4.
Cứ như thế, phụ thân ta vui mừng hớn hở gả ta cho Bùi Dục.
Thành hôn cùng Bùi Dục ba năm, hắn đối với ta luôn vô cùng lạnh nhạt.
Ban đầu, ngay cả việc cùng nằm trên một chiếc giường hắn cũng không muốn.
Suốt nửa năm sau khi thành hôn, chúng ta đều phân phòng ngủ riêng.
Mãi đến nửa năm sau, bà bà thấy bụng ta vẫn chưa có tin tức gì.
Vốn đã chẳng hài lòng về ta, bà bà lại càng thêm bất mãn.
Sau khi biết rõ là do Bùi Dục không cùng phòng với ta, bà trừng mắt nhìn ta một cái.
Chuyện này cũng chẳng trách Dục nhi được, bậc nam tử nào cưới phải nữ tử xấu xí như ngươi, cũng sẽ chẳng muốn cùng phòng đâu.
Dẫu vậy, bà bà vẫn ép Bùi Dục phải lên giường của ta.
Dù sao cũng đã thành thân, bà bà vẫn mong sớm ngày bế cháu nội.
Bùi Dục không muốn chạm vào ta, nhưng vẫn nghe lời bà bà.
Chỉ là, hắn vẫn bắt ta phải quay lưng về phía hắn.
Ta hiểu, hắn không muốn nhìn thấy gương mặt này của ta.
Thời gian đầu, thậm chí chẳng hề có lấy một cái hôn hay âu yếm.
Ta đau đớn cong cả người, nước mắt chảy dài.
Nhưng chỉ có thể cố cắn chặt cánh môi, không dám để bản thân bật tiếng khóc.
Trong lòng ta chua xót cùng cực.
Khi đó ta luôn nghĩ, liệu mình chỉ cần xinh đẹp hơn một chút thôi, có phải sẽ không phải chịu ánh mắt khinh miệt của người đời từ bé đến lớn hay không?
Liệu phụ thân có phải cũng sẽ cười hiền từ với ta giống như với các tỷ muội khác trong nhà?
Liệu phu quân có phải cũng sẽ dịu dàng, cưng chiều ta hơn một chút trên giường?
5.
Ngoài việc mặt mày lạnh lùng và không dịu dàng trên giường, Bùi Dục đối với ta kỳ thực cũng không quá tệ.
Hắn sẽ bảo bà bà giao quyền quản gia cho ta, nói ta là người vợ được hắn cưới hỏi đàng hoàng.
Hắn sẽ giúp ta trừng trị, lập uy khi đám nô bộc trong phủ thấy ta không được sủng ái mà tỏ thái độ bất kính.
Hắn sẽ nhìn ta nhăn nhó uống hết bát thuốc đắng mà bà bà dặn, rồi sai nha hoàn chuẩn bị mứt ngọt cho ta.
Hắn cho ta sự tôn nghiêm của một vị Thế tử phu nhân, cũng chưa từng bạc đãi ta.
Chỉ là hắn không yêu ta mà thôi.
Nhưng đây không phải lỗi của hắn.
Ngược lại, ta thấy mình mới là kẻ mắc nợ hắn.
Nếu không vì ta, lẽ ra hắn đã có thể cưới được một tiểu thư khuê các đoan trang, hiền thục lại xinh đẹp.
Chứ không phải ngày ngày đối diện với khuôn mặt khó coi như thế này của ta.
Vì vậy, ba năm thành hôn, ta luôn dịu dàng cung thuận.
Bất kể bà bà có lạnh lùng chì chiết ta thế nào, ta đều âm thầm chịu đựng.
Bùi Dục cũng từ sự lạnh nhạt ban đầu, dần dần bắt đầu nguyện ý dùng bữa cùng ta.
Ban đêm, cũng ngày càng thích đè lên lưng ta, làm chuyện phu thê.
Ta cứ ngỡ, chúng ta sẽ cứ thế mà sống tiếp.
Ta có thể cảm nhận được thái độ của Bùi Dục đối với mình đang dần mềm mỏng đi.
Cũng càng ngày càng khao khát được sinh hạ cốt nhục của chúng ta.
Nhưng hóa ra, Bùi Dục căn bản không định để ta có thai.
Hắn sợ đứa trẻ sẽ di truyền vết bớt trên người ta.
Hắn rất chán ghét, rất để tâm đến chuyện này.
Nhưng ta sớm đã hỏi đại phu, khẳng định chuyện này sẽ không di truyền cho hài tử.
Song, Bùi Dục lại chẳng tin.
6.
Nữ tử mà Bùi Dục mang về tên là Liễu Y Y.
Người trong phủ từng gặp nàng ta, đều nói nàng ta đẹp như khuynh quốc khuynh thành, liễu yếu đào tơ.
Khiến nam tử vừa nhìn thấy liền nảy sinh lòng muốn che chở.
Lại có người nói, nàng ta có vài phần giống với tiểu thư nhà họ Chu từng đính ước với Bùi Dục.
Sau khi gả cho Bùi Dục, ta mới biết hắn vốn đã từng có hôn ước.
Nhưng hắn bất đắc dĩ phải cưới ta, nên đành hủy bỏ hôn sự với tiểu thư nhà họ Chu.
Nửa năm sau, tiểu thư nhà họ Chu cũng đã gả cho người khác.
Khi biết được việc này, nỗi hổ thẹn trong lòng ta đối với Bùi Dục lại càng sâu sắc hơn.
Ta lại càng nỗ lực làm tròn bổn phận phu nhân của Bùi Dục.
Biết hắn có chứng đau đầu kinh niên, ta không quản ngày đêm lật xem y thư, cùng ngự y điều chế thuốc giảm đau đầu cho hắn.
Biết hắn hay mất ngủ, ta cũng làm vô số túi thơm giúp ngủ ngon cho hắn.
Cố gắng làm một người chủ mẫu đoan trang, xứng đáng.
Ta tưởng rằng, ta cố gắng làm tốt bổn phận người vợ như vậy, hắn chắc chắn sẽ nhìn thấy tấm lòng của ta.
Ngờ đâu, thứ chờ đợi ta lại là tin tức hắn muốn nạp th.i.ế.p.
Mà người th.i.ế.p này lại có dáng vẻ giống người vốn dĩ hắn nên cưới làm vợ, ta thực sự chẳng còn lý do gì để ngăn cản.
Ta kìm nén sự chua xót trong lòng, định nói với Bùi Dục rằng ta đồng ý để hắn nạp Liễu Y Y làm th.i.ế.p.
7
Ta tìm thấy Bùi Dục ở tửu lầu.
Vừa định gõ cửa bước vào, đã nghe thấy một vị công tử đang cười hỏi Bùi Dục.
Thành hôn với nữ tử xấu xí đó ba năm mà vẫn chưa từng nạp th.i.ế.p, ta còn tưởng Bùi huynh thực sự yêu thích nữ tử xấu xí kia chứ?
Ai ngờ huynh lại mang cả hoa khôi đó về phủ, ta đã bảo mà, nam tử bình thường ai lại thích một nữ tử xấu xí cơ chứ.
Ta khựng lại.
Nữ tử xấu xí đó, có phải đang ám chỉ ta?
Ta siết chặt mười ngón tay, vô thức nín thở.
Chốc lát sau, ta nghe thấy giọng nói trầm thấp của Bùi Dục.
"Ta sao có thể thích nàng ta? Ta cưới nàng ta chẳng qua là vì trách nhiệm, dù sao thì ta cũng đã hủy hoại sự trong trắng của nàng ta."
Một công tử khác lộ vẻ đồng cảm.
"Ai, Bùi huynh cũng thật đáng thương, nhìn gương mặt đó, e là sẽ sợ tới mức không ngóc đầu lên nổi."
"Chính là vậy, gương mặt đó chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn."
Trong phòng trà chốc lát bùng nổ những tiếng cười hô hố.
Tựa như từng lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tim ta.
Ta chờ đợi vài hơi thở, vẫn không nghe thấy tiếng Bùi Dục đáp lời.
Không dám nghe thêm nữa.
Đôi mắt cay xè đến đau nhức.
Ta như chạy trốn, rời khỏi lầu trà.
8
Liễu Y Y đến gặp ta.
Lúc này ta mới nhìn rõ diện mạo nàng ta.
Lông mày lá liễu, môi tựa cánh đào, dáng người yểu điệu, gương mặt đầy vẻ kiều mị nhút nhát.
Quả là một mỹ nhân hiếm có.
Chẳng trách Bùi Dục lại cứu nàng ta khỏi chốn phong trần.
Khi Bùi Dục tới, Liễu Y Y đang quỳ trên mặt đất, ôm lấy gò má ửng đỏ, khóc lóc nức nở.
"Xin lỗi phu nhân, tất cả đều là lỗi của th.i.ế.p, th.i.ế.p không nên theo Thế tử về phủ."
"Nhưng dù tỷ tỷ có hận th.i.ế.p đến đâu, cũng không nên dùng trà nóng như vậy hắt vào mặt th.i.ế.p chứ!"
Gương mặt Bùi Dục lạnh lùng như băng.
"Quý Như Thanh, không ngờ nàng lại có tâm địa độc ác đến vậy."
"Nàng xấu xí thì thôi đi, còn muốn hủy hoại khuôn mặt của Y Y, nàng ghen ghét nữ tử khác hơn mình đến thế sao..."
Đột nhiên.
Ánh mắt Bùi Dục quét qua bàn tay đang buông thõng của ta, mày kiếm cau chặt lại.
"Tay của nàng..."
Ta giấu tay vào trong ống tay áo.
Trấn tĩnh lại cơn uất nghẹn đang dồn nén trong lòng vì những lời nói của Bùi Dục.
Khóe miệng ta không kìm được mà nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
"Vì muốn hủy hoại dung mạo của Y Y nhà ngài, nên th.i.ế.p mới hắt trà vào nàng ta, rồi tự làm bỏng tay mình sao?"
Dáng người Bùi Dục cứng đờ.
Một nén nhang trước, Liễu Y Y lấy lý do dâng trà xin lỗi ta, đã cố tình hắt chén trà đang sôi sùng sục vào mặt chính mình.
Nhưng nàng ta không nỡ làm hỏng gương mặt của mình thật.
Trà nóng văng ra ngoài.
Gương mặt nàng ta chỉ hơi ửng đỏ một chút.
Bàn tay ta vươn ra đón chén trà lại bị bỏng đỏ một mảng lớn.
Đôi mắt đen láy của Bùi Dục lóe lên tia áy náy và xót xa.
Hắn nhíu mày bước tới một bước, định nắm lấy tay ta.
Ta vô thức lùi lại phía sau.
Bùi Dục khựng lại.
Trên mặt hiện lên vẻ ngẩn ngơ.
Đôi môi mấp máy, định nói gì đó.
Ta đã cầm lấy tờ hòa ly thư trên bàn, đưa cho Bùi Dục.
Sau khi trở về từ lầu trà, ta đã ngồi lặng im trong phòng thật lâu.
Nước mắt trên mặt ướt rồi khô, khô rồi lại ướt.
Cuối cùng, ta đè nén trái tim nặng trĩu, nâng bút chấm mực, viết xuống tờ hòa ly thư.
Bùi Dục xem ta là trách nhiệm, là nỗi nhục nhã.
Thế nhưng ta nào có muốn trở thành trách nhiệm hay nỗi nhục nhã của hắn?
Còn nhớ trước lúc lâm chung, mẫu thân từng nắm tay ta dặn dò:
"Thanh Thanh, mẫu thân hy vọng sau này con có thể gặp được lương nhân để cùng đi hết quãng đời còn lại."
"Nhưng nếu không gặp được cũng chẳng sao, cùng lắm thì bản thân vất vả chút, tự mình sống là được."
Ta không muốn tiếp tục dày vò lẫn nhau với Bùi Dục như thế này nữa.
Khi mở lời, lòng ta đã tĩnh lặng không chút gợn sóng.
"Chúng ta hòa ly đi, Bùi Dục."
"Sau khi hòa ly, ngài muốn cưới vợ hay nạp th.i.ế.p đều tùy ý ngài."
Ta cứ ngỡ Bùi Dục sẽ vui mừng.
Ai ngờ hắn rũ mắt, nhìn chằm chằm vào tờ hòa ly thư trên tay ta, mặt trầm như nước.
Bùi Dục mím chặt môi, nhất quyết không nói một lời.
Không khí đông cứng lại tựa như phủ một tầng băng giá.
Tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Đôi mắt đen láy ngày càng lạnh lẽo.
Một lúc lâu sau, Bùi Dục mới hừ lạnh một tiếng.
Giật lấy tờ hòa ly thư trong tay ta.
Khóe miệng nhếch lên vẻ cười nhạo.
"Ta chẳng qua chỉ muốn nạp một người th.i.ế.p, nàng đã đòi hòa ly với ta?"
"Hay là nàng trách ta không cho nàng mang thai?"
"Hừ, gương mặt nàng xấu xí như vậy, rời khỏi ta rồi, còn có ai thèm cưới nàng?"