Ban đầu, chính mẫu thân đã ép buộc hắn phải cùng nàng viên phòng.
Về sau, dù hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Nhưng chỉ bản thân hắn mới hiểu rõ, dục niệm dành cho nàng ngày càng nồng đậm.
Hắn cảm thấy bản thân mình thật chẳng bình thường chút nào.
Làm sao hắn có thể đắm chìm vào một người phụ nữ xấu xí không chút nhan sắc như nàng?
Chỉ vì cưới nàng, suốt ba năm qua hắn đã bị bạn bè chê cười.
Hai tháng đi công cán bên ngoài, đồng liêu còn khuyên hắn tới thanh lâu để mở mang tầm mắt.
Lúc ấy hắn đang khổ sở vì trong lòng trong mắt luôn xuất hiện bóng hình nàng, nên nghĩ rằng cũng nên gặp gỡ thêm những người phụ nữ khác.
Thế là hắn đã mang theo người phụ nữ có vài phần giống nàng về.
Hắn phô trương mang ả về kinh thành.
Cuối cùng cũng có thể ngẩng đầu trước mặt bạn bè một phen.
Người phụ nữ đó cũng luôn tìm cách quyến rũ hắn.
Hắn cũng nghĩ mình nên thử một lần.
Nhưng trên người ả nồng nặc mùi son phấn khó chịu, không giống mùi hương thanh khiết, ngọt ngào vốn dĩ là của nàng.
Biểu cảm và động tác khi quyến rũ hắn đều vô cùng lả lơi, khinh bạc.
Không giống nàng, luôn luôn dịu dàng cúi đầu, cẩn thận mà ngoan ngoãn.
Mọi thứ đều không đúng chút nào.
Ả không phải là nàng.
Vì vậy, hắn chưa từng đụng vào ả.
Không biết đã uống bao nhiêu rượu, hắn cuối cùng cũng th.i.ế.p đi.
Khi tỉnh lại, hắn cầm theo cao trị sẹo, vội vã muốn tới gặp Như Thanh.
Hắn đã tính toán cả rồi.
Chỉ cần nàng chịu nói lời mềm mỏng, hắn sẽ thu hồi tờ đơn hòa ly. Nhưng khi hắn bước vào viện của Quý Như Thanh, nào còn thấy bóng dáng nàng đâu?
Mọi vật dụng của Quý Như Thanh trong phòng đều đã bị dọn sạch sẽ.
Lòng hắn hoảng loạn.
Tâm can như trống rỗng một mảng.
Hắn không cam tâm, đi tìm khắp từng căn phòng, nhưng vẫn chẳng thấy bóng hình người thương vốn luôn ở trong lòng hắn.
Chỉ có mấy nha hoàn, tiểu tư trong sân đang run rẩy đứng cúi đầu.
Hộp thuốc trong tay hắn rơi xuống đất, vỡ nát.
Dường như trái tim hắn cũng vậy, bị xé toạc một vết thương lớn.
10
Sau khi rời khỏi Bùi phủ, ta chuyển tới ngôi nhà đã chuẩn bị sẵn ở ngoại ô kinh thành.
Tuy dọn đến vội vàng, nhưng nơi này đã được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, ngăn nắp.
Bên trong lại còn có một cây ngọc lan mà ta vốn yêu thích.
Hóa ra, cảnh sắc mình yêu thích, không nhất thiết phải đợi người khác ban ơn.
Ở đây vài ngày, tháng ngày trôi qua thật vô cùng thoải mái.
Chẳng cần mỗi sáng tối phải thỉnh an phụng dưỡng mẹ chồng, chẳng cần uống những bát thuốc đắng ngắt, không cần phải khép nép lấy lòng Bùi Dục, cũng không lo vết bớt trên mặt sẽ dọa người mà phải lấy khăn trắng che mặt...
Hóa ra, chỉ cần trong tay có ngân lượng, cuộc sống sẽ không bao giờ tồi tệ.
Ngày hôm nay nắng đẹp gió mát, ta cùng nha hoàn Thu Thủy xách giỏ thức ăn, định ra bờ suối du ngoạn dã ngoại.
Vừa ra khỏi cửa, liền thấy một chiếc xe ngựa dừng lại gần đó.
Một bàn tay gầy guộc rõ từng khớp xương vén rèm vải lên, lộ ra khuôn mặt tuấn tú tựa như ngọc tạc.
Nam tử ấy da dẻ trắng lạnh, thân hình thẳng tắp nhưng hơi gầy gò, phảng phất bệnh khí.
Nhưng khuôn mặt đó lại đẹp tựa như trích tiên bước ra từ trong tranh vậy.
Nam tử bước xuống xe ngựa.
Hắn cười nhẹ khẽ gật đầu với ta, rồi thẳng tiến vào ngôi nhà bên cạnh.
Ta sững sờ.
Thu Thủy lại hào hứng nói với ta rằng:
"Tiểu thư, vị công tử này còn đẹp hơn cả Bùi Thế tử nữa, chỉ tiếc là một kẻ ốm yếu."
"Tiểu thư có còn nhớ, mấy ngày trước hộp thuốc trị sẹo chính là do vị công tử này đưa đấy ạ."
Ta chợt nhớ ra.
Ta vừa mới chuyển tới đây, Thu Thủy đã làm quen với mấy tiểu tư nhà bên cạnh rồi.
Vương thẩm, người đầu bếp nhà bên, rất quý Thu Thủy, thường xuyên mang qua những loại rau củ tươi ngon tự trồng.
Thu Thủy cũng sẽ mang một ít thức ăn mình làm tặng lại cho họ.
Qua lại vài lần, liền trở nên rất thân thiết.
Mấy ngày trước, con bé mang về một hộp thuốc, nói rằng có hiệu quả kỳ diệu trong việc trị sẹo bỏng.
Con bé bảo là vô tình nhắc tới việc tay ta bị bỏng với tiểu tư nhà bên, công tử nhà họ liền đưa thuốc này cho tiểu tư đó.
Hộp thuốc đó trông vô cùng đắt tiền, hiệu quả quả nhiên là thấy ngay lập tức.
Chỉ bôi có ba bốn ngày, da ở chỗ bị bỏng trên mu bàn tay đã khôi phục lại vẻ trắng hồng.
Đêm đó, khi ta đang ngủ say thì đột ngột giật mình tỉnh giấc.
Có kẻ đang cố tình mở cửa phòng ngủ của ta.
Không thể nào là Thu Thủy hay người làm khác được.
Họ không thể nào giữa đêm khuya không ngủ mà lẻn vào phòng ta được.
Ta sợ hãi co mình vào góc giường, tay nắm chặt lấy cây kéo vừa rút được từ dưới gối.
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, cánh cửa mở ra.
Một bóng đen lẻn vào.
Ta nín thở, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhìn bóng đen kia tiến lại gần giường mình hơn.
Bàn tay cầm kéo của ta cũng không ngừng run rẩy.
Đột ngột, bóng đen kia rên lên một tiếng trầm đục, rồi đổ ập xuống sàn.
Trong sân dần vang lên những tiếng ồn ào.
Đèn nến thắp sáng, ta mới nhìn rõ người vừa đánh ngất tên trộm, chính là vị công tử ta đã gặp ban ngày.
"Cô nương chớ sợ, bọn trộm đã bị chế phục cả rồi."
Ta lập tức vứt bỏ chiếc kéo trong tay.
Đứng dậy xuống giường, hơi hành lễ, tạ ơn vị công tử dáng người cao ráo ngọc thụ lâm phong kia.
Vị công tử mặt mày như ngọc bỗng chốc xoay người lại.
Vành tai hắn lại đỏ bừng như trái anh đào chín mọng.
Ta cúi đầu mới phát hiện, chiếc áo ngủ vốn đã mỏng manh của mình đang hé mở nơi cổ.
Lộ ra bờ vai trắng ngần cùng một mảng lớn da thịt trước ngực.
Gò má ta cũng không kìm được mà nóng bừng lên.
Công tử đứng xoay lưng về phía ta, giọng nói trong trẻo mà có chút ấp úng.
"Chỉ, chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể."
"Cô, cô nương nên thuê thêm vài hộ vệ thì hơn."
11
Ngày hôm sau, ta liền cùng Thu Thủy đi thuê vài hộ vệ thân hình tráng kiện.
Sau hai lần gặp gỡ, ta biết vị công tử này tên là Lâm Hoài Nhất, chúng ta cũng dần trở nên thân thiết.
Thỉnh thoảng cùng nhau thưởng trà, đánh cờ.
Thấy ta hay đọc những cuốn sách kinh doanh, gặp chỗ nào khó hiểu, suy nghĩ mãi không ra.
Lâm Hoài Nhất chỉ cần vài ba lời liền giúp ta giải đáp thắc mắc.
Khi cửa tiệm của ta gặp vấn đề, hắn cũng giúp ta hiến kế, mà thường thì đều rất hiệu nghiệm.
Từ khi đến ngoại ô kinh thành, ta không còn dùng khăn trắng che mặt nữa.
Lâm Hoài Nhất cùng những người trong viện của hắn chưa bao giờ dùng ánh mắt khác thường nhìn ta.
Thỉnh thoảng khi đánh cờ uống trà, ta ngước mắt nhìn lên, luôn bắt gặp ánh nhìn nóng bỏng của Lâm Hoài Nhất.
Ta giơ tay khẽ vuốt bớt vết bớt trên trán, thấp thỏm hỏi:
"Có phải rất xấu hay không?"
Lâm Hoài Nhất lại vội vàng lắc đầu.
"Không, không xấu, một chút cũng không xấu."
Gò má ta hơi nóng lên.
Đêm đó, ta mài mực, viết một phong thư gửi tới Mạc Bắc.