Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 46: Nhà thuốc

Căn bệnh trầm cảm của cương thi đã được lòng yêu nghề chữa khỏi. Nói là làm, ngay hôm sau cô nàng đã cầm giấy bút lên nháp, tập trung đến mức hai tai bỏ ngoài tai mọi chuyện xung quanh. Phó Thất mà dám làm phiền là ăn chửi ngay.

"Đừng cản trở tui sáng tác!" Cương thi nghiêm túc nói, "Tui là một nhà văn đó!"

Phó Thất: "..."

Thôi được, nghiện sáng tác ít ra còn đỡ hơn nghiện điện thoại.

Phó Thất không can thiệp, cho đến một lần nghe thấy ngoài làng có động tĩnh, anh ra ngoài kiểm tra, lúc về thì phát hiện trong nhà ngoài cô nàng cương thi đang hăng say sáng tác ra, còn có thêm một con xác sống đang dật dờ ngay bên cạnh cô.

Phó Thất dụ con xác sống ra ngoài xử lý gọn. Lúc quay lại, anh cảm thấy không thể để tình trạng này tiếp diễn được nữa. Lần này mò vào là xác sống, lỡ lần sau là người thì sao? Dù không phát hiện ra điểm bất thường của cô, cho cô ăn một kẹo đồng vào đầu thôi cũng đủ mệt rồi.

"Đi bệnh viện tìm thuốc."

"Tuyết dày lắm, hổng đi."

Đường đầy tuyết đi lại bất tiện, hơn nữa số thuốc cô tuồn ra trước đó đã đủ nhiều rồi, mấy căn cứ xung quanh đều được tiếp tế. Hôm qua Trần Tưởng mới liên lạc nói về chuyện này.

Tình hình cúm tạm thời đã được kiểm soát, các nhà nghiên cứu đang ngày đêm nghiên cứu vắc-xin, không cần phải liều mạng đi tìm thuốc nữa.

Trần Tưởng còn tiện thể chuyển lời hỏi thăm của Hứa Lão Nhị tới Phó Thất: "Anh ấy hỏi đội trưởng hôm đó có phải đang trêu anh ấy không."

Trong lòng Hứa Lão Nhị vẫn còn hoang mang lắm, nếu không đã chẳng phải nhờ người nhắn hộ mà không dám hỏi thẳng.

"Đi tiệm vàng cướp giật." Phó Thất lại rủ.

"Hổng đi." Tần Trăn vẫn từ chối, "Tui phải lo sự nghiệp!"

Gọi không được, Phó Thất cũng chẳng biết cái tác phẩm cô nghiêm túc sáng tác rốt cuộc là cái gì.

Phải đợi đến tối, nhân lúc Tần Trăn đi tắm, anh mới có cơ hội ngó qua vài cái. Vừa nhìn đã hết hồn, trên sổ tay ngoài mấy câu miêu tả kiểu "Trời xanh xanh, mây trắng trắng", còn lại toàn là hình người vẽ nét đơn giản. Phong cách y hệt mấy hình vẽ bậy trong hầm mộ của Tần Trăn, nhưng nhờ có công cụ xịn hơn nên vẽ có thần thái hơn hẳn, sống động như thật.

Phó Thất còn tìm thấy chính mình trong cuốn sổ, hình nào hình nấy đều mặt mũi bầm dập.

Đây đâu phải là nhà văn, rõ ràng là họa sĩ truyện tranh mà?

Nhưng có vẻ đó chỉ là những bức vẽ Tần Trăn tùy tiện ngoệch ngoạc để giết thời gian, cô không hề nghĩ mình nên đi vẽ truyện tranh. Tắm xong đi ra, cô còn chất vấn Phó Thất có phải đã xem lén bản thảo của cô không, có phải định đạo nhái tiểu thuyết của cô không.

Ai thèm đạo nhái cái kiểu nhìn hình đoán chữ của học sinh tiểu học chứ?

Phó Thất: "Tôi có đạo nhái thì cũng là đạo nhái truyện tranh của cô thôi."

Cương thi tưởng anh đang mỉa mai, trừng mắt lườm anh một cái cháy máy.

Viết lách đối với cương thi rõ ràng là một chuyện khó nhằn. Cả ngày trời nặn không ra được mấy dòng, cô đổ tại mình không có kinh nghiệm yêu đương. Cứ hễ bí ý tưởng là cô không vẽ bậy thì lại nhìn chằm chằm vào Phó Thất, làm anh lúc nào cũng phải đề phòng.

Đợt tuyết này hơi lớn, rơi ròng rã ba ngày. Đến ngày thứ tư thì trời hửng nắng. Hai ngày sau đó, Phó Thất quyết định đến thị trấn một chuyến, chở nốt đợt thuốc cuối rồi sẽ tiếp tục khởi hành đi về phía Nam.

Tần Trăn vẫn không muốn ra khỏi cửa.

Phó Thất: "Do cô ở trong nhà quá lâu đấy, phải ra ngoài đi thực tế, tìm kiếm cảm hứng."

Đại nhà văn Tần thấy có lý, vừa nhấc chân định đi thì bị Phó Thất ấn lại, bắt mặc thêm áo khoác và phải trang điểm.

