Đây là lần đầu tiên trong đời Phó Thất bị mắng là ngu ngốc. Quan trọng nhất là bằng chứng quá thép, anh chẳng thể nào cãi lại được.
Anh á khẩu mất một lúc. Ngay khi Tần Trăn định mở miệng nói tiếp, anh khẽ chớp mắt, nhìn ra ngoài cửa phòng, nói: "Hình như bên ngoài có tiếng động."
Tần Trăn nghe vậy, vội vàng rón rén bước ra ngoài kiểm tra.
Lúc này Phó Thất đang bị thương không thể cử động mạnh, trọng trách chống lại kẻ xấu hoàn toàn đè nặng lên vai cô. Cô nhìn qua khe cửa, quan sát dưới ánh trăng sáng vằng vặc một hồi lâu, rồi quay lại nói với Phó Thất: "Không có gì hết."
"Vậy chắc tôi nghe nhầm rồi." Phó Thất nói, "Nhưng bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu, sáng mai chúng ta phải đi ngay."
Tần Trăn gật đầu, cởi giày rồi lại nằm ườn xuống cạnh anh, vỗ vỗ lên giường an ủi: "Yên tâm đi, tui sẽ bảo vệ anh mà."
Phó Thất gật đầu, nhắm mắt ngủ.
Yên tĩnh chưa được bao lâu, giọng Tần Trăn lại vang lên: "Hương Hương, hôm nay anh đúng là ngu... ngu thật, đúng không?"
Phó Thất: "..."
Anh khẽ mở mắt, nhìn lên trần nhà xám xịt, nói: "Một người ngu hay không, không thể đánh giá qua một việc đơn lẻ được. Ví dụ như... ba gã người nước A hôm nay, cô thấy chúng có ngu không?"
Tần Trăn nhớ lại một lúc rồi đáp: "Không ngu."
Đặc biệt là gã cuối cùng.
Cô chỉ mải nghĩ mình có thể trà trộn vào bầy xác sống, lặng lẽ tiếp cận gã tóc đỏ rồi hạ gục gã, chứ không ngờ đối phương có thuốc ức chế xác sống, cũng có thể tiếp cận cô không tiếng động và bắn cô một phát.
"Thế nên sau này phải cẩn thận hơn gấp bội." Phó Thất nói rồi cau mày, "Cô nên thấy may mắn vì trong ba gã đó chỉ có tên tóc vàng đeo đồng hồ."
Tên tóc vàng có thể vì có người của mình canh gác trong ngoài nên lơi lỏng cảnh giác, mải mê liên lạc với cấp trên. Đến khi hắn phát hiện ra biến cố thì viên đạn của Phó Thất đã găm trúng giữa trán hắn.
Nhưng nói hắn không hề nhìn thấy Tần Trăn thì không thực tế.
Phó Thất không chắc đoạn video ghi lại trước khi chết trong đồng hồ của hắn có những gì.
Anh thở dài: "Bảo cô đi trước, về đợi tôi, cô lại không nghe."
Cương thi nghe xong trợn tròn mắt, cãi lại: "Anh còn trách tui nữa, tui mà không quay lại cứu anh thì anh đã bị tụi nó bắt đi tra khảo rồi!"
"Tôi luôn có cách thoát thân, còn cô một khi bị chúng nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị nhắm đến như một sinh vật dị thường." Phó Thất phân tích: "Cô muốn bị nhốt vào lồng làm thí nghiệm như một con xác sống có ý thức sao?"
Tất nhiên là không muốn.
Cô là cương thi, đâu phải xác sống!
Tần Trăn thích công nghệ cao của con người, nhưng lại sợ chúng được dùng lên người mình, bực dọc nói: "Lần sau tui sẽ cẩn thận hơn."
"Thế sau này còn trang điểm nữa không?"
"Trang điểm cũng không được tự do, đúng là không có nhân quyền... à nhầm, thi quyền!"
"Thế thì đi tìm Trương Tập Bình đi. Ông ta cho rằng mọi giống loài đều có quyền sống tự do, chắc chắn sẽ ủng hộ cô."
Tần Trăn nghĩ một lúc mới nhớ ra Trương Tập Bình là ai: "Hương Hương, anh đúng là xấu tính, dám lừa tui đi tìm cái ông nghiên cứu viên thần kinh đó."
"Trương Tập Bình đúng là thần kinh thật, nhưng ông ta cũng là một vị thánh nhân thứ thiệt. Chỉ cần xác sống có thể lên tiếng đòi hỏi, ông ta thực sự sẵn sàng liều mạng để đấu tranh cho chúng quyền bình đẳng với con người."
Phó Thất nhắm mắt, nhát gừng nói chuyện với Tần Trăn. Đến đây, anh đột nhiên mở mắt, cau mày, trầm ngâm nói: "Lỡ như ngày nào đó đường cùng, tìm đến ông ta cũng là một ý hay."
"Sao lại thế?"
Phó Thất giải thích: "Ông ta là một nhà nghiên cứu thiên tài không thua kém gì Viện sĩ Giang, lại là con nhà nòi khoa học, gia thế rất khủng. Hơn nữa, trên danh nghĩa, căn cứ Bắc Nhạc là căn cứ tư nhân của ông ta, ông ta có 100% quyền tự quyết, không bị chi phối bởi các thế lực bên ngoài."
Tần Trăn "Ồ" một tiếng, rồi hỏi: "Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới tui?"
Phó Thất cúi nhìn cô. Cô đang nằm sấp, hai tay vắt chéo, cằm tì lên tay, tò mò hỏi anh câu đó.
Cô luôn như vậy, đinh ninh rằng đây là cuộc chiến giữa con người và xác sống, chẳng mảy may liên quan đến một cương thi như cô.
Nên cô cố gắng tránh né mọi rắc rối, không giết xác sống, cũng chẳng hại người, đến mức lỡ tay giết gã người nước A kia xong là sợ đến đơ cả người.
"Là tôi đang nói về chính mình." Phó Thất nói, "Tôi đã giết bao nhiêu gã người nước A như vậy, luôn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất chứ. Lỡ sau này chúng phát lệnh truy nã tôi trên toàn cầu, tôi sẽ đến tìm Trương Tập Bình nhờ giúp đỡ. Cô là thành viên đội tôi, chẳng lẽ không đi cùng tôi sao?"
"Chi cho cực vậy?" Tần Trăn ngẩng nửa người lên, vỗ ngực, hào sảng tuyên bố: "Anh cứ theo tui về... về dưới lòng đất, chị Tần nuôi anh!"
Phó Thất: "Cảm ơn chị Tần. Chị Tần, tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát, được không?"
"Ngủ đi ngủ đi." Chị Tần rộng rãi đồng ý, còn chu đáo đắp lại chăn cho cậu em đang yếu đuối.
Phó Thất nhìn cô một cái thật sâu rồi nhắm mắt lại.
Đêm đông tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng xác sống gầm gừ vọng lại từ nơi nào đó. Lát sau, có thêm âm thanh "xoèn xoẹt" của ngòi bút cọ xát trên giấy, Tần Trăn lại cặm cụi với sự nghiệp của mình.
Lắng nghe những âm thanh đó, Phó Thất dần buông lỏng, cảm giác đau đớn ở vai cũng dịu đi phần nào.
Cơn buồn ngủ kéo đến, bỗng tiếng bút "xoèn xoẹt" dừng lại. Lát sau, một hơi thở rin rít, lạnh lẽo phả vào d** tai và cổ Phó Thất. Anh căng cứng người, nghe Tần Trăn thầm thì nhưng cực kỳ nghiêm túc: "Hương Hương, hôm nay anh ngu thật, đúng không?"
Phó Thất: "..."
Sao cô cứ nhất quyết đòi câu trả lời cho vấn đề này vậy?
Phó Thất rất muốn hỏi Tần Trăn: Cuốn "Ba Phút Học Cách Trở Thành Người Có EQ Cao" dạy cô thế hả?
Nghĩ lại, anh vứt cuốn sách đó đi quả là không sai tí nào.
Phó Thất thở đều đều, giả vờ như đã ngủ say.
"Hương Hương..." Tần Trăn kề sát tai anh gọi khẽ.
Hương Hương vẫn im lặng, tiếp tục giả chết.
Gọi hai tiếng không thấy anh phản ứng, Tần Trăn tự lẩm bẩm: "Hắn bắn lén sau lưng tui, tui trúng đạn rồi ngã ra giả chết là... là xong chuyện mà? Sau đó hai người đánh nhau, tui đóng giả xác sống... hắn chắc chắn sẽ không đề phòng xác sống, thế là tui giúp được anh rồi."
Cô càng nói càng thấy mình có lý: "Chuyện đơn giản vậy mà!"
Nói xong còn thở dài: "Đúng là phải để Đội trưởng Tần tui chỉ đạo... Tiếc là tui không màng danh lợi, haizz!"
Phó Thất: "..."
Đúng là sai một ly đi một dặm, cổ nhân nói chẳng sai câu nào.
.
Như đã định, sáng hôm sau trời vừa sáng, Phó Thất kiểm tra vết thương, thấy không có dấu hiệu chuyển biến xấu, hai người lập tức lên đường.
Trên đường, Tần Trăn lái xe, Phó Thất ngồi ghế phụ liên lạc với Trần Tưởng.
"Tin tức đã được báo lên trên, căn cứ đã phái đội đi đón hai người rồi." Bên Trần Tưởng có vẻ như đang mưa tầm tã, tiếng mưa ào ào nên cậu ta phải nói rất to: "Gần hai người nhất là đội Trường Phong và Mãnh Hổ, hai người cứ đi thẳng đi, họ sẽ phụ trách chặn đường bọn người nước A."
Phó Thất đáp "Biết rồi", rồi bảo Trần Tưởng và lão Mặc đổi hướng đi trước đến Lâm Hương.
"Bọn chúng cũng biết manh mối về DF, không khó để đoán ra đích đến của chúng ta, chúng sẽ cản đường suốt dọc đường đi."
Bọn chúng có trực thăng, tốc độ vượt xa họ, nên kế hoạch tập hợp đội không còn khả thi nữa. Tốt nhất là chia nhau hành động, vừa đánh lạc hướng và thu hút hỏa lực của bọn người A, vừa tranh thủ đi điều tra.
"Nhận lệnh." Trần Tưởng đáp lại.
Sau đó cậu ta hỏi thăm vài câu về vết thương của Phó Thất, bày tỏ sự tiếc nuối vì vẫn chỉ là "bạn qua mạng" với đồng đội mới. Trước khi cúp máy, Trần Tưởng nói thêm: "À Đội trưởng, Hứa Lão Nhị bảo anh có bệnh."
Phó Thất "Ừm" một tiếng rồi cúp máy.
Nói xong việc chính, thấy Tần Trăn đang lái xe cứ liếc nhìn mình chằm chằm, Phó Thất lẳng lặng chờ đợi. Đến khi cô chuẩn bị mở miệng gọi "Hương Hương", anh bèn ra tay trước.
"Bé Cưng, lúc nãy Trần Tưởng nói hai đội nào sẽ giúp chúng ta cản đường ấy nhỉ?"
"Phù Phong, Mãnh Hổ." Tần Trăn đáp, rồi chê bai: "Tên nghe sến quá."
Phó Thất nhíu mày, hỏi: "Cái gì cơ?"
Tần Trăn lớn tiếng trả lời: "PHÙ PHONG! MÃNH HỔ!"
"Ồ." Phó Thất nói, rồi tiếp tục hỏi: "Mãnh Thử là đội nào? Sao tôi chưa từng nghe tên?"
"MÃNH HỔ!" Tần Trăn lặp lại lần thứ ba, hét toáng lên rồi càu nhàu: "Đổi tên đội người ta, bị người ta nghe được thì đội mình lại bị ghét cho coi!"
"Cô nói gì cơ?" Phó Thất nghiêng đầu, làm bộ mặt nghiêm túc: "Bé Cưng, hôm nay cô nói nhỏ thế, tôi nghe không rõ."
