Quý Như Thanh

Chương 3

Từng chữ từng chữ như được rít ra từ kẽ răng.

 

Bùi Dục có vẻ đã tức giận đến mức mất kiểm soát.

 

Tờ hòa ly thư cũng bị hắn vò cho nhăn nhúm.

 

Ta vội vàng lấy lại tờ hòa ly thư từ tay hắn.

 

Trải ra trên mặt bàn.

 

Ta nhắm mắt lại, mặc cho nỗi đau nhói lên từng hồi trong lòng lan tỏa.

 

"Liệu có ai cưới th.i.ế.p hay không, không cần Thế tử bận tâm."

 

"Vì vậy, Thế tử tốt nhất hãy mau ký tên đi."

 

"Chỉ cần ngài và th.i.ế.p hòa ly, ngài sẽ không bao giờ phải nhìn thấy khuôn mặt xấu xí này của th.i.ế.p nữa."

 

Bùi Dục khựng lại.

 

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của ta, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ hối hận.

 

Hắn tiến về phía ta một bước, ta liền lập tức lùi lại.

 

"Thanh Thanh, ta không phải là......"

 

Ta ngẩng đầu, bình thản nhìn Bùi Dục.

 

"Ký đi, Bùi Dục, ta buông tha cho ngài rồi."

 

"Ngài cũng không cần vì trách nhiệm mà phải trói buộc với kẻ xấu xí như ta nữa."

 

Cuối cùng, Bùi Dục vẫn đặt bút ký vào tờ đơn hòa ly.

 

Nhưng chẳng biết có phải do mắt ta hoa lên hay không, bàn tay cầm bút của hắn đang khẽ run rẩy.

 

Hai chữ "Bùi Dục" cũng bị viết xiêu xiêu vẹo vẹo.

 

Nhưng những thứ đó đều không còn quan trọng nữa.

 

Chỉ cần hắn ký tên, ta và hắn, từ nay không còn bất cứ quan hệ gì.

 

9.

 

Chưa đầy nửa canh giờ, đám hạ nhân đã thu xếp xong xuôi của hồi môn của ta.

 

Kể từ ngày nghe thấy lời Bùi Dục nói ở tửu lâu, ta đã bắt đầu thu dọn của hồi môn.

 

May mắn thay, thuở ấy ta gả cao, phụ thân vì muốn giữ mặt mũi mà cho ta số của hồi môn khá hậu hĩnh.

 

Mấy năm nay, những cửa hiệu trong số đó cũng được ta kinh doanh rất tốt.

 

Dù có hòa ly, ta cũng không đến nỗi không có nơi để đi.

 

Ta sẽ không quay về Quý phủ nữa.

 

Nơi đó chẳng ai hoan nghênh ta trở về.

 

Trước khi rời khỏi, nhìn cây ngọc lan đang đung đưa theo gió trong sân, ta cảm thấy nên đường hoàng chào tạm biệt Bùi Dục một tiếng.

 

Đây là cây bạch ngọc lan do chính tay Bùi Dục trồng từ nửa năm trước.

 

Là quà tặng sinh thần hắn dành cho ta.

 

Không biết bằng cách nào hắn biết ta thích hoa ngọc lan, đã mất hai tháng nhờ người tìm mua bằng được giống cây quý này.

 

Hắn còn xắn tay áo, vác cuốc, đích thân đào đất trồng xuống.

 

Ngày đó, nắng ấm dịu dàng.

 

Vị công tử trẻ tuổi tuấn tú lau mồ hôi trên trán, mỉm cười dịu dàng nhìn cây ngọc lan vừa được hắn trồng xuống.

 

"Đợi vài năm nữa, đợi cây lớn lên, ta sẽ mắc một chiếc xích đu dưới gốc cho nàng."

 

Khi ấy gió nhẹ hiu hiu, nghe những lời nói của vị công tử như ngọc ấy.

 

Ta đã thật sự tin rằng, chúng ta có thể ở bên nhau rất lâu, rất lâu.

 

Vậy mà tất cả, chẳng qua chỉ là một giấc mộng hoa trong gương, trăng dưới nước.

 

Hóa ra, cô nương xấu xí như ta, vốn dĩ không xứng nhận được tình yêu của người khác.

 

Ta đợi bên ngoài Phù Cừ Viện nơi Liễu Y Y ở một lúc.

 

Nhưng không đợi được Bùi Dục.

 

Chỉ có gã tiểu tư ấp úng giải thích.

 

"Thế tử đang bận xử lý công việc, tạm thời không thể gặp phu nhân."

 

Đầu ngón tay ta khẽ cuộn lại.

 

Ngực nặng trĩu.

 

Hắn quả nhiên chán ghét ta đến mức này.

 

Ngay cả lần cuối trước khi ta rời phủ cũng không muốn gặp mặt.

 

Ta không đợi thêm nữa.

 

Lên xe ngựa, rời khỏi An Quốc Hầu phủ.

 

9.

 

Tâm trạng Bùi Dục vô cùng tệ.

 

Người ta vẫn bảo mượn rượu giải sầu.

 

Thế nhưng chén rượu này nối tiếp chén rượu khác, trong lòng vẫn thấy nghẹn ứ.

 

Cho đến khi tiểu tư vào báo rằng Quý Như Thanh muốn gặp hắn.

 

Mày mắt hắn cuối cùng cũng giãn ra.

 

Hắn theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng rồi lại ngồi xuống.

 

Khóe miệng nở một nụ cười đắc ý xen lẫn thấu hiểu.

 

Hắn biết ngay mà, nàng nhất định sẽ đến cầu hòa với hắn.

 

Thế nhưng nàng lại dám đề nghị hòa ly.

 

Hắn không thể dễ dàng tha thứ cho nàng như thế được.

 

Nếu không, để đám bạn hữu biết hắn dễ dàng bị người đàn bà xấu xí này thao túng, chắc chắn họ sẽ cười nhạo hắn không kiêng nể gì.

 

Hừ, hắn biết ngay là nàng không hề muốn hòa ly với mình thật mà.

 

Ba năm trước, nếu không phải hắn vô tình hủy hoại sự trong trắng của nàng, hắn đã chẳng cưới nàng.

 

Nếu hắn không cưới nàng, nói không chừng đến giờ nàng vẫn là một bà cô già không ai thèm ngó ngàng tới.

 

Dẫu sao, khi đó nàng đã mười tám tuổi, mà vẫn chưa có ai đến cửa cầu hôn.

 

Nàng sống ở Quý gia còn khổ hơn cả nha hoàn.

 

Nàng đã sống ba năm trong cảnh nhung lụa của một Thế tử phu nhân, hắn không tin nàng nỡ lòng rời đi.

 

Nhưng hắn phải cho nàng một bài học.

 

Ai bảo nàng dám cả gan đề nghị hòa ly với hắn.

 

Khi Liễu Y Y mặc xiêm y mỏng manh đi tới.

 

Hắn thậm chí chẳng thèm ngước mắt, giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn.

 

"Chuyện ngày hôm nay, ta không hy vọng có lần sau."

 

"Ngươi vĩnh viễn chỉ là th.i.ế.p, nàng mới là thê tử của ta, đừng bao giờ mơ tưởng điều gì khác."

 

Liễu Y Y sợ hãi run rẩy, vội vàng quỳ rạp xuống đất.

 

Hừ!

 

Quả nhiên chỉ là một món hàng giả.

 

Chẳng giống nàng chút nào.

 

Tuy mày mắt có vài phần tương tự.

 

Nhưng lại chẳng có chỗ nào giống cả.

 

Bùi Dục lại nhớ đến vết bỏng lớn trên tay Quý Như Thanh.

 

Liền lập tức phân phó tiểu tư vào cung mời Lý thái y kê đơn thuốc trị sẹo do bỏng.

 

Trên mặt nàng vốn dĩ đã có bớt lớn như vậy rồi.

 

Nếu trên tay lại để lại một vết sẹo lớn nữa, chắc nàng sẽ càng đau lòng hơn.

 

Hắn đột nhiên cảm thấy hối hận vì đã mang người đàn bà này trở về.

 

Thật ra nhìn lâu rồi, hắn đã không còn cảm thấy cái bớt trên mặt nàng xấu xí nữa.

 

Không những không xấu, mà gương mặt nàng càng nhìn lại càng thuận mắt.

 

Hắn từng nhân lúc nàng say ngủ, mượn ánh nến soi rọi mà cẩn thận ngắm nhìn gương mặt nàng.

 

Nếu không có cái bớt bên thái dương kia.

 

Nàng hẳn phải là một mỹ nhân khuynh thành tuyệt sắc.

 

Gương mặt nàng nhỏ nhắn, cằm thon gọn.

 

Da thịt trắng ngần tựa ngọc, ngũ quan lại vô cùng tinh xảo tú lệ.

 

Đôi môi nhỏ nhắn đỏ thắm mà mọng nước, khiến người ta không nhịn được mà muốn hôn lên một cái.

 

Hắn cũng từng hôn qua.

 

Có một đêm, hắn không kìm lòng được mà phủ thân mình lên.

 

Khi nàng còn đang ngỡ ngàng, hắn đã tiến chiếm từng tấc đất.

 

Vị rất ngọt.

 

Ngọt đến mức khiến hắn say đắm.

 

Nàng mở to đôi mắt hạnh ướt át, dáng vẻ đáng thương lại ngoan ngoãn như con thỏ nhỏ mặc người bắt nạt.

 

Điều đó càng làm hắn thêm đ*ng t*nh, động tác lại càng thêm mãnh liệt.

 

Nàng luôn ngoan ngoãn như thế, ngoan ngoãn uống bát thuốc đắng ngắt, ngoan ngoãn nghe mẫu thân dạy bảo, và ngoan ngoãn mặc hắn tùy ý chiếm đoạt mỗi đêm.

 

Khiến hắn nếm thử một lần liền khó lòng dứt ra.