Mỹ nam thả thính ngay trước mặt, Tần Trăn suýt nữa thì sa ngã gật đầu cái rụp.
May sao đúng lúc đó, bà cụ nằm hàng ghế sau chợt thò đầu lên. Ngọn lửa d*c v*ng vừa mới lóe lên trong lòng Tần Trăn bị dội ngay một gáo nước lạnh, não bộ cương thi lập tức tỉnh táo lại.
Đang bốc hỏa, giận sôi máu muốn ăn tươi nuốt sống người ta, thế mà vừa được gạ "sờ thử" đã lập tức nguôi giận, thế thì khác nào tự thừa nhận mình háo sắc?
Đồng ý dễ dãi quá thì cái mác "tiểu sắc nữ" này dính chặt cả đời không gột rửa được mất.
Kiểu gì cũng phải đẩy đưa làm giá một chút.
Tần Trăn nắm chặt thanh kiếm gỗ đào, làm bộ dứt khoát: "Tâm ý tui đã quyết, hôm nay nhất định phải... phải trừ khử... cái tên..."
Lời chưa dứt, bàn tay đang lăm lăm kiếm gỗ đã bị ai đó nắm lấy, áp sát vào một lồng ngực vững chãi. Dù cách một lớp áo, cô vẫn cảm nhận rõ rệt hơi ấm rừng rực truyền qua.
Tần Trăn còn đang đứng hình, những ngón tay đã bị Phó Thất nhẹ nhàng gỡ ra. Thanh kiếm gỗ đào rơi "bịch" xuống sàn xe, còn lòng bàn tay cô thuận thế mở ra, áp sát vào v*m ng*c ấm nóng ấy.
Một trái tim đang đập "thình thịch" từng nhịp mạnh mẽ dội thẳng vào lòng bàn tay cô.
Cương thi vốn dĩ không có nhịp tim, nhưng cô biết đây là trái tim, thứ được muôn người ca tụng là báu vật vô giá.
Bác sĩ bảo nhịp đập của nó là vòng tuần hoàn máu, là động cơ duy trì sự sống. Thi sĩ bảo nó là biểu tượng của bầu máu nóng, của lòng trung thành, của sự kiên trinh và tình yêu bất diệt. Thậm chí trong mấy truyền thuyết yêu tinh dân gian còn đồn rằng, ăn được tim người sẽ giúp tăng cường công lực tu luyện.
Đã bao nhiêu lần Tần Trăn nhào vào lòng Phó Thất đấm đá túi bụi, nhưng đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được nhịp đập chân thật từ trái tim anh.
Có lẽ nó rất nóng, nóng đến mức làm hai má cương thi cũng phải đỏ bừng.
"Bé Cưng?" Phó Thất trầm giọng gọi.
Tần Trăn chợt thấy bối rối, rụt rè co ngón tay lại, lí nhí: "Thế... thế thì... tha cho anh lần này vậy."
"Ừm." Phó Thất nắm lấy tay cô khẽ x** n*n, rồi buông ra, lùi lại một chút. Bàn tay Tần Trăn thuận đà trượt khỏi ngực anh.
Bên ngoài, lũ xác sống vẫn bu bám quanh cửa kính gào thét, vài con còn dẫm đạp lên nhau ngoi lên tận nóc xe. Phó Thất hạ giọng, dịu dàng dỗ dành: "Bé Cưng, cô ở trong xe trông Viện sĩ Giang nhé, tôi ra ngoài dẹp đường, chịu không?"
Trong lòng bàn tay Tần Trăn dường như vẫn còn vương vấn nhịp đập mạnh mẽ kia, đầu óc ong ong mụ mị, vô thức gật đầu: "Ừm."
Phó Thất nhìn vẻ mặt ngây ngốc của cô, khẽ mỉm cười. Anh quay sang tạo tiếng động lớn ở một phía xe, đợi đám xác sống dồn hết về hướng đó thì nhanh chóng mở cửa bên kia lách ra ngoài.
Rất nhanh, cửa sổ xe lại bị bầy xác sống bu kín mít. Không nhìn thấy Phó Thất đâu nữa, Tần Trăn ngồi thụp trong xe, đưa hai tay áp lên má, kỳ lạ thật, rõ ràng cô cảm thấy hai má mình đang nóng ran.
Trong lúc đó, Viện sĩ Giang dường như có nói gì đó với cô, nhưng tâm trí đang treo ngược cành cây, cô chả nghe lọt tai chữ nào, cũng chẳng thèm để ý.
Một lúc lâu sau, Phó Thất quay lại xe. Chiếc áo khoác ngoài dính đầy máu đen đã bị anh cởi bỏ quăng sang một bên, nửa thân trên giờ chỉ còn độc chiếc áo thun cộc tay mỏng tang. Lúc anh xoay người vặn mình về phía sau, lớp áo căng ra, hằn rõ những múi cơ ngực săn chắc, lấp ló đầy khiêu khích.
Tần Trăn lúc này mới sực nhớ ra, ban nãy mải mê cảm nhận nhịp tim, quên khuấy mất việc sờ múi cơ của anh ta rồi.
Cơ mà không sao, đợi tối đến bà cụ ngủ say, cô có dư dả thời gian để trải nghiệm.
Phó Thất đã chốt kèo rồi mà.
"Viện sĩ Giang, lúc nãy bà bị làm sao vậy?" Hiện tại Phó Thất đã ngồi vào ghế lái, nhường hàng ghế sau cho Tần Trăn và Viện sĩ Giang. Để tránh sự cố lặp lại, anh cần phải hỏi rõ ngọn ngành.
Đã qua cơn kích động, Viện sĩ Giang giờ hoàn toàn tỉnh táo, ngượng ngùng nhận lỗi: "Bà xin lỗi..."
"Bà làm Bé Cưng nhà cháu sợ hết hồn đấy." Vừa nói, Phó Thất vừa đưa tay xoa đầu trấn an cô nàng cương thi, tiện thể lật lại chuyện cũ: "Cái vụ lái mô tô lao xuống rãnh nước hôm trước, chắc cũng tại cái tật này của bà phải không?"
"Đúng ồi, tại bả đó!" Tần Trăn cũng vừa dứt ra khỏi cơn mộng mị về nhịp tim, liền lớn tiếng vạch mặt: "Bả là bà già khùng, cứ đụng vô vô lăng là lên cơn!"
Viện sĩ Giang, một bậc kỳ tài quốc gia, hình mẫu thanh lịch tri thức, giờ đây xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, chỉ muốn độn thổ cho xong.
Sự đã rồi, truy cứu trách nhiệm cũng chả ích gì.
Phó Thất gỡ tay Tần Trăn xuống, trấn an cô nàng bớt kích động, rồi quay sang hỏi: "Viện sĩ ơi, trước đây lúc đi cùng các đội khác, bà có hay bị thế này không?"
Vô lý thật, nếu bà cụ có tiền sử giật vô lăng cuồng loạn thế này, chắc chắn phía chính phủ đã cảnh báo anh từ trước rồi.
"Hồi trước toàn đi xe tải thùng kín..."
Do bên ngoài nguy hiểm rình rập, thân phận bà lại đặc biệt, mỗi lần ra ngoài đều có nguyên một đội tháp tùng. Để tiện lợi và đảm bảo an toàn, bà thường được bố trí ngồi trong thùng xe tải kín bưng, không nhìn thấy đường sá bên ngoài nên không bị kích động.
Thi thoảng có đi xe con thì cũng chỉ loanh quanh trong căn cứ hoặc đi cự ly ngắn, bà vẫn ráng kìm nén được.
Chỉ tại Tần Trăn lái xe theo kiểu rùa bò, cứ né tránh xác sống làm bà sốt ruột, máu cua rơ nổi lên, bất chấp tất cả đòi cướp vô lăng cho bằng được.
Nghe vậy, cương thi bốc hỏa: "Nói vậy... là lỗi tại tui hả?!"
Phó Thất vội kéo Tần Trăn sát vào người, vòng tay ôm lấy cô, vuốt tóc dỗ dành, rồi hỏi tiếp: "Vậy trước khi đại dịch bùng phát, Viện sĩ ra ngoài bằng cách nào ạ?"
Viện sĩ Giang ngượng ngùng đáp: "Thường thì bà ngồi ghế sau, xe dán kính đen thui, ở giữa còn có vách ngăn..."
Nói tóm lại, cái bệnh này đã có từ lâu, người nhà ai cũng biết và có cách phòng ngừa. Từ ngày tận thế, bà ít ra ngoài, điều kiện đi lại cũng khác xưa nên hiếm khi bộc phát.
Lần này Viện sĩ Giang đinh ninh mình sẽ kiềm chế được, ai dè mới đi được một tiếng đồng hồ đã đứt phanh, mất kiểm soát hoàn toàn.
Phó Thất thở dài: "Kiểu này không ổn đâu Viện sĩ à, quá nguy hiểm. Bà còn văng tục chửi thề, làm hư Bé Cưng nhà cháu hết."
Cương thi ngồi cạnh gật đầu lia lịa hùa theo: "Đúng đúng đúng!"
"Bà xin lỗi mà." Bà cụ chân thành nhận lỗi, ngoan ngoãn chìa hai tay ra trước mặt: "Hay là hai cháu trói bà lại đi."
"Trói!"
Tần Trăn muốn trói lắm, nhưng làm vậy thì hơi thiếu tôn trọng Viện sĩ Giang. Cuối cùng, Phó Thất đề xuất giải pháp bịt mắt bà cụ lại.
Đi thử một đoạn thấy ổn áp, cả bọn lại tiếp tục lên đường.
Chặng đường phía sau khá suôn sẻ. Để tiếp thêm nhiên liệu, tối hôm đó cả nhóm quyết định tá túc tại khu rìa của một thị trấn nhỏ. Nhà cửa ở đây tương đối kiên cố, nhưng lại cúp nước hoàn toàn. Đã vậy xác sống lại đông đúc hơn, bu kín quanh nhà gào thét suốt đêm làm ai nấy đều trằn trọc khó ngủ.
Tần Trăn vẫn đinh ninh vụ cơ ngực chưa được diện kiến, cứ nóng lòng chờ bà cụ nhắm mắt. Chờ mãi chờ hoài, bỗng nghe bà cụ buông một câu xanh rờn: "Cái cậu xác sống mặc sơ mi trắng ngoài kia trông bảnh trai phết."
Cương thi suýt sặc nước miếng: "Bà lớn tuổi rồi, lại là Viện sĩ nữa, sao chả... nghiêm túc tẹo nào vậy."
Bà cụ đáp: "Viện sĩ thì cũng là con người chứ bộ... Tiểu Trương nhìn xem, giống diễn viên nổi tiếng nào không?"
Căn nhà họ đang trọ là một ngôi nhà hai tầng, một mặt hướng ra sông, một mặt ngó ra đường lộ. Tầng hai đã được rà soát kỹ lưỡng, nhưng vì có xác chết nằm đó, dơ dáy lộn xộn quá nên ba người đành dồn vào một căn phòng nhỏ ở tầng trệt.
Phòng có lắp khung sắt chống trộm, cửa kính vẫn nguyên vẹn nhưng rèm cửa đã không cánh mà bay. Chỗ bà cụ nằm ngó thẳng ra ngoài cửa sổ, đối diện ngay với lũ xác sống đang điên cuồng cào cấu kính. Đêm nay trăng lại sáng vằng vặc, soi rõ mồn một ngũ quan của từng con xác sống.
Tần Trăn từng bị bà cụ này hành lên bờ xuống ruộng bao phen, vốn định cạch mặt nghỉ chơi. Nhưng nôn nóng muốn bà cụ mau mau nhắm mắt ngủ, cô đành miễn cưỡng rướn người ngó ra ngoài một cái cho có lệ.
"Hửm?"
Nhìn kỹ lại, gã xác sống mặc sơ mi trắng kia quả thực rất bảnh. Làn da xanh xám nhợt nhạt và vẻ mặt hung tợn cũng không dìm nổi đường nét khuôn mặt cực kỳ sắc sảo của gã.
"Điển trai đúng không?" Bà cụ hỏi.
Tần Trăn gật gù: "Ngon... cũng ngon."
"Chắc là idol giới trẻ nào đó rồi." Bà cụ suy đoán: "Hồi xưa con bé Bảo Bảo nhà bà, cháu gái bà ấy, mê tít cái gu này, gì mà... tiểu chó săn ấy..."
Tần Trăn chống tay rướn nửa người lên ngó ra ngoài, tấm tắc khen: "Tui... tui cũng ưng cái gu này. Ngon trai!"
"E hèm!"
Cô nàng vừa dứt lời, từ phía sofa vẳng lại tiếng hắng giọng trầm khàn.
Bà cụ trêu: "Ái chà, Đội trưởng Phó ghen rồi kìa... Xác sống thôi mà, cô bé Tiểu Trương chỉ ngắm chút cho bổ mắt chứ có làm ăn gì được đâu. Đàn ông con trai không nên hẹp hòi thế."
Vốn dĩ Tần Trăn chỉ định nhìn qua loa, nhưng được bà cụ mở mang tầm mắt, cô sực nhớ ra mình hoàn toàn có thể cuỗm con xác sống tiểu chó săn này về hầm mộ. Chẳng cần làm gì, chỉ để trang trí cho có thêm sinh khí cũng vui cửa vui nhà.
Tất nhiên là với điều kiện nó chưa từng xơi thịt người.
"Cháu đâu có ghen. Cháu chỉ đang thắc mắc là thằng chả đó đã nhai đầu bao nhiêu người rồi thôi." Phó Thất thủng thẳng đáp: "Cái mớ lợn cợn dính trên mép nó, nhìn kỹ xem có phải là vụn thịt người không?"
Một câu nói nhẹ hều nhưng thành công khiến ánh mắt hai người phụ nữ lập tức dán chặt vào cái mồm dính đầy chất lỏng nhầy nhụa đen ngòm của gã xác sống. Sau hai tiếng oẹ khan, bà cụ vội vã nhắm tịt mắt trùm chăn đi ngủ, còn Tần Trăn thì quay phắt người vào trong, xoay lưng lại với cửa sổ, hướng về phía Phó Thất.
Góc đó tối om, chả rõ Phó Thất đang thức hay đã ngủ. Sợ anh ngủ mất, Tần Trăn căn me thời gian định bụng khẽ khàng gọi anh ta một tiếng.
Đợi một chốc, đoán chừng bà cụ đã ngủ say, cô vừa định mở miệng thì trên lầu bỗng dội xuống một tiếng "rầm" kinh thiên động địa.
Tần Trăn giật thót tim. Bà cụ vừa thiu thiu ngủ cũng choàng tỉnh giấc.
"Để tôi lên xem sao." Phó Thất nói.
Rõ ràng lúc nãy kiểm tra, trên lầu không có mống xác sống hay người sống nào. Giờ tự dưng phát ra tiếng động, ắt hẳn có kẻ đột nhập từ hướng khác.
Nếu là người sống thì còn đỡ, lỡ là xác sống thì đồng nghĩa với việc sáng mai tỉnh dậy, cả bọn rất có thể sẽ bị bao vây kín mít bởi một đàn quái vật khát máu.
Phải nhanh chóng làm rõ ngọn ngành.
Tần Trăn dứt khoát: "Tui đi... chung với anh."
Căn phòng này đóng kín cửa, độ an toàn gần như tuyệt đối, Viện sĩ Giang ở lại một mình sẽ không sao. Còn Tần Trăn vốn là cương thi, có đi dạo giữa bầy xác sống cũng chả con nào thèm cắn, quả là ứng cử viên số 1 cho những phi vụ trinh sát đêm khuya.
Lý do quá hợp lý, Phó Thất gật đầu đồng ý.
Tần Trăn trong bụng vẫn còn tơ tưởng tới cái body 6 múi của anh ta nên xông xáo lạ thường, giành đi tiên phong dẫn đường lên lầu.
Lục soát một vòng, hóa ra sự tình đơn giản hơn họ nghĩ. Ngoài bệ cửa sổ tầng hai có thả sẵn một chiếc thang dây, có lẽ là lối thoát hiểm của chủ nhà hồi trước mà chưa kịp thu vào. Một con xác sống lơ ngơ nào đó đã mò mẫm đu theo thang dây mà leo lên.
Nhìn kỹ lại thì là người quen, chính là gã xác sống sơ mi trắng có vẻ ngoài bảnh bao, tiểu chó săn ban nãy vừa cào cấu cửa kính.
Phó Thất ra tay gọn lẹ, bẻ gãy cổ nó trong tích tắc, tiễn nó về nơi an nghỉ cuối cùng.
Thu dọn thang dây, rà soát lại lần cuối đảm bảo không còn lỗ hổng nào, Phó Thất toan quay lưng xuống lầu thì bị Tần Trăn túm áo kéo lại.
"Gì thế?" Anh hỏi.
Dưới lầu vừa có biến, bà cụ Giang chắc chắn chưa ngủ lại được. Giờ mà mò xuống thì còn khướt mới có cơ hội không gian riêng tư. Phó Thất cũng cần nghỉ ngơi, cô làm gì còn cơ hội để rờ múi?
Chi bằng chớp thời cơ trải nghiệm ngay và luôn tại đây.
Trong bóng tối, cương thi e thẹn thỏ thẻ: "Chuyện sờ... body lúc nãy á..."
"Ủa, nãy trên xe sờ rồi mà?"
Cương thi tròn mắt ngỡ ngàng: "Sờ hồi nào?!!"
"Lúc trên xe đó." Phó Thất vỗ vỗ ngực mình, nhắc nhở: "Cố nhớ lại xem có phải không?"
Tần Trăn lục lọi trí nhớ, vẻ mặt không thể tin nổi: "Chỉ sờ... có xíu xiu đó thôi á?!"
Lúc đó cô chỉ cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch, chứ đã sờ múi cơ nào đâu!
Cái cô muốn là kiểm tra cơ bắp! Vóc dáng cơ!
"Chứ cô tính rờ tới kiếp sau à?" Phó Thất lắc đầu thở dài: "Bé Cưng à, tôi là đội trưởng, không phải trai bao, tôi không có bán thân đâu."
"Anh... anh... anh... anh..."
"Sao lại mắc cà lăm nữa rồi?"
"Đồ khốn! Thằng lừa đảo!"
Cương thi lại một lần nữa ăn quả lừa, lửa giận bùng lên hừng hực. Cô quơ lấy thanh kiếm gỗ đào lao tới đòi tẩn đội trưởng một trận ra bã. Ngặt nỗi trên lầu tối đen như mực, cô nhìn không rõ đường, đang rượt đuổi thì "ái ui" một tiếng, vấp ngã chúi nhủi, đáp cái rầm lên xác gã xác sống tiểu chó săn.
"Biết ngay cô là đồ cương thi tra nữ mà. Ngoài miệng thì gạ gẫm đòi sờ tôi, tay chân thì đã sà vào lòng thằng nam thi khác rồi."
Phó Thất bước tới đỡ cô dậy, mỉa mai: "Bắt cá hai tay, đứng núi này trông núi nọ. May mà tôi tỉnh đòn, không bị mấy lời đường mật của cô dụ dỗ."
Nhật ký Cương thi - Chương Tiểu Cương (8)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài hầm mộ
Thời tiết: Nhiều mây
Tiểu Cương lại bị loài người lừa gạt nữa rồi! [Khóc như mưa] [Khóc lụt nhà] [Khóc thành sông]