Phó Thất lái xe đưa họ đi tìm đội cứu hộ.
Khu vực đội đóng quân chỉ cách ngôi làng họ tá túc một quãng ngắn, nên chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Đội trưởng đội Hai vừa thấy Phạm Hư đã vồn vã hỏi ngay có phải cậu có một cậu em trai sinh đôi không, rồi bảo em cậu cũng đi tìm cậu, đang đi cùng đội Một, trưa nay là hai đội hội quân rồi. Phạm Hư nghe xong mừng rỡ như bắt được vàng.
Vốn là người của căn cứ, cộng thêm việc Phạm Hư và Tần Trăn đều có vẻ ngoài tỉnh táo, khỏe mạnh, không có dấu hiệu nhiễm bệnh, đội cứu hộ nhanh chóng tiếp nhận hai người.
"Ở yên đây, cấm chạy lung tung." Phó Thất dặn dò Tần Trăn lần cuối trước khi nổ máy rời đi.
Tần Trăn nãy giờ đầu óc chỉ toàn bay bổng với điện thoại và phim ảnh, nhưng khoảnh khắc nhìn xe Phó Thất khuất dần, cô bỗng thấy hụt hẫng lạ thường.
Xa Phó Thất đồng nghĩa với việc từ nay chẳng còn ai đứng ra che chắn cho cô nữa, mọi thứ cô phải tự mình xoay xở.
Điều tiên quyết là phải diễn vai con người cho trót lọt, mấy cái nhu cầu sinh hoạt cơ bản tuyệt đối không được quên.
Cái này thì dễ, từ lúc thu nạp thằng đệ Phạm Hư, cô đã được Phó Thất rèn cho quen nếp rồi. Nhưng để chắc cú, Tần Trăn vẫn bảo Phạm Hư kiếm cho một cái điện thoại chỉ để xem giờ, cài báo thức nhắc nhở thời gian ăn ngủ nghỉ cho chuẩn chỉnh.
Điều thứ hai: Tuyệt đối không được để bị thương, không được chảy máu.
Phó Thất từng kể, các căn cứ sinh tồn bây giờ mọc lên như nấm, tóm gọn lại thì chia làm hai phe: chính phủ và tư nhân. Phe chính phủ thì quy củ nề nếp, sức chứa khủng, nhưng đời sống hơi kham khổ, đa phần là dân đen. Phe tư nhân thì phân biệt giai cấp rõ rệt, kẻ có thực lực thì sống sướng như tiên, tự do tự tại, còn người yếu thế thì chỉ có nước bị vắt kiệt sức lao động.
Nơi họ đang đến là căn cứ Lê Minh, chốt chặn cuối cùng ở cực Bắc do chính phủ lập ra. Nếp sống ở đây nhìn chung khá ổn, chỉ cần cô cẩn thận giữ mình không để bị thương thì chẳng ai làm khó dễ đâu.
Cuối cùng là vấn đề màu da.
Tần Trăn khư khư ôm cái ba lô, bên trong là cả "gia tài" mỹ phẩm đủ xài cho hai tháng tới.
Hơn nữa, Phó Thất cũng đã sắp xếp sẵn một "kim bài miễn tử" cho cô: Từ Phong - Đội trưởng đội Tác chiến Đặc biệt của căn cứ Lê Minh. Nghe đồn anh ta rất có tiếng nói, lại là chỗ quen biết với Phó Thất. Có biến gì xảy ra, anh ta dư sức bảo kê cô chờ đến khi Phó Thất tới.
Mình làm được mà.
Loài người giờ thê thảm thế này rồi mà còn chẳng thấy mống đạo sĩ nào xuống núi cứu thế, khéo tuyệt chủng hết rồi cũng nên.
Không có đạo sĩ thì làm gì có ai làm tổn thương được cô, có gì mà phải xoắn.
Tần Trăn âm thầm bơm tinh thần cho bản thân.
Dù tự dặn lòng là thế, cô vẫn không kiềm được mà chốc chốc lại ngoái đầu nhìn theo hướng Phó Thất rời đi.
Phạm Hư nhìn riết rồi chịu không nổi, lên tiếng: "Chị Dạ ơi, rõ ràng chị tiếc đứt ruột lúc anh Phó đi, anh ấy cũng một lòng theo đuổi chị, sao chị không gật đầu quay lại luôn cho rồi?"
Tần Trăn biết nói sao bây giờ?
Cô đành thở dài thườn thượt ra vẻ đầy tâm sự: "Cậu... không hiểu đâu."
