Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 17: Tịch thu

Quá khứ của cương thi vẫn là một ẩn số. Phó Thất không hiểu nổi cô đã trải qua những kiếp nạn gì mà lại sinh ra chứng mê tín dị đoan nặng đô đến vậy. Chưa tìm ra cách gỡ rối, anh đành gác chuyện đó sang một bên, xách cô đi tắm gội cái đã.

Tắm rửa là ưu tiên số một.

Anh cứ ngỡ bản thân bôn ba ba ngày ba đêm trong bầy xác sống để tìm cô đã đủ nhếch nhác rồi, ai dè cô nàng cương thi còn thê thảm hơn, chưa kể con xác sống nhí dính đầy máu me be bét nửa người kia.

Lúc bị Phó Thất chê dơ, Tần Trăn còn già mồm cãi lý: "Tại dắt theo con bé này... sợ dọa người ta... nên đâu dám vô nhà ai... lấy gì mà tắm!"

"Thế tôi phải thay mặt toàn nhân loại trao bằng khen cho cô à?"

Cương thi vừa bị "tuyệt chiêu" bùa chú rút cạn sinh lực, thều thào phẩy tay: "Ơn nghĩa... không cần... báo đáp."

Phó Thất bật cười.

Cái miệng thì nói hay lắm, nhưng vừa kiếm được chỗ tá túc là cô nàng bắt đầu giở trò đòi trả ơn. Cô viện cớ phải tắm cho con xác sống nhí, còn anh chỉ phải lo thân mình, thế là bắt chẹt, bắt anh phải è lưng ra xách nước hầu hạ.

Phó Thất đành ngậm ngùi phục vụ. Đợi cô kỳ cọ cho bản thân và con bé kia xong xuôi, anh mới được đến lượt. Tắm táp sạch sẽ, ba "sinh vật" xúng xính trong những bộ đồ mới.

Sợ đêm hôm có người qua đường tưởng Tần Trăn và con nhóc là xác sống rồi tiện tay làm gỏi, Phó Thất quyết định lùa cả ba vào chung một phòng.

Anh mệt nhoài nên chiếm trọn cái giường. Tần Trăn chẳng có nhu cầu ngủ nghê, bèn khệ nệ khiêng cái ghế bập bênh ngoài sân vào, ngồi vắt vẻo đung đưa, mắt lim dim tận hưởng. Con xác sống nhí thì bị trói gô nhét vào tủ quần áo, sung sức húc đầu "bình bịch" vào cửa tủ. Không khí trong phòng... yên bình đến lạ.

"Sướng không?"

"Đã cái nư~"

Cương thi học lỏm cực nhanh, từ lúc nghe thằng đệ Phạm Hư xổ câu tiếng địa phương là nhặt ngay làm vốn từ vựng ruột.

Phó Thất tiện đà móc mỉa: "Đi chung với tôi đã hơn, hay coi phim đã hơn?"

Câu hỏi này như kéo tuột Tần Trăn về khoảnh khắc Phạm Không chĩa thanh kiếm gỗ đào gào thét "Nghiệt súc!". Cô rùng mình lắc đầu lia lịa, dõng dạc tuyên bố: "Không cái nào... sướng!"

"Nảy số nhanh đấy." Phó Thất cứ tưởng phen này cô nàng sẽ không ngần ngại chọn anh, ai ngờ cô phủi sạch cả hai.

Được khen, cương thi khoái chí cười "hì hì", cái ghế bập bênh kêu cót két phụ họa.

"Còn mặt mũi mà cười à?" Phó Thất nghiêm giọng: "Tự dưng nhảy khỏi xe, làm thằng đệ cô sợ mất mật. Vừa thấy tôi là nó rối rít xin lỗi, đòi đi tìm cô cho bằng được..."

Nghe nửa câu đầu Tần Trăn còn thấy hơi cắn rứt, nhưng nghe đến vế sau thì dựng đứng cả tóc gáy, vội vàng xua tay: "Đừng!"

"Tôi cản tụi nó rồi. Tôi bảo cô dùng thuốc thử nghiệm của viện nghiên cứu Bắc Thành, có thể đánh lừa được xác sống trong thời gian ngắn nên không chết được đâu... Nhớ đấy, lần sau có gặp lại thì đừng có mà lỡ miệng nói hớ."

Tần Trăn gật đầu rồi lại lắc đầu nguầy nguậy: "Không cần... sau này... không gặp... nữa đâu."

"Phải gặp chứ." Phó Thất đáp: "Tôi có việc cần xử lý ở căn cứ, cô đi cùng tôi."

Anh cần nhờ Từ Phong giúp một tay nên chuyến này không thể tránh. Hơn nữa, sau cú chơi lớn vừa rồi, anh tuyệt đối không yên tâm thả Tần Trăn ra khỏi tầm mắt. Cô bắt buộc phải theo sát anh.

Biết tỏng cô nàng sẽ chối đây đẩy, Phó Thất chặn đầu: "Bùa của anh em thằng Phạm Hư toàn là vẽ bậy vẽ bạ, chả có phép thuật gì sất, làm sao mà yểm bùa cô được. Cô nghĩ mà xem, ở chung với nó mấy ngày trời, nếu nó có pháp lực thật thì sao không phát hiện ra cô từ sớm? Cái thằng Phạm Không kia cũng làm gì biết bắt ma trừ tà, nó bị hoang tưởng tuổi dậy thì thôi. Cái từ này tôi giải thích cho cô rồi đấy, nhớ không?"

"Cậu ta... biết pháp thuật!"

"..."

Phó Thất tốn nguyên đống nước bọt giải thích rằng bùa chú chỉ là vật trang trí, cô bị đứng hình là do tâm lý yếu bóng vía tự dọa mình, nhưng Tần Trăn kiên quyết không tin.

Lấy gậy ông đập lưng ông, anh vặn lại: Thế sao con xác sống nhí kia không bị điểm huyệt? Cô nàng cãi chày cãi cối: Vì xác sống với cương thi khác loài, xác sống không ngán đạo sĩ.

Lý lẽ vô thực, cãi ngang cãi bướng, chẳng đâu vào đâu.

Đang đôi co dở dang thì bên ngoài vang lên tiếng sột soạt. Phó Thất nhổm dậy khỏi giường, bước ra thám thính. Lát sau anh quay lại: "Không có gì, gió thổi thôi."

Nhưng anh không lên giường nữa mà kéo ghế đẩu ngồi cạnh chiếc ghế bập bênh: "Quyết tâm không đi căn cứ với tôi thật à? Không đi thì tôi ghim luôn cương thi toàn là lũ nhát cáy, tôi còn phải viết tự truyện bêu rếu cho cả thiên hạ biết cô là nỗi nhục của giống loài cương thi."

Tần Trăn trợn mắt lườm.

Phó Thất lại chuyển bài: "Ngược lại, anh em thằng Phạm Hư đâu biết cô là cương thi. Cô vác mặt về căn cứ với tôi, tụi nó vẫn tôn cô làm ân nhân, làm đại tỷ. Trước giờ có cương thi nào thu nhận đạo sĩ làm đàn em chưa? Cô là người mở bát đấy."

Sắc mặt cương thi bắt đầu lung lay. Thấy cá cắn câu, Phó Thất tiếp tục rắc thính: "Thế giờ muốn làm nỗi nhục hay làm niềm tự hào của họ hàng hang hốc?"

Dĩ nhiên là muốn làm niềm tự hào rồi.

Cô vênh mặt: "Tôi đã là... tự hào rồi... Tụi nó... gọi tôi... là chị đại."

Đang mạch truyện bàn chuyện đi hay ở, nghe đến đây Phó Thất khựng lại, chợt nhận ra điểm sai sai: "Khoan đã, sao cô vẫn nói lắp thế? Ra ngoài bao nhiêu lâu rồi, đáng ra phải nói rành rọt như người bình thường rồi chứ?"

Cương thi bày ra vẻ mặt ngơ ngác không hiểu sự đời.

Phó Thất săm soi cô từ đầu đến chân, nghi ngờ hỏi: "Đừng bảo cô cố tình chơi hệ nói ít để giữ hình tượng đại tỷ cool ngầu, dạo này lười luyện phát âm đúng không?"

"..." Cương thi chối bay chối biến: "Làm gì... có!"

"Có mười mươi." Phó Thất nghiêm khắc phê bình cái sự lười biếng này, rồi ra chiều tiếc nuối: "Biết thế khỏi tốn công viện cớ xài thuốc thử nghiệm làm gì, cứ báo cô tử ẹo rồi cho xong..."

Anh thì mải mắng, cô thì mặc kệ, cứ vắt vẻo đung đưa trên ghế.

Thấy ghét, Phó Thất thò chân đạp một phát chặn đứng cái ghế bập bênh: "Đang nói chuyện với cô đấy! Tính chừng nào mới chịu đi 'chết' một chuyến đây? Kiếm cái danh tính mới mà quay lại. Cứ tung tin cô sinh năm đi, năm cái mạng tha hồ mà quậy... Sẵn tiện đổi luôn thiết lập nhân vật, đóng vai em gái ngoan hiền, hoặc em út nhiều chuyện cũng được, nói nhiều cho dẻo mồm dẻo miệng, hết nói lắp ngay."

"Không!" Cương thi mê mẩn cái mác đại tỷ lạnh lùng, dứt khoát say "No" với vai diễn em gái lẽo đẽo.

"Lì lợm nhỉ?" Phó Thất nhướn mày, giọng pha chút đe dọa.

Cương thi chả ngán. Ghế bập bênh bị chặn lại, cô chống mũi chân xuống sàn, ra sức đạp ngược lại Phó Thất.

Phó Thất nhíu mày, nhìn xoáy vào cô: "Là cô ép tôi đấy nhé."

Tần Trăn thầm nghĩ: Ép thì sao? Đánh nhau chắc? Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu nhé.

Còn đang mải suy tính thì bàn tay Phó Thất đã vọt tới.

Tần Trăn dồn hết lực vào đôi chân để đạp cái ghế, hoàn toàn hớ hênh phòng thủ, bị anh tập kích trúng phóc. Nhưng xõa đi, cương thi làm gì biết đau.

Nhưng ngay sau đó, cô nhận ra anh ta không đánh cô, mà là dán một thứ gì đó lên trán cô.

Phòng tối om, động tác của Phó Thất lại nhanh như chớp nên cô không kịp nhìn rõ. Nhưng kịch bản này quen quen, chiều nay cô vừa chứng kiến xong, báo hại cô sợ rớt tim nguyên một buổi.

"May mà thằng Phạm Hư đưa cho hai lá bùa." Phó Thất vắt chân lên ghế bập bênh, một tay chống cùi chỏ lên tay vịn, tay kia ấn ấn miết miết miếng "bùa" trên trán cô như sợ nó rớt, cười tươi rói: "Sao hả Bé Cưng, giờ ngoan ngoãn nghe lời được chưa?"

Tần Trăn: "..."

Tóc gáy cương thi dựng đứng, cả cơ thể như bị rút cạn sức lực, đơ cứng như khúc gỗ trên ghế, đến chớp mắt cũng không dám.

"Ngoan rồi thì gật đầu cái xem nào."

Bị điểm huyệt rồi gật đầu bằng niềm tin à? Cương thi liếc mắt ra hiệu mong anh ta hiểu được tình cảnh éo le này.

"Vẫn còn lườm tôi à? Cương thi nhí này hung hăng gớm, xem ra phải trị cho một trận mới ngoan."

Nói là làm, Phó Thất thò tay vào túi áo Tần Trăn. Lôi ra một cái kẹp tóc hình quả chanh màu vàng ươm... nhìn kỹ thì đã gãy chốt, phế phẩm.

Anh mò tiếp, lôi ra được một viên kẹo cứng. Là kẹo Phạm Hư cho, vốn có hai viên, cô ăn chẳng thấy vị gì nên để dành nhấm nháp dần.

Phó Thất lắc đầu, tiếp tục lục soát, lần này túm được cái quạt mini thần thánh.

Anh bật công tắc cho quạt chạy vù vù hai cái, rồi tháo luôn cục pin ra, tuyên bố: "Lì lợm, tịch thu."

Gom hết mớ đồ - trừ cái quạt - nhét vào túi mình, Phó Thất đổi tông giọng nghiêm trọng: "Giờ thì phục chưa? Phục rồi thì gật đầu."

Tần Trăn: "..."

Đồ trẩu tre!

Trưởng thành cái nỗi gì mà chơi trò con nít, ấu trĩ!

Khinh bỉ tột độ!

"Chưa chịu thua à? Thế thì đừng trách tôi độc ác." Vừa dứt lời, tay Phó Thất vươn tới véo nhẹ má Tần Trăn.

Lần này không có người ngoài, cô không cần trát phấn ngụy trang. Làn da xanh xám sạch sẽ, chạm vào mát lạnh lại mềm mềm, Phó Thất có vẻ ưng ý.

Véo vài cái chưa đã, anh chuyển sang vò nặn mặt cô như nhào bột, làm ngũ quan xô lệch tùm lum.

Tần Trăn trừng mắt tóe lửa, nhưng càng lườm anh ta càng làm tới.

Thể diện cương thi nát như tương bần!

Nhưng ở đời đâu ai nắm tay được cả ngày. Phó Thất đang say sưa vò nặn thì một cơn gió từ cửa sổ vỡ luồn vào. Miếng "bùa chú" dán trên trán Tần Trăn khẽ rung rinh như cánh bướm rồi bị gió thổi bay lèo tèo.

Tần Trăn ngẩn người, Phó Thất cũng chững lại một nhịp rồi cuống quýt quay người tính nhặt lại tờ bùa.

Nhưng cương thi đã nảy số nhanh hơn. Tần Trăn bật người như lò xo khỏi ghế, choàng tay siết cổ Phó Thất, dùng lực nhào cả người lên, vật anh ngã lăn quay ra sàn.

Tân cừu cựu hận bùng lên dữ dội, cô nghiến răng rít lên: "Phó, Hương, Hương... anh! Tới! Số! Rồi!"

Tới lượt cương thi phản đòn nhân loại.

Cô đè chặt Phó Thất xuống sàn, việc đầu tiên là móc lại mớ đồ chơi và cục pin từ túi anh ta. Xong xuôi, cô bắt chước y chang trò nhào bột của anh, ra sức vò vò nặn nặn cái mặt anh.

"Này này, tôi đâu có mạnh tay như cô? Ui da..."

Phó Thất lúc nãy chỉ trêu chọc vài cái, còn cương thi thì cưỡi hẳn lên người anh, ra đòn cực kỳ bạo lực, chẳng nể nang gì.

"Thôi được rồi Bé Cưng, xả giận xong thì ngưng đi, làm quá tôi đành đáp trả đấy... Ưm..."

Anh chưa kịp dứt câu thì đã bị Tần Trăn nhéo một cái đau điếng.

Người bị khóa chặt nhưng tay vẫn tự do, thấy cô chưa có ý định dừng tay, Phó Thất lại giơ tay hướng thẳng lên trán cô.

Cương thi thẹn quá hóa giận, chẳng kịp suy tính, tay phải hành động trước cả não.

Cô vung tay chộp lấy thứ trong tay Phó Thất, nắm chặt lại, quát lớn: "Dán dán... dán cái đầu anh á!"

Chửi xong mới bàng hoàng nhận ra mình vừa cầm cái gì, toàn thân lập tức đông cứng lại.

"Lại bị điểm huyệt rồi à?" Nhìn khuôn mặt hoảng hốt đờ đẫn của cô, Phó Thất bật cười nắc nẻ. Cười đến rung cả người, làm cương thi đè bên trên cũng rung rinh theo.

Khó khăn lắm mới nín được cười, anh nắm lấy bàn tay đang giữ chặt tờ "bùa" của Tần Trăn, thử gỡ ra nhưng bị cô nắm chặt. Anh lại phì cười.

Cười chảy cả nước mắt, anh mới gom sức tách từng ngón tay của cô ra.

Phó Thất cầm tờ "bùa" nhăn nhúm dí sát mặt cô, giọng vẫn mang ý cười: "Cái thứ này mà cũng hạ gục được cô á? Cương thi tụi cô yếu bóng vía thế."

Không có điện đóm, ánh trăng và ngàn sao ngoài kia tỏa sáng vằng vặc. Nhờ thế Tần Trăn mới nhìn rõ cái tờ "bùa chú" kia.

Cô liếc mắt nhìn, trợn tròn mắt ngỡ ngàng. Nhìn kỹ lại lần nữa, cô nghiến răng tung một đấm vào mặt Phó Thất, gắt lên: "Đồ lừa đảo!"

Bùa chú cái quái gì? Đó rõ ràng là một góc của câu đối đỏ dán trên khung cửa bị xé rách.

Lại còn bạc màu te tua nữa chứ!

Cái tên Phó Hương Hương đại bịp bợm này lại dám mang cương thi ra làm trò hề!

Biết mình đuối lý, Phó Thất ăn đòn chịu trận, giữ chặt tay cô, tủm tỉm hỏi: "Là do tâm lý cô bất ổn tự hù mình đúng không?"

Tần Trăn: "..."

Hình như là chuẩn cmnr.

"Thế mà còn đánh tôi?" Anh vặn lại.

Tần Trăn bối rối. Đánh anh ta ư? Thật ra anh ta chỉ muốn chứng minh chẳng có bùa chú phép thuật gì sất, tất cả chỉ là do cô thần hồn nát thần tính. Ý đồ của anh ta là tốt. Nhưng nếu không đánh? Anh ta lúc nào cũng lôi cô ra trêu chọc, làm cô bẽ mặt.

Đang lúc dùng dằng, Phó Thất bồi thêm một câu châm chọc: "Với lại nam nữ thụ thụ bất thân, cô cứ hay nhào lên người tôi thế này, lỡ ai thấy thì tiếng tăm của tôi tiêu tùng mất. Thưa cô cương thi, phiền cô từ nay về sau giữ ý tứ giùm tôi nhé?"

Hết đường lưỡng lự, Tần Trăn lập tức vỗ cái "đét" vào vai anh.

Đánh xong, cô bò dậy, thong dong trở lại ghế bập bênh đung đưa tiếp.

Phó Thất cũng chỉnh lại quần áo, ngả lưng xuống giường, thở phào nhẹ nhõm: "Tôi phải ngủ đây Bé Cưng, cô ráng gác đêm cho cẩn thận, đừng để xác sống mò vào thịt tôi nhé."

"Mơ... đi!" Tần Trăn cắn cảu đáp trả.

Nói xong, cô chờ mãi chẳng thấy Phó Thất ừ hử gì. Cô chống tay lên thành ghế, rướn người nhòm về phía giường. Phó Thất đã nhắm nghiền mắt, nét mặt bình yên, chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.

Tần Trăn vẫn còn tức anh ách, định lao tới đập cho anh tỉnh mộng, tuyên bố xanh rờn là cô đéo thèm gác đêm cho anh. Nhưng hình ảnh Phó Thất xuất hiện vào buổi chiều muộn hôm nay, với bộ dạng hốc hác đi tìm cô lại bất chợt hiện về trong đầu.

Cô ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng ngoan ngoãn ngả lưng xuống ghế bập bênh, nhịp nhàng đung đưa trong tĩnh lặng.

Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (17)

Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ

Thời tiết: Trời quang

Cái tên Phó Hương Hương, đáng ghét!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn