Quý Như Thanh
Chương 1
Trên mặt ta có một vết bớt, nên dù đã quá mười tám tuổi vẫn chưa có ai tới cửa cầu thân.
Bùi Dục vì trúng dược mà ngoài ý muốn phá hủy thanh bạch của ta, đành phải bất đắc dĩ cưới ta về.
Thành hôn ba năm, ta luôn khiến Bùi Dục mất mặt, hắn chán gh ét ta tận xư ơng tủy.
Dẫu là những đêm ân ái vợ chồng, hắn hoặc là ấn chặt sống lưng ta, hoặc là dùng khăn tay che kín khuôn mặt ta lại.
Ta cứ ngỡ rằng chúng ta sẽ sống như vậy cả đời.
Cho đến khi hắn mang về một cô nương đẹp tựa tiên nữ.
Hắn nói muốn nạp nàng ta làm th.i.ế.p.
1.
Cô nương mà Bùi Dục mang về nghe đâu là một đóa hoa khôi.
Tuổi vừa tròn mười sáu.
Đang độ tuổi như hoa như ngọc.
Tiếc là mệnh bạc, bị người cha nghiện cờ bạc bán vào thanh lâu.
Nhưng nàng ta cũng có mệnh tốt, gặp được Bùi Dục biết thương hoa tiếc ngọc.
Còn chưa kịp tiếp khách đã được Bùi Dục diễn cho một màn "cứu kẻ phong trần".
Khi Bùi Dục dẫn nàng ta tới trước mặt ta, bảo rằng muốn nạp nàng ta làm quý th.i.ế.p, cả người ta đều ngơ ngác.
Bởi lẽ, chỉ mới một tháng trước khi rời kinh thành, Bùi Dục còn nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
«Thanh Thanh, chờ ta trở về, ta có chuyện muốn nói với nàng.»
Đó là một Bùi Dục mà ta chưa từng thấy bao giờ.
Gả cho Bùi Dục ba năm, hắn luôn giữ bộ dáng hào sảng thanh tuấn.
Hắn là công tử quý tộc xuất thân từ thế gia, dù không thích người vợ bị ép cưới này.
Nhưng chưa bao giờ bạc đãi ta.
Hắn dành cho ta sự tôn trọng vốn có của một người vợ.
Thành hôn ba năm, chưa từng nạp th.i.ế.p.
Ai cũng nói ta gặp may lớn mới có thể nhờ vào khuôn mặt xấu xí này mà gả được cho Bùi Dục phong thần tuấn lãng.
Hắn luôn là một phu quân rất tốt.
Chỉ trừ việc, hắn không yêu ta.
2.
Thấy ta sững sờ, lông mày Bùi Dục hơi nhíu lại.
«Chỉ là một tiểu th.i.ế.p, nàng ta sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của nàng.
«Hơn nữa, thành hôn ba năm, nàng vẫn chưa có con cái.
«Nếu Y Y vào cửa mà mang thai, có thể ký thác dưới danh nghĩa của nàng, như vậy mẫu thân sẽ không vì chuyện này mà trách mắng nàng nữa.»
Cảm giác đau nhói truyền đến từ đầu ngón tay đ âm vào lòng bàn tay.
Hóa ra những năm này, việc bà bà vì ta không thể sinh con mà làm khó đủ đường, hắn đều biết rõ.
Và còn luôn ngầm đồng ý.
Trong khi rõ ràng lần nào hắn cũng xuất ở bên ngoài.
Ban đầu, ta còn chưa hiểu, cứ phối hợp uống những bát thuốc đắng ngắt mà bà bà mang về từ tay đại phu.
Chỉ vì muốn sớm ngày có thai.
Cách đây không lâu, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện của một đôi nha hoàn tiểu tư vừa mới thành thân trong hoa viên.
Nha hoàn nũng nịu nói: «Đêm qua huynh làm vào trong nhiều quá, người ta đến tận giờ bụng vẫn còn căng.»
Tiểu tư vội vàng dỗ dành.
«Tại huynh, là lỗi của huynh, nhưng nếu không làm vào trong thì làm sao chúng ta mới có con được?»
Ta sững sờ rất lâu, mới hiểu ra, hóa ra nam nhân phải để thứ đó lại bên trong.
Nữ tử mới có thể mang thai.
