Trước khi tận mắt chứng kiến sự suy tàn của thành phố loài người, Tần Trăn luôn mang trong mình một nỗi e dè nhất định với nhân loại. Bởi lẽ họ chứa đựng tiềm năng vô hạn, thứ tiềm năng không chỉ đơm hoa kết trái trong những phát minh công nghệ vĩ đại, mà còn hiển hiện rõ nét qua sự uyên thâm trong các nghiên cứu về đạo pháp.
Thế nên, trên phim ảnh, cương thi dù ban đầu có bá đạo, hô phong hoán vũ đến đâu, chung cuộc vẫn bị đạo sĩ đánh cho tan tác.
Làm sao cương thi lại không rén cho được cơ chứ.
Nhưng khi nhận ra thế giới loài người đã toang thật sự, cô lại thấy tức tối và chưng hửng. Tần Trăn quyết định lui về ở ẩn, đợi vài chục, vài trăm năm nữa, khi nhân loại dọn dẹp xong tàn cuộc, cô lại trồi lên tận hưởng thành tựu công nghệ của họ sau.
Nhưng nếu cứ thế phủi mông bỏ đi thì ấm ức quá. Mất toi nguyên cái hầm mộ, rước cục tức to đùng, vượt qua bao gian nan mới lết lên được mặt đất, vậy mà quanh đi quẩn lại chỉ gặp mặt mỗi gã Phó Lão Thất mưu mô với hai thằng Tây hoang dại hung hãn. Quá lỗ vốn!
Chuyện này có khác nào dân tình hớn hở bỏ đống tiền mua vé vào khu safari lớn nhất thế giới, tới nơi bị bầy khỉ lưu manh l*t s*ch hành lý, đã thế còn chỉ ngắm được đúng hai con cóc ghẻ. Càng nghĩ càng thấy trầm cảm.
Đó chính là tâm trạng hiện tại của Tần Trăn. Thế nên cô tha thiết mong mỏi Phó Thất tóm về vài người bình thường bằng xương bằng thịt cho cô ngắm nghía.
Từ háo hức chuyển sang chán chường, từ sáng sớm đợi đến lúc ráng chiều buông xuống, trời đã nhá nhem tối mà vẫn chưa thấy bóng dáng Phó Thất đâu. Tần Trăn bắt đầu bồn chồn, lỡ anh ta đụng độ đám người nước A kia rồi bị gô cổ đi mất thì sao?
Có nên lặn lội ra ngoài tìm anh ta không nhỉ?
Mà nếu thật sự là đám người nước A kia, cô có nên ra tay tương trợ không? Ra tay tức là làm hại con người, mà cương thi làm hại con người thì kết cục bi thảm khỏi bàn.
Đang lúc vò đầu bứt tai, cô chợt nghe tiếng động ồn ào ngoài cửa. Lũ xác sống vật vờ ngoài hành lang bỗng nhiên nhốn nháo hẳn lên.
Căn hộ này được thiết kế theo chuẩn xịn xò, cửa nẻo kiên cố, cách âm cực đỉnh. Tần Trăn chẳng nghe rõ tiếng động bên ngoài, cũng chẳng biết người ta xài khóa từ với màn hình xịn, cứ cắm cúi tìm cái lỗ mắt mèo. Chưa tìm thấy lỗ thì "Rầm rầm rầm!", cửa bị đập dữ dội.
"Cứu mạng, cứu mạng với!" Một giọng hoảng loạn gào lên: "Anh Phó bảo tôi tới đây, chị gái ơi, cứu..."
Chưa đợi cậu ta rống hết câu, Tần Trăn đã kéo toạc cửa ra.
Người bên ngoài là một cậu nhóc, tay vung dao chém túi bụi vào đám xác sống đang nhao nhao lao tới, lưng áp sát vào cánh cửa. Cửa vừa mở, cậu ta kêu "Ối" một tiếng rồi ngã nhào vào trong.
Tần Trăn né nhanh nhạy nên không bị đè bẹp, nhưng mấy con xác sống ch** n**c dãi ròng ròng phía sau thừa cơ ập vào. Một con quơ trúng chân cậu nhóc, đồng thời đè luôn lên chân Tần Trăn.
Cương thi vốn mắc chứng bệnh sạch sẽ, vừa thấy cái bàn tay đen sì nhầy nhụa bốc mùi hôi thối, da đầu Tần Trăn tê rần. Cô tung ngay một cước không chút do dự đạp bay con xác sống ra ngoài.
Một con vừa văng ra, con khác lập tức chen vào, suýt thì sáp vô người Tần Trăn. Cái thứ mùi kinh tởm xộc thẳng vào mũi làm cương thi suýt tắc thở.
Cô bồi thêm một cước nữa, đoạn liếc nhìn hàng lang tối tăm nhung nhúc bầy xác sống hôi rình. Nổi hết da gà da vịt, cô vội vã sập cửa lại.
Cậu nhóc mặt cắt không còn hột máu đang nằm sóng soài dưới đất cũng lồm cồm bò dậy phụ một tay.
Con người và cương thi đồng lòng dốc sức, cuối cùng cũng chặn đứng đám xác sống ngoài cửa.
Thoát chết trong gang tấc, cậu nhóc xụi lơ ngã bệt xuống đất, vừa hổn hển lấy lại nhịp thở vừa quýnh quáng vén ống quần kiểm tra xem có dính vết xước nào không.
"Hù chết tôi rồi, may mà quần dày!" Cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm: "Tạ ơn ông bà tổ tiên độ trì, tạ ơn Tam Thanh gia gia, chốc nữa con thắp thêm nhang cho các ngài. Mà cũng tạ ơn chị gái nhé, chị tốt bụng y hệt anh Phó... Ấy đệt!"
Cậu nhóc đang liến thoắng cảm ơn, vừa ngoảnh lại nhìn Tần Trăn thì suýt chút nữa bay màu hồn phách.
Cậu ta hoảng hốt rụt cổ lại, ót đập cái "Bốp" rõ to vào cánh cửa, âm thanh vang dội làm đám xác sống bên ngoài càng thêm phấn khích gào thét.
Tần Trăn cũng giật nảy mình, không biết cậu ta đã phát hiện ra điều gì, cô cứng đờ người không dám hó hé.
Đây là người đầu tiên cô chạm trán sau màn hóa trang kỹ lưỡng.
Cô đã kín cổng cao tường áo dài quần dài phối cùng giày thể thao, phấn nền thì trát dày cộp từ mặt tới cổ. Bàn tay không bôi phấn được thì đã có đôi găng tay Phó Thất chu đáo tìm cho, lại còn lắp thêm cả kính áp tròng. Thử hỏi còn chỗ nào lộ sơ hở nữa chứ?
Chắc chắn là không rồi.
Tần Trăn vắt óc nhớ lại, quả quyết không thể có kẽ hở nào. Sau khi Phó Thất rời đi, cô đã soi gương kiểm tra đi kiểm tra lại không biết bao nhiêu lần cơ mà.
Vậy sao vẫn dọa người ta chết khiếp? Lẽ nào cậu nhóc này sở hữu siêu năng lực nhìn thấu chân thân của cô?
"Tôi xin lỗi!"
Trong lúc Tần Trăn còn đang chết đứng như từ hải, cậu nhóc kia đã định thần lại, ngượng ngùng cúi gằm mặt: "Xin lỗi chị gái, tại ánh sáng lờ mờ nên em nhìn nhầm! Xin lỗi nha, em không nhận ra chị đang makeup, cứ tưởng thấy ma..."
Đang xin lỗi ngon ớn, cậu ta bỗng chuyển tông sang chê bai: "Trời đất ơi ai makeup cho chị vậy? Phấn nền thì đánh trắng toát như xác chết, còn màu mắt... nếu không nhìn kỹ em tưởng hai cái hố đen ấy chứ. Trình độ này còn thua xa em tự họa!"
Tần Trăn: "..."
Muốn hù chết cương thi hả trời!
Nhưng mà hộp kem nền cô chọn có tệ đến thế sao? Rõ ràng xịn hơn cái màu Phó Thất chọn lúc đầu nhiều mà.
Cậu nhóc vẫn đang bắn rap liên thanh: "Chị ơi, hay để em múa cọ lại cho chị nghen? Đừng thấy em là đực rựa mà khinh, tay nghề makeup của em xịn sò lắm đó. Hồi đại học em đi chạy show MC với diễn viên quần chúng toàn tự xử không đấy. Em còn mở lớp dạy makeup online nữa, coi như là dân trong nghề chứ bộ..."
Miệng cậu ta tía lia không dứt, Tần Trăn kiếm mãi không ra kẽ hở để chen vào. Đứng trơ như phỗng nghe một lúc, cô dứt khoát quay lưng đi vào trong.
"Ây da, em xin lỗi, em vô duyên quá!" Thấy cô bỏ đi, cậu nhóc luống cuống lóp ngóp bò dậy: "Chị đừng giận nha, tính em nó thế, hay nói linh tinh. Hồi xưa đi học toàn bị thầy cô phạt vì tội buôn chuyện. Chị ơi, cảm ơn chị mở cửa cứu mạng nha, em tên Phạm Hư, còn chị?"
Tần Trăn: "..."
Tên cô thì nhiều vô số kể, nhất thời chả biết lôi cái nào ra xài. Đã thế cậu ta còn nói năng lưu loát trơn tru, còn cô thì mở miệng ra là vấp đĩa.
Không muốn mất mặt trước đàn em, Tần Trăn suy nghĩ một chốc, buông hai chữ cụt lủn: "Phó Thất."
"À, anh Phó! Xin lỗi chị, lúc nãy sợ rớt tim, mải lải nhải về mình nên quên béng mất anh ấy." Phạm Hư vỗ trán cái đét, vội vàng giải thích: "Anh Phó bảo khu này bỏ hoang lâu rồi, hễ thấy xác sống tụ tập đông đúc chỗ nào là chắc chắn chỗ đó có người sống. Mấy thằng Tây kia kiểu gì cũng đánh hơi thấy, nên anh ấy kêu phải có người ở lại dụ đám xác sống đi chỗ khác..."
Chẳng đợi Tần Trăn cạy miệng, Phạm Hư đã tuôn một tràng kể lể ngọn ngành.
Cậu ta tự xưng là người của căn cứ Lê Minh. Căn cứ này nghiên cứu thành công giống cây trồng siêu tốc và màng lọc nước siêu cấp nên lương thực nước uống không lo thiếu, nhưng các loại vật tư khác thì vẫn khan hiếm vô cùng. Cậu ta theo đoàn xe ra ngoài tìm vật tư, xui xẻo lạc mất đội, cứ tưởng bỏ mạng tới nơi thì bị mấy thằng ngoại quốc kia gô cổ bắt làm hoa tiêu xem bản đồ.
Lặn lội chán chê mửa mật nửa tháng trời mới lết được tới thành phố này. Tính đi tiếp lên khu rừng phía Bắc thì bọn Tây kia bỗng dưng nhận được tin tình báo, hết giá trị lợi dụng nên tính khử cậu luôn. Cậu ta liền thừa cơ bọn chúng lơ là, bất chấp nguy hiểm nhảy qua cửa sổ tẩu thoát.
Cậu chui tọt vào một căn nhà hoang rồi bị bầy xác sống vây ráp. Mấy ngày liền không có gì bỏ bụng, đói lả người bèn đốt mớ đồ linh tinh cầu cứu. Nhỡ dụ bọn Tây tới thì coi như tới số, còn dụ được người cứu thì sống tiếp, thôi phó mặc cho trời.
May sao người tới là Phó Thất.
Xui cái là lúc hai người rút lui thì đụng mặt đám người A mò tới theo tín hiệu khói. Thế là Phó Thất phải ở lại cầm chân chúng.
"Sợ bọn chúng phát hiện, em phải bám tường leo từ phía sau lên, không chui cửa sổ được đành đi hành lang. Suýt nữa thì bị tụi nó xé xác, may mà chị mở cửa. Cảm ơn chị nhiều lắm, nay mà không có chị với anh Phó cứu mạng là em đi chầu ông bà rồi!"
"Mà chị nghĩ coi mấy thằng Tây đó khùng không, thời buổi này còn bày đặt chia rẽ nội bộ? Cứ giết nhau thì chỉ tổ làm đội quân xác sống đông thêm chứ ích gì? Ngang ngược hết sức. Chị thấy đúng không?"
Tần Trăn ngậm miệng như hến.
Phạm Hư thấy hơi sượng, dò hỏi: "Chị ơi, sao chị không nói gì dạ? Hay tại em ồn quá?"
Không phải quá ồn, mà là cực kỳ ồn!
Đã thế lảm nhảm một đống mà không vấp lấy một chữ!
Tần Trăn thấy hơi phiền rồi đấy!
Nhưng người ta đàng hoàng gọi một tiếng "chị", thái độ lại nhã nhặn, mình mà khó chịu ra mặt thì hóa ra hẹp hòi quá.
Im lặng chốc lát, Tần Trăn chỉ tay về phía cửa sổ: "Hứng nước, tắm rửa, thay đồ."
Phạm Hư dầm mưa nãy giờ, ướt như chuột lột, thảm hại vô cùng. Vừa nãy cậu ta còn run lập cập, nghe cô bảo thế liền gật đầu lia lịa: "Dạ dạ! Cảm ơn chị! Để em hứng nhiều nước chút, lát anh Phó về khỏi mắc công."
Phạm Hư thả ba lô xuống đi kiếm đồ hứng nước. Đảo mắt một vòng thấy cái thau trên giường, cậu nhào tới chộp lấy. Nào ngờ mớ rác rưởi bên trong, từ kẹp tóc gãy nát, lược gãy răng, mảnh gương vỡ... đổ tuốt luốt ra nệm.
Cậu ta mắt tròn mắt dẹt: "Kẻ nào vô duyên vứt rác lên giường người ta vậy trời? Chị cứ để yên đó nghen, tắm xong em dọn cho."
Cậu mới là rác đó!
Tần Trăn suýt thì hộc máu.
Đó là kho báu mà cô cất công gom nhặt định mang về hầm mộ đấy!
"Không cần." Cô dằn cục tức, lạnh lùng buông lời.
"Hổng có sao đâu, chị đừng ngại, ân nhân cứu mạng sai bảo gì em cũng làm. Mấy việc vặt này ở căn cứ em làm riết quen rồi. Thời buổi khó khăn, đồng đội phải giúp đỡ lẫn nhau chứ lị!"
Tần Trăn: "..."
Cô bắt đầu thấy nhớ Phó Thất, thậm chí còn muốn lội xuống dòng nước đục ngầu ngoài kia để đi đón anh ta.
"Chị ơi, chị..."
"Dơ quá." Tần Trăn cạn kiệt kiên nhẫn, không muốn nghe cái radio này phát thanh thêm giây nào nữa, chỉ thẳng ra ngoài mưa: "Tắm lẹ."
"Dạ rõ!" Chắc tại thấy biểu cảm của cô căng quá, Phạm Hư đứng nghiêm trang đáp lớn.
Phạm Hư lóp ngóp ôm thau nước mưa chui tọt vào nhà tắm. Không gian chìm vào tĩnh lặng đôi chút. Lát sau cậu ta thay đồ bước ra, lại hăm hở đòi dọn dẹp mớ "rác rưởi" trên giường.
Tần Trăn đau đầu nhức óc, đang định quát cho cậu ta ngậm miệng thì ôi chao, cứu tinh đã xuất hiện!
Phó Thất đu cửa sổ phóng vào nhà, ướt như chuột lột, tóc tai rỏ ròng ròng. Vừa chạm đất, thấy Tần Trăn hớn hở chạy ùa tới đón, anh trố mắt ngạc nhiên: "Hết chê tôi dơ rồi hả?"
"Anh... là nhất." Tần Trăn phán.
Phó Thất ứ hiểu cô đang nói cái gì, nhưng gật đầu tán thành: "Đúng thế, tôi vẫn luôn là người tốt bụng nhất thời mạt thế mà."
Hai người chưa kịp hàn huyên câu nào thì Phạm Hư đã hớn hở nhảy tới: "Trời ơi anh Phó, anh về rồi, hú hồn chưa! Anh mà có mệnh hệ gì em không biết ăn nói sao với... À quên, chị ơi, nãy giờ em chưa kịp hỏi, chị tên gì ấy nhỉ?"
Tần Trăn lười nói chuyện với cậu ta, Phó Thất cũng chững lại một giây rồi tỉnh bơ bịa đại: "Cô ấy tên Mộng Tuyết Phi Dạ."
Nói xong còn cúi đầu dịu dàng nhìn Tần Trăn: "Đúng không, Bé Cưng?"
Tần Trăn: "..."
Đúng cái đầu anh!
Tuy nhiên, trước khi cô kịp phản bác, Phạm Hư đã kinh ngạc thốt lên: "Bé Cưng á?"
Rõ ràng cậu ta đã hiểu lầm ý nghĩa của từ này, nhưng ngay giây sau đó tự cậu ta đã tìm ra lời giải thích hợp lý. Nam nữ thanh niên trai tráng sống nương tựa nhau ở chốn này, không phải tình nhân thì là gì!
Cậu ta lập tức hướng ánh mắt nồng nhiệt sang Tần Trăn: "Chị Mộng, à không, gọi là chị Dạ đi ha. Tên chị bốn chữ lận à? Hồi xưa bạn học em cũng có đứa tên bốn chữ, tên Đỗ Lý Ái Tử. Nghe điệu đà cứ tưởng con gái, ai dè là đực rựa 100%."
"Thế thì tên Bé Cưng nhà tôi nghe vẫn xuôi tai hơn." Phó Thất chẳng buồn đính chính cái danh xưng "Bé Cưng", lại còn tung hứng với cái tên bốn chữ anh vừa phải nặn óc moi ra.
"Dạ chuẩn, tên chị Dạ nghe oách xà lách, sang chảnh hẳn."
Tần Trăn câm nín, không còn lời nào để nói.
Sao cô có thể quên béng cái sự thật là Phó Thất cũng phiền phức không kém chứ?
Thôi dẹp đi, trái đất này hủy diệt cho rồi. Chịu đựng hai con người này là quá đủ rồi. Mai mưa tạnh cô sẽ chuồn thẳng vào núi sâu tìm chỗ đào mộ mới, ngủ một giấc ngàn thu luôn, đợi hai đứa này thăng thiên rồi hẵng chui lên.
Cương thi mất hết niềm tin vào cuộc sống. Nhưng màn diễn thuyết của nhân loại vẫn chưa kết thúc.
Phạm Hư vẫn tiếp tục tâng bốc: "Hơn nữa tên chị Dạ nghe đậm chất nữ chính ngôn tình Mary Sue lắm nha. Người thì gầy gò nhỏ xíu, makeup lại còn ngộ ngộ ngốc nghếch, mà chị siêu tình cảm, lại còn siêu cool, siêu ngầu, siêu bá đạo luôn!"
"...Cái gì cơ?" Phó Thất hiếm khi lộ vẻ hoang mang hỏi lại.
Đây là lần đầu tiên Tần Trăn được gắn với những tính từ kêu rổn rảng nhường ấy, cô ngỡ mình nghe nhầm.
"Anh không biết đâu, lúc đối mặt với nguyên đàn xác sống chật kín hành lang, chị ấy chẳng thèm cầm vũ khí, tay không mà tung cước đá văng từng đứa một. Mặt tỉnh queo, chả sợ sệt gì, ngầu đét!" Phạm Hư giơ ngón cái lên, mặt đầy sùng bái: "Đã vậy lại còn điềm đạm bình tĩnh, nói năng kiệm lời, phong thái đúng chuẩn đại tỷ thứ thiệt!"
"..." Lần này thì Phó Thất cạn lời thật sự.
Còn vị "đại tỷ" cương thi lạnh lùng, cool ngầu, bá đạo ấy thì mặt nóng ran, trong lòng hơi chột dạ nhưng lại thấy sướng rơn. Thích thật!
Cô lén lút tìm đường thọc tay vào túi quần cho ra vẻ nhưng cái quần này lại không có túi, đành bỏ cuộc. Cô ngẩng cao đầu, nặn ra vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể: "Đủ rồi."
"Dạ rõ!" Đàn em lập tức khóa mõm.
Cương thi lại liếc sang Phó Thất đang ướt lẹp nhẹp, nhíu mày ra lệnh đầy uy lực: "Anh, đi tắm!"
Phó Thất: "...Bé Cưng, cô vui là được."
Anh quay lưng lững thững đi về phía nhà tắm, đi được mấy bước thì khựng lại, bảo: "À không đúng."
Phó Thất quay đầu lại, đính chính: "Đại tỷ, chị vui là được."
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (12)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ
Thời tiết: Mưa to
Bắt đầu từ hôm nay, em sẽ làm đại tỷ [Đeo kính râm]