"Em là em không hiểu thật á." Phạm Hư gãi đầu: "Cái thời buổi nhiễu nhương này, sống nay chết mai, thời gian đâu mà chơi trò mèo vờn chuột, dỗi hờn chia tay chia chân. Tới luôn đi chứ, cứ chần chừ lỡ mai mốt hối hận thì biết tìm đâu ra..."
Đội cứu hộ di chuyển bằng xe tải lớn, tất cả những người được cứu đều nhồi nhét chung ở thùng xe.
Tần Trăn cứ nơm nớp lo mình trát phấn dày sẽ bị soi mói, ngờ đâu những người quanh cô còn "độc lạ" hơn nhiều. Kìa là một cậu nhóc chột mắt, nọ là một ông chú vạm vỡ diện áo sơ mi hồng bó sát, thêm một bà cô trọc lóc, và trong vòng tay bà cô ấy là một bé gái cũng cạo trọc trơn tuột. So với đội hình này, cô gái trẻ trang điểm hơi đậm như Tần Trăn quả thực quá sức bình thường.
Nếu nói nổi bần bật thì phải gọi tên Phạm Hư.
Tên cậu ta có chữ "Hư" (yếu đuối), nhưng cái mỏ thì khỏe re. Bị nhét trong thùng xe chật chội cũng không ngăn cản được đam mê buôn dưa lê của cậu chàng.
"Cậu em nói chuẩn quá! Tầm này hơi sức đâu mà giận dỗi, mạng sống là trên hết." Ông chú áo hồng bắt sóng cực nhanh: "Đời người vô thường, sinh lão bệnh tử chớp mắt là tới, còn thở được thì phải trân trọng người trước mắt, đừng để lỡ làng rồi ôm hận ngàn thu!"
"Dạ chuẩn luôn chú!" Phạm Hư nhiệt liệt tán thành. Nhưng vẫn còn nhớ lời Phó Thất dặn Tần Trăn không thích giao du người lạ, cậu lẹ làng bẻ lái: "Mà chú từ đâu tới dạ? Sao giờ này mới tính vô căn cứ?"
Ông chú cũng thuộc hệ nhiều chuyện, thế là thao thao bất tuyệt kể lể hành trình từ căn cứ cũ sụp đổ cho đến lúc lưu lạc tới đây.
Phạm Hư xuýt xoa cảm thán, rồi lại kể vụ hai anh em mình chạy trốn.
Cái thùng xe bé tí giờ thành sân khấu độc thoại của hai người. Cũng không ồn ào lắm, nhưng xe xóc nảy cành cạch cộng thêm đủ thứ mùi khó ngửi trộn lẫn khiến người ta dễ sinh cáu.
Tần Trăn lại nhớ Phó Thất rồi. Nhưng cô nhanh chóng dập tắt suy nghĩ đó, tự nhủ chắc do mình mới chui từ mồ lên, bám anh ta riết nên sinh ra hội chứng "chim non bám mẹ" đây mà.
Môi trường ồn ào không tiện cày phim, cô lại hay nói vấp, mở miệng ra là mất hình tượng "đại tỷ". Thế là cô ngồi ngây ra một lúc, rồi lôi cái quạt mini thân yêu ra bật hết công suất chĩa thẳng vào mặt. Đang tận hưởng thì cô chợt nhận ra có ánh mắt đang dán chặt vào mình. Quay sang nhìn, hóa ra là bé gái cạo trọc đầu ban nãy.
Bé cỡ năm sáu tuổi, gầy gò ốm nhom, hai má đỏ bừng như đang sốt cao. Đôi mắt long lanh ươn ướt cứ nhìn chằm chằm vào cái quạt đang quay vù vù, không chớp lấy một cái.
Tần Trăn mím môi, làm ngơ quay cái quạt thổi vào lòng bàn tay mình.
Được vài giây, cô lại không chịu nổi ánh mắt tha thiết kia. Mềm lòng, cô chìa cái quạt về phía cô bé.
Cô bé không nhận.
Tần Trăn tưởng con bé ngại, đưa lại gần thêm chút nữa. Đợi mãi vẫn thấy con bé ngồi im re, cô khấp khởi mừng thầm, vội vàng rụt cái quạt về tiếp tục xài ké gió. Cơ mà quạt được mấy cái lại thấy chán ngán vô vị.
Con người phiền phức thật.
Cô vẫn thích ở cùng Phó Thất hơn.
Chắc tại đôi khi anh ta... hành xử chẳng giống con người chút nào!
Tần Trăn lôi Phó Thất ra tế trong lòng một trận, rồi tắt phụt cái quạt, quăng nó nằm lăn lóc giữa cô và bé gái, xong nhắm mắt giả vờ ngủ.
Tất nhiên là ngủ sao nổi.
Tần Trăn thấy bực bội trong người. Nhắm mắt lại, cô bắt đầu nhớ nhung cái hầm mộ thân yêu của mình, càng nghĩ càng buồn rầu... Phải chi thế giới loài người vẫn bình yên vô sự thì hay biết mấy. Đống đồ cổ trong mộ cô, quơ bừa một món đem bán cũng mua được cả vạn cái quạt mini này.
Lúc ngộ ra loài người đã "toang" thật sự, Tần Trăn mới vỡ lẽ vì sao Phó Thất lại chê đống bảo vật của cô là đồ vô giá trị. Hồi đó cô còn phàn nàn chuyện này, Phó Thất bèn đáp: "Đem bán là cô xác định ăn cơm tù mọt gông đấy."
Lý do anh đưa ra là: cô dám vẽ bậy bạ lên tường mộ, phá hoại quan tài cổ và bích họa nghệ thuật, là phạm pháp.
Nực cười ghê, cương thi mà cũng không có quyền tự do cải tạo mồ mả của chính mình sao.
"Thế thì tôi đi... tố cáo anh... tội trộm mộ."
Phó Thất trêu lại, bảo không ngờ một cương thi từ thời cổ đại mà lại có ý thức tuân thủ pháp luật ghê gớm vậy.
Đúng vậy đấy, Tần Trăn cô là một cương thi thượng tôn pháp luật, là một công dân gương mẫu chuẩn mực.
Cô nàng cương thi vừa mới hy sinh cái quạt mini thân yêu vì lòng trắc ẩn bỗng thấy tự hào lạ thường. Một cương thi thiện lương, tốt bụng cỡ này thì việc gì phải nơm nớp lo sợ đạo sĩ.
Chưa kể nhân loại đang lâm vào cảnh khốn cùng, người sống thưa thớt dần. Kể cả có đụng độ đạo sĩ thật, khéo mấy ổng còn phải thay mặt toàn nhân loại trao bằng khen cho cô ấy chứ!
Đang lâng lâng tự kỷ, chiếc xe tải đột ngột thắng gấp. Bên ngoài bỗng rộ lên tiếng súng nổ chát chúa, tiếng la hét hoảng loạn, nghe như đang hỗn chiến với bầy xác sống.
Một lúc sau, tiếng động thưa dần, cửa thùng xe "rầm" một tiếng bị kéo toạc ra.
Ánh mặt trời ùa vào, Tần Trăn vô tình đưa mắt nhìn ra ngoài. Cảnh tượng đập vào mắt là la liệt xác sống nằm chồng chất lên nhau. Có con mất luôn nửa phần trên vẫn đang cố dùng tay lết lết về phía người sống.
Người thanh niên bị con xác sống níu áo quay phắt lại. Khuôn mặt đó... giống Phạm Hư như đúc cùng một khuôn!
Tần Trăn toan gọi Phạm Hư ra xem có phải thằng em ruột của cậu ta không, thì bỗng thấy chàng thanh niên đó rút roẹt hai thanh kiếm ra. Một thanh kiếm gỗ đào dán chằng chịt bùa chú chu sa, thanh kia là kiếm bạc treo tòng teng mấy đồng tiền xu.
Hai tay cầm hai kiếm, cậu ta nhíu mày quát lớn một tiếng oai phong lẫm liệt: "Nghiệt súc, nhận lấy cái chết!"
"Phập!" Thanh kiếm bạc đâm xuyên qua con quái vật rồi rút mạnh ra. Dưới ánh sáng chói lòa, một vòng cung máu đen bắn tung tóe.
Tần Trăn: "..."
Khoan đã, có gì đó sai sai...
Cô từ từ quay cổ sang nhìn Phạm Hư, ánh mắt mang theo tia hy vọng mong manh rằng cậu ta sẽ bảo là cô bị hoa mắt rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tần Trăn thấy Phạm Hư phấn khích nhảy cỡn lên: "Trời ơi thằng em tao! Đỉnh quá mày ơi! Phen này đạo quán nhà mình rạng rỡ tổ tông rồi!"
Cương thi: "...?"
Trở lại phía Phó Thất. Vũ khí anh mang theo người vẫn là hàng cuỗm được từ hai gã người A bữa trước. Đao thì xài tốt, nhưng súng thì chỉ còn vỏn vẹn hai viên kẹo đồng. Đối đầu trực diện là cầm chắc cái chết, anh đành chơi trò mèo vờn chuột, dụ bọn chúng chạy loanh quanh.
Cũng may tụi nó muốn giữ mạng anh để moi tin nên Phó Thất dễ thở hơn hẳn.
Lượn lờ chán chê, cuối cùng cũng dụ được bọn chúng đi sai hướng. Tính ra thì đã trôi qua hai ngày một đêm, lo Tần Trăn xảy ra chuyện, Phó Thất chẳng kịp nghỉ ngơi, bẻ lái chạy thẳng về hướng căn cứ Lê Minh.
Tần Trăn đi theo đội cứu hộ, bên cạnh có thằng đệ Phạm Hư tôn thờ cô sát đất, vào căn cứ lại có Từ Phong bảo kê, chuyện nguy hiểm tính mạng chắc chắn không xảy ra, nhưng dăm ba cái trò hề thì chắc chắn không thiếu.
Phó Thất tò mò muốn chết cái bộ dạng tấu hài của cương thi lúc này, cũng tính hỏi xem lần sau gặp sự cố tương tự, cô sẽ chọn đi theo anh hay lại chọn phim ảnh điện thoại.
Nhưng cuộc đời đúng là không thể lường trước được điều gì.
Sáng tinh mơ ngày thứ ba, Phó Thất đến gần căn cứ Lê Minh đúng như lời hẹn. Ngờ đâu lại bắt gặp anh em Phạm Hư đang lái xe lượn lờ kiếm tìm ai đó ở vòng ngoài.
Phạm Hư mặt mày nhăn nhó như bánh bao chiều, vừa thấy Phó Thất đã rơm rớm nước mắt chực khóc.
"...Chuyện đang yên đang lành, tự dưng chị Dạ lại nhảy khỏi xe... Anh Phó ơi em có tội với anh, em giữ chị ấy không nổi, em đáng chết vạn lần..."
Thấy bộ mặt như đưa đám của Phạm Hư, cộng thêm sự xuất hiện của cậu em sinh đôi Phạm Không mà chẳng thấy tăm hơi Tần Trăn đâu, Phó Thất đã lờ mờ linh cảm điều chẳng lành.
Nghe nói cô nhảy xe, anh vừa ngạc nhiên lại vừa thấy... hợp lý đến lạ.
"Bình tĩnh nào, kể lại ngọn ngành tôi nghe xem."
Sự điềm tĩnh của Phó Thất như liều thuốc an thần giúp Phạm Hư bình tĩnh lại, bắt đầu thuật lại mọi chuyện từ đầu.
"Anh đi rồi, tụi em đi theo đội cứu hộ số Hai. Trên xe cũng có vài người khác. Chị Dạ ít nói lắm, nhưng có vẻ khoái bé gái cạo trọc đầu kia, còn cho bé mượn cái quạt mini nữa... Trưa hôm đó hội quân với đội số Một rồi cùng về căn cứ, mọi chuyện vẫn trơn tru. Ai dè lúc gần tới nơi thì bé gái đó đuối sức..."
Cô bé đó là cháu gái của người phụ nữ cạo trọc đầu, cả nhà trốn chui trốn nhủi dưới hầm trú ẩn. Đợt mưa lớn vừa rồi làm hầm ngập nước nên họ đành phải chui lên, may sao vớt vát được gặp đội cứu hộ.
Ngặt nỗi người tính không bằng trời tính. Chắc do dầm mưa hoặc ngâm nước bẩn nên con bé bị sốt li bì.
Lúc đội cứu hộ tìm thấy, con bé đã sốt cao suốt bốn ngày trời.
Không có thuốc men, chỉ biết nằm cắn răng chịu đựng.
Vật vã thêm hai ngày trên xe, lúc gần tới căn cứ thì con bé gần như không còn mở mắt nổi nữa.
Ai cũng biết, virus ẩn nấp trong cơ thể mỗi người. Chỉ cần tim ngừng đập, virus sẽ lây lan với tốc độ ánh sáng, biến cái xác thành một con quái vật thèm khát máu thịt.
Nằm chình ình giữa xe, con bé chẳng khác nào một quả bom nổ chậm. Mọi người đều hiểu, và việc bố trí một nhân viên cứu hộ mang súng ngồi ngay cạnh cũng là để dự phòng cho tình huống xấu nhất đó.
Cô bé có lẽ cũng ý thức được điều này.
Càng gần căn cứ, hơi người càng dày đặc, thu hút lũ xác sống bủa vây. Trong một lần mở cửa thùng xe để cản đám xác sống, nhân lúc mọi người đang hỗn chiến loạn cào cào, cô bé thoi thóp ấy đã tự mình lết ra khỏi xe, gieo mình vào giữa bầy quái vật.
Tận thế kéo dài, con người ta đã quen với đủ thể loại bi kịch. Chuyện biết mình không sống được bao lâu nên tự đem thân làm mồi nhử để cản bước xác sống cứu người khác không hiếm. Nhưng khi chuyện đó xảy ra với một đứa bé sáu tuổi, thật khó để không xót xa.
Mọi người trong xe còn đang sững sờ thì nghe Tần Trăn quẳng lại một câu: "Khỏi cần tìm... tìm tôi!"
Nói đoạn, cô cũng nhảy vọt theo cô bé xuống đám quái vật.
Phó Thất yên lặng nghe hết câu chuyện, rồi hỏi: "Sau đó thì sao?"
Phạm Hư áy náy muốn lên tiếng, nhưng Phạm Không đã nhanh nhảu tranh lời: "Anh hai em định nhảy xuống cứu, nhưng lúc đó xác sống đã bu đen bu đỏ. Đúng lúc đó lại có xe của căn cứ lao tới chi viện. Tình hình loạn xà ngầu, chả ai nhìn rõ chị Dạ bị trôi dạt đi đâu..."
Không thấy xác, giữa bầy xác sống đó, đồng nghĩa với việc đã bị làm thịt rồi.
Dù gì Tần Trăn cũng là ân nhân cứu mạng, việc để cô xảy ra chuyện khiến hai anh em áy náy vô cùng.
Phạm Không cúi gằm mặt: "Tụi em xin lỗi."
Phó Thất liếc nhìn cậu ta, ánh mắt dừng lại ở hai thanh kiếm gỗ vắt ngang lưng cùng mớ bùa chú chằng chịt. Anh khựng lại một nhịp rồi hỏi: "Lúc hai đội hội quân, các cậu đang làm gì thế?"
Phạm Không ngơ ngác không hiểu ý câu hỏi, chưa kịp nhớ lại thì Phạm Hư đã đỡ lời: "Dạ đang chém xác sống."
Phó Thất gật gù: "Vậy hai thanh kiếm này cậu kiếm đâu ra?"
Phạm Không quay đầu nhìn lại, đáp: "Dạ, một thanh là em lụm được xài thấy êm nên giữ luôn, còn thanh kiếm gỗ đào là em tự khắc... Em tính dùng nó xua đuổi tà ma, đeo cho an tâm ấy mà."
Phó Thất hỏi tiếp: "Sau khi hội quân, Bé Cưng đã làm gì?"
"Dạ không làm gì hết, cũng chả nói tiếng nào, cứ ngồi đực mặt ra."
"Tôi hiểu rồi." Phó Thất bình thản phán: "Không có chuyện gì đâu, hai người về căn cứ trước đi."
"Nhưng... nhưng mà..." Phạm Hư đinh ninh Phó Thất và Tần Trăn vẫn còn dây dưa tình cảm, thấy anh bình tĩnh thái quá, cậu ta càng thấy hổ thẹn hơn, hốc mắt đỏ hoe.
Hiểu được nỗi lòng của cậu nhóc, Phó Thất suy tính một lát rồi nói: "Đây là quyết định của cô ấy, không liên quan đến hai người. Việc cô ấy dặn không cần tìm chứng tỏ cô ấy đã có kế hoạch riêng rồi."
"Nhưng mà nhảy vào đống xác sống đó..."
"Nước A có chế tạo một loại thuốc đặc biệt giúp con người tạm thời ngụy trang thành xác sống." Phó Thất ngắt lời Phạm Hư, điềm nhiên tung tin chấn động trước sự ngỡ ngàng của hai anh em: "Viện nghiên cứu Bắc Thành đã thu được mẫu thuốc cách đây ba tháng và đang trong quá trình thử nghiệm... Tác dụng cụ thể vẫn chưa rõ ràng nên chưa thể sản xuất đại trà. Phiền hai cậu giữ kín bí mật này giúp tôi."
Hai anh em gật đầu lia lịa thề thốt.
"Được rồi, hai cậu cứ về trước đi."
"Còn anh thì sao?"
"Tôi đi tìm cô ấy." Phó Thất nói với giọng điệu nhẹ tênh, gương mặt không mảy may biến sắc. Thấy hai anh em có ý muốn theo phụ một tay, anh bật cười xua tay: "Sẽ ổn thôi, hai cậu về đi. Sẵn tiện nhắn với Từ Phong giữ lại chiếc đồng hồ giúp tôi, tôi cần dùng nó cho một việc quan trọng."
Nói xong, anh quay đầu xe, lao vút đi về hướng ngược lại với căn cứ.
Sống trong thời tận thế, Phó Thất đã chai lì với những biến cố bất ngờ. Nhớ hồi trước, để lấy một thiết bị thí nghiệm quan trọng, anh từng dấn thân vào một thành phố chết bị xác sống bủa vây, kẹt lại ròng rã suốt bảy ngày trời. Khó khăn lắm mới mò ra thiết bị, ai dè thằng đồng đội hậu đậu lỡ tay làm hỏng, anh cũng chẳng thèm chửi bới câu nào.
Thế nên, chuyện Tần Trăn bốc hơi anh cũng đón nhận hết sức bình thản, chẳng có ý định trách móc anh em nhà Phạm.
Nếu cần tìm người đổ lỗi, thì lỗi tại anh. Rõ ràng biết cô cương thi này sợ đạo sĩ như sợ cọp, vậy mà còn mặc kệ cô đi theo Phạm Hư.
Thật ra, Phó Thất cũng chẳng thể ngờ cô nàng lại sợ đạo sĩ đến mức ám ảnh như thế.
Kể cả khi đó chỉ là một gã đạo sĩ nửa mùa.
Nghĩ lại thấy cũng vừa nực cười vừa... buồn cười.
Khóe môi Phó Thất khẽ nhếch lên, anh đạp lút ga hướng thẳng về phía tụi xác sống đang bu đông đỏ.
Cơ thể con người chính là miếng mồi ngon béo bở đối với bầy xác sống. Chúng đánh hơi thấy mùi thịt là điên cuồng đuổi theo, bâu kín xe cản trở tiến độ của Phó Thất.
Cuối cùng, vào buổi chiều ngày thứ ba, tại một khu đất hoang cách căn cứ mười lăm cây số, Phó Thất phát hiện dấu vết bất thường.
Lúc đó, đám xác sống đang điên cuồng lao về phía anh vì thèm khát "hương người", thì có hai cái bóng, một lớn một nhỏ, lại đang chật vật di chuyển ngược hướng. Nhìn kỹ thì có vẻ cái bóng lớn đang kéo lê cái bóng nhỏ chạy trốn.
Phó Thất nheo mắt xác nhận, khóe môi khẽ nhếch, anh nhấn ga húc văng bọn xác sống ngáng đường.
Đến gần hai cái bóng nọ, anh bóp còi báo hiệu. Ngay lập tức, cái bóng lớn "phập" một cái đè bẹp cái bóng nhỏ xuống bãi cỏ, cả hai lặn mất tăm dạng.
Chỉ là cái bóng nhỏ cứng đầu, cứ quẫy đạp liên hồi khiến đám cỏ dại xung quanh rung lên bần bật.
Phó Thất chầm chậm lái xe tới sát, bóp còi thêm vài tiếng rồi hạ cửa kính xuống, lịch sự lên tiếng: "Xin lỗi đã làm phiền, hai vị có thấy một quý cô cương thi tên Dạ Tuyết Lăng Thương đi ngang qua đây không?"
Vừa dứt câu, một cái đầu lú lên từ lùm cỏ dại. Một khuôn mặt lem luốc như mèo hoang, không ai khác chính là Tần Trăn mà Phó Thất cất công tìm kiếm bấy lâu.
Chắc từ thuở nào rồi lớp phấn trên mặt cô chưa được dặm lại, giờ đây nó loang lổ thảm hại, chỗ xanh chỗ trắng, lại còn dính thêm vài vệt bùn đất, nhìn lướt qua cứ ngỡ đang mắc bệnh da liễu nghiêm trọng.
Người ngợm cũng bẩn thỉu nhếch nhác không kém.
Trông vừa tội nghiệp, lại vừa buồn cười, pha chút đáng yêu vô cớ.
Thấy Phó Thất, mắt cô sáng rỡ: "Hương Hương!"
Mừng quá hóa buông lơi, con xác sống nhỏ bé cô đang đè dưới người vùng dậy, gầm gừ lao thẳng về phía Phó Thất, rồi "Bốp" một tiếng nện đầu vào lớp kính xe vừa được kéo lên.
"Á á á!" Tần Trăn cuống quýt giật mạnh sợi dây thừng buộc quanh người con quái vật nhí, kéo nó giật lùi về sau: "Đã bảo... bao nhiêu lần rồi? Cấm... ăn thịt người! Bị đạo sĩ... đập chết giờ! Phải... biết nghe... lời chứ!"
Con xác sống kia bé tí teo, chừng sáu tuổi đổ lại, đầu cạo trọc lốc, y chang miêu tả của Phạm Hư về cô bé bị sốt li bì, chỉ khác là nay đã mất một bên cánh tay.
Lúc cô bé lao khỏi xe vẫn còn thoi thóp thở, vậy nên cái tay đó có lẽ đã làm mồi cho lũ xác sống lúc ấy.
Tuy nhỏ con lại cụt tay, nhưng sức mạnh bộc phát khi đánh hơi thấy "hương người" của nó không đùa được đâu. Tần Trăn phải gồng hết cơ bắp mới kìm hãm nổi.
Phó Thất yên vị trong xe theo dõi màn vật lộn của cả hai, tò mò hỏi: "Rốt cuộc thì cô nhảy xe là vì cô bé này, hay vì sợ đạo sĩ tới bắt?"
Tần Trăn đang bở hơi tai giữ chân con xác sống nhí lao vào cắn Phó Thất, thấy anh ta nhàn nhã khoanh tay coi cọp thì điên máu: "Còn... không mau... mở cửa!"
Phó Thất cười tủm tỉm, mở khóa cửa xe cho cô nàng và con xác sống nhí chen vào.
Trong không gian kín bưng, mùi thịt tươi càng nồng nặc k*ch th*ch. Con xác sống nhí gào rú "Gào gào", chực chờ phóng tới chỗ Phó Thất ở ghế lái, suýt nữa hất văng cả Tần Trăn.
Cô nổi quạu, siết chặt cổ nó ấn dính xuống ghế, trừng mắt dọa: "Không... ngoan... tôi đập!"
Con xác sống nhí chả hiểu tiếng người, cứ gồng mình vặn vẹo gầm rú.
"Xem ra Cương Thi Vương cô cũng hết thời rồi, đến con xác sống bé tẹo này cũng chả thèm nghe lời." Phó Thất vừa lái xe vừa liếc gương chiếu hậu đá đểu.
"Tại nó... ghét anh đấy." Mọi sức lực của Tần Trăn dồn hết vào việc đè con quái vật nhí, khó khăn lắm mới rặn ra được từng chữ: "Lúc anh... vắng mặt... nó ngoan... ngoan lắm!"
Lúc không có mùi người, con xác sống nhí ngoan hiền đến lạ. Tần Trăn dắt nó bằng dây thừng, cô đi đâu nó lẽo đẽo theo đó. Có hố có rãnh nó cũng tít mắt lội bừa, báo hại cô phải xách cổ nó qua.
Khổ nỗi cứ thấy hơi người là nó hóa rồ. Có lần đụng xe đi ngang qua, Tần Trăn lơ đễnh tí xíu suýt bị nó lôi tuột đi.
Mấy hôm nay bận canh chừng con nhóc này không cho nó gây án, Tần Trăn chẳng màng chuyện tắm gội hay makeup. Người ngợm dơ dáy bốc mùi, với một cương thi mắc bệnh sạch sẽ thì đây quả là hình phạt tra tấn dã man.
"Đó là sức hút của tôi." Phó Thất tự luyến: "Trẻ con tí tuổi đầu đã u mê tôi như điếu đổ."
Tần Trăn: "...Cái đồ... mặt dày... gọt da mặt anh... cho nó ăn... ăn đi!"
Nhiều lúc muốn buông tay cho nó nhào vô cắn xé tên này cho khuất mắt!
Phó Thất tỉnh bơ như không, lại hỏi kháy: "Mà cô tha nó theo làm gì? Tính chiêu binh mãi mã họ hàng hang hốc để lập quân đội xác sống xâm lăng thế giới loài người hả, thưa Cương Thi Vương?"
Tần Trăn lườm anh sắc lẹm.
"Hay là tính lôi nó xuống lòng đất, cho sum vầy với chồng cô tạo thành gia đình ba người hạnh phúc?"
Phó Thất bắn rap liên phanh, não nhảy số cực lẹ, không để Tần Trăn kịp phản ứng, anh chốt hạ: "Một nhà ba miệng ăn, mỗi người một kiểu hình thái, cũng dị biệt ra phết."
"..." Hết mức chịu đựng, Tần Trăn buông phắt tay ra, hét lên với con xác sống nhí: "Bé cưng, lên... nhai đầu hắn đi!"
Con xác sống nhí "Gào" lên một tiếng, lao về phía trước, nhưng ngay lập tức lại bị cô đè ụp xuống.
Phó Thất bật cười: "Bình tĩnh, tôi có cách trị nó."
"Cách... cách gì?"
"Chờ xem."
Xe đã chạy được một quãng khá xa, bỏ lũ xác sống lại tít đằng sau. Lúc này Phó Thất mới tấp vào lề, ngả lưng ghế ra sau. Ngay khi con xác sống nhí chồm lên định cắn anh, Phó Thất vươn tay với tốc độ ánh sáng, dán phập một thứ gì đó lên trán nó.
Tần Trăn chưa nhìn rõ, tò mò nghiêng người ngó sang. Vừa nhìn rõ sự vật, cô suýt chút nữa rớt luôn tim ra ngoài.
"Bùa... bùa... bùa... bùa chú!"
"Phạm Hư cho tôi đấy. Cậu ta bảo em trai tự tay vẽ, linh nghiệm lắm, trừ tà diệt ma, trấn quỷ đuổi yêu. Không tin cô thả tay ra thử xem, cục cưng nhà cô chắc bị điểm huyệt cứng ngắc rồi..."
Phó Thất còn chưa chém gió xong, con xác sống nhí bị dán bùa đã nhe nanh múa vuốt lao sát vào mặt anh. Anh điềm nhiên đưa tay ra, một tay túm chặt cánh tay nó đè xuống, tay kia bóp hàm nó, dí sát mặt vào quan sát kỹ lưỡng, rồi thắc mắc: "Bé Cưng, chẳng phải cô nói cương thi các người sợ đạo sĩ nhất sao? Sao cục cưng nhà cô bị dán bùa mà vẫn loi choi thế này?"
Tần Trăn không nói một lời.
Phó Thất thấy lạ bèn quay sang nhìn. Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, anh suýt phì cười.
Cô nàng cương thi với bộ dạng lem luốc đang mặt mày trắng bệch, ngồi đơ như khúc gỗ, không nhúc nhích lấy một ly, y hệt như bị dính bùa định thân hay bị rút mất hồn phách.
Là sao đây?
Bùa dán trên trán con xác sống nhí, mà người bị điểm huyệt lại là cô nàng?
Phó Thất dở khóc dở cười.
Anh vốn chỉ muốn chứng minh cho Tần Trăn thấy mấy ông đạo sĩ thời nay toàn là hàng dỏm, mớ bùa chú này chỉ mang ý nghĩa tâm linh chứ làm gì có phép thuật gì. Ngờ đâu con cương thi nhỏ bé này lại mê tín đến mức độ đó.
Thảo nào cô nàng lại hoảng sợ đến mức nhảy khỏi xe để trốn.
Phó Thất khẽ thở dài, bóc lá bùa trên trán con xác sống nhí ra, đẩy nó ra xa, xé nát lá bùa thành từng mảnh nhỏ rồi quẳng ra ngoài cửa sổ.
Vừa mới xử lý xong, con xác sống cụt tay lại tiếp tục như một cái máy không biết mệt mỏi, lao tới tấn công.
Phó Thất thành thục khống chế nó, huơ tay trước mặt Tần Trăn, đánh thức cô: "Hết rồi, xé bùa rồi, Bé Cưng ơi, tỉnh dậy đi."
Con ngươi của cương thi cuối cùng cũng nhúc nhích. Mãi một lúc sau cô mới rụt rè thở phào một tiếng nhẹ nhõm, rồi rũ người xuống, ngả tựa vào lưng ghế một cách yếu ớt.
Phó Thất: "..."
Tác hại của mê tín dị đoan đáng sợ thật đấy, không chỉ hại chết người, mà còn xém hại chết cả cương thi...
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (16)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ
Thời tiết: Trời nắng
Cương thi xin lấy cái đầu của Phó Hương Hương ra thề, nhảy khỏi xe tuyệt đối không phải vì sợ đạo sĩ, càng không phải vì cứu cô bé kia, tất cả chỉ để lấy lại cái quạt mini thôi!