"Hổng chịu." Tần Trăn nói, "Tui tính kỹ rồi, từ nay tui sẽ có... có hai thân phận, một là xác sống Tiểu Cương, hai là nhân loại Tần Tần."

Phó Thất không đồng ý: "Mấy nay thời tiết tốt lên rồi, nếu có người ra ngoài tìm vật tư thì chắc chắn là đi vào mấy ngày này, rất dễ đụng mặt."

Tần Trăn cãi: "Thì tui giả làm xác sống."

"Hết chê dơ rồi à?"

Tần Trăn bất cần, bảo dù sao ngày nào chả tắm.

Nói thì nói vậy, chứ Phó Thất thừa biết cô nàng lười trang điểm. Mấy ngày nay ru rú trong nhà nên quen thói lười biếng rồi. Ngày nào cũng trát lớp kem nền dày cộp lên mặt, đúng là khó chịu thật.

"Trừ phi..." Cương thi kéo dài giọng, ánh mắt liếc ngang liếc dọc trên người Phó Thất.

Phó Thất kéo lại cổ áo: "Đừng hòng."

Tần Trăn chê anh keo kiệt, đi trên đường vẫn còn lầm bầm: "Mạt thế nguy hiểm lắm, lỡ ngày nào đó anh gặp nạn, body ngon nghẻ vậy mà... mà bị xác sống nhai đầu thì uổng lắm."

Phó Thất đáp: "Bị nhai cũng chẳng sao, giữ được sự trong trắng là đáng giá rồi."

Tần Trăn nghẹn cục tức suốt dọc đường, mãi đến khi tới đích mới bung ra được một câu: "Thật ra body anh cũng hổng đẹp lắm đâu, tui chỉ nghe Viện sĩ Giang khen nên hùa theo tâng bốc vài câu thôi, vậy mà anh... anh tưởng thật à."

Càng gần thành phố, xác sống càng đông. Phó Thất đang tập trung quan sát dấu vết trên đường để phán đoán xem có người sống ghé qua đây không, nên chẳng buồn đáp lời.

"Thật ra người có body đẹp hơn anh đầy rẫy. Con xác sống hồi nãy gặp trên đường cũng mlem lắm, mỗi tội dơ quá, nếu không tui chắc chắn tìm nó thử cảm giác yêu đương rồi."

Lúc này Phó Thất mới lên tiếng: "Đúng vậy, người có body đẹp hơn tôi nhiều lắm, nhất là chồng cô, tôi làm sao sánh bằng."

Chuyện "chồng" chưa vị thành niên là nỗi nhục nhã khó rửa sạch trên người cương thi. Cô lặng lẽ xoa ngực, thề độc trong ba ngày tới sẽ không thèm nói chuyện với cái tên đàn ông thâm độc, nhỏ mọn này nữa.

"Trên đường có vết máu, bên trong chắc là có người đấy, tôi đi cùng cô." Phó Thất nói.

"Hổng cần." Tần Trăn cuối cùng cũng tìm được cơ hội dìm hàng anh, quên béng luôn lời thề vừa phát ra: "Anh đi thì làm được tích sự gì? Chỉ vướng chân vướng tay."

"Vậy tôi không đi nữa, cô tự cẩn thận nhé. Gặp loài người thì nhớ lẩn lẹ, không lại ăn một viên kẹo đồng xuyên sọ." Phó Thất nhắc nhở, "Tôi biết cô bị bắn thủng đầu cũng không chết, nhưng lỡ lúc đó não rò rỉ gió, bị ngu đi thì..."

Anh ngập ngừng rồi thở dài thườn thượt. Lời này rõ ràng là mang tính hù dọa, nhưng lại dọa sợ cương thi thật. Khó khăn lắm cô mới khôn ra được một chút, nếu chỉ trong một sớm một chiều bị đánh tụt về cái hồi mới ra khỏi mộ, thì mấy cú lừa cô nếm trải thời gian qua chẳng phải uổng công sao?

"Thích thì đi chung." Tần Trăn thỏa hiệp.

Con người đúng là con mồi quá hấp dẫn đối với xác sống. Một thị trấn nhỏ xíu, trước đây Tần Trăn đi một mình thì nửa tiếng là tới bệnh viện, lần này đi với anh, thời gian kéo dài gấp ba, bốn lần.

May mà đến nơi thì không thấy dấu vết của con người. Họ có thể đã đi nơi khác, cũng có thể đã không thoát khỏi móng vuốt của xác sống và bị đồng hóa rồi.

Tóm lại là không có người, cương thi có thể tự do lộng hành. Cô bàn với Phó Thất để anh ở trong gom thuốc, còn cô ra ngoài tìm xe. Lần trước đã xác định là không có người, việc này Tần Trăn cũng tự làm nhiều lần rồi nên Phó Thất dặn cô đừng đi xa quá rồi đồng ý.

Tần Trăn cũng không đi đâu xa. Trong khuôn viên bệnh viện có sẵn một chiếc xe cứu thương, bên trong nhốt tầm bảy tám con xác sống, chắc là do người bên trong biến dị nên bị tiêu diệt toàn quân. Cô đuổi đám xác sống ra ngoài, kiểm tra một lượt, thấy xe vẫn chạy được nên lái thẳng luôn vào cửa nhà thuốc.

Nửa đầu diễn ra rất suôn sẻ, cho đến khi hai người bốc thuốc xong chuẩn bị rời đi thì đột nhiên "Bùm" một tiếng, một vụ nổ dữ dội vang lên cách đó không xa.

Có tiếng nổ nghĩa là có người sống. Tần Trăn thì đang để mặt mộc.

"Chắc là đội tìm thuốc nào đó tới, không thể để họ phát hiện ra cô."

Phó Thất nhanh chóng phân tích và đưa ra quyết định chớp nhoáng: "Ra ngoài, cô trà trộn vào bầy xác sống đi về hướng cửa hông phía Bắc. Nếu nghe tiếng súng gần đó thì lập tức nằm xuống giả chết, không có thì nhanh chóng rời khỏi bệnh viện."

"Được." Nếu được chọn, chẳng ai muốn ăn đạn cả, và cương thi cũng vậy. Tần Trăn gật đầu đáp rồi nhanh chóng bước ra ngoài.

Nhà thuốc chỉ có một lối ra. Cô vừa đến gần lối ra thì lại một tiếng nổ nữa vang lên ngay bên ngoài, uy lực mạnh đến mức khiến cửa ra vào và cửa sổ của nhà thuốc rung bần bật.

Ngay sau đó, tiếng đạn xé gió vang lên liên hồi như mưa rào.

"Ra bằng cửa sổ." Phó Thất hạ giọng giục, túm lấy cánh tay cô lôi thẳng đến chiếc cửa sổ nhỏ phía sau nhà thuốc.

Cửa sổ dùng để thông gió, rất nhỏ nhưng nằm tít trên cao. Tần Trăn còn chưa kịp phản ứng đã bị Phó Thất vác bổng lên vai.

Thấy sắp bị nhét ra ngoài, cô vội bám lấy vai Phó Thất hỏi: "Còn anh? Anh không đi cùng tui hả?"

"Bọn họ là đội đi tìm vật tư, tôi có phải cương thi đâu mà sợ?" Phó Thất vừa nói vừa nắm lấy tay Tần Trăn đang bấu trên vai anh: "Đừng hòng mượn cớ sàm sỡ tôi nha."

Tần Trăn: "... Mặt dày!"

Nhưng giờ này mà còn tâm trạng nói đùa thì chắc là anh sẽ ổn thôi.

"An toàn là trên hết, đụng người thì cứ nằm giả chết, đợi bọn họ tản đi rồi hẵng lén chuồn. Về chỗ ở đợi tôi, cấm chạy lung tung, rõ chưa?"

Vài ba câu ngắn ngủi, thêm một tiếng nổ nữa lại vang lên. Kính cửa sổ nhà thuốc dường như đã bị chấn động nứt vỡ vài chỗ, phát ra những tiếng răng rắc giòn giã.

Ánh mắt Phó Thất sa sầm, không nói thêm lời nào, anh nhún vai, thô bạo nhét thẳng Tần Trăn qua ô cửa sổ nhỏ. Sau khi tống cô ra ngoài, anh bám vào tủ thuốc nhảy vọt lên cao. Một tay rút súng bên hông, tay kia cầm dao găm, chỉ vài cú bật nhảy, anh đã nấp mình vào một góc tối tăm. Anh nín thở, chìm vào im lặng, kiên nhẫn chờ đợi giữa làn đạn rền vang bên ngoài.

Anh đã nói dối.

Thật ra, kẻ đang tấn công bên ngoài rất có khả năng không phải là đội săn vật tư, mà là kẻ thù.

Mạt thế bùng phát bao lâu nay, đạn dược tiêu hao cực lớn, sản xuất lại khó khăn. Giống như cái đội cứu hộ lâm thời đón Viện sĩ Giang, hễ xài được vũ khí lạnh thì họ sẽ không dễ dàng động đến súng đạn. Đại đa số mọi người đều vậy, ngay cả những đội chuyên làm nhiệm vụ như họ cũng không ngoại lệ.

Phó Thất lăn lộn trong thời mạt thế lâu như vậy, chỉ từng thấy duy nhất một nhóm người có hỏa lực mạnh thế này, lại dám mang ra nã xả láng không chút tiếc rẻ, đó là bọn người nước A vẫn luôn truy sát anh.

Bọn chúng đã đuổi tới tận đây.

Muốn Tần Trăn rút lui an toàn, bắt buộc phải có người ở lại câu giờ, và người đó chỉ có thể là anh.

Cũng may đầu óc cương thi dạo này linh hoạt hơn một chút, nhưng vẫn chưa đủ thông minh, bằng không anh cũng chẳng chắc mình có thể giấu nhẹm chuyện này qua mắt cô được.

【Đôi lời của tác giả】

Nhật ký cương thi - Chương Tần Tần (4)

Ngày Tháng Năm

Ngoài hầm mộ

Thời tiết: Trời nắng

Cứ thấy sai sai ở đâu á.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn