Được tâng bốc lên hàng đại tỷ, tâm trạng cương thi đang bay bổng trên mây. Cô vẫn duy trì thói quen kiệm lời, có điều nếu trước kia là do nói lắp khó chen ngang, thì nay là để giữ gìn hình tượng lạnh lùng, bí ẩn của một "chị đại".
Nhìn Phạm Hư, Tần Trăn thấy vừa mắt hơn hẳn, bèn chủ động lôi lương khô trong ba lô ra chia cho cậu ta.
Ba lô này vẫn là chiến lợi phẩm cuỗm được từ hai gã người A. Bên trong đủ thứ hầm bà lằng, nhưng vì Tần Trăn chẳng biết xài, lại thêm cái cốt cương thi không cần ăn uống, nên trước giờ ba lô toàn do Phó Thất quản lý. Đây là lần đầu cô lục lọi, mới tá hỏa nhận ra thức ăn dự trữ chẳng còn bao nhiêu.
Phạm Hư cũng nhận ra điều đó.
Trong mắt Tần Trăn, số thức ăn đó vốn dĩ dành cho hai người, nhưng với Phạm Hư, ngần ấy thứ mà chia ba thì quả là éo le. Cậu ta lập tức thấy áy náy: "Chị ăn đi."
Tần Trăn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, đáp: "Cứ ăn... không sao."
Câu nói ngắn gọn ấy lại cực kỳ khớp với cái thiết lập "người chị đáng tin cậy" trong mắt thằng đệ. Cậu nhóc cảm động rớt nước mắt, vừa nhai bánh quy lép nhép vừa tuôn một tràng cảm tạ rối rít.
Thực chất đống đồ ăn đó vốn là khẩu phần của một mình Phó Thất. Anh đã có nhã ý dắt người về thì chắc chắn cũng không hẹp hòi chuyện chia sớt thức ăn. Nhưng giờ người ta đã là đàn em của Tần Trăn, thân làm đại ca dĩ nhiên phải đứng ra lo liệu. Thế là đợi Phó Thất tắm rửa xong xuôi bước ra, cô liền kéo anh ra góc hỏi nhỏ xem kiếm đồ ăn ở đâu.
Vết thương bị đạn xẹt qua ở bắp chân Phó Thất do ngâm nước dơ nên hơi nhiễm trùng. May mà trong ba lô có thuốc tiêu viêm. Lúc Tần Trăn hỏi tới, anh vừa sát trùng xong. Nghe vậy, anh trầm ngâm một lúc rồi liếc nhìn Phạm Hư đang ngáy o o dưới đất.
Chẳng biết đã bao lâu rồi Phạm Hư chưa được đánh một giấc tử tế. Giờ đã có đồng đội chống lưng, lại được nhét đầy bụng bánh quy, cậu ta ngả đầu cái là ngáy rung nhà. Trên người còn được đắp hờ tấm chăn mỏng do chính tay "đại tỷ" Tần Trăn lo liệu.
"Biết thế lúc mới gặp cô, tôi cũng nhào tới ôm đùi réo gọi đại tỷ cho rồi." Phó Thất đúc kết ra lý do mình bị phân biệt đối xử.
Tần Trăn bĩu môi: "Anh có thể... tự mình... biết mình... được không?"
Ý cô là: Cái đồ trộm mộ như anh, có quỳ lạy sướt mướt xin làm đệ tử, bà đây cũng chẳng thèm thu nhận! Khổ nỗi, tâm điểm chú ý của Phó Thất lại dồn hết vào cái cụm thành ngữ "tự mình biết mình" mà cương thi phải lắp bắp uốn lưỡi mấy bận mới rặn ra được cho tròn vành rõ chữ.
Anh bật cười thành tiếng.
Chẳng cần hỏi, Tần Trăn cũng thừa biết anh ta đang cười cái gì. Cô lập tức nhào tới đấm bùm bụp.
Trời đã sập tối, trong phòng đen như mực. Nhưng Tần Trăn thuộc lòng vị trí sô-pha nên vồ trúng phóc, Phó Thất cũng đỡ đòn cực mượt. Có điều sô-pha hơi hẹp, một người một cương thi giằng co qua lại vài chiêu, vô tình sẩy chân, "bịch" một tiếng, cả hai ôm nhau lăn cù tèo xuống đất.
Tiếng ngáy đều đều của Phạm Hư bỗng im bặt.
Chết dở, không thể để đàn em chứng kiến bộ dạng lôi thôi lếch thếch này được! Tần Trăn vội vàng đè nghiến Phó Thất xuống, bịt chặt không cho anh phát ra tiếng động nào nữa.
Phó Thất cũng ngoan ngoãn nằm im hợp tác.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ và tiếng cào cửa sàn sạt của bầy xác sống ngoài hành lang.
Một lúc sau, tiếng ngáy của Phạm Hư lại vang lên. Tần Trăn mới dám buông tay, lồm cồm bò dậy khỏi người Phó Thất, nghiến răng cảnh cáo nhỏ: "Tha cho anh... một lần."
Phó Thất vừa xoa xoa cái cùi chỏ bị cộc xuống sàn, vừa lầm bầm thắc mắc: "Cương thi mấy người lấy đâu ra cái thói sĩ diện hão gớm thế?"
"Liên quan... gì anh!" Cự nự xong, Tần Trăn quay lại chủ đề chính: "Kiếm đồ ăn... ở đâu?"
Phó Thất đáp: "Lương thực trong thành phố nếu không bị vơ vét sạch thì cũng ôi thiu hết rồi. Muốn kiếm đồ ăn thì phải về các vùng nông thôn hẻo lánh."
Sau khi đại dịch nổ ra, những khu đô thị đông đúc trở thành ổ dịch nguy hiểm nhất, trong khi vùng nông thôn đất rộng người thưa lại an toàn hơn. Nhờ có sẵn nguồn nông sản dồi dào, nên dù sau này có bị thất thủ thì lượng thức ăn dự trữ ở nông thôn vẫn nhỉnh hơn thành phố rất nhiều.
Đó cũng là chân lý sinh tồn mà mọi người sống sót đều ngầm hiểu: Tìm máy móc thuốc men thì xông vào thành phố, tìm lương thực hạt giống thì dạt về nông thôn.
Tần Trăn định bò lên giường tìm bản đồ thì bị Phó Thất cản lại: "Giờ xem bản đồ cũng vô dụng thôi."
Hệ thống điện lưới thành phố đã tê liệt hoàn toàn, mặt trời vừa lặn là bóng tối bao trùm vạn vật. Giữa đêm đen tĩnh mịch, chỗ nào có ánh sáng, chỗ đó lập tức trở thành tâm điểm chết chóc.
"Quanh đây có nhiều thôn bản lắm. Đợi mưa tạnh, kiếm chiếc xe chạy dọc đường quốc lộ, chừng vài tiếng là tới thôi."
Tần Trăn gật gù: "Tìm được đồ ăn... tôi đi luôn."
Cô không thích mang nợ ai. Phạm Hư khen cô nức nở làm cô sướng rơn, thì cô đền đáp bằng cách tìm thức ăn cho cậu ta, thế là hòa.
Còn món nợ với Phó Thất... Tính nhẩm kiểu gì thì tên này cũng nợ cô ngập đầu. Cô chưa tính sổ là phúc đức bảy đời nhà hắn rồi!
Vụ dọn lên núi đào mộ mới, lúc tức giận cô đã từng tuyên bố rồi. Giờ nhắc lại, Phó Thất chẳng ừ hử nửa lời, cũng không nói gì thêm.
Tần Trăn đồ rằng chắc anh ta cũng lăn đùng ra ngủ như thằng nhóc Phạm Hư kia rồi.
Ngủ được thì sướng quá, chứ cô thì thức trắng đêm, đành thao láo nhìn trần nhà, lúc thì vân vê mép đệm, lúc thì cậy cậy ngón tay, trở mình liên tục để giết thời gian.
Tới lần thứ ba cô lật người, giọng Phó Thất bỗng vang lên trong màn đêm: "Giường có gai à?"
Có gai đi nữa thì cô cũng đâu phải cái bánh xèo mà lật hoài.
Tần Trăn co người lại quay mặt về phía sô-pha, lầu bầu: "Phó Hương Hương... chán ngắt."
"Thế cô về ở ẩn một mình, chẳng phải còn chán hơn sao?"
"Không có... đạo sĩ."
"Trên mặt đất cũng làm gì có."
"Có!"
"Nếu thật sự có mấy ông đạo sĩ pháp lực cao cường như cô nói, thì loài người đâu đến nỗi phải nhường chỗ cho bầy xác sống thế này?"
Cái đó thì khác chứ, trùm cuối sao phải ra tay xử mấy con quái tép riu?
Biết đâu mấy vị đạo gia đang bế quan luyện pháp bảo, chờ xác sống chúa xuất hiện mới tung đòn quyết định thì sao.
Tuy Tần Trăn tự thấy cương thi nhà mình chanh sả hơn đám xác sống vật vờ ngoài kia nhiều, nhưng đi lại nhởn nhơ trên mặt đất thì kiểu gì chả bị người ta nhận nhầm. Mà ngặt nỗi cô lại biết nói biết nghĩ. Lỡ tụi loài người vu oan cô là Xác Sống Chúa, rồi đổ vấy cái vụ virus lây nhiễm là do cô âm mưu thống trị thế giới thì cô biết gỡ tội làm sao?
Đến nói một câu hoàn chỉnh cô còn nói lắp cơ mà.
"Mặc kệ... không dây dưa." Tần Trăn kiên quyết bám trụ quan điểm ban đầu: kính nhi viễn chi, không chủ động chọc phá, cũng chẳng xen vào chuyện của nhân loại, mặc kệ tụi nó tốt xấu ra sao.
Phó Thất im lặng.
Tần Trăn đợi một lúc, không thấy động tĩnh gì bèn gọi: "Phó Hương Hương... sao anh không... nói nữa?"
"Đang bận nghĩ."
"Nghĩ gì?"
"Nghĩ tới cái giá sách ở căn phòng tầng dưới. Lẽ ra phải ôm vài cuốn về cho cô đọc giết thời gian, để cô đỡ làm phiền tôi."
Nghe xong Tần Trăn xụ mặt, may là trời tối thui anh không thấy. Cô hừ hừ: "Anh... bắt chuyện trước... mà."
Phó Thất nhớ lại mấy ngày kẹt dưới hầm mộ, toàn là anh cọ cọ đi phá bĩnh giấc ngủ của nàng cương thi. Anh bật cười: "Cô thù dai dữ vậy?"
Cương thi chỉ ưa nghe v**t v*, chúa ghét bị chê bai, thế là dỗi không thèm để tâm tới anh nữa.
Nhưng đêm đen trường kỳ quá mức tẻ nhạt, im lặng chưa được bao lâu, cô không nén nổi tò mò: "Phó Hương Hương... muốn đọc sách."
Khóe môi Phó Thất khẽ nhếch lên trong bóng tối: "Thích thì đi lấy."
Nói xong, anh nhẹ nhàng bật dậy.
Mắt Tần Trăn sáng rỡ, vội vã bắt chước anh, rón rén bò dậy xỏ giày.
Căn phòng tầng dưới kém may mắn hơn phòng họ đang ở, cửa nẻo toang hoác thông thống ra hành lang, có đến hai ba chục con xác sống đang vật vờ lượn lờ trong ngoài.
Kế hoạch ban đầu của Phó Thất là đu dây từ cửa sổ xuống. Nhờ thân thủ nhanh nhẹn, anh dư sức cuỗm đồ rồi chuồn êm trước khi lũ xác sống kịp bao vây.
Nhưng chắc do cái trò trộm vặt lúc nửa đêm nghe k*ch th*ch quá, Tần Trăn cứ háo hức bồn chồn, hỏi xin đi thay.
Dĩ nhiên là được quá đi chứ, cô đâu phải người sống, đám xác sống có thèm ngó ngàng tới đâu. Cô mà ra tay thì dễ như ăn kẹo.
Chỉ vướng một nỗi.
Phó Thất bảo: "Không có đèn đóm gì đâu đấy."
Tần Trăn lập tức trách móc: "Tại anh... cấm tôi mang... dạ minh châu... theo chứ bộ."
"Mang nó theo thì hết chỗ cầm cái sọ của chồng cô."
"Ăn nói xà lơ... tôi bắn bỏ... anh giờ!"
"..."
Phó Thất kéo tay cô, gạt cái ngón tay đang làm điệu bộ chĩa súng vào đầu mình ra: "...Bớt lải nhải đi, đánh thức thằng đệ cô dậy là cái hình tượng đại tỷ lạnh lùng của cô đổ sông đổ biển đấy."
Tần Trăn lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, lén lút bám đuôi anh nhập vai đạo chích.
Phạm Hư hiếm hoi lắm mới có một đêm say giấc nồng. Lúc bị ánh mặt trời chói chang đánh thức, cậu lơ mơ mở mắt, đập ngay vào tầm nhìn là một bóng lưng cao ráo, vững chãi đứng bên bậu cửa sổ.
Phó Thất mặc chiếc sơ mi trắng tinh tươm, xắn tay áo lên tận khuỷu để lộ cẳng tay gân guốc. Nghe tiếng động, anh buông ống nhòm, quay lại hất cằm chào: "Dậy rồi à."
"Dạ anh." Phạm Hư ngái ngủ đáp lại. Ngó sang bên cạnh, cậu thấy Tần Trăn đang cuộn tròn trên sô-pha, cắm mặt vào một cuốn sách.
Cô đọc say sưa đến mức dí sát mặt vào những trang giấy, đến tiếng chào của Phạm Hư cũng chẳng màng đáp lại.
Cảnh tượng bình yên đến lạ lùng này khiến Phạm Hư hoang mang ngỡ như mình đang xuyên không về thời kỳ yên bình trước tận thế. Thất thần mất một lúc, cậu mới bừng tỉnh khỏi mộng, rồi há hốc mồm kinh ngạc: "Ở đâu ra nguyên đống sách này vậy? Chị Dạ, anh Phó, hai người tranh thủ đi kiếm lúc sáng sớm hả?"
Phó Thất đã quay lại tiếp tục sự nghiệp canh chừng động tĩnh dưới đường, bâng quơ đáp: "Chị Dạ của cậu đi gom hồi tối hôm qua đấy."
"Má ơi..." Phạm Hư nhìn đống sách và quần áo chất cao như núi giữa phòng khách, lắp bắp không nói nên lời: "Chị... chị ngầu dữ vậy!"
Lời cảm thán đầy chấn động của đàn em cuối cùng cũng kéo cương thi ra khỏi trang sách. Ngơ ngác mất vài giây mới nhớ ra thiết lập nhân vật của mình, cô vội vàng dọn lại vẻ mặt lạnh lùng, lẩm nhẩm trong đầu một lượt rồi buông hai chữ cụt ngủn: "Cùng tòa nhà."
"Thế cũng đỉnh của chóp rồi!"
Sách vở và quần áo cũng nằm trong danh mục vật tư thiết yếu của các căn cứ sinh tồn. Một thân con gái lặn lội giữa tòa nhà nhung nhúc xác sống mà gom được ngần này đồ, lại còn vác về nguyên vẹn không sứt mẻ gì, im hơi lặng tiếng không làm kinh động đến ai, bản lĩnh cỡ này đúng là out trình!
"Đã vậy lại còn đi vào giữa đêm trăng thanh gió mát! Đi một mình!" Phạm Hư suýt xoa như thấy thánh nhân giáng trần: "Đây chính là đẳng cấp của bậc cường giả sao!"
Mặt cương thi lại bắt đầu nóng ran, cơ mà là do chột dạ.
Lũ xác sống chỉ hảo thịt tươi, cương thi như cô đi lượn lờ trước mặt chúng nó như đi dạo công viên. Chẳng những bới tung tầng dưới, cô còn tiện tay bón hành cho mấy con xác sống cản đường ngứa mắt.
Nếu nói có trục trặc gì, thì chắc chỉ là lúc hì hục bê đồ về, xui xẻo vấp phải gấu áo ngã chỏng gọng thôi.
Nhưng chuyện này sống để bụng chết mang theo.
Cô lén liếc sang Phó Thất – nhân chứng sống duy nhất của vụ tai nạn. Mắt anh ta dán chặt ra ngoài cửa sổ, nhưng cái khóe môi thì đang cong lên một cách đầy khả nghi.
Quả nhiên, anh hùa theo không trượt nhịp nào: "Cường giả mà, đi mây về gió."
Tần Trăn húng hắng ho một cái: "...Khụ, đi đánh răng rửa mặt đi."
"Dạ rõ!" Phạm Hư cun cút chạy tót vào nhà tắm.
Thực ra cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo Tần Trăn đang cày khá bánh cuốn. Ngặt nỗi thằng đệ vừa mở mắt đã tung hô làm cô ngại chín mặt không dám đọc tiếp. Nhân lúc thằng bé đi vắng, cô cuống cuồng nhét vội cuốn sách vào ba lô.
Tối qua mò xuống cái phòng đó, chắc mẩm chủ nhân là mọt truyện ngôn tình, trên giá chất đầy tiểu thuyết. Cô vơ vét sạch sành sanh, tính đem về chôn cùng "Bảo bối" trong hầm mộ mới. Cô cũng tuyển vài cuốn hợp gu bỏ túi đọc giết thời gian. Phó Thất còn chu đáo nhặt riêng cho cô một cái ba lô chuyên để đựng "văn hóa phẩm" cơ mà.
Một vị đại tỷ lạnh lùng, cao ngạo thì đời nào lại đam mê ba cái truyện ngôn tình ba xu. Tuyệt đối không để đàn em phát hiện được!
"Ủa ủa..." Phạm Hư vệ sinh cá nhân xong, vừa bước ra chưa kịp ngồi xuống đã lại ồ lên.
Tim cương thi treo ngược lên cành cây.
Thằng nhóc tiếp tục trầm trồ: "Trời đất ơi, vớ được cái máy tính bảng luôn nè!"
Cương thi ngớ người: "?"
Máy tính bảng là cái quái gì?
Tần Trăn chớp chớp mắt nhìn Phó Thất đầy chấm hỏi.
"Chắc nó nằm lẫn trong đống sách, Bé Cưng gom vội nên không để ý cuỗm luôn đó." Phó Thất tỉnh rụi bịa chuyện với Phạm Hư, rồi quay sang "giải thích" với Tần Trăn: "Cơ mà để xó lâu thế này, máy tính bảng chắc cạn pin sạch bách rồi."
Câu chốt hạ của anh làm mắt cương thi trợn tròn xoe.
Nhìn bộ dạng đó, Phó Thất biết tỏng nãy giờ cô chỉ nghe lọt tai đúng hai chữ "máy tính".
Động lực để cương thi này rời mồ mả chính là hai chữ máy tính và điện thoại. Máu nghiện công nghệ ngấm vào tận tủy rồi. Vừa nghe nói mớ đồ hôm qua mình hì hục bê về có lẫn cái máy tính hằng mong ước, sắc mặt cô lập tức biến đổi, ánh mắt như muốn xé xác Phó Thất thay cho lời kết tội: "Anh biết mà không thèm hé răng!"
Cái máy tính bảng kẹp giữa đống sách, tối qua Phó Thất đúng là không phát hiện ra. Mà có phát hiện cũng chả để làm gì, anh lại nhắc khéo: "Hết pin..."
Chưa dứt câu, Phạm Hư đã la toán lên: "Lên màn hình rồi! Đầy pin luôn nè!"
Phó Thất nghẹn họng: "...Nhưng có mật khẩu."
"Hì hì!" Phạm Hư cười gian manh, cầm máy bắt đầu lúi húi gõ gõ chọt chọt.
Trong nhận thức của Tần Trăn, máy tính phải là cái cục vuông vức bự chảng cơ, chứ cái miếng mỏng dính này thì cô lạ hoắc. Trừng mắt cảnh cáo Phó Thất xong, cô lại sán tới đứng kè kè bên cạnh Phạm Hư, mắt không chớp dõi theo từng cử động của cậu nhóc.
Mấy phút sau, Phạm Hư lại reo lên: "Vào được rồi!"
Cậu nhóc ưỡn ngực tự hào: "Nói thật với hai anh chị, trước khi làm MC đám cưới với beauty blogger, em từng làm thợ sửa điện thoại, máy tính bảng rồi. Dăm ba cái mật khẩu này, muỗi!"
Vừa nói, Phạm Hư vừa chìa cái máy tính bảng cho Tần Trăn: "Đại tỷ, chị chơi không?"
Cương thi dĩ nhiên là muốn chơi rồi, chữ "MUỐN CHƠI MÁY TÍNH" to tướng như in hằn trên mặt cô.
Nếu biết trước trong đống sách mình tha về có lẫn cái máy tính, thì dẹp tiểu thuyết sang một bên, cô sẽ dựng đầu Phó Thất dậy, bắt anh thức trắng đêm nghiên cứu cách bẻ khóa cho bằng được.
"Được thôi." Tần Trăn gắng gượng nhớ lại hình tượng mình đang xây dựng, cố kìm nén sự kích động, gật đầu ra chiều miễn cưỡng.
Nhận lấy máy tính bảng với đôi tay run rẩy, cô lập tức quay gót tìm Phó Thất.
Muốn chơi lắm, khao khát lắm, nhưng thân là một cương thi "nguyên thủy", cô mù tịt về công nghệ. Chỉ có đi tìm tên Phó Thất biết tuốt rành rẽ về cô mới nhờ chỉ dẫn được.
Phạm Hư lại hiểu lầm cô định ôm máy chia vui cùng Phó Thất, bèn phẩy tay: "Không sao đâu, đại tỷ cứ chơi tự nhiên, em còn cả kho đây."
Nói đoạn, cậu ta kéo phéc-mơ-tuya cái ba lô tha về tối qua, bên trong lòi ra nguyên một ổ điện thoại di động đủ loại.
Phó Thất cạn lời toàn tập. Nhìn ánh mắt thèm thuồng si mê của cương thi và đôi tay đang run lẩy bẩy vì phấn khích, anh bèn tạt gáo nước lạnh vào cả hai: "Làm gì có mạng."
"Dạ đúng là không có mạng, cũng không sạc được, xài hết pin là vứt. Nhưng mà vẫn chụp hình, quay phim, nghe nhạc được mà. Trong mấy cái này có cài sẵn phim ảnh, tiểu thuyết offline, ở căn cứ chuộng món này lắm." Phạm Hư gãi đầu ngượng ngùng: "Thực ra bẻ khóa là ngón nghề tủ của em, chuyên dùng để đổi chác vật tư trong căn cứ."
Phó Thất xa rời căn cứ đã lâu, nay mới vỡ lẽ ra còn có kiểu làm ăn này, nhất thời cạn lời.
Phạm Hư đã hào phóng chìa ra một chiếc điện thoại: "Mật khẩu 123456, pin sạc full, anh xài tự nhiên!"
Phó Thất chưa kịp nhúc nhích, một bàn tay đeo găng cao su đã nhanh như chớp chộp lấy. Cảm giác vạt áo bị giật giật, Phó Thất cúi đầu xuống, chạm phải đôi mắt xám xanh mang kính áp tròng đang lấp lánh ngàn vì sao, ngước nhìn anh với vẻ mong chờ tột độ.
Phó Thất: "..."
Tin mừng: Đã nắm thóp được tử huyệt của cương thi, thời gian tới cô nàng sẽ không réo đòi về mồ nữa.
Tin buồn: Cương thi khéo chuẩn bị đá anh ra chuồng gà để cuốn gói đi theo gã trai khác rồi.
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (1)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ
Thời tiết: Nắng đẹp
[Mắt sáng long lanh] [Thơm một cái] [Cố lên] [Tung hoa] [Nịnh nọt khen ngợi]