Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 4

Chương 4: Bi kịch của nhà họ Dương

Cổng vừa mở ra, trong sân im phăng phắc.

Ngọn đèn trường minh trước quan tài ông nội đã tắt, nhưng đèn điện trong sân vẫn còn sáng.

Ánh sáng vàng mờ mờ chiếu rõ bóng dáng mẹ tôi, chói mắt đến mức khiến tôi sững sờ.

Ban đầu tôi định gọi mẹ giúp đỡ hạ bố tôi xuống. Nhưng lúc này, mẹ lại đang nằm gục bên vũng máu cạnh quan tài, mùi máu tanh nồng nặc.

"Mẹ! Mẹ!"

Tôi gào lên, lao tới ôm lấy mẹ, toàn thân run lẩy bẩy.

Cơ thể mẹ lạnh ngắt, không còn chút hơi ấm.

Điều khiến người ta rùng mình hơn cả là một cây sắt xuyên thẳng qua ngực mẹ, bà không còn sống nữa.

Ngoài ra, tôi còn phát hiện ra, quan tài ông nội trống không.

Thi thể ông đã biến mất!

"A!"

Lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng kêu kinh hãi.

Tôi quay đầu nhìn, là bác cả.

Bác cả hoảng loạn nhìn tôi: "Tiểu Cửu, chuyện... Chuyện này là sao? Bố con, ông ấy... Sao lại thế này? Còn mẹ con nữa..."

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, tất cả người thân quanh tôi đều đã qua đời. Có lẽ bác cả là người thân duy nhất còn sống. Thấy ông, cảm xúc tôi vỡ òa, òa khóc thành tiếng.

Bác cả cà nhắc chạy tới, nhìn quanh hiện trường, nhíu mày nói: "Trời ơi, sao lại ra nông nỗi này? Bố con nói nhà hết giấy tiền và nhang, bảo bác đi thị trấn mua ít đồ, vậy mà... Sao lại như vậy?"

Bác cả vừa nói vừa ôm tôi vào lòng.

Vòng tay ông rất lạnh. Tôi nghẹn ngào, không nói nên lời.

Những gì vừa xảy ra như trời sụp ngay trước mắt tôi.

Bác cả an ủi: "Tiểu Cửu, đàn ông con trai phải kiên cường, không thể gục ngã. Bố mẹ con cần con thu xếp hậu sự, họ chắc chắn không muốn thấy con cứ khóc mãi như vậy đâu!"

Nghe đến đây, tôi cắn răng đứng dậy, cảm thấy cả sân như chìm trong u ám.

Tôi hỏi bác giờ nên làm gì?

Bác cả nghĩ một lúc, bảo tôi đợi rồi ra ngoài, dường như muốn nhờ dân làng giúp. Nhưng chẳng ai theo bác về, bác cả nói nghe tin nhà tôi gặp chuyện, không ai dám đến, nhà nào cũng đóng chặt cửa.

Vậy là tôi và bác cả cùng nhau đưa thi thể của bố tôi xuống, rồi khiêng mẹ tôi lên.

Không rõ có phải ảo giác không, tôi cứ cảm thấy thi thể họ nhẹ bẫng.

Trong nhà không còn quan tài nào khác, chúng tôi đành dỡ hai tấm ván giường, đặt vài cái ghế làm bệ, tạm để thi thể họ trong sân, phủ tấm vải trắng lên.

Bác lấy vài đồng tiền đồng đặt lên góc vải, rồi lấy một la bàn đặt lên bàn thờ trước quan tài ông nội.

Kim la bàn xoay loạn không ngừng.

Bác cả nhíu mày, thở dài: Âm khí trên quan tài quá nặng, không tìm thấy thi thể ông nội cháu."

Tôi nhíu mày: "Ông nội có phải... Đã sống lại không?"

Bác gật đầu: "Quan tài tràn ngập tử khí, kim la bàn không đứng yên, khả năng cao là ông nội con sống dậy rồi bỏ trốn."

"Vậy... Giờ phải làm sao?" Tôi hỏi tiếp.

Bác cả nhìn tôi, nói: "Chuyện thi thể ông con để bác lo. Bây giờ bố mẹ con, cả ông nội con cũng mất rồi. Điều quan trọng nhất là con phải sống tốt, con là giọt máu cuối cùng bố mẹ để lại!"

Tôi gật đầu, hiểu ý bác cả đang khích lệ tôi mạnh mẽ hơn.

Rồi bác nói tiếp: "Tiểu Cửu, con có biết vì sao cha mẹ con bị hại không?"

Tôi lắc đầu.

Bác giải thích: "Thật ra không khó đoán. Nguồn cơn mọi tai họa đều là do cái quan tài yêu nghiệt đó!"

Tôi giật mình, hỏi: "Quan tài yêu nghiệt?"

Thấy tôi có phản ứng, bác cả nhìn tôi chằm chằm: "Con từng nghe nói à?"

Tôi lắc đầu.

Bác lại nói tiếp: "Con cũng biết, ông nội con ngày xưa từng làm trong đội khảo cổ huyện. Mười mấy năm trước, từ khe Dã Nhân trên núi Tần Lĩnh, ông đem về một chiếc quan tài mỹ nhân. Thật ra, đó chính là quan tài yêu. Trong quan tài ấy chứa cơ duyên đặc biệt, rất nhiều người muốn giành lấy nó. Chắc con biết những năm qua luôn có người đến làng tìm bố mẹ và ông nội con, tất cả họ đều vì chiếc quan tài kia. Giờ ông nội con mất rồi, không thể che chở cho bố mẹ con, bọn họ mới dám hành động trắng trợn, ép hỏi bố mẹ con. Nhưng bố mẹ con quyết giữ bí mật, có lẽ vì vậy mà họ mất mạng!"

Tôi nói bác cả nên báo cảnh sát bắt những người đó.

Bác cười khổ: "Tiểu Cửu, con ngây thơ quá. Kẻ muốn có quan tài yêu chưa chắc là người. Dù có là người, bọn họ cũng có thế lực lớn, báo cảnh sát không giải quyết được gì đâu!"

Tôi mơ hồ, lo sợ.

Bác cả lại ôm lấy tôi: "Tiểu Cửu, người tiếp theo chúng nhắc đến chắc chắn sẽ là con! Nếu con biết gì về quan tài mỹ nhân thì nói hết cho bác biết. Bác không đấu nổi chung, nhưng có quan tài làm con bài, bác sẽ tìm cách thương lượng với chúng. Dù có thế nào, bác cũng sẽ bảo vệ con!"

Nước mắt tôi tuôn rơi, nghẹn ngào nói: "Bác cả, bác tốt quá!"

Bác cả thân thiết xoa đầu tôi: "Đứa ngốc này, bố mẹ con đều mất rồi, từ nay theo bác, bác sẽ coi con như con trai ruột. Chúng ta là người một nhà!"

Đến gần hơn, tôi ngửi thấy trên người bác có mùi gì đó rất lạ, khó nói rõ là mùi gì, chỉ biết là bị ôm như vậy, tôi thấy khó chịu.

"Bác, chiếc lồng đèn tang trắng trước cửa rơi mất rồi, bác có thể treo lại giúp con không? Con không với tới." Tôi cố tìm cái cớ.

Bác cả mỉm cười gật đầu: "Được."

Rồi ông cà nhắc đứng dậy, đi về phía cổng.

Nhìn bóng lưng khập khiễng ấy, lòng tôi dấy lên một nỗi ngờ vực.

Tôi quay đầu nhìn thi thể bố mẹ.

Tôi cắn răng, nhấc một chiếc ghế cao, cũng theo bác cả ra ngoài.

Đến nơi, tôi đặt ghế xuống. Bác cầm đèn lồng trắng treo lên. Ngay lúc bác cả tập trung với cái đèn, tôi ra hiệu với cái bóng bên ngoài.

Một bóng đen lập tức lao ra từ bóng tối, trực tiếp nhảy xổ vào bác, đẩy ông ngã khỏi ghế!

Bác cả kêu lên một tiếng, ngã mạnh xuống, lăn lộn trên đất, cố vùng ra khỏi thứ đen ngòm đó.

Nhưng bóng đen ấy cắn rất dữ dội, càng lúc càng hung hăng.

"Tiểu Cửu... Còn đứng đó làm gì? Mau lấy chổi đánh... Đánh con chó điên này, khốn kiếp, là chó nhà ai thế không biết..."

Câu "chó điên" dường như càng chọc giận Tiểu Hắc. Nó cắn còn hăng hơn.

Còn tôi cứ đứng yên không nhúc nhích.

Chỉ đến khi cổ bác bị con chó đen cắn đến chảy máu đen xì, nó mới nhe răng, dừng lại.

Bác cả nằm co giật, một tay ôm cổ, một tay chìa ra: "Tiểu... Tiểu Cửu... Cứu bác..."

Tôi nhìn sang chiếc thanh gỗ chặn cửa bên cạnh, nhấc nó lên.

Bác cả cười yếu ớt: "Đúng rồi! Lấy cây gỗ... Đánh chết con chó đó, đánh chết nó..."

Tôi ôm chặt thanh gỗ, bước tới, vung tay, một đòn đập thẳng vào đầu bác!

Bác cả choáng váng, máu đổ đầy đầu.

"Tiểu Cửu, con làm gì vậy? Bác... Là bác cả của con mà, con bị ma ám rồi sao..."

Không cho ông ta nói hết, tôi lại giáng thêm một đòn nữa!