Mà việc ta không thể mang thai, căn bản không phải tại thân thể ta có vấn đề, cũng chẳng phải do Bùi Dục không được.
Mà là hắn không muốn ta mang trong mình giọt m.á.u của hắn.
Nhìn Bùi Dục che chở cô nương có vẻ ngoài e lệ kia sau lưng, gương mặt hắn lộ rõ vẻ không hài lòng trước sự im lặng của ta.
Lồng ng ực ta đau nhói, không nhịn được run rẩy hỏi.
«Ba năm không có con, thật sự là vấn đề của ta sao?»
Bùi Dục sững sờ, ánh mắt đảo loạn.
Có lẽ hắn cũng hiểu ra, ta đã biết lý do tại sao mình không thể mang thai.
Đất dù có màu mỡ đến đâu, nếu không có hạt giống thì cũng chẳng thể đơm hoa kết trái.
Trong mắt Bùi Dục thoáng hiện vẻ chột dạ, rồi nhanh c.h.óng lạnh mặt xuống.
«Không cho nàng mang thai là vì sợ sau này đứa trẻ cũng di truyền vết bớt trên mặt nàng, đến lúc đó chúng biết phải đối mặt với người đời ra sao.»
Ta như rơi xuống hầm băng.
Hóa ra, hắn lại chán ghét ta đến mức ấy!
3.
Bùi Dục vốn dĩ không thể nào cưới ta.
Hắn là Thế tử An Quốc Hầu.
Phong thần tuấn lãng.
Ta chỉ là con gái của một quan nhỏ thất phẩm.
Ở đuôi mắt có một vết bớt lớn, dung mạo xấu xí.
Ba năm trước, ngay cả tiểu muội kém ta ba tuổi cũng đã đính hôn.
Ta lại vẫn không ai ngó ngàng, là cô gái già không ai hỏi cưới.
Cho đến bữa tiệc xuân thịnh soạn nhất kinh thành đó.
Có nha hoàn bất cẩn làm đổ trà lên váy áo ta.
Ta tìm một gian sương phòng định thay đồ, vừa bước vào đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo ghì vào lồng ng ực nóng bỏng.
Sức lực nam nữ quá chênh lệch.
Cuối cùng, ta bị hắn ấn sống lưng, xé nát xiêm y, đè xuống giường gỗ.
Dù ta có gào khóc thế nào cũng không thể thoát ra.
Giọng nam nhân trầm thấp khàn đặc.
Vừa hành động dồn dập, vừa áy náy nói.
«Xin lỗi, ta trúng dược. Nàng cứ yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng.»
Một canh giờ sau, ta kiệt sức nằm trên giường.
Nam nhân đưa tay lật người ta lại.
Ánh mắt chạm nhau, hiện ra trước mắt là khuôn mặt đẹp như ngọc, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nhưng nam nhân lại bị vết bớt trên mặt ta làm cho giật mình buông tay.
Đôi môi mím chặt, lông mày nhíu lại.
Hắn mấp máy môi, nhưng không nói lời nào.
Nhưng ta đã không bỏ lỡ vẻ chán ghét thoáng qua trong mắt hắn.
Ta biết, hắn là ghét bỏ ta dung mạo xấu xí, nên không muốn chịu trách nhiệm.
Dẫu sao, kẻ nào lại nguyện ý cưới một nữ tử xấu xí có bớt trên mặt như ta chứ.
Ta tuyệt vọng khép chặt đôi mắt.
Nam tử kia đang sột soạt mặc y phục.
Tâm can ta cũng từng chút một rơi xuống vực sâu.
Trong lòng trĩu nặng lo âu cho tương lai sau này.
Vốn dĩ đã khó bề gả đi, giờ đây ngay cả tấm thân trong sạch cũng chẳng còn.
Tương lai mịt mờ không thấy lối ra.
Nỗi tủi thân chua xót khiến lệ rơi lã chã.
Cho đến khi hắn mặc xong y phục, mới khẽ cất tiếng.
“Dám hỏi cô nương khuê danh là gì? Phủ đệ ở nơi nào?
Phụ thân ta là An Quốc Hầu, ta sẽ sớm bảo phụ thân đến nhà cô nương cầu hôn”.
Cứ như thế, phụ thân ta vui mừng hớn hở gả ta cho Bùi Dục.