Mỹ phẩm cũng là một dạng tiến bộ của khoa học kỹ thuật, được cập nhật và đổi mới liên tục. Rất nhiều món trong số đó Tần Trăn thậm chí còn chưa từng nghe tên, chứ đừng nói đến chuyện biết cách dùng.
Phó Thất cũng chịu chết chẳng biết xài. Nhưng dù có mù tịt đến đâu, sống trong thời đại bùng nổ internet thì ít nhiều anh cũng vô tình lướt qua vài thông tin cơ bản, vẫn hơn đứt một nàng cương thi từ dưới mồ chui lên.
Thế là trọng trách "chuyên gia trang điểm" bất đắc dĩ rơi xuống đầu Phó Thất.
Tay nghề makeup của anh cực kỳ tệ, nhưng may thay yêu cầu của "người mẫu" lại rất đơn giản: chỉ cần che đi màu da thật là được.
Quá trình trát phấn nhìn chung khá đơn giản và suôn sẻ, chỉ có chút sự cố nhỏ lúc chọn đồ.
Vừa bôi lên mặt Tần Trăn là Phó Thất đã thấy sai sai. Anh liếc nhìn chai kem nền còn đầy ự hầu như chưa suy suyển, ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra: "Thảo nào còn dư nhiều thế này."
Trong phòng không có gương, Tần Trăn chẳng biết cơ sự gì đang xảy ra, bèn hỏi anh có chuyện gì. Phó Thất khựng lại một giây rồi tỉnh bơ đáp: "Không có gì, tôi chỉ đang cảm thán hiệu quả che phủ của chai kem nền này thôi. Đỉnh thật sự, không ai nhìn ra màu da thật của cô đâu."
Cương thi tuy tò mò, nhưng với cô lúc này, việc giấu đi thân phận mới là ưu tiên số một. Vì vậy, dù bán tín bán nghi lời Phó Thất, cô vẫn không thắc mắc thêm.
Đợi thoa đều lớp kem nền xong, Tần Trăn lết vào nhà vệ sinh soi gương. Lúc này cô mới ngỡ ngàng nhận ra Phó Thất không hề nói dối. Hiện tại, không chỉ che giấu thành công màu da thật, bộ dạng của cô còn dễ khiến người khác hiểu lầm cả quốc tịch. Làn da nhợt nhạt xanh xao bay biến, thay vào đó là một màu nâu đồng sậm xỉn, trông như đi nhuộm da nâu lỗi vậy.
Chuyện này cũng không hoàn toàn do lỗi của Phó Thất. Cả hai đứa đều gà mờ về khoản makeup, mà nguyên do anh chọn tone màu này chỉ đơn giản là vì... cái chai đó còn đầy, đủ cho cương thi xài được nhiều lần.
Lý do nghe thì có vẻ hợp lý đấy, nhưng Tần Trăn vẫn chưa nuốt trôi cục tức bị lừa gạt vụ "công nghệ cao". Cô đinh ninh rằng tên này đang mượn cớ để trả đũa cương thi, thế là dứt khoát tuyệt giao với anh ta lần thứ hai.
Bên ngoài, mưa vẫn xối xả không dứt. Nước đục ngầu cuồn cuộn dâng lên ngập cả bậc thềm của tiệm tạp hóa nhỏ bên kia đường. Trước cửa căn hộ, bầy xác sống bị "hơi người" của Phó Thất dụ đến vẫn đang cào cửa sột soạt không biết mệt.
Đằng nào cũng chẳng ra ngoài được, Tần Trăn cũng ứ thèm quan tâm tới Phó Thất. Cô lôi nước ra rửa mặt, bắt đầu tự mình mày mò thử từng món một. Dần dà cô cũng thấy thú vị, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, một mùi khói thuốc nhàn nhạt chợt bay tới phá đám.
Tần Trăn chun mũi ngoảnh lại, thấy Phó Thất chẳng biết kiếm đâu ra một tấm bản đồ, đang cắm cúi nghiên cứu rất chăm chú. Quan trọng nhất là trên môi anh ta còn phì phèo một điếu thuốc đang cháy dở.
Tần Trăn trố mắt.
Cô định há miệng nhắc nhở, nhưng sực nhớ ra mối quan hệ "không bạn không thù" giữa hai người hiện tại, thế là lại ngậm miệng.
Cô cố tình phớt lờ cái mùi khó chịu đó, nhưng càng cố không nghĩ thì nó lại càng hiện hữu rõ rệt, cứ như chực luồn lách qua đường hô hấp để chui tọt vào lục phủ ngũ tạng của cô vậy.
Cuối cùng, Tần Trăn không nhịn nổi nữa, lớn tiếng nhắc nhở: "Hút thuốc... có hại... cho sức khỏe!"
Phó Thất ngẩng mặt lên khỏi tấm bản đồ, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, hỏi vặn lại: "Có hại cho sức khỏe của ai?"
