Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 45: Tác giả

Đương nhiên là Phó Thất đâu chịu để ăn đòn mãi.

Anh hơi nghiêng đầu né, đồng thời tóm chặt cổ tay Tần Trăn, nhắc nhở: "Bé Cưng, cô đang bị trầm cảm mà? Người trầm cảm làm gì sung sức thế này được."

Tần Trăn gân cổ cãi: "Khỏi dạy đời người trầm cảm! Bọn tui... muốn làm gì... thì làm!"

Cô ngồi phắt lên bụng Phó Thất, vùng vẫy đôi tay đòi tẩn anh tiếp. Vùng không thoát, cô liền tì đầu gối xuống ngực anh. Trọng tâm vừa lệch, Phó Thất lật người một cái, cương thi "ái ui" một tiếng rồi té ngửa xuống giường.

Đầu tóc bù xù cô cũng chả màng, lồm cồm bò dậy, vớ luôn cái gối đập Phó Thất bôm bốp.

"Bụp bụp bụp", tiếng gối nện nghe rõ kêu.

"Tôi xin lỗi, tôi sai rồi." Phó Thất bị đập tối tăm mặt mũi, lấy tay che chắn, rối rít nhận lỗi: "Tôi quên mất đồ cổ dưới mộ cô giờ rớt giá thê thảm rồi, cô hết làm phú bà được rồi."

Một mũi tên trúng ngay tim đen, cương thi rùng mình, ôm ngực xụi lơ trên giường, mặt mày đau khổ tột cùng.

Phó Thất phủi mấy cọng lông gối dính trên mặt, nhìn cô nàng đầu bù tóc rối đang sầu não ủ dột, anh quăng cái gối sang một bên, cúi xuống hỏi: "Vỡ mộng làm phú bà mà sốc dữ vậy sao?"

Cương thi đang trong cơn sầu muộn, ứ thèm đếm xỉa tới người đàn ông độc miệng này. Cô quay lưng, thu lu một góc, trông nhỏ bé và đáng thương vô cùng.

Phó Thất bật cười, nhoài người tới thì thầm vào tai cô: "Lại trầm cảm nữa à?"

Tần Trăn làm lơ.

Nhiều lúc Phó Thất thấy mình cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, rõ ràng là muốn dỗ dành, mà dỗ sao hồi làm người ta giận thêm.

Anh nhặt cái gối lên, nhét vô tay Tần Trăn: "Nè, không che nữa, dậy quất tôi tiếp đi?"

Tần Trăn thô lỗ hất phăng cái gối đi.

Phó Thất nài nỉ: "Bé Cưng, dậy nói chuyện xíu coi."

"Tiểu Cương?"

"Tần Tần?"

Gọi kiểu gì Tần Trăn cũng nín thinh. Một lát sau, cô cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang luồn vào mái tóc mình, nhẹ nhàng xoa bóp da đầu, cảm giác tê rần rần dễ chịu.

Nhưng cương thi lúc này đâu dễ dãi thế.

"Cất cái tay đi!" Cô hất mạnh tay Phó Thất ra.

"Thế giờ phải làm sao cô mới hết giận?"

"Hổng hết!" Cương thi lầm bầm: "Loài người mấy người... chả có tí lương tâm nào, hành hạ cương thi... tới mức trầm cảm luôn, vậy mà... còn dám hỏi làm sao... mới hết giận!"

Phó Thất cười khẽ: "Tôi xin lỗi, tôi đền tiền cho cô nhé."

"Anh... có đồng sứt nào đâu!" Tần Trăn bĩu môi.

Không phải cô khinh thường Phó Thất, nhưng trong cái thời mạt thế xác sống chạy đầy đường này, có tiền thì làm được gì? Tiền thành giấy vụn hết rồi, hổng đổi được vàng, hổng mua được mạng internet, chưa kể anh còn là sinh viên... Ơ khoan đã.

"Anh là... sinh viên?" Cương thi bật dậy, soi Phó Thất từ đầu đến chân bằng ánh mắt nghi ngờ: "Đừng nói với tui... anh mới mười tám tuổi nha."

"Bé Cưng à, ngoài cấp một cấp hai ra thì đại học, thạc sĩ, tiến sĩ chưa ra trường đều được tính là sinh viên hết."

Tần Trăn bĩu môi: "Vậy anh... thuộc dạng nào?"

"Cô đoán xem?"

"Tui đoán anh... là con heo."

Phó Thất lắc đầu mỉm cười: "Bé Cưng à, cô tối cổ quá rồi, loài người giờ hổng ai mắng nhau là heo nữa đâu."

"Vậy... mắng là gì?"

"Người ta gọi nhau là Bé Cưng."

"..." Ngực Tần Trăn nhói lên, cô lườm anh sắc lẹm, rồi hậm hực quay mặt đi, ứ thèm đôi co với anh ta nữa.

Bàn tay Phó Thất lại tiếp tục sứ mệnh massage đầu cho cô, giọng anh trầm ấm: "Học vấn tôi thuộc dạng khủng đó, trước mạt thế tôi là sinh viên ưu tú đàng hoàng. Ngặt nỗi chưa kịp lấy bằng thì virus bùng phát. Tầm hai năm sau tôi leo lên chức Thiếu tá, dù sau này tôi vứt bỏ hết danh hiệu, nhưng với kinh nghiệm làm vô số nhiệm vụ những năm qua, mạt thế mà qua đi thì tiền đồ tôi sáng chói lọi..."

Tiền đồ sáng lạn đồng nghĩa với việc không thiếu tiền.

Cương thi lại lật người lườm anh: "Anh... đang khoe của với tui hả! Phó Lão Thất, anh... anh hổng có tình người!"

Phó Thất: "... Suy nghĩ của cô lạ lùng ghê."

"Tui nói cho anh biết, tui... đang bị trầm cảm đó! Anh bớt... bớt mỉa mai xỉa xói tui đi!"

Nhìn bộ dạng Tần Trăn mặt hầm hầm trịnh trọng tuyên bố, Phó Thất nhịn không được cười. Khụ một tiếng, anh bảo: "Tôi đang khen cô mà."

"Vậy tui... tui cũng khen anh... não anh úng nước nha!"

Khóe miệng Phó Thất giật giật, điềm nhiên đáp: "Tôi không chấp."

Nhưng cương thi chấp.

"Cấm anh... mở miệng nói chuyện với tui nữa, phiền phức!" Tần Trăn quay ngoắt đi, tiếp tục ôm cục tức.

Những ngày qua, cả hai cứ lầm lũi tiến về phương Nam. Chặng đường bão tuyết khắc nghiệt nhất đã ở lại phía sau, tuyết rơi lúc này chỉ còn lất phất, im lìm, khiến Tần Trăn ngỡ như mình đang trở về hầm mộ.

Cô từng làm bạn với sự cô đơn dưới lòng đất sâu thẳm một thời gian dài đằng đẵng. Quỹ thời gian của cô chỉ xoay quanh việc dọn dẹp phòng ốc, chà rửa cho "chồng", khắc linh tinh lên vách đá hay thành quan tài, rồi lại thẫn thờ ngồi đó. Những âm thanh quen thuộc nhất hồi ấy chỉ là tiếng lạo xạo nhè nhẹ của mấy con bọ cựa quậy nơi góc khuất.

Cuộc sống ấy chẳng phân định rõ là thích hay không. Là cương thi thì phải sống kiểu đó chứ sao.

Cương thi với người vốn dĩ khác biệt. Cày đủ tiền kéo mạng internet rồi cô cũng phải chui về lòng đất. Nhưng lỡ trồi lên rồi thì phải tranh thủ tận hưởng, chuyện ngồi ngẩn ngơ để sau tính.

Nghĩ thông suốt, cô bật dậy la lớn: "Tui... tui hổng có háo sắc nha!"

Vừa nằm thẳng lại, cô đập ngay vào ánh mắt sâu thẳm của Phó Thất.

Anh vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nghiêng người nhìn cô, chẳng biết đã nhìn bao lâu rồi.

Tần Trăn giật mình: "Anh nhìn tui... làm chi?"

"Đâu có nhìn, tôi đang ngẩn người mà." Phó Thất mượn nước đẩy thuyền, hỏi lại: "Cô không háo sắc sao cứ nhìn tôi chằm chằm?"

Câu này chọc trúng chỗ hiểm, Tần Trăn cứng họng, gượng gạo đáp: "Tui... tui đang... quan sát nhân loại."

"Quan sát nhân loại để làm gì?" Phó Thất vặn vẹo: "Tìm điểm yếu để sau này dẫn dắt binh đoàn cương thi xâm lược loài người hả?"

Tần Trăn đạp một phát qua lớp chăn trúng bắp chân anh, cự nự: "Tui quan sát... để chuẩn bị..."

Chuẩn bị gì nhỉ?

Não cương thi xoay mòng mòng, sực nhớ lại mấy cuộc trò chuyện trước đây, cô nảy ra sáng kiến, mắt sáng quắc tuyên bố dõng dạc: "Để viết sách!"

"Viết sách?"

"Ừm, tui sẽ... viết sách kiếm tiền..."

Ban đầu chỉ là chống chế, nhưng càng nghĩ cô càng thấy kèo này thơm.

Nhà văn chết sạch cả rồi, mạt thế qua đi, thiên hạ rảnh rỗi sinh nông nổi, cô sẽ là thế hệ nhà văn đầu tiên, độc quyền mảng giải trí tinh thần. Lúc đó thì tiền tài danh vọng ập tới tấp, biết đâu rinh luôn vài cái giải thưởng, còn hơn là đi rửa bát thuê!

Dù sao cô cũng hổng cần ngủ, thời gian bao la bạt ngàn tha hồ mà viết.

"Đúng rồi!" Cương thi rũ bỏ vẻ sầu não, hừng hực khí thế: "Tui... tui sẽ làm nhà văn!"

Phó Thất tạt gáo nước lạnh: "Hồi xưa em họ tôi cũng đòi làm nhà văn."

"Rồi sao?"

"Rồi nguyên bài tập làm văn 800 chữ nặn không ra, đành bỏ dở giấc mộng văn chương chuyển sang múa may quay cuồng."

Tần Trăn: "..."

Phó Thất lại hỏi: "Thế định viết thể loại gì?"

Hỏi khó thế, cô chỉ mới nảy ra ý tưởng thôi mà, tiểu thuyết thì mới cày được vài cuốn đã bị anh ta ném sọt rác rồi.

Nhưng suy cho cùng, viết tiểu thuyết thì cũng là kể chuyện thôi.

Làm cương thi nhưng ngoài Phó Thất ra cô chả đụng độ tay trộm mộ nào khác, chuyện kinh dị chắc chắn dẹp. Văn học hiện thực lại càng không, ký ức của cô cũ rích rồi, viết ra ai mà thèm đọc.

Vắt óc suy nghĩ một hồi, cô chọn bừa cái dễ nhất: "Tui... tui viết truyện tình cảm."

"Cô từng yêu ai chưa?"

Chưa... chắc là chưa nhỉ? Cô hổng nhớ gì ráo.

Nhưng bù lại cô có "chồng".

Tần Trăn tự tin đáp trả: "Yêu đương... có gì khó, hổng phải chỉ... nắm tay, hôn hít thôi sao?"

Phó Thất vặn lại: "Thì cô phải tả cảm giác nắm tay, hôn môi nó ra sao chứ. Biết không?"

Cương thi cứng họng.

Cô tẽn tò ngồi ngẩn ra, rồi lén lút đan hai tay vào nhau cố tưởng tượng... Chưa kịp cảm nhận gì đã nghe tiếng cười trầm khàn bên cạnh. Ngước lên thấy Phó Thất đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt đong đầy ý cười.

Mặt Tần Trăn nóng bừng bừng.

Đương nhiên chỉ là cảm giác tâm lý thôi, cương thi làm gì có thân nhiệt.

Bị cười nhạo, cương thi quê độ, hai bàn tay vo lại bấu chặt vào nhau. Ấm ức một lát, cô quyết không để yên, phải tẩn tên nhân loại to gan này một trận cho chừa cái thói khinh thường cương thi!

Vừa lên tinh thần, mặt đang hầm hầm thì bỗng mu bàn tay nóng ran, một bàn tay to lớn đã áp lên tay cô.

Cô đang nằm nghiêng, Phó Thất cũng nghiêng người bên cạnh. Bàn tay ban nãy vò đầu cô giờ trượt dọc xuống vai, ấp ủ lên đôi bàn tay đang co rúm trước ngực cô.

Bàn tay anh nóng ran, tương phản hoàn toàn với cơ thể lạnh lẽo của cương thi.

Bàn tay ấy dán sát, miết nhẹ, hơi ấm xuyên qua da thịt, ngấm vào mạch máu lan tỏa khắp cơ thể. Tần Trăn cảm giác người mình nóng ran lên, ngỡ như bị quăng vô chảo dầu sôi sùng sục.

Cô bối rối quá, rõ ràng trước đây anh ta cũng hay nắm tay cô mà đâu có bị vậy.

Giữa lúc tâm trí đang cuộn trào, những ngón tay của Phó Thất khẽ di chuyển, luồn qua kẽ ngón tay cái, trượt dần vào lòng bàn tay cô.

Tần Trăn vô thức nắm chặt lại.

"Nắm tay." Phó Thất nói khẽ: "Giờ thì biết cảm giác chưa?"

"..." Cương thi rợn người. Cô thấy máu trong người mình như đang sôi sùng sục, tim như thể đang đập thình thịch bơm máu đi khắp cơ thể.

Nhưng tim cương thi thì làm sao mà đập được.

Ráng ép mình bình tĩnh lại, cô nhìn thẳng vào mắt Phó Thất, vặn vẹo: "Anh... anh đang xài mỹ nam kế... gạ gẫm tui... bắt tui làm culi... miễn phí cho mấy người đúng hông?"

Phó Thất hỏi vặn lại: "Thế có tác dụng không?"

Có chết cương thi cũng hổng nhận!

Mới dõng dạc tuyên bố hổng háo sắc cơ mà!

"Hổng có cửa!" Cô siết chặt mấy ngón tay của Phó Thất, cảm giác chai sần cọ xát làm đáy lòng cô râm ran ngứa ngáy: "Tui... là cương thi đàng hoàng, hổng phải nhân loại... hổng có mặn mòi... như mấy người, tui hổng chơi... tình yêu đa chủng tộc đâu nha!"

Phó Thất im lặng một lát, rồi bảo: "Cô đính chính xu hướng tính dục thì tôi không ý kiến, nhưng cũng đâu cần chửi xéo nhân loại gắt vậy?"

"Nhân loại mấy người... b**n th** lắm." Tần Trăn cắn răng giữ vững lập trường, còn lôi cả dẫn chứng ra: "Bữa trước coi phim... cái ông trộm mộ... còn xao xuyến với nữ cương thi nữa! Tính... tính hôn bả luôn! Mặt dày dễ sợ!"

Phó Thất cứng họng, đành gật đầu, định rút tay ra khỏi tay Tần Trăn, nhưng rút không ra.

Anh cúi nhìn đôi bàn tay xám ngoét của Tần Trăn đang bấu chặt ngón tay mình. Anh thử kéo mạnh, Tần Trăn lại càng siết chặt hơn.

Nhùng nhằng kéo co một hồi chả ăn thua, anh trừng mắt nhìn cô: "Buông tay."

Cương thi nín thinh, hổng những hổng buông mà còn gồng sức bóp chặt hơn, làm ngón tay anh trắng bệch ra.

"Định đọ sức hả?" Phó Thất bị kẹp chặt một tay, ngồi hẳn dậy vung vẩy cánh tay kia: "Lên nào."

Sức vóc đàn ông trưởng thành đâu phải dạng vừa. Cương thi gồng mình chống cự, mặt mày nhăn nhó, nghiến răng rít lên: "Éc..."

Đang giằng co căng thẳng, suýt bị xách bổng lên khỏi giường thì ngón tay Phó Thất rốt cuộc cũng tuột khỏi tay cô.

Phó Thất vừa xoa bóp những ngón tay tê rần vừa cạn lời: "Cô làm sao mà miệng nói một đằng, thân làm một nẻo hay vậy?"

Mồm thì rao giảng về rào cản giống loài, ai léng phéng là b**n th**, mà body lại cứ lén lút rình mò, xong lúc người ta động vào thì ôm rịt lấy không buông.

Cương thi lấp l**m: "Tui... tui đang thực tập... để mốt viết truyện kiếm tiền!"

Phó Thất phũ phàng bóc trần sự thật: "Cô háo sắc thì có!"

"..." Cương thi chột dạ, ỉu xìu ngồi phịch xuống giường, lát sau "hừ" một tiếng rồi nằm vật ra.

Phó Thất cũng ngả lưng, kéo chăn đắp lên người, cảnh cáo: "Cấm cô giở trò sàm sỡ tôi nữa đấy."

Tần Trăn toan bật lại câu "Ai mà thèm", nhưng lời ra đến môi bỗng nghẹn lại vì phát hiện hình như... cô cũng hơi thèm thật. Cô nằm im ru, thu người lại, bàn tay lúc nãy nắm lấy tay Phó Thất áp chặt lên ngực, lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu giữ hơi ấm và xúc cảm của anh.

v**t v* lòng bàn tay một hồi, cô xoay người đối mặt Phó Thất, hạ giọng thương lượng: "Hương Hương nè, tuy tụi mình... khác giống loài, hổng thể yêu đương... nhưng tui cho phép anh... giúp tui... trải nghiệm... cảm giác yêu đương á."

Phó Thất nhắm nghiền mắt, phũ phàng: "Tôi không cho phép."

Tần Trăn nín thinh. Một lát sau cô lồm cồm bò dậy, sáp lại gần Phó Thất thầm thì: "Vậy... tui có thể... cường thủ hào đoạt anh hông?"

Phó Thất: "... Không!"

"Sao vậy? Tụi mình... là đồng đội cốt cán mà? Anh... anh phải giúp tui chứ."

"Tại vì tôi là trai tân truyền thống, hổng quen cái trò trăng hoa qua đường."

"Nếu tui... nhất quyết phải... cường thủ hào đoạt anh thì sao?"

Phó Thất mở bừng mắt, nhìn chằm chằm con cương thi tham vọng đầy mình nhưng gan bé như thỏ đế, dõng dạc: "Thì tôi đi chết. Trai ngoan thà chết không chịu nhục."

Cương thi hậm hực: "Lại làm giá... lại diễn nét... thanh cao... Mới nãy... còn tính dùng mỹ nam kế... dụ dỗ tui kìa."

Phó Thất nhắm mắt, ứ thèm đôi co.

Tần Trăn hậm hực ngậm miệng nằm xuống, nhưng trong lòng cứ bứt rứt, thấy mình sao mà cứ bị chèn ép hoài.

Im lìm vài phút, cô bật dậy giật phăng cái chăn trên người Phó Thất, ôm khư khư vào lòng, gắt: "Cái này... là của tui! Tui hổng có... cường thủ hào đoạt anh, anh cũng... hổng được phép... cường thủ hào đoạt cái chăn của tui!"

Phó Thất: "..."

Anh hối hận thực sự, biết vậy để cô nàng trầm cảm mẹ cho rồi, dỗ dành chi cho mang cục tức vào người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn