Nhà thuốc của bệnh viện này nằm gần cổng lớn. Sau khi tắt đèn pin, chỉ còn le lói chút ánh sáng tự nhiên hắt vào từ bên ngoài, soi rọi những dãy tủ thuốc mờ ảo, chập chờn như bóng ma.
Bên ngoài, tiếng xác sống gầm rú dữ dội. Những ô cửa kính lỗ chỗ vết đạn, máu đen và thịt vụn văng tung tóe lên đó, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng không kém gì phim kinh dị.
"Choang"
Khung cửa kính nứt nẻ như mạng nhện cuối cùng cũng không chịu nổi, vỡ vụn hàng loạt như hiệu ứng domino.
Một luồng sáng quét vào trong nhà thuốc, theo sau là trận mưa đạn chát chúa.
Luồng sáng lướt qua dãy tủ thuốc ngay trước mặt Phó Thất. Đạn găm vào tủ sắt, tia lửa bắn tung tóe sượt qua mặt anh. Anh nghiêng người, nín thở, bất động.
Hai gã người A trao đổi vài câu ngoại ngữ. Một gã tiếp tục xả súng, gã còn lại tiến về phía chiếc xe cứu thương.
Ngay khoảnh khắc gã kia cầm súng mở cửa xe, Phó Thất bóp cò.
Suốt dọc đường, anh và Tần Trăn đã giúp vận chuyển thuốc men. Chỉ cần ai thấy những ký hiệu để lại trên đường là có thể lần ra tung tích của họ. Nên việc đám người A quốc này đoán trước họ sẽ đến bệnh viện và mai phục sẵn ở đây chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng Phó Thất không hiểu nổi. Từ Phong, Đội Lôi Đình và những người khác đều đang theo dõi sát sao động tĩnh của đám người này. Trần Tưởng mỗi lần liên lạc cũng thường xuyên nhắc đến chúng. Tin tức mới nhất là bọn chúng còn cách họ đến 4-5 ngày đường. Tại sao đột nhiên chúng lại xuất hiện ngay bên cạnh họ mà không ai hay biết?
Phó Thất không có câu trả lời, cũng chẳng có thời gian để nghĩ ngợi. Bởi vì trong xe cứu thương chính là số thuốc men họ vừa thu thập.
Hai gã đó chỉ cần nhìn thấy đồ bên trong là có thể chắc chắn anh đang ở đây.
"Đoàng!"
Viên đạn găm trúng mục tiêu phát ra một tiếng động trầm đục. Cùng lúc đó, viên đạn từ gã người A còn lại đã bắn về phía Phó Thất. Anh nhanh nhẹn lăn người né tránh, những vết đạn lõm sâu trên tủ sắt phía sau bám sát gót anh.
May mắn là trong nhà thuốc có nhiều vật che chắn, đủ để Phó Thất ẩn nấp.
Bất hạnh là hỏa lực hai bên quá chênh lệch. Chỉ sau vài hiệp, đạn của Phó Thất đã vơi đi đáng kể. Thảm hại hơn là tiếng súng đã thu hút một bầy xác sống kéo đến bu kín lối vào nhà thuốc vừa được dọn dẹp ban nãy, chúng đang gầm gừ trèo qua ô cửa cấp phát thuốc.
"Không công bằng." Phó Thất nấp sau tủ thuốc, chủ động lên tiếng: "Các người đạn dược đầy đủ, mặc áo chống đạn, lại còn dùng thuốc ức chế xác sống, tôi thì chẳng có gì."
Gã kia đáp lại bằng thứ tiếng Trung lơ lớ: "Đồ, đâu? Giao ra, không chết."
Phó Thất: "Đều là người trưởng thành cả rồi, lừa trẻ con làm gì."
Với tác phong của đám người này, giao đồ ra thì chắc chắn anh phải chết.
Bị vạch trần, gã kia chẳng hề nao núng, đe dọa: "Xác sống, đã vào."
Phó Thất thở dài: "Vậy tôi đành chịu chết thôi."
Phía bên kia im lặng.
Trong không gian mờ tối, chỉ còn tiếng gào thét và tiếng chen lấn của xác sống ùa vào. Chúng không biết đau, lê bước trên những mảnh kính vỡ rải rác trên sàn, phát ra những âm thanh the thé chói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Ánh sáng không ảnh hưởng đến xác sống, chúng tìm người dựa vào mùi hương. Phó Thất dứt khoát không ẩn nấp nữa, chĩa súng lên trời, giơ hai tay ra hiệu đầu hàng rồi đường hoàng bước ra.
Hai nòng súng lập tức chĩa thẳng vào anh.
Anh bình thản đặt súng xuống chân, nói: "Dù sao thì tôi cũng sắp chết rồi, hai người có thể tốt bụng nói cho tôi biết thứ đó dùng thế nào không? Tôi chẳng biết gì cả, không dám thử, sợ làm hỏng nó mất."
"Mày thực sự tìm thấy rồi sao?"
Phó Thất hỏi ngược lại: "Tôi bảo chưa tìm thấy, các người tin không?"
Hai gã kia không khai thác được gì, cũng chẳng buồn đáp lời anh.
Trong lúc giằng co, hai con xác sống lách qua mặt hai gã người A lao về phía Phó Thất. Một con đã áp sát, cái miệng hôi thối nồng nặc nhắm thẳng mặt anh mà cắn.
Phó Thất không hề né tránh, thản nhiên đối mặt. Giây tiếp theo, sau hai tiếng súng "Đoàng, đoàng", một con ngã gục ngay trước mặt anh, con còn lại đổ ập lên người anh rồi từ từ trượt xuống đất.
Anh lùi lại một bước nhỏ, cúi xuống nhìn vết máu đen xì dính trên giày, nói: "Đã không muốn tôi chết thì lần sau bắn sớm chút được không? Bẩn lắm."
Một trong hai gã người A buông lời chửi thề. Vừa nã súng hạ gục lũ xác sống đang lao vào Phó Thất, chúng vừa trao đổi bằng thứ tiếng xì xồ. Một lúc sau, gã tóc vàng lên tiếng: "Mày, muốn gì, cũng được."
Phó Thất đáp: "Tôi chẳng muốn gì cả. Nhưng có thằng bạn tôi chắc thích làm tổng thống nước các anh đấy."
Gã tóc đỏ đối diện gầm lên "f*ck", chĩa súng từ xác sống sang trán Phó Thất nhưng bị gã tóc vàng lớn tiếng quát bắt hạ xuống.
Hai tên này không tự quyết định được, có vẻ không phải là người có thẩm quyền. Gã tóc vàng mở đồng hồ liên lạc xin chỉ thị cấp trên, còn gã tóc đỏ thì miễn cưỡng cầm súng tỉa từng con xác sống định lao vào cắn Phó Thất.
Xác sống ở trung tâm thành phố đông như kiến cỏ, lớp này ngã xuống, lớp khác lại tràn lên. Gã tóc đỏ cố tình muốn dọa Phó Thất, mặc kệ anh bị xác sống bao vây, đợi đến khi chúng áp sát mới nổ súng tiêu diệt.
Còn gã tóc đỏ vì đã tiêm thuốc ức chế xác sống nên không bị tấn công, cứ thong dong đứng giữa bầy xác sống, vừa xả súng vừa hất cằm khiêu khích Phó Thất.
Lại một lần nữa bị máu bẩn bắn lên người, Phó Thất nhíu mày nhìn gã chằm chằm.
Gã tóc đỏ đắc ý: "Suy nghĩ thông suốt chưa?"
Phó Thất tiến lên một bước nhỏ, nói: "Không, tôi đang nghĩ xem thuốc ức chế xác sống của các người có tác dụng trong bao lâu."
Gã tóc đỏ tiếp tục bắn hạ xác sống, đắc thắng trả lời: "Tốt hơn của bọn mày, hai tiếng, không thành vấn đề."
"Chưa từng có sự cố nào à?"
Gã tóc đỏ cười khẩy: "Mày nghĩ đây là đồ dỏm do nước mày làm nhái chắc?"
Gã vừa dứt lời, một bàn tay tái mét, nhỏ nhắn từ bên cạnh thò ra.
Gã tóc đỏ quá tự tin vào thuốc ức chế của mình nên chẳng mảy may để ý, vẫn mải mê nã đạn vào lũ xác sống quanh Phó Thất – cho đến khi bàn tay ấy siết chặt lấy cổ gã.
Sắc mặt gã tóc đỏ biến dạng, định xoay người lại nhưng vì bị kéo giật bất ngờ nên ngã nhào ra sau.
Vừa ngã xuống đất, gã đã bị bầy xác sống phía sau giẫm đạp lên.
Gã tóc vàng đang liên lạc bên cạnh cũng giật mình hoảng hốt, luống cuống giơ súng lên. Đáng tiếc là ngay khoảnh khắc bàn tay tái mét kia hành động, Phó Thất đã dùng chân hất khẩu súng dưới đất lên bắt gọn, nổ súng không chút chần chừ. Viên đạn găm ngay giữa trán gã tóc vàng, kết liễu mạng sống gã trong chớp mắt.
"Tránh ra!" Anh hét lớn.
Người thò tay tóm gã tóc đỏ chính là Tần Trăn. Nghe Phó Thất hét, cô hất văng mấy con xác sống cản đường, cắm đầu chạy, trong lòng nhẩm đếm ngược.
Vừa đếm đến ba, "Bùm" một tiếng, chiếc đồng hồ trên tay gã tóc vàng phát nổ như một quả bom nhỏ, hất văng vài con xác sống xung quanh.
Phó Thất đã xoay người nhảy phắt lên tủ thuốc. Từ trên cao, anh nhanh chóng xác định vị trí gã tóc đỏ đang cố gắng chống cự giữa bầy xác sống và gọn gàng bồi thêm một phát súng tiễn gã về chầu trời.
Giải quyết xong hai tên, xác sống đã bao vây kín mít cái tủ thuốc anh đang đứng.
Phó Thất ngồi xổm xuống, nhìn cô nàng cương thi đang bị đám xác sống xô đẩy, trách móc: "Chẳng phải đã bảo cô về trước sao?"
Tần Trăn đang bực dọc xô đẩy một con xác sống nam suýt làm cô ngã, ngẩng lên lườm anh một cái, lớn tiếng nói: "Tui đâu có ngu!"
Dù gì cũng theo Phó Thất đi bao nhiêu chặng đường, gặp bao nhiêu người, cô ít nhiều cũng hiểu thêm về thế giới này.
Ví dụ như con người đã rút ra bài học, biết đoàn kết lại với nhau rồi; ví dụ như họ thực hiện chính sách phát triển bền vững, dù là hạt giống hay thức ăn cũng không tham lam gom sạch một lần; hay như họ sẽ không vô cớ phá hủy các công trình kiến trúc hiện có, dù chỉ là một căn nhà gạch hoang phế ven đường, bởi lúc cấp bách, chúng đều có thể trở thành nơi trú ẩn tạm thời.
Đội tìm kiếm thuốc men mà lại ném bom bệnh viện điên cuồng thế này, suýt đánh sập cả nhà thuốc, rõ ràng là quá vô lý!
Tần Trăn rất giận vì Phó Thất lừa cô đi. Cô cảm thấy anh đang coi thường mình, bèn tức tối giơ hai ngón tay lên, nói: "Lần thứ hai rồi nha, tui cứu anh đó!"
Phó Thất đáp: "Vậy đành làm phiền cô cứu thêm lần nữa... Trong balo thằng tóc đỏ kia chắc có thuốc ức chế xác sống đấy."
Tần Trăn ra dấu "OK", chen ngược dòng xác sống tìm đến xác gã tóc đỏ. Lúc kéo cái balo, cô bị mấy con xác sống khác va phải, suýt thì ngã nhào bị chúng giẫm lên.
May mà nỗ lực của cô không uổng phí. Trong balo gã tóc đỏ quả nhiên có vài ống thuốc. Phó Thất mở ra kiểm tra, xắn tay áo tiêm một mũi. Chưa đầy nửa phút sau, đám xác sống đang gào thét đòi lật đổ tủ thuốc đã im bặt, ngơ ngác tản ra xung quanh.
Anh chỉnh lại quần áo nhảy xuống, nói: "Đúng là thông minh hơn hẳn. Nếu là hồi mới ra khỏi mộ, chắc giờ này cô đang nằm ngoài kia giả chết rồi."
Tần Trăn không thích anh nhắc lại thời cô còn ngốc nghếch, lại tự hào vì giờ mình đã khôn ra, bèn nói: "Tui giỏi hơn anh, không có tui là anh bị bắt cóc rồi!"
"Tuân lệnh, đại tiểu thư."
Phó Thất vừa nói vừa tiến đến xe cứu thương, kiểm tra sơ qua rồi nói: "Về nhà tôi sẽ đền đáp đàng hoàng, giờ thì chuồn lẹ đã..."
Bệnh viện này là họ chọn ngẫu nhiên, đối phương không thể biết trước được. Cách giải thích duy nhất là đám người nước A kia đoán được anh sẽ đến bệnh viện, nên đã giăng bẫy ở tất cả các bệnh viện trong thành phố này.
Gã tóc vàng vừa nãy đã liên lạc xong, viện binh chắc chắn sẽ đến ngay.
"Anh nhớ đền đáp cho đàng hoàng đó nha..." Tần Trăn lẽo đẽo theo sau Phó Thất, lầm bầm: "Ơn một giọt nước, trả bằng lăng tẩm vàng..."
Phó Thất chuẩn bị bước lên ghế lái, quay mặt lại phía Tần Trăn, cũng là hướng ra phía ngoài đón ánh sáng. Nghe cô nói vậy, anh bật cười. Vừa định mở miệng, khóe mắt anh chợt lướt qua vai cô, đồng tử lập tức co rụt lại. Anh lao tới ôm chầm lấy Tần Trăn, đè rạp cô xuống đất.
Tần Trăn chỉ thấy đất trời chao đảo, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị Phó Thất đè lên người. Cho đến khi chạm vào chất lỏng sền sệt, ấm nóng, cô mới nhận ra lúc nãy phía sau lưng mình có hai tiếng súng vang lên.
Trúng đạn rồi.
Cô cứ tưởng đó là máu của mình nên không bận tâm lắm. Lúc định đẩy Phó Thất ra để đứng dậy, cô mới sực nhớ ra nếu mình bị thương thì máu không thể tuôn nhiều và cũng chẳng ấm nóng thế này được.
Không phải máu của cô, thì chỉ có thể là của Phó Thất.
Con người rất mong manh, bị thương là sẽ chết.
Lời nhắc nhở của Phó Thất lúc mới ra khỏi mộ bất chợt văng vẳng bên tai Tần Trăn. Tim cô thót lại, trong khoảnh khắc đó, đầu óc cô trống rỗng, tay chân cứng đờ, không nhúc nhích nổi.
Chẳng biết sững sờ bao lâu, cô mới nhớ ra phải kiểm tra vết thương của Phó Thất. Nhưng cơ thể anh đè lên cô nặng trĩu, cô đẩy không ra, ngược lại tay còn dính đầy máu tươi.
Máu nóng rực. Cô v**t v* vài cái, trong cơn hoảng loạn, cô cảm nhận được nhịp đập dữ dội truyền qua lớp áo, gõ nhịp vào lòng bàn tay cô.
Phó Thất vẫn còn sống, nhưng sao anh không cử động?
Anh không nhúc nhích, cũng không nói lời nào. Một tay anh đỡ sau gáy cô, vẫn che chở chặt chẽ, tay kia ôm sát eo cô, ôm chặt đến mức... nhột?
Cương thi trợn tròn mắt, đưa tay định gãi thì bị nắm chặt cổ tay.
Cô định cử động tiếp thì giữa những tiếng lê bước lộn xộn của xác sống, xen lẫn những tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của một người sống.
Người kia dừng lại bên cạnh họ, xì xồ vài câu rồi bắt đầu lục soát người Phó Thất. Khám xét xong lưng, gã định lật anh lại. Đúng lúc này, Phó Thất mượn lực xoay người, chân dài hơi co lại rồi tung cú đá mạnh mẽ, chuẩn xác trúng tay gã. Tiếng "bốp" vang lên, khẩu súng trong tay gã văng ra xa.
Kẻ kia cũng không phải dạng vừa, phản xạ rất nhanh, vung nắm đấm xé gió giáng xuống.
Phó Thất nghiêng người đỡ đòn, hai người đàn ông cứ thế lao vào đánh tay đôi giữa bầy xác sống.
Phó Thất còn tranh thủ dặn dò: "Ra ngoài xem còn tên nào không."
Tình thế cấp bách không kịp suy nghĩ nhiều, Tần Trăn "Ừ" một tiếng rồi lao ra ngoài. Quét mắt một vòng, ngoài đám xác sống đang tụ tập lại, không thấy gã ngoại quốc vạm vỡ nào khác, cô vội vã quay trở lại.
Vừa lúc về đến nơi, cô thấy gã người A mắt xanh tóc vàng đấm một cú vào bụng Phó Thất. Phó Thất nhíu mày, tóm lấy cánh tay gã, xoay người vật một cú "rầm", đè nghiến gã xuống đất.
Đầu gối anh tì mạnh vào eo ếch gã, khiến gã người A đau đớn biến sắc. Cánh tay còn lại của gã khẽ rung, một con dao găm từ trong ống tay áo trượt ra, đâm ngược về phía Phó Thất.
Nhìn thấy cảnh này, Tần Trăn chẳng kịp suy tính, lao tới, dùng mảnh kính vỡ vừa nhặt được trên bệ cửa sổ đâm thẳng xuống.
"Phập" một tiếng, mảnh kính sắc lẹm như một lưỡi dao nhọn, đâm phập vào vùng cổ của gã đó.
Mũi kính đâm vào rồi rút ra, dòng máu nóng rực trong huyết quản không còn vật cản, phun trào như suối, bắn tung tóe lên người Tần Trăn và Phó Thất.
Phó Thất vừa tước được con dao găm trên tay gã, thấy cảnh tượng đó cũng sững sờ. Gã người A kia do khoảng cách quá gần nên chắc chắn đã nhìn rõ khuôn mặt xanh mét của Tần Trăn. Hai mắt gã trợn trừng, trân trân nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, cổ họng giật giật như muốn thốt lên điều gì.
Đáng tiếc là máu tươi không ngừng trào ra từ động mạch cổ, khiến gã không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tần Trăn đã sợ đến ngây người, tay vẫn nắm chặt mảnh kính vỡ, người đầy máu, thẫn thờ nhìn gã người A đang thoi thóp trên mặt đất.
"Hắn là kẻ xấu." Phó Thất buông gã ngoại quốc không còn sức kháng cự ra, bước đến trước mặt Tần Trăn, gỡ mảnh kính vỡ khỏi tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô và nói: "Hắn là kẻ xấu, chính hắn đã nổ súng định giết cô trước."
Tần Trăn vẫn ngơ ngác, nhìn dòng máu hòa cùng nước trên tay mình mà không biết phải làm sao.
"Bọn chúng định giết cô trước, cô không nhớ sao? Lúc mới ra khỏi mộ, cô đã bị chúng bắn hai phát. Nếu cô chỉ là một người bình thường, cô đã bỏ mạng dưới họng súng của chúng rồi."
Nói đoạn, bàn tay dính máu của Phó Thất nâng cằm Tần Trăn lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình, giọng trầm xuống: "Hơn nữa, dù không có cô, sau khi đoạt được dao, tôi cũng sẽ giết hắn."
Để chứng minh lời mình nói, anh xoay mặt Tần Trăn sang hướng khác.
Hai gã người A lúc nãy đều bị anh bắn xuyên sọ mà chết, thậm chí không có cơ hội biến thành xác sống, cứ thế nằm đó, thi thoảng lại bị xác sống giẫm đạp lên.
Phó Thất còn định nói thêm thì thấy môi Tần Trăn mấp máy.
Một lúc lâu sau, cô mới lắp bắp lên tiếng: "Vậy, vậy tôi có, phải ngồi, ngồi tù không?"
Câu nói này làm phá vỡ bầu không khí căng thẳng, Phó Thất bật cười, khẳng định: "Không đâu."
"Sẽ, sẽ gây ra, rắc, rắc rối quốc tế chứ?"
"Không đâu." Phó Thất mỉm cười: "Dù có thì tôi cũng gánh hết, tôi ngồi tù thay cô, dù sao thì tôi cũng giết nhiều hơn cô mà."
Tần Trăn ngây người nhìn anh một lúc, mím môi, gật đầu thật mạnh: "Ừm!"
"..." Phó Thất vừa tức vừa buồn cười: "Cô 'Ừm' tự nhiên thật đấy, không khách sáo lấy một lời à?"
Cương thi chẳng khách sáo chút nào, còn hỏi anh có nên ký giấy làm bằng chứng không.
"Về rồi ký." Phó Thất nắm lấy tay cô: "Đi thôi."
Anh lại nắm tay Tần Trăn, cô vội vàng nắm ngược lại. Lúc nắm lấy mới cảm thấy lòng bàn tay dinh dính, nhìn kỹ mới phát hiện cả hai người đều bê bết máu.
Nhưng máu trên người Phó Thất, ngoài máu của gã người A kia, chắc chắn còn có máu của anh nữa.
Bộ đồ tác chiến màu đen không dễ nhận ra vết máu, Tần Trăn nhìn một lúc mới phát hiện vai trái anh ướt đẫm một mảng lớn.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Phó Thất khẽ nói: "Chỉ sượt qua thôi, không sao đâu, đi nhanh lên, không đi là không kịp đâu."
Tần Trăn vội theo anh lên xe cứu thương. Lúc xe lăn bánh, cô liếc thấy gã người A bị kính đâm thủng cổ kia sắc mặt đã chuyển sang xanh xám, lờ đờ nhập vào đội quân xác sống.
Trên đường về, Tần Trăn lái xe. Phó Thất tự băng bó tạm thời vết thương, cả hai lao đi như bay, vừa về đến nơi ở tạm là lập tức đun nước, rửa ráy sát trùng.
Thuốc sát trùng và băng gạc đều có sẵn, vết thương quả thực chỉ là đạn sượt qua, nhưng đạn của bọn chúng là loại đặc chế nên thương thế không hề nhẹ.
Lúc cởi áo, Phó Thất nhợt nhạt vì mất máu, thế mà vẫn không quên trêu chọc: "Chỉ được nhìn, cấm s* s**ng bậy bạ nha."
Tần Trăn đáp trả: "Tui đâu có phải là loại cương thi đó!"
"Tôi biết, cô chỉ có gan nghĩ chứ không có gan làm."
Nếu không nể tình anh đỡ đạn cho mình, lại còn hứa gánh tội thay, Tần Trăn thật sự rất muốn chọc thật mạnh vào vết thương của anh.
Hơn nữa, sau khi cởi áo, cơ bắp anh tuy săn chắc, eo thon gọn thật đấy, nhưng thân hình đẹp đến mấy mà bê bết máu thì cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà ngắm.
Tần Trăn tất bật lau rửa, sát trùng vết thương cho anh.
Trái lại, Phó Thất ngồi im thin thít, tay phải vẫn lăm lăm cái điện thoại. Nếu Tần Trăn không nhận ra cơ thể anh đang căng cứng, có khi lại tưởng anh mất luôn cảm giác đau rồi.
Nhìn bộ dạng đó, cương thi lại đâm ra ghen tị, thậm chí còn ước người bị thương là mình, để được quang minh chính đại bấm điện thoại như anh.
Phó Thất đang liên lạc với Trần Tưởng, nhờ cậu ta báo cho các căn cứ xung quanh đề phòng bọn người nước A.
Trần Tưởng cũng sốc nặng trước tốc độ di chuyển của bọn chúng, sau khi nắm sơ tình hình liền chạy đi dò la, lúc quay lại thì phát rồ.
"Tụi nó có trực thăng!"
"Có người bẩu mấy hôm trước loáng thoáng thấy trực thăng, cứ tưởng hoa mắt!"
"Nếu tụi nó thực sự vượt mặt hai người, thì chỉ có nước đi trực thăng thôi! Tụi nó dám có cả trực thăng! Chơi thế ai chơi lại!"
Cùng chung một cảnh ngộ mạt thế, lẽ ra ai cũng phải chắt bóp từng viên đạn, dè sẻn từng bữa ăn, di chuyển bằng mấy phương tiện đi lại trên mặt đất thôi chứ?
Cớ sao lại có kẻ chơi gian như vậy?
"Bọn chúng điên hết rồi à!"
Rõ ràng đám người nước A kia không hề điên.
Điều này chứng tỏ món đồ Phó Thất tìm được vô cùng quan trọng đối với chúng, khiến chúng sẵn sàng đánh đổi toàn bộ tài nguyên ít ỏi còn lại trong thời mạt thế để giành lấy.
"Rốt cuộc anh lấy của người ta, cái gì vậy?" Tần Trăn vừa băng bó xong vết thương cho Phó Thất, nghe Trần Tưởng hoảng hốt cũng đâm ra tò mò.
Phó Thất đáp: "Không biết."
"Không biết, vậy mà anh với tụi nó còn đôi co qua lại, còn, còn hỏi tụi nó cách xài?"
"Tôi định moi thông tin thôi."
Đám người đó quá cảnh giác, không moi được gì.
Phó Thất nhấn mạnh: "Hơn nữa từ lúc mạt thế tới giờ tôi chưa từng bước qua biên giới, dù có tìm thấy thứ chúng muốn, thì đó cũng là tài sản quốc gia, không thuộc về... Á, nhẹ tay chút."
Cương thi chưa từng có kinh nghiệm băng bó, lỡ tay làm Phó Thất đau, từ đó về sau không dám lơ đảnh nữa, dò dẫm băng bó cẩn thận cho anh.
Phó Thất không biểu hiện ra ngoài, nhưng chắc chắn là rất khó chịu. May mà họ vừa từ bệnh viện ra nên thuốc gì cũng có.
Anh có vẻ đã quá quen với việc bị thương, thành thạo lấy thuốc uống, dặn Tần Trăn cảnh giác xung quanh rồi nhắm mắt lại, tĩnh tâm đợi thuốc phát huy tác dụng.
Tần Trăn, một con cương thi rảnh rỗi không có việc gì làm, lát lại chạy ra ngoài kiểm tra xem có ai đuổi theo không, lát lại lật cuốn sổ định bụng sáng tác tiếp. Cứ chạy ra chạy vào mãi, bên ngoài chẳng có mối nguy hiểm nào, mà sổ tay thì chẳng nhích thêm được chữ nào.
Trời tối lúc nào không hay, Tần Trăn không bật đèn pin, ngồi trong bóng tối một lúc rồi rón rén nhích lại gần Phó Thất.
Ánh trăng đêm nay rất sáng, rèm cửa chỉ kéo một nửa, Tần Trăn có thể nhìn rõ khuôn mặt nhợt nhạt và hàng chân mày khẽ cau của Phó Thất.
Ngắm anh một lúc, cô đưa tay, rụt rè định sờ vào mặt anh.
Động tác rất nhẹ, nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào má Phó Thất, anh bỗng mở bừng mắt, tỉnh giấc.
Dưới ánh trăng, Phó Thất nhìn cô, bình thản hỏi: "Định nhân lúc tôi bị thương, rốt cuộc cũng giở trò cưỡng đoạt tôi sao?"
Tần Trăn: "..."
Cô chẳng buồn cãi nhau với Phó Thất nữa, chống khuỷu tay lên giường, nằm nhoài bên cạnh anh, nói: "Hương Hương, tui thấy hơi khó chịu."
"Khó chịu ở đâu?"
Tần Trăn đáp: "Trong lòng khó chịu."
Phó Thất lại hỏi: "Sao lại khó chịu?"
Tần Trăn không diễn tả được, chỉ thấy đầu óc rối bời. Lúc thì là cảm giác buồn bã khi bị anh che chở ngã xuống đất, ra sức đẩy mà anh chẳng có phản ứng gì; lúc thì là hình ảnh vai anh rỉ máu, nhưng anh lại an ủi cô trước tiên, bảo bọn người nước A kia vốn là người xấu.
Nghĩ ngợi một hồi, cô lại nhớ về cái hồi cô sợ anh em Phạm Hư bỏ trốn, Phó Thất mệt mỏi tìm cô; rồi anh bảo anh có tính gia trưởng, không cho cô ăn cỏ...
Trong đầu cương thi lướt qua quá nhiều chuyện xảy ra thời gian gần đây, đến mức Tần Trăn bắt đầu tự hỏi có phải mình già rồi không.
Không phải chỉ có người già mới thích hồi tưởng quá khứ sao?
Cô muốn tâm sự những điều này với Phó Thất, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy ngại ngùng tận đáy lòng.
Ngập ngừng một lát, Tần Trăn vo viên góc chăn của Phó Thất, rụt rè hỏi: "Tên người ngoại quốc kia chết rồi, tin tức lan về nước hắn, anh nói xem mấy con ma cà rồng, xác ướp bên đó có, có mò sang đây tìm tui báo thù không?"
"Đừng sợ, cô có kiếm gỗ đào mà." Phó Thất đáp, "Một bên là yêu nghiệt truyền thống của Hoa Hạ, một bên là thánh vật diệt tà gia truyền, hai món kết hợp lại thì chúng sao có cửa làm đối thủ của cô."
"Anh lại chửi xéo tui à?"
"Tôi rõ ràng đang khen cô."
"Anh đang chửi xéo thì có!"
"Khụ khụ!" Phó Thất ho khan vài tiếng, dùng giọng điệu yếu ớt nói: "Tôi là một bệnh nhân, cô cứ, cứ phải chấp nhặt, với tôi sao?"
Anh đang bắt chước Tần Trăn.
Chết dở, ngày thường cô hay giả vờ yếu đuối, giờ thì gậy ông đập lưng ông rồi.
Tần Trăn nén một hơi, "Hừ hừ" hai tiếng, rồi bực bội nằm úp xuống.
Cô nằm sấp ngay cạnh vai Phó Thất, anh chỉ cần liếc mắt xuống là thấy cái đầu tròn vo của cô, không biết cô đang nghĩ gì mà mắt cứ chớp chớp liên tục.
Phó Thất định giơ tay xoa đầu cô, nhưng vừa nhúc nhích đã động đến cơ ở chỗ vết thương, đau điếng.
Anh nhíu mày, dừng động tác lại, hỏi: "Lại đang nghĩ gì thế?"
"Nghĩ về ông xã tui."
"Ở bên tôi mà lại nghĩ về chồng cô sao? Chồng cô thú vị đến thế à?" Phó Thất nói, "Nào, kể tôi nghe hai người thường trao đổi với nhau thế nào đi, để tôi học hỏi."
Tần Trăn lườm anh một cái: "Một đống xương trắng thì giao tiếp kiểu gì?"
"Không giao tiếp à?" Phó Thất ra vẻ ngạc nhiên: "Không giao tiếp thì dễ sinh chuyện thật, hèn gì hai người phải ngủ riêng quan tài."
Tần Trăn: "..."
Đôi khi cô thực sự không muốn để tâm đến anh!
Trong lòng Tần Trăn thầm oán trách Phó Thất, nằm úp mặt buồn bã một lúc, rồi lại không nhịn được mà tìm anh nói chuyện.
Lần này cô ấp úng, ngập ngừng hỏi câu hỏi cất giấu trong đáy lòng: "Hương Hương... sao anh lại đỡ đạn, đỡ đạn cho tui?"
Phó Thất im lặng trong giây lát.
Sự việc diễn ra quá đỗi bất ngờ, đến lúc anh kịp nhớ ra Tần Trăn có bị bắn trúng cũng không hề hấn gì thì anh đã dùng thân mình che chắn cho cô mất rồi.
Biết giải thích với cô thế nào đây?
Dù có nói cô cũng chẳng hiểu nổi, cô chỉ là một cương thi ngốc nghếch, đầu óc rỉ sét, chưa bao giờ hiểu được hàm ý sâu xa trong lời nói của người khác.
Phó Thất ngừng lại một chút, mỉm cười hỏi: "Cảm động rồi à?"
Tần Trăn lắc lắc cái đầu tròn xoe, đáp: "Không phải, tui chỉ thấy, anh... ừm..."
Cô ấp úng, "ừm" mất mấy cái rồi mới lí nhí nói: "...Hôm nay trông anh có vẻ hơi ngu ngốc..."
Phó Thất: "..."
Xong đời, cô nàng đúng là khôn ra rồi. Anh đã cố tình chuyển hướng cảm xúc của cương thi sang những chuyện không đâu, vậy mà vẫn bị cô tóm gọn.
【Đôi lời của tác giả】
Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (5)
Ngày Tháng Năm
Ngoài hầm mộ
Thời tiết: Trời nắng
Hương Hương lần này đúng là hơi ngu ngốc thật.