Trong phòng có đúng hai sinh vật sống, à không, một người một xác. Một kẻ là cương thi, vốn dĩ chẳng màng tới chuyện khỏe hay bệnh; người còn lại là một con người đang bị nhiễm virus đột biến, nhà cửa thì tan hoang, bên ngoài thì bị lũ quái vật coi như mồi ngon rình rập. So với cái hiện thực khốc liệt ấy, tác hại của khói thuốc lá quả thực chẳng bõ bèn gì.
Tần Trăn ứ họng mất hai giây mới bật lại được: "Của tôi! Sức... sức khỏe của tôi!"
Phó Thất nhướn mày.
Tần Trăn dõng dạc tuyên bố: "Là sức khỏe... tâm lý của tôi!"
Phó Thất phì cười, lắc đầu rồi lại cúi xuống xem bản đồ.
Thái độ ấy rõ ràng là lơ đẹp cô.
Tần Trăn bực bội tột độ, cô có cảm giác cái mùi hôi khét lẹt đó đang lượn lờ xung quanh, bám dính lấy người mình khiến cô ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Mọi sự chú ý của cô đều dồn hết vào cái mùi đáng ghét kia, đến mức niềm vui vọc vạch đống mỹ phẩm cũng tan biến sạch.
Cô nhẫn nhịn, rồi lại nhẫn nhịn, đến khi sức chịu đựng cạn kiệt, cô bật dậy quát lớn: "Tôi... bị mùi thuốc lá của anh... kích phát... gen cuồng loạn rồi! Tôi sắp... nổi điên, tôi muốn... muốn ăn thịt người đây!"
Vừa dứt lời, cô lao thẳng về phía Phó Thất, mục tiêu nhắm chuẩn điếu thuốc trên tay anh.
Phó Thất phản ứng cực nhanh, nghiêng người né đòn, xoay một vòng ra phía sau Tần Trăn. Anh đưa tay kẹp chặt cổ cô, ép cô sát vào người mình.
Điếu thuốc kẹp trên tay anh vừa vặn dừng ngay trước mặt Tần Trăn, tàn thuốc đỏ rực vẫn đang lấp lóe.
Tần Trăn trợn tròn mắt, giơ tay lên định giật lấy. Kết quả là hai cổ tay của cô bị anh tóm gọn, ép chéo trước ngực.
Cương thi đo ván toàn tập!
Đây là chiêu thức mới mà Phó Thất tự ngộ ra sau trận ẩu đả kịch liệt ngày hôm qua. Với ưu thế về chiều cao và thể lực, dùng đòn khống chế từ phía sau thế này nhàn hơn nhiều so với việc mặt đối mặt đỡ đòn, lại còn khóa được cái miệng hay cắn bậy của cô nàng.
"Cương thi gì mà hung dữ thế, dọa tôi sợ chết khiếp." Giọng Phó Thất vang lên ngay trên đỉnh đầu.
Bị siết chặt cứng ngắc, Tần Trăn chẳng nhúc nhích được nửa phân. Thấy làn khói mỏng manh cứ lởn vởn bay vào mặt, cô đành ngửa đầu ra sau để né, vô tình cộc đầu vào cằm Phó Thất.
Cô vừa bực vừa tủi: "Buông ra! Anh... hôi... hôi rình!"
Phó Thất nhìn là biết Tần Trăn bị dị ứng với mùi khói thuốc.
Thực ra bản thân anh cũng chẳng ưa gì thứ này.
Trước kia Phó Thất không hề hút thuốc. Nhưng từ khi tận thế ập đến, nền văn minh nhân loại bị hủy diệt, hễ bắt gặp thuốc lá hay rượu bia sót lại, nhiều người lại tò mò muốn thử một chút. Ẩn sâu trong làn khói ấy là nỗi niềm khắc khoải nhớ về một quá khứ huy hoàng đã xa. Dù sao thì những thứ độc hại ấy cũng từng là một phần của văn minh loài người.
Con cương thi này thì lại đam mê văn minh loài người đến cuồng nhiệt, vậy mà lại ác cảm với khói thuốc đến thế.
Phó Thất thầm nghĩ, nếu những ký ức về xã hội loài người của cô ta thực sự là từ lúc còn sống, thì chắc hẳn cô ta đã được bao bọc trong một môi trường rất tốt.
Nghĩ vậy, anh búng tay ném điếu thuốc qua cửa sổ vào màn mưa tầm tã, cúi đầu cười hỏi: "Giờ hết hôi rồi chứ?"
Tần Trăn hầm hầm lườm anh một cái, giật tay ra khỏi cái gông của anh, phủi phủi quần áo rồi quay lại tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu mỹ phẩm.
Tuy mấy thứ này không sánh bằng đồ công nghệ điện tử, nhưng đối với một con cương thi thiếu kiến thức xã hội thì cũng khá là thú vị.
Tần Trăn đã đành lòng chấp nhận sự thật bẽ bàng về sự tụt hậu của nền văn minh nhân loại. Nhưng dẫu có nát bét đi chăng nữa, thì thế giới loài người vẫn phong phú đa dạng hơn cuộc sống tẻ nhạt của cương thi vạn lần.
Đằng nào cũng mất công chui lên đây rồi, cô quyết vơ vét càng nhiều đồ càng tốt để trang hoàng cho cái mộ mới của mình.
Mỹ phẩm, quần áo nhét đầy ba lô. Bút chì, sổ tay, drap trải giường, móc phơi đồ cũng phải cuỗm đi bằng sạch. À, cả cái chậu nhựa này nữa... Dùng cái này để tắm cho "chồng" thì khỏi lo chị ấy bị chìm lỉm dưới đáy nước.
Càng nhìn, Tần Trăn càng thấy cái gì trong phòng cũng hữu dụng hết, từ cái thùng rác đến con thú bông xẹp lép dưới sàn nhà. Tiện tay, lúc lướt ngang qua Phó Thất, cô giật luôn tấm bản đồ trên tay anh.
Phó Thất: "?"
Tần Trăn chìm đắm trong ảo mộng về ngôi nhà mới dưới lòng đất, càng nghĩ càng hưng phấn. Đang lúc tâm trạng phơi phới, cô vô tình đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Giữa khung cảnh xám xịt của thành phố điêu tàn trong mưa, cô bất chợt thấy một cột khói đen bốc lên nghi ngút ở đằng xa.
Nghe Phó Thất kể, thành phố này nằm sát vùng biên giới phía Bắc, từng được mệnh danh là thành phố rừng nguyên sinh, là thiên đường nghỉ dưỡng tránh nóng lý tưởng. Lúc đại dịch zombie bùng nổ cũng là lúc đang độ giữa tháng Tám nắng nóng oi bức, lượng khách du lịch đổ về nườm nượp khiến nơi này nhanh chóng thất thủ.
Đã năm năm ròng rã trôi qua, nếu còn người sống sót thì cũng đã dạt về vùng nông thôn hẻo lánh hoặc tìm đến các khu căn cứ sinh tồn do con người lập ra rồi. Đáng lẽ ra ngoài Phó Thất, trong thành phố này không thể còn một mống người nào khác mới phải.
"Phó Lão Thất!" Tần Trăn gọi giật giọng.
Chàng thanh niên mét tám tám cao to lực lưỡng, mấy hôm trước mặt mũi còn lởm chởm râu ria, giờ đang cặm cụi kiểm tra súng ống đạn dược, nghe tiếng gọi cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉnh ngay: "Đừng có gọi tôi là Phó Lão Thất, gọi là Hương Hương Công Chúa đi."
Tần Trăn: "...Phó Hương Hương, có người!"
Phó Thất bật dậy như lò xo. Anh không vội nhìn ra ngoài mà lao tới kéo phắt Tần Trăn vào góc khuất.
Tránh xa cửa sổ, anh mới lên tiếng: "Chỗ này không thể có người được. Khả năng cao nhất là bọn A quốc đã mò tới tận đây, bày trò để dụ tôi xuất đầu lộ diện."
Miệng thì nói vậy, nhưng sau khi núp sau rèm cửa dùng ống nhòm quan sát một lượt, anh vẫn quả quyết quyết định đi thám thính.
"Chẳng... chẳng phải... là bẫy sao?" Tần Trăn ngập ngừng hỏi.
"Là bẫy thật, nhưng cũng không loại trừ khả năng có người vô tội bị kẹt lại." Phó Thất tròng áo khoác vào, giắt súng gọn gàng, xách theo thanh kiếm Katana dài thượt, dặn dò: "Ở yên đây, cấm đi lung tung."
Tần Trăn trước giờ chưa từng được chiêm ngưỡng con người nào khác ngoài Phó Thất, hai gã ngoại quốc kia không tính, vừa nghe nói có thể gặp người sống, cô vừa hồi hộp lại vừa háo hức, gật đầu cái rụp: "Ừm ừm!"
Phó Thất vốn đã quay người định đi, thấy bộ dạng đó của cô liền khựng lại, đảo mắt nhìn đôi kính áp tròng và khuôn mặt trát phấn trắng bệch của cô, tiện miệng nhắc: "À, nhắc cô một chuyện... Có biết Bạch Xà truyện không?"
Tần Trăn ngơ ngác: "Thì... thì sao?"
"Tâm lý con người yếu đuối lắm, sợ hãi quá độ là đột tử như chơi." Phó Thất chỉ tay vào lớp kem nền dày cộp trên mặt cô, nói tiếp: "Thế nên, lỡ sau này cô có hẹn hò yêu đương với người phàm nào, thì nhớ kỹ một điều: tuyệt đối đừng bao giờ để mặt mộc trước mặt người ta."
"Nhớ... nhớ rồi, cảm ơn anh." Tần Trăn gật gật đầu: "Anh cũng... cũng nhớ nhé, lúc yêu đương... thì đừng... đừng có..."
Mấy chữ "đừng có há miệng ra nói chuyện" chưa kịp ra khỏi miệng thì Phó Thất đã vọt qua cửa sổ, chớp mắt đã lặn mất tăm vào màn mưa mù mịt.
-
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (11)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ
Thời tiết: Mưa to
Cái tật nói lắp hại thân quá đi! Căm phẫn!