông bằng!"
Phó Thất từ tốn đáp: "Nam nữ thụ thụ bất thân, từ nay về sau tối không được ngủ chung giường nữa."
Hồi mới đầu hai người cũng ở chung một phòng nhưng ngủ riêng. Sau có lần Tần Trăn nằm bò cạnh Phó Thất cày tiểu thuyết thâu đêm, từ dạo đó cứ nghiễm nhiên đêm nào cũng dính lấy nhau.
Chỉ là nằm chung thôi mà, giống như người với mèo cưng, người thì ngủ, đứa thì chơi, có gì đâu mà phải giữ khoảng cách?
Tự nhiên giờ đòi vạch ranh giới, cứ như đang ghét bỏ cô vậy.
"Hổng chung... thì thôi." Tần Trăn dỗi hờn nằm bịch xuống giường.
Nằm một lát, càng nghĩ càng tức, cô gắt lên: "Da tui... hổng đẹp bằng da anh... cũng hổng có đàn hồi... nhưng mà tiêu chuẩn cái đẹp... của tụi tui... nó vậy á. Trong giới cương thi... tui là đệ nhất mỹ nhân đó nha... anh làm gì... có tư cách... mà chê tui!"
Phó Thất: "...Ai thèm chê cô đâu?"
Tần Trăn giận dỗi, ứ thèm trả lời.
Một lúc sau, Phó Thất lại hỏi: "Cô đã gặp cương thi nào khác đâu mà biết gu thẩm mỹ của giống loài mình?"
Tần Trăn vẫn làm ngơ.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Phó Thất thở dài thườn thượt, ngồi dậy, lững thững quay lại giường nằm phịch xuống, nói: "Sờ đi, cho cô sờ thoải mái."
Cương thi đang nằm co ro bên mép giường khựng lại, xoay cổ ngó ra sau, rồi lại quay đi, nhất quyết không nhúc nhích.
Phó Thất bảo: "Đã rạo rực trong lòng thì đừng có sĩ diện mà ráng nhịn, mốt lại tiếc hùi hụi vì không vớt vát được miếng nào."
Cương thi rạo rực thì có rạo rực thật, nhưng lòng tự trọng vẫn còn đó, đáp trả: "Hổng rảnh! Anh chê tui... tui cũng ớn anh... từ giờ... tui hổng thèm... đụng vô anh... một cọng lông nào nữa!"
Lần này lòng tự ái của Tần Trăn bị tổn thương thật sự.
Ngoài miệng thì cứng cỏi vậy thôi, chứ trong thâm tâm cô buồn muốn chết. Nhất là khi sờ vào cánh tay gầy nhom khẳng khiu của mình, cảm giác chẳng khác gì chạm vào một khúc gỗ khô khốc, chẳng có miếng thịt nào.
Đang sầu đời, chợt nghe đằng sau có tiếng sột soạt.
Phó Lão Thất đáng ghét, dù ổng có giở trò gì, cương thi cũng quyết không thèm nhìn.
Vừa thề thốt trong lòng xong, sau lưng bỗng truyền đến hơi nóng hôi hổi, một lồng ngực vạm vỡ áp sát vào lưng cô.
Tần Trăn giật thót mình, phản xạ tự nhiên định nhích người trốn tránh. Nhưng một cánh tay săn chắc đã vòng qua eo, kéo mạnh cô giật lùi lại.
Lưng Tần Trăn đập trúng một v*m ng*c vững chãi, ấm áp. Cô cong người lại như con tôm luộc, nghe tiếng Phó Thất thì thầm rót vào tai:
"Ai thèm ghét cô."
Giọng anh mang theo chút bất lực, cứ thế nhẹ nhàng vang lên.
【Đôi lời của tác giả】
Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (7)
Ngày Tháng Năm
Ngoài hầm mộ
Thời tiết: Trời nắng
[Trái tim đỏ][Trái tim cam][Trái tim vàng][Trái tim xanh lá][Trái tim xanh dương][Trái tim xanh biển][Trái tim tím][Trái tim hồng]