Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 6

Chương 6: Sát khí huyết cương

Tôi nhíu mày hỏi Tiểu Hắc: "Cậu... Cậu không sao chứ?"

Phải mất hơn mười phút, nó mới chịu nhả miệng ra, nét mặt cũng dịu đi nhiều. Mớ lông vàng lẫn lộn trên người dần dần tan biến trong một làn khí đen, chỉ còn chỏm lông vàng trên đầu là vẫn không biến mất, trông y hệt như một thanh niên ngỗ nghịch trong xã hội vậy.

Tiểu Hắc đưa chân trước lên vỗ ngực, nét mặt thỏa mãn: "Có gì đâu? Chỉ là ăn một con chồn vàng mấy chục năm thôi, nó còn định phản phệ bản tôn à? Đúng là không biết nặng nhẹ!"

Tôi cạn lời, ban nãy còn mọc đầy lông vàng, giờ cái chỏm trên đầu vẫn chưa rụng kìa.

Tôi quay lại nhìn thi thể bác cả, hỏi Tiểu Hắc: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?"

Tiểu Hắc giải thích: "Con chồn vàng đã khoét một lỗ trên đầu bác cả cậu, điều khiển ông ta. Thật ra, não ông ta từ lâu đã bị nó ăn sạch rồi."

"Gì cơ?" Tôi kêu lên.

Điều này quá rợn người rồi!

Nhưng ngay sau đó Tiểu Hắc lại nói: "Không đúng! Tiểu Cửu, nhìn kỹ lại đi, người đó... Vốn không phải là bác cả cậu!"

Tôi chăm chú nhìn lại khuôn mặt trên thi thể. Quả thật, đó không phải là bác cả. Mặt ông trắng bệch, trông như đã chết từ lâu, hoàn toàn xa lạ. Rõ ràng trước đó là do chồn vàng dùng thuật che mắt.

"Nhanh lên, tìm trong đầu hắn xem có phù căn không! Tìm được sẽ biết ai điều khiển chồn vàng này giết người!"

Tôi hiểu Tiểu Hắc đang nói gì. Chồn vàng chỉ là con rối.

Kẻ thật sự đứng sau mới là hung thủ giết bố mẹ tôi.

Tiểu Hắc nhắc đến phù căn nằm trong đầu, tôi lập tức làm theo, chẳng còn tâm trí mà cảm thấy ghê tởm nữa, trực tiếp đưa tay vào lỗ thủng đầy máu trên đầu ông ta

Chẳng mấy chốc, tôi moi ra được một nửa tấm bùa màu đen.

Trên bùa có phù văn và chữ viết bằng máu. Nhìn kỹ phần dưới lá bùa có ba chữ: Dương Minh Đường.

Bố tôi tên Dương Minh Di, còn bác cả chính là Dương Minh Đường.

Phần dưới lá bùa ghi tên bác cả tôi!

Phần chân là phần then chốt trong thuật bùa, liên kết vận khí người luyện. Con chồn vàng kia chưa kịp phá hủy phần chân bùa, tên ở đó chắc chắn là thật. Vậy thì, kẻ đứng sau giết người thông qua chồn vàng chính là bác cả tôi, Dương Minh Đường!

Cho nên, những lời mà chồn vàng vừa nói khi giả làm bác cả khả năng cao cũng là sự thật.

Hóa ra mệnh Kỳ Lân của tôi năm xưa là bị ông ta cướp đi.

Vận mệnh đó đã được chuyển sang con trai ông ta, Dương Kỳ Lân.

Lúc nhỏ tôi từng gặp Dương Kỳ Lân, gọi một tiếng "anh", hắn chẳng buồn để ý. Khi ấy tôi còn nghĩ hắn có thứ khí chất cao quý kỳ lạ. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra chính là mệnh khí của tôi!

Nghĩ đến đây, lại nghĩ đến chuyện bố cha mẹ, tôi nắm chặt tay, lửa hận dâng trào.

Thù mới hận cũ đan xen.

Tôi phải báo thù!

Tôi quay vào nhà, tìm một thanh đao tre, chuẩn bị rời đi. Nhưng Tiểu Hắc đã chặn ở cửa, ngoạm lấy ống quần tôi.

"Tiểu Cửu, cậu định đi đâu?"

"Báo thù! Cướp mệnh của tôi là Dương Minh Đường, giết bố mẹ tôi cũng là ông ta! Ta biết nhà ông ta ở đâu!"

Trước kia, bố từng dẫn tôi đến nhà bác cả, nhờ ông ta giúp đỡ chuyện học hành ở huyện lị, nhưng ông ta đã từ chối thẳng thừng.

Tiểu Hắc tỏ ra khinh bỉ: "Bản tôn không muốn dập tắt ý chí của cậu, nhưng một thằng nhóc như cậu báo thù bằng cách nào? Đến một con chồn vàng còn không xử được, lại muốn đối đầu trực diện với Dương Minh Đường, muốn chết à?"

"Tôi..." Tôi không nói nên lời, lòng rối bời. Tôi đúng là chưa nghĩ ra được cách báo thù.

Dù có mang chồn vàng đến đồn cảnh sát thì cũng không thể dựa vào nó mà bắt được Dương Minh Đường.

"Được rồi Tiểu Cửu, bình tĩnh lại đi, giờ chưa phải lúc báo thù! Nếu thật sự muốn trả thù thì trước tiên phải sống sót, giữ được núi xanh, chẳng sợ thiếu củi đốt!,Hơn nữa... Chẳng phải ông nội cậu đã dặn dò cậu ba việc sao?"

Lời của Tiểu Hắc khiến tôi dần bình tâm lại.

Đúng vậy, ba chuyện ông nội căn dặn trước lúc mất chẳng phải chính là chỉ đường cho tôi à?

Huống hồ, như lời chồn vàng vừa nói, ông nội tôi chắc chắn là một người có bản lĩnh. Biết đâu ông đã sớm đoán trước nhà họ Dương sẽ có kiếp nạn này?

Thấy tôi đã bình tĩnh lại, Tiểu Hắc nói tiếp: "Chồn vàng đã bị giết, bên Dương Minh Đường ắt sẽ cảm nhận được. Đến cả em trai ruột là bố cậu mà ông ta cũng giết giết, chứng tỏ ông ta nhất định phải lấy được quan tài mỹ nhân. Ngày mai, ông ta chắc chắn sẽ có hành động khác. Tiểu Cửu, cậu nghĩ... Cậu giữ nổi quan tài mỹ nhân không?"

Tôi nhìn Tiểu Hắc, im lặng lắc đầu.

Tôi lấy gì mà giữ?

Một con chồn vàng đã suýt khiến cả nhà tôi tan hoang, nếu đến thêm thứ gì mạnh hơn, tôi chắc chắn không đỡ nổi. Có cố học gấp cuốn sách của ông nội, tôi cũng chẳng học được bao nhiêu.

Tiểu Hắc ngồi phệt xuống đất, đưa chân sau lên gãi đầu: "Giữ không nổi thì đi tìm người giữ giúp!"

Tôi ngạc nhiên: "Nhà tôi nát thế này, ai sẽ giúp tôi chứ?"

Tiểu Hắc nhếch mép, đi ra cửa. Lúc đến cửa, nó không ngoái đầu lại mà chỉ nói: "Ngày mai cậu sẽ biết."

Nói xong, một bóng đen lao vụt ra, biến mất trong đêm tối phía trước.

Tôi không biết nó đi đâu, nhưng tôi cũng không rảnh lo nghĩ.

Tôi dọn qua lại sân trước, rồi bắt đầu lật đọc cuốn sách đen ông nội để lại. Dù đêm nay chỉ học được chút ít thì cũng phải dốc sức học.

Đây là việc duy nhất tôi có thể làm.

Trang đầu cuốn sách là một câu chú có tên Dẫn Sát Quyết.

Dẫn sát nhập thể, lấy sát làm khí.

Tu hành theo đạo gia hay huyền môn đều là hấp thu linh khí trời đất bằng bản thể thần tàng (*). Nhưng cuốn sách này lại hoàn toàn trái ngược, dùng bản thân thần tàng để hấp thu sát khí, không phải linh khí.

(*) Bản thể thần tàng (本體神藏) được hiểu là bản nguyên cốt lõi của một sinh vật hoặc thực thể mạnh mẽ, là nguồn gốc của sức mạnh và tiềm năng

Tôi lật sơ qua một lượt. Cuốn sách chia làm bốn phần. Thứ nhất là chú quyết, thứ hai là phù lục, thứ ba là đan dược, thứ tư là tạp luận. Đặc biệt phần tạp luận rất rộng, chẳng hạn như tại sao cho "chị gái xinh đẹp" uống máu lại phải dùng máu ngón giữa?

Là vì ngón giữa thông linh, chủ vận khí.

Máu từ ngón giữa chứa khí vận là chất bổ dưỡng nhất cho cô ấy.

Sau khi xem qua, tôi tiếp tục từ trang thứ hai trở đi. Chú quyết đầu tiên ở phần này gọi là Huyết Cương.

Lấy máu làm khí, lấy sát làm cương.

Khi cương hình thành, có thể bám lên vạn vật, bất cứ thứ gì cũng có thể thành vũ khí.

Câu này như mở ra cánh cửa mới. Tôi lập tức thử.

Khi tay kết ấn xong, tôi nhặt một chiếc lá liễu dưới đất. Luồng khí lan ra, lá liễu lập tức chuyển sang đỏ. Tôi vung tay một cái, một luồng sáng đỏ lóe lên, chiếc lá như lưỡi dao bay ghim thẳng vào thân cây trước mặt.

Tôi ngẩn người. Không ngờ cuốn sách ông nội để lại lại thần kỳ như vậy!

Nhưng còn chưa kịp suy ngẫm kỹ, trước mắt bỗng tối sầm, trời đất đảo lộn, tôi ngã gục xuống đất.

...

Không rõ hôn mê bao lâu, tôi vừa mở mắt ra thì một cái mõm chó chồm thẳng vào mặt tôi.

Tôi giật bắn, bật dậy lùi ra sau mấy bước: "Làm... Làm gì vậy?"

Tiểu Hắc tròn mắt nhìn tôi, tỏ vẻ bình phẩm: "Cậu nghĩ sao? Cơ thể tốt thế này, bản tôn lâu lắm rồi mới thấy đó!"

Tôi nuốt nước bọt cả người nổi da gà.

"Đùa đấy! Cậu ngất cả đêm, bản tôn truyền ít linh khí cho cậu thôi, miệng là khiếu xuất nạp, đương nhiên phải miệng đối miệng rồi!"

Tôi vội xua tay, nói mình không sao, không cần nữa.

Tiểu Hắc nhìn chiếc lá liễu vẫn còn ghim trên thân cây, chép miệng: Cậu đúng là không cần mạng thật rồi. Muốn dùng Huyết Cương, phải có đủ sát khí! Cậu mới chỉ đi qua khu mộ hôm trước, hấp thụ thêm chút tà khí từ chồn vàng, sát khí trong người còn quá ít, cưỡng ép dùng chú này sẽ chết người đó!"

Tôi nói mình ổn, rồi hỏi nó: "Chuyện hôm qua cậu nói, lo liệu đến đâu rồi?"

Tiểu Hắc kiêu ngạo nhếch mép: "Bản tôn làm việc, Tiểu Cửu cứ yên tâm!"

...

Buổi sáng, cả làng Dương Gia náo nhiệt hẳn lên.

Từ khoảng hơn tám giờ, từng đoàn xe bắt đầu đổ vào làng, toàn là xe sang. Họ đều đến viếng tang ông nội tôi.

Đến mười giờ sáng, đường làng đã tắc nghẽn nghiêm trọng.