Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 5

Chương 5: Chồn vàng quỷ thi

Tôi nện liên tiếp hai gậy, đầu bác cả chảy đầy máu. Cộng thêm vết thương nơi cổ, lẽ ra vết thương ông ta phải rất nặng. Thế nhưng ông vẫn còn vùng vẫy như muốn bò dậy.

"Người đã hại chết ba mẹ tôi... Chính là bác, đúng không?"

Tôi nhìn chằm chằm bác cả, nói ra suy đoán trong lòng.

Ông ta đi cà nhắc là bởi khi tôi đến khu mộ cũ, ông đã lén theo dõi và bị Tiểu Hắc cắn.

Không phải ai khác muốn chiếm lấy quan tài mỹ nhân, mà chính là bác cả!

Tất cả những gì ông ta đối tốt với tôi đều là giả tạo.

Bác cả nghe tôi nói thì sững người, cổ họng bật ra hai tiếng cười quái dị, the thé:

"Tiểu Cửu, mày cũng khôn đấy, không ngờ lại nhìn ra được. Không sai, chính tao đã giết tụi nó! Hai vợ chồng tụi nó cứng đầu, cứ nói chưa từng nghe đến quan tài mỹ nhân. Sống trong làng bao nhiêu năm, ông già lại thương bố mày mày như thế, làm sao mà không biết được? Không chịu nói thật thì tao đành phải giết vậy!"

Cổ ông ta dù bị cắn rách toạc, máu chảy đầm đìa, đầu nứt cả da, vậy mà trong lúc nói chuyện, ông ta vẫn có thể vặn vẹo bò dậy.

Cổ vang lên tiếng rắc rắc rồi trở lại như thường.

Cảnh đó vừa quái dị vừa rợn người, nhưng không sao dập được ngọn lửa căm hận trong tôi.

Tôi nghiến răng, vung gậy cửa lên, tiếp tục đập thẳng vào người ông ta!

Bác cả nhếch mép cười, chẳng né tránh, bị đánh một gậy mà vẫn đứng trơ trơ, từng bước tiến về phía tôi.

"Tiểu Cửu, mày chắc chắn biết chỗ quan tài mỹ nhân đúng không? Tao biết ông già sẽ không để thứ đó thất truyền, đó là vật mà ông ta liều nửa cái mạng mới mang được về từ khe Dã Nhân! Nói cho bác cả biết đi, tao thật sự không muốn làm khó mày đâu!"

Tiểu Hắc đứng cạnh tôi, nhe răng gầm gừ với bác cả.

Ông ta cười lạnh: "Chỉ là con linh vật bị thương mà cũng đòi đấu với tao? Tiểu Cửu, ông mày dạy mày quá ít rồi, mày không phải đối thủ của tao đâu!"

Nói đến đây, bác cả bỗng như sực nhớ ra gì đó, lại nói: "À, suýt nữa thì quên... Mày chắc vẫn chưa biết chuyện nhỉ? Thật ra lúc mày chào đời, mệnh kỳ lân của mày đã bị tao lấy đi rồi. Dù ông mày cố cứu, tìm một mệnh khác thay thế, nhưng đó chỉ là một mệnh bỏ đi, chẳng thể tu luyện được gì cả. Thật đáng tiếc, bao nhiêu tuyệt học của ông già... Cuối cùng lại thất truyền. Hồi đó ông ta chọn cái thằng vô dụng như bố mày đúng là sai lầm chết người!"

Nghe đến đây, tôi đứng sững.

Thì ra... Chính bác cả là kẻ đã đánh cắp mệnh cách của tôi!

Ông nội từng nói, nếu không nhờ mỹ nhân trong quan tài ban cho một mệnh mới, tôi đã chết yểu từ lúc đầy tháng. Nhưng tôi không ngờ, kẻ khiến tôi suýt chết ngay từ khi chào đời lại chính là bác cả!

Là ông ta... Đã cướp đi mạng sống của tôi!

"Nhưng mày yên tâm, anh họ mày có được mệnh kỳ lân, giờ như hổ mọc thêm cánh. Nó mới là kỳ lân chân chính của nhà họ Dương! Còn mày... Chẳng qua chỉ là con giòi trong núi!"

Nói đến đây, những vết thương trên mặt và cổ bác cả đều biến mất.

"Nói ra chỗ giấu quan tài mỹ nhân, tao sẽ tha cho mày một con đường sống!"

Tôi không đáp, tiếp tục vung gậy tới!

Ông ta chụp lấy cây gậy, ném đi, rồi bất ngờ lao đến bóp cổ tôi.

Tiểu Hắc thấy vậy liền lao đến cứu, nhưng lại bị ông ta đá văng ra xa.

Tôi thấy Tiểu Hắc phun ra máu.

Linh vật khi bị phản phệ sẽ chịu thương tổn, xem ra Tiểu Hắc bị thương nặng thật rồi.

Bàn tay bác cả lạnh buốt như băng, lực bóp cực mạnh.

Tôi bị bóp cổ, không sao giãy ra được.

"Nói!" Ông ta gằn giọng.

Tiểu Hắc cứ cố bò dậy, lao đến, rồi lại bị đá bay.

"Tiểu Hắc... Đừng qua nữa..."

Nhưng nó không chịu dừng.

"Không nói hả? Tiểu Cửu, mày đúng là không thấy quan tài không đổ lệ!"

Bác cả không biết từ đâu rút ra một con dao, dí sát vào cổ tôi. Trong lúc nguy cấp, Tiểu Hắc nhào tới cắn mạnh vào chân bị thương của ông.

Cú cắn khiến ông ta loạng choạng.

Cổ tôi cũng bị lưỡi dao rạch một vết.

Bất chợt, tôi cảm thấy khí đen từ người bác cả theo vết thương tuôn vào cơ thể mình.

Toàn thân tôi lạnh buốt.

Theo bản năng, tôi lẩm nhẩm câu chú đầu tiên trong cuốn sách đen: "Lấy máu làm vật dẫn, lấy hồn làm chú, không phân thiện ác, âm sát nhập thể!"

Cảm giác giá lạnh lập tức tan biến.

Bác cả cũng cảm thấy điều gì đó không ổn, ông ta cố gỡ tay khỏi cổ tôi nhưng không sao rút ra được, như thể tay đã dính chặt vào da thịt tôi.

Luồng khí đen tuôn vào người tôi, da thịt ông ta bắt đầu khô quắt, trắng nhợt như xác chết.

Rồi...

Trong mắt ông ta lóe lên ánh sáng xanh lục kỳ dị.

Ông ta chao đảo, bật lùi khỏi người tôi, ngã xuống đất.

"Cái... Cái gì vậy...?"

Tôi không đáp, vết thương trên cổ nhờ có khí đen bao phủ mà nhanh chóng khép lại.

Bác cả cố vùng dậy nhưng không sao gượng nổi.

Tiểu Hắc liền lấy lại sức, lông toàn thân dựng đứng, lao lên người ông ta, điên cuồng cắn xé.

Lần này dù giãy thế nào, ông ta cũng không thoát nổi.

Tiểu Hắc gào lên dữ dội, thậm chí... Còn cắn bay cả đầu ông ta.

Lúc đó nó mới dừng lại.

Nhưng nó vẫn dán mắt vào cái đầu, vì cái đầu ấy vẫn còn đang động đậy!

Bỗng nhiên...

Sau gáy cái đầu phồng lên, một vật màu vàng từ vết nứt to bằng nắm tay lao ra, chạy về phía miệng cống.

Nó nhanh đến mức tôi không kịp nhìn rõ là gì.

Nhưng Tiểu Hắc còn nhanh hơn, đã đứng chờ sẵn ở đó.

Vật màu vàng thấy tình hình bất lợi, liền quay đầu bỏ chạy.

Tiểu Hắc lao tới, ngoạm chặt lấy nó.

Lúc này tôi mới thấy rõ đó là một con chồn vàng.

Trong đầu bác cả tôi... Lại có một con chồn vàng chui ra!

Xem ra ông ta đã chết từ lâu rồi, chẳng trách lại có máu đen sì như máu tử thi.

Chớp mắt Tiểu Hắc đã nuốt sống con chồn vàng.

"Sao... Sao cậu lại ăn luôn nó vậy?" Tôi tròn mắt hỏi.

Tiểu Hắc ôm miệng, không nói, dường như cũng không thể nói được.

Rồi...

Tôi phát hiện trên đầu nó mọc ra một túm lông vàng.

Trên người nó cũng lốm đốm vài sợi vàng nhạt, đôi mắt ánh lên màu xanh lục nhàn nhạt.