Tần Trăn đang bận lái xe, lẩm bẩm: "Đâu có, tui nói giọng bình thường mà."
Nói xong, cô liếc Phó Thất một cái trách móc, nhìn về phía trước, tránh một con xác sống, rồi lại liếc anh một cái, sắc mặt bỗng hoảng hốt: "Hương Hương, tai anh có vấn đề gì hả?"
"Sao cơ?" Phó Thất làm bộ khó hiểu.
Tần Trăn lớn tiếng nhắc lại, anh mới nói: "Hình như hơi ù tai... Nhưng chắc không phải do vết thương đâu, có khi đêm qua có con bọ nào chui vào tai anh rồi."
Tần Trăn đang lo sốt vó, Phó Hương Hương bị thương đã khó di chuyển rồi, giờ lại còn lãng tai, thế thì có khác gì ông lão không?
Nghe anh nói vậy, cô vội vàng phủ nhận: "Không có! Tui không thấy con bọ nào hết!"
Sợ Phó Thất chết, cô đã thức trắng đêm nhìn anh chằm chằm, có thấy con bọ nào bò lên người anh đâu.
"Không có à?" Phó Thất tỏ vẻ nghi hoặc, "Đêm qua lúc đang ngủ, tôi lơ mơ thấy mặt và tai cứ buồn buồn, như có con gì bò qua bò lại, sáng dậy thì điếc luôn."
Tần Trăn lúc nãy còn lo lắng, giờ bỗng chột dạ.
Đêm qua cô rảnh rỗi, tiện tay vẽ bậy vài nét vào sổ, rồi lại muốn kiếm Phó Thất nói chuyện, nhưng anh đã ngủ say, cô không nỡ gọi dậy.
Cô rảnh quá nên cứ năm phút lại sờ trán, sờ má anh xem có bị sốt không. Xong xuôi lại ghé sát tai anh lẩm bẩm, nói một mình cả buổi trời.
"Nếu không phải bọ thì chắc là do hôm qua tôi nằm mơ." Phó Thất nhìn Tần Trăn đang chăm chú lái xe, mắt nhìn thẳng phía trước, chậm rãi nói: "Đêm qua tôi mơ thấy một nữ quỷ cứ thổi khí vào tai tôi... Hồi nhỏ tôi có nghe người ta bảo, bị nữ quỷ thổi khí vào tai sẽ bị điếc. Bé Cưng, cô từng nghe chuyện này chưa?"
Nữ quỷ chột dạ không dám nhìn anh, chớp chớp mắt, cố ý lớn tiếng lấp l**m: "Thời đại nào rồi mà anh còn tin mấy thứ đó? Anh phải khoa học lên chứ! Tuyên truyền mê tín dị đoan là bị bắt bỏ tù đó!"
"Cái gì?" Phó Thất giả vờ không nghe thấy, nghiêng người, ghé tai về phía cô hỏi: "Bé Cưng nói gì cơ?"
"..." Tần Trăn hét lớn: "Không có gì!"
Con người mà bị lãng tai thì nói một câu phải lặp lại ba lần họ mới nghe được. Cương thi mỗi lần muốn nói chuyện với anh, chưa được hai câu đã thấy mệt mỏi. Sau đó, cô cứ thế vừa lái xe vừa lẩm bẩm một mình.
"Cương thi là cương thi, nữ quỷ là nữ quỷ, làm sao mà có tác dụng giống nhau được?"
"Hay là tác dụng phụ của thuốc tiêu viêm?"
"...Phải chi có ông bác sĩ ở đây thì tốt!"
Cứ lẩm bẩm thế mãi, xe chạy được một quãng xa lơ xa lắc mà vẫn chưa ra vấn đề.
Nửa ngày trôi qua, Phó Thất đang nghĩ chắc đến lúc mình nên "bình phục" lại rồi, thì đột nhiên nghe thấy tiếng cương thi lầm bầm: "Hôm qua chắc chắn là anh bị ngu đi rồi!"
Phó Thất: "..."
Vẫn còn ghim à?
Nhưng không sao, tai anh bị nữ quỷ thổi khí, giờ điếc đặc rồi, không thể giao tiếp được.