Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 3

Chương 3: Chó nói tiếng người

Mặc dù tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng tiếng gọi "Tiểu Cửu về rồi à" vừa rồi rõ ràng là giọng của ông tôi.

Cơ thể tôi như không còn kiểm soát được, cứ thế bước về phía thứ kia.

Càng lại gần, không khí càng lạnh lẽo.

Tôi thầm nghĩ, thứ này rốt cuộc là cái gì?

Dưới ánh trăng sáng, tôi vẫn không nhìn rõ khuôn mặt ẩn sau chiếc nón lá rộng vành, chỉ thấy tối om một màu.

Nhưng đúng lúc tôi cố nhìn kỹ hơn...

Bất ngờ!

Thứ đó ngẩng đầu lên, ánh trăng quét qua, để lộ ra khuôn mặt.

Là một con chó lông đen xù xì!

Giữa trán còn có một đốm lông trắng.

Chẳng phải đó là con chó đen nhỏ trong sân nhà ông nội sao?

Nó... Nó biết nói tiếng người?

Thậm chí còn bắt chước được giọng ông tôi?

Con chó đen hút một hơi thuốc lào bằng chiếc điếu cày trong tay, rồi cất giọng ông nội hỏi tôi: "Tiểu Cửu à, con nhìn ta... có giống người không?"

Nó còn thổi một hơi khói về phía tôi.

Cảm giác lạnh toát toàn thân, đầu óc cũng mơ hồ. Không thể phủ nhận, nó ăn mặc đúng là giống người thật, suýt nữa tôi đã bật ra câu "giống" rồi.

Nhưng tôi kịp thời kiềm chế, không nói gì.

Chó đen nhếch mép cười, vẻ vừa kỳ dị vừa đắc ý, lại hỏi: "Khụ khụ... Tiểu Cửu, nhìn kỹ lại đi, ta... Có giống người không?"

Phải thừa nhận là rất giống!

Tôi suýt buột miệng, nhưng đột nhiên bước tới, vung tay tát thẳng vào mặt chó đến mức cái nón tre cũng bay ra.

"Tỉnh lại đi! Chó vẫn là chó, dù có ăn mặc giống người, cũng chẳng phải người!"

Nghe vậy, nụ cười trên mặt chó đen lập tức cứng đờ, từ từ biến mất...

Nó khụy chân ngồi bệt xuống đất giống như một quả bóng xì hơi.

Tôi không biết nếu để nó thảo phong thành công thì sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn là không tốt. Đây là một trong ba việc ông tôi dặn, hẳn là cực kỳ quan trọng.

Tôi nhớ lại ánh mắt đỏ rực của nó hôm trước, cảm thấy nếu nó thực sự thành công, e là tôi sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Chúng tôi một người một chó, mắt to trừng mắt nhỏ cứ nhìn nhau như thế. Lúc này đôi mắt nó đã không còn đỏ nữa.

Một con chó biết nói tiếng người, tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. Không ngờ ông tôi lại nuôi một sinh vật kỳ lạ như vậy.

Nghĩ đến lời ông dặn, tôi tranh thủ lúc nó vẫn đang sững sờ, liền ra lệnh: "Ông tôi đã mất rồi. Từ nay về sau, tôi chính là chủ nhân của cậu! Nghe rõ chưa?"

Chó đen rạp người xuống, buồn bã gật đầu.

Có vẻ chỉ cần không cho nó thảo phong thành công thì nó buộc phải nhận tôi làm chủ. Ông tôi đúng là đã sắp xếp sẵn cả.

Tôi bỗng nhớ đến vệt máu đen lúc nãy, liền hỏi: "Tiểu Hắc, lúc nãy tôi vào khu mộ cũ, cậu đã cắn trúng thứ gì hả? Có ai theo dõi tôi à?"

Lúc đầu nó như cà tím héo, nhưng nghe vậy thì dựng hết lông lên, lập tức đứng bật dậy. Dù mắt không đỏ, nhưng trông nó có vẻ rất tức giận, nghiến răng ken két: "Đừng dùng cái tên chó đó gọi bản tôn!"

Tôi sửng sốt, không ngờ nó phản ứng mạnh như vậy, liền nghi ngờ hỏi: "Cậu không phải là chó sao?

Chó đen lại đứng thẳng dậy như người, nói: "Không phải!"

"Vậy cậu là gì?"

"Tôi... Tôi cũng không rõ. Tóm lại, bản tôn tuyệt đối không phải loại chó hèn hạ, đừng có gọi tôi bằng cái tên đó nữa. Bằng không, bản tôn sẽ trở mặt!"

Nó còn làm cao nữa!

Tôi không hề sợ, dù sao nó cũng vừa mới nhận tôi làm chủ, tôi mà không thể hiện uy nghiêm thì sau này sao trị được?

Không để nó nói tiếp, tôi đưa tay xoa đầu nó.

Theo phản xạ, nó vẫy đuôi mừng rỡ, ra vẻ rất hưởng thụ.

Nhưng thấy tôi cười mỉm, nó chợt nhận ra điều gì, lập tức quay đầu lại, dùng móng đè chặt cái đuôi mình.

Tôi thả tay ra, nó chẳng nói gì thêm, quay lưng bỏ đi. Nhưng khi đến gốc cây hồng già, nó lại vô thức nhấc một chân sau, tè lên thân cây.

Hành vi trơn tru, quen thuộc đến đáng sợ.

Tôi nhíu mày: "Vậy mà còn bảo không phải chó?"

Nó vội rút chân lại, ai ngờ tè nhầm lên chân mình.

Tôi mặc kệ, tiếp tục hỏi: "Tiểu Hắc, vừa nãy thật sự có người theo dõi tôi à?"

Chó đen quay đầu lại, ánh mắt đầy oán khí, nhưng vẫn trả lời: "Không phải người sống, bản tôn cũng nhìn không rõ. Tên đó chạy còn nhanh hơn thỏ, người toàn mùi thối. Nếu cắn một phát mà không bịt mũi, tôi có tha cho nó chắc?"

Tôi nhớ vệt máu đen dưới đất, đó đúng là máu người chết.

Kẻ theo dõi tôi là một người chết?

Nghĩ vậy, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Nơi này không thể ở lâu, tôi phải mau về nhà.

Chó đen cũng đã nhận tôi làm chủ, coi như tôi đã hoàn thành xong chuyện thứ hai ông tôi giao. Việc thứ ba ở bãi mộ cũ cũng đã xong, vậy là cả ba chuyện đều đã hoàn tất.

Tôi thầm nghĩ lần này ông tôi chắc đã có thể yên lòng ra đi, quan tài hẳn là đóng nắp được rồi.

Tôi vội chạy về nhà.

Chó đen lặng lẽ theo sau.

Đến gần nhà, tôi chợt cảm thấy có điều gì không đúng.

Đèn lồng trắng treo ở cổng lúc trước đã biến mất.

Ánh sáng mờ mờ trong sân nhà chiếu ra, tôi thấy ngoài cổng hình như có thứ gì đó đang đung đưa.

Tôi thấy bất an, lòng chợt lạnh toát, chạy nhanh hơn.

Đến gần, nhìn rõ thứ treo trước cổng, tôi lập tức sững người, không dám tin vào mắt mình.

Đó là bố tôi!

Ông cúi đầu, lưỡi thè ra, cổ bị siết méo mó, tay chân cứng đờ.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sốc đến mức không thể nhìn thẳng.

Lúc tôi ra ngoài, bố vẫn còn đang lo việc tang lễ cho ông nội, mẹ và bác cả cũng đều ở nhà. Mọi thứ vẫn còn bình thường, sao lại thành ra thế này?

"Bố! Bố! Bố làm sao thế này?"

Tôi hét lên, nước mắt giàn giụa, lao đến định gỡ ông xuống.

Nhưng dây thừng siết cổ quá chặt, tôi còn chưa kịp tháo ra thì...

Một luồng khí lạnh quét qua...

"Két", cửa nhà tôi từ từ mở ra...