Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 42

Chương 42: Thôn quỷ Quách Hòe

Chỉ vì một câu hỏi của tôi, mấy cụ già kia liền cuống cuồng hét lên, vừa lăn vừa bò mà chạy.

Chớp mắt, nghĩa địa cũ vốn yên tĩnh bỗng nổi gió rít gào, lát khô bay tứ tung, không thể mở mắt nổi.

"Cậu ta lại đến rồi hả?"

"Ba ngày không thấy, tôi cứ tưởng cậu ta không quay lại nữa chứ!"

"Thôi đừng nói nữa, chạy mau!"

"Từ từ, răng giả của tôi rơi mất rồi."

"Ôi trời, đã lúc nào rồi còn lo răng giả, mau chạy đi, giữ mạng quan trọng hơn."

"..."

Lúc đầu người dẫn đường còn định bỏ chạy, nhưng thấy cảnh tượng này, hắn ngơ ngác như bị sét đánh.

Hắn nhìn tôi, cứng họng nói không nên lời.

Mãi đến khi mấy ông bà già đó đều chạy mất, người dẫn đường mới sực tỉnh.

Tôi còn muốn đuổi theo giữ một người lại hỏi chuyện. Nghĩa địa này ở một thung lũng rộng lớn, muốn tìm được Tiểu Hắc không dễ, nhưng họ chạy quá nhanh, cộng thêm gió lạnh, tôi không thể đến gần.

Tôi quay sang hỏi người dẫn đường: "Không phải tiền bối là người dẫn đường sao? Sợ ma à?"

Người dẫn đường lúc này lại ra vẻ thản nhiên, phản bác: "Tôi mà sợ? Tiểu Cửu, khi nãy tôi chỉ thử lòng gan dạ của cậu thôi. Thằng nhóc như cậu không tệ nhỉ!"

Tôi cạn lời.

Gã này đúng là biết diễn!

Nhưng tôi không vạch trần, chỉ nói: "Thôi được rồi, chúng ta ta đi tìm Tiểu Hắc thôi. Con chó hoang đó đã dẫn chúng ta đến đây, chắc chắn Tiểu Hắc đang ở trong nghĩa địa này!"

Người dẫn đường ừ một tiếng, vẫn nhìn tôi từ đầu đến chân, hiển nhiên chuyện vừa rồi khiến hắn rất kinh ngạc.

Hắn đi theo tôi, hai người chúng tôi tiếp tục tiến sâu vào khu nghĩa địa.

Vừa đi, tôi vừa hỏi: "Tiền bối nói nơi này cũng là địa ngục nhân gian, thật sao? Sao tôi thấy nó chẳng tà dị như Hồng Hà vậy?"

Người dẫn đường thấy tôi không nhắc lại chuyện mình sợ, liền mở lời giải thích: "Là thế này, nơi đây trước kia gọi là thôn Quách Hoè, người trong thôn phần lớn họ Quách, giữa thôn có một cây hòe lớn nên mới đặt tên như vậy. Nhưng vào thời loạn giặc cướp, dân trong thôn bị giặc thảm sát toàn bộ, máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả dòng Hồng Hà bên cạnh. Người thôn Quách Hoè chết thê thảm, từ đó trở đi, nơi đây biến thành thôn quỷ. Ban ngày là một ngôi làng hoang vắng, im lìm, nhưng ban đêm thì cực kỳ náo nhiệt. Khoảng nửa tháng sau đó, hơn một trăm năm mươi tên cướp, không sót một ai, tất cả đều chết sạch. Đặc biệt là tên đầu sỏ, hắn bị treo cổ chết trên cây hòe già giữa thôn. Người chết ngày càng nhiều, thôn Quách Hoè ngày càng âm tà. Dòng Hồng Hà chảy qua thôn mãi không phai sắc đỏ, sát khí ngưng tụ, nơi này cùng với Hồng Hà hợp thành một địa ngục nhân gian. Người chết ở đây không thể siêu thoát, người sