Tạm gác lại chuyện "chỉnh đốn tư tưởng", Phó Thất thủng thẳng: "Chuyện coi tôi là 'bà cố nội' thì càng không được đâu Bé Cưng à. Yêu đương lệch pha kiểu đó là b*nh h**n, có ngày bóc lịch như chơi."
Cương thi vốn nhạy cảm với hai chữ "bóc lịch", rụt cổ lại cái rụt. Nhưng ngay lập tức, cô bừng tỉnh nhận ra tên này lại đang giở trò dọa dẫm mình.
Tận thế xác sống loạn cào cào thế này, lấy đâu ra cảnh sát với nhà tù nữa?
Nằm nhoài trên đệm, cô ngóc đầu lên như một chú sư tử biển, dõng dạc tuyên bố: "Chết dưới quần... à nhầm, dưới chân mỹ nam... làm ma... à làm cương thi cũng thỏa lòng."
"Vẫn không được." Phó Thất kiên quyết từ chối: "Cô làm cương thi thì ung dung tự tại, thế còn tôi? Một chàng trai đàng hoàng, nề nếp bị cô 'vấy bẩn', sau này tôi biết ăn nói sao với thiên hạ?"
Tần Trăn gân cổ: "Làm gì có ai biết mà sợ."
Phó Thất trở mình, một tay chống cằm, trong bóng tối xoay người đối mặt với cô nàng cương thi vẫn chưa từ bỏ "dã tâm". Trông anh có vẻ như đang lưỡng lự.
Tưởng anh chàng sắp xiêu lòng, cương thi lật đật nhích lại gần. Ai dè lại nghe Phó Thất phả một hơi lạnh ngắt: "Cô là thể loại cương thi 'ăn bánh trả tiền', chứ tôi không phải là loại đàn ông đùa giỡn tình cảm con gái nhà người ta."
Vừa bị gán mác "tra nữ", lại còn vuột mất cơ hội kiểm chứng vóc dáng cực phẩm mà bà cụ 60 tuổi tấm tắc khen ngợi, Tần Trăn tức tối cự nự: "Anh đúng là đồ... keo kiệt! Có chút xíu... cũng không cho... người ta rờ."
"Cái này gọi là giữ mình. Người ta là người đàn ông truyền thống đàng hoàng đó nha."
"Nhái... nhái giọng tui... Đồ mặt dày!"
"Ủa, cô đăng ký bản quyền câu đó à?"
"Cút đi!" Cương thi tức mình lật người quay lưng lại với Phó Thất. Càng nghĩ càng tức, cô bồi thêm một câu chốt hạ: "Nghỉ chơi!"
"Đây là vấn đề nguyên tắc, có nghỉ chơi tôi cũng không nhượng bộ đâu." Tiếng Phó Thất vọng lại từ phía sau: "Tôi ngủ đây Bé Cưng. Cấm tiệt nửa đêm giở trò sàm sỡ đấy, ai làm vậy là con cún."
Cương thi làm gì phải là con cún. Tần Trăn vùng vằng ôm gối leo tót lên giường, thà chen chúc với bà cụ tửng tửng kia còn hơn phải nằm cạnh Phó Thất.
Sáng hôm sau, mưa tạnh hẳn.
Tần Trăn vốn dĩ chẳng cần ngủ, thức trắng đêm buồn chán muốn chết. Sáng ra tính kiếm Phó Thất làm hòa, ai dè lại lỡ nhìn lén anh đến ngây người.
Lúc đó trời mới mờ sáng.
Bà cụ Giang tuy mồm miệng khỏe re nhưng bị hành xác suốt hai ngày cũng kiệt sức, ngủ say như chết.
Phó Thất thì dậy từ sớm. Anh mặc quần dài đen, áo thun trắng cộc tay, đang loanh quanh ngoài sân kiểm tra tình hình.
Xác sống vẫn dật dờ ngoài cổng, anh không mở cửa mà chống tay phóng người nhảy phắt lên bờ tường. Động tác dứt khoát làm căng cứng cả vùng lưng eo, những múi cơ săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo thun mỏng rồi lại nhanh chóng biến mất khi anh duỗi người. Một khoảnh khắc lướt qua thôi cũng đủ làm tim cương thi đập thình thịch, dù thực ra tim cô không đập.
Chưa hết, sau đó Phó Thất lại thay bộ đồ tác chiến màu đen.
Bộ đồ được thiết kế đặc biệt, vừa chống nước vừa chống bám bẩn. Mới phơi có một đêm đã khô ráo, sạch tinh tươm như mới.
Đồ bó sát tôn lên triệt để thân hình hoàn hảo của anh. Cài chốt áo khoác vào, cả một vóc dáng cao ráo, lực lưỡng hiện ra. Quả đúng là bờ vai Thái Bình Dương, vòng eo săn chắc cùng đôi chân dài miên man. Khí chất nam tính ngời ngời, đẹp trai đến mức cương thi không rời mắt nổi.
Tối qua đòi soi body là vì muốn chọc tức anh, còn giờ thì Tần Trăn muốn "soi" thật.
Cô tiếc hùi hụi, sao từ trước tới giờ mình không phát hiện ra cực phẩm này sớm hơn nhỉ?
Đều tại bà cụ điên kia lỡ mồm nhắc nhở, đẩy cô vào cái thế chỉ được ngắm mà không được sờ.
Phó Thất mặc đồ xong xoay người lại, bắt gặp ngay ánh mắt hau háu xen lẫn tiếc nuối của cương thi. Khóe môi anh khẽ nhếch, sải bước dài tiến lại gần, cúi người chống hai tay xuống thành giường, thân hình lực lưỡng gần như bao trùm lấy cô.
Tim Tần Trăn đánh thót một cái, mặt nóng bừng. Vừa hồi hộp vừa phấn khích, cô xấu hổ không dám nhìn thẳng vào anh nữa.
Và rồi... cô bị Phó Thất búng nhẹ một cái vào chóp mũi.
Anh cười trêu chọc: "Nước dãi chảy ròng ròng rồi kìa, đồ tiểu sắc nữ."
Cương thi đang ngượng ngùng lập tức chuyển sang chế độ thẹn quá hóa giận, nhào tới định tẩn anh một trận.
Phó Thất nhẹ nhàng tóm gọn cô, kéo vào lòng: "Tôi nghi ngờ lâu rồi nha Bé Cưng, mấy lần cô nhào vô đánh tôi, thực chất là kiếm cớ sàm sỡ tôi đúng không?"
Bị đổ oan, cương thi đánh càng hăng.
Sự xô xát của hai người làm bà cụ trên giường cựa mình. Lúc bà cụ chuẩn bị tỉnh giấc, Phó Thất kề sát tai Tần Trăn nhắc nhở: "Lớp phấn trên mũi trôi rồi kìa."
Cương thi hoảng hồn buông anh ra, chạy biến vào nhà vệ sinh giặm lại mặt. Vừa cầm bông phấn lên thì nghe tiếng bà cụ khen vóng vọng từ ngoài vào: "Ui cha, Đội trưởng Phó diện bộ này bảnh tỏn ghê, sáng sớm ra làm bà già này sáng bừng cả mắt."
"Bà quá khen." Phó Thất cười khiêm tốn.
Cương thi tức điên. Sao lại thiên vị thế? Với bà già thì ăn nói lịch sự nhã nhặn, với cô thì lại bảo cô là tiểu sắc nữ?
Tần Trăn bực bội, vội vàng tút tát qua loa rồi phi ra ngoài, chĩa thẳng tay vào Phó Thất: "Anh... phân biệt... đối xử!"
Sau đó cô quay phắt sang bà cụ: "Bà... mới là... sắc nữ!"
Viện sĩ Giang ở độ tuổi lục tuần, cả đời thanh liêm trong sáng bỗng dưng bị gán mác "sắc nữ", oan ức phân trần: "Đội trưởng Phó tuổi bằng cháu bà, bà có thể có ý đồ gì với cậu ấy chứ? Người ta khen một câu bình thường sao lại biến thành 'sắc nữ' rồi?"
Nghe câu đó, Phó Thất bật cười trầm ấm. Tần Trăn cũng sực nhớ lại màn đối thoại đầy "tội lỗi" đêm qua với anh, thẹn quá hóa giận hét lên: "Bà còn... ăn nói xà lơ... tui nhốt bà... vô tù bây giờ!"
Bà cụ nhớ lại vụ bốc đồng lái xe lộn nhào xuống rãnh nước bẩn hôm trước, báo hại "cô bé Tiểu Trương" đi theo giải cứu, biết mình đuối lý nên đành ngậm ngùi "ây da" một tiếng rồi ngoan ngoãn im lặng.
Thu dọn đồ đạc xong xuôi, cả bọn chuẩn bị lên đường.
Đáng lẽ ra họ phải quay lại căn cứ Lê Minh để trả Viện sĩ Giang, nhưng Phó Thất giải thích vụ loạn đả ở Đại Ngu đã tiễn vài gã người nước A lên thiên đàng. Thiết bị liên lạc của chúng chắc chắn đã báo tin về bên kia, họ sẽ điều thêm lực lượng tinh nhuệ tới truy sát anh. Quay lại đường cũ là nộp mạng, chỉ có nước tiến thẳng về phía trước, tìm một căn cứ an toàn khác để gửi gắm Viện sĩ Giang.
"Hai đứa còn trẻ, phải để dành sức lực bảo vệ bà nữa. Đi đường xa mệt nhọc, cứ để bà già này cầm lái cho."
Viện sĩ Giang vẫn tỏ ra hòa nhã, hiền từ, chủ động đề nghị làm tài xế để san sẻ gánh nặng.
Phó Thất chưa kịp phản ứng, cương thi đã cướp lời, lớn tiếng quát: "Bà câm... miệng lại! Im... im ngay! Mở miệng... thêm tiếng nào nữa... tui uýnh chết bà đó!"
Phó Thất nhíu mày. Anh chỉ biết Tần Trăn có một khoảng thời gian khá tồi tệ lúc phải ở riêng với Viện sĩ Giang, chứ không rõ nội tình. Giờ thấy bà cụ có ý tốt mà Tần Trăn lại phản ứng thái quá, chửi bới loạn xạ, anh bắt đầu nghĩ cô nàng học hư rồi.
Càng ngày càng cộc cằn, vô phép vô tắc, chả hiểu tiêm nhiễm từ đâu ra.
Định bụng tìm hiểu ngọn ngành rồi mới uốn nắn lại cương thi sau, nên anh không nặng lời trách móc, chỉ lễ phép mời Viện sĩ Giang ngồi vào ghế sau.
Nhưng chỉ một tiếng đồng hồ sau, Phó Thất đã tìm ra nguồn gốc của mọi chuyện.
Từ lúc Tần Trăn rành rẽ việc lái xe, cái vị trí tài xế này nghiễm nhiên thuộc về cô.
Cô lái khá mượt, điểm yếu duy nhất là chậm rì rề. Gặp đèn đỏ là tự động rà phanh, đụng xác sống cản đường thì lo đánh lái né tránh. Phó Thất chưa từng than phiền nửa lời, nhưng bà cụ thì không.
Xe bon bon được tầm một tiếng, không khí trên xe vẫn đang yên bình. Bỗng nhiên Tần Trăn lại đánh lái lách qua một con xác sống, bà cụ ngồi sau lập tức rướn người tới trước.
"Mày né cái đéo gì! Không biết chạy xe hả?" Bà cụ gầm lên với Tần Trăn: "Tông! Đạp ga húc thẳng vô, tông chết mẹ thằng ch* đ* đó cho tao!"
Phó Thất: "...?"
Tần Trăn cũng điếng người một giây, rồi lập tức bùng nổ, hét ré lên: "Tôi... tôi đang lái xe... chứ đâu phải bà! Cái bà già khùng... bị điên này! Tránh xa... xa tôi ra!"
Cô đâu có hiểu, từ khi lên xe bà cụ chưa hề chạm vào vô lăng, cớ sao cái bệnh cũ lại tái phát trầm trọng thế này?
Trông bà cụ giờ còn cuồng loạn hơn cả lúc phi mô tô nữa!
Bóng ma tâm lý từ cái lần rớt mương vẫn còn ám ảnh, cương thi vừa nhìn thái độ của bà cụ là biết có điềm. Sợ tới tái mặt, cô dán mắt vào đường đi không dám lơ là, khóe mắt cứ chốc chốc lại liếc gương chiếu hậu, vừa liếc vừa gào thét cầu cứu: "Hương Hương, lẹ! Lấy dây... trói... trói con mụ điên này... lại mau!"
Phó Thất vẫn chưa lường hết mức độ nghiêm trọng, chỉ nghĩ Viện sĩ Giang có chút phấn khích bất thường, anh lên tiếng dỗ dành: "Viện sĩ cứ bình tĩnh, không có chuyện gì đâu..."
"Mày lái như cứt ấy! Tông vô! Tông tông chết tông môn nhà nó! Nghe không hả con ranh! Lái ngu thì cút xuống! Để bà nội mày cầm lái!" Miệng chửi rủa, bà cụ rướn nửa người lên phía trước, thò tay toan cướp vô lăng.
"Á á á á trói bả lại!" Cương thi sợ hãi gào thét liên hồi: "Hương Hương! Lẹ! Lẹ lên!"
Phó Thất: "..."
Tới nước này thì hiểu rồi. Thảo nào tách khỏi anh mới hai ngày mà cương thi đã chửi thề thành thạo đến vậy...
Viện sĩ Giang, quả nhiên tàng long ngọa hổ.
Phó Thất nhanh như chớp tóm lấy cánh tay bà cụ đẩy bật lại băng ghế sau.
Bị ấn xuống, bà cụ vẫn không chịu từ bỏ, nhổm dậy tiếp tục lao về phía trước, y chang cái con xác sống nhí ngoan cố bám riết lấy ghế lái ngày trước mà Tần Trăn từng thu nạp.
Khác một chỗ là bà cụ biết xài từ ngữ, vừa nhoài người vừa chửi rủa: "Đồ chó má lại cản đường! Tông vô, Tiểu Trương mày đui hả! Bà mẹ nó, đạp lút ga tông thẳng cho tao! Đâm nát xác cái thứ rác rưởi đó đi!"
Không chồm lên trước được, bà cụ chuyển sang thò tay cào cấu Tần Trăn từ phía sau.
Lần này khỏi cần Tần Trăn réo gọi, Phó Thất đã vội ngả lưng ghế phụ xuống, nhoài người ra sau khống chế chặt cứng bà cụ.
Bà cụ thì bị khóa tay khóa chân, nhưng tâm lý tài xế mới nhú của Tần Trăn đã bị chao đảo nghiêm trọng.
Đúng lúc đó, mấy con xác sống co giật vật vờ nhào tới. Cô hoảng hồn đánh lái gấp, đầu xe chĩa thẳng tắp vào gốc cây đại thụ. Khi cô định vặn ngược vô lăng thì đã muộn. Hốt hoảng tột độ, cô nhắm tịt mắt, gào lên thảm thiết rồi đạp lút phanh.
May mà cô chạy với tốc độ rùa bò, xe dừng lại an toàn cách gốc cây cả thước, người trong xe chỉ bị chúi về phía trước do quán tính chứ chả ai hề hấn gì.
Nhưng xe vừa tắt máy, bầy xác sống đã túa ra bu kín, đập cửa rầm rầm gầm gừ đói khát.
Chuyện vặt vãnh. Đã để Tần Trăn lái xe thì đây là kịch bản quen thuộc, Phó Thất chả thấy làm lạ.
Anh toan mở cửa xuống xe dọn dẹp bầy xác sống, định bảo Tần Trăn xuống sau canh chừng bà cụ kẻo bả lại lên cơn cướp vô lăng. Ai dè vừa gọi tiếng "Bé Cưng", Tần Trăn đang ngồi thu lu ở ghế lái bỗng òa khóc nức nở.
"Tui biểu anh trói... mà anh hông chịu trói! Tui nói bả là... bà già khùng... rồi mà!"
Cương thi tủi thân cùng cực, uất ức đến mức khóc trôi luôn cả tật nói lắp!
Phó Thất: "..."
Ban đầu anh đúng là hết hồn với cái nết cuồng loạn của Viện sĩ Giang, lại cũng xót xa cho cương thi. Nhưng khi thấy Tần Trăn òa khóc nức nở như con nít, anh tự dưng lại thấy buồn cười không nhịn nổi.
Tiếng cười của anh lọt vào tai Tần Trăn. Cô lập tức tháo dây an toàn, quay phắt lại, vớ ngay thanh kiếm gỗ đào đặt bên cạnh, cái thứ vô dụng này thì Phó Thất nhớ mang theo, còn mấy "bảo bối" tiểu thuyết, điện thoại của cô thì anh ta bỏ xó trơn, Tần Trăn giơ kiếm lên, nhắm thẳng về phía băng sau mà chém.
"Toàn một lũ khốn nạn! Tui chém chết tụi bây!"
Phó Thất vội xoay lưng che chở cho bà cụ, một tay chụp lấy thanh kiếm gỗ đào đang chĩa tới, tay kia vòng qua ôm trọn con cương thi đang nổi điên, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành: "Thôi thôi Bé Cưng, ngoan nào, bình tĩnh lại đi, tôi lấy dây trói bả liền đây..."
"Trói... trói cái đầu anh á thằng khốn nạn!"
Phó Thất: "..."
Đúng là học điều hay lẽ phải thì khó, chứ nhiễm thói hư tật xấu thì nhanh như chớp.
Anh ôm chặt con cương thi đang quẫy đạp, ngăn không cho cô làm càn với mục tiêu bảo vệ quan trọng. Thấy cô tủi thân tột độ, anh ráng nhịn cười, cố gắng xoa dịu: "Thôi mà, không sao rồi, nín đi, đừng quậy nữa, nha..."
Dỗ mỏi miệng cũng không ăn thua, hết cách, anh đành kề môi sát tai con cương thi đang vùng vằng, thì thầm: "Cho cô sờ cơ bụng bù nè."
Con cương thi đang gào thóc gào tháo bỗng khựng lại như bị bấm nút "Pause". Phải mất mấy giây cô mới loát kịp thông tin, trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm Phó Thất.
Phó Thất gật đầu xác nhận: "Tai cô không có bị điếc đâu."
Đời lính đánh thuê làm nhiệm vụ đã gian nan, dắt theo cái đuôi hở tí là dỗi hờn lại càng khổ sở trăm bề. Để giữ yên bình cho nội bộ, vị đội trưởng mẫu mực đành cắn răng chịu nhục, đem nhan sắc ra làm mồi nhử đổi lấy sự ngoan ngoãn của cấp dưới.
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (31)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài hầm mộ
Thời tiết: Trời nhiều mây
Cương thi nếm đủ mùi cay đắng ở thế giới loài người! [Khóc như mưa] [Khóc lụt nhà] [Khóc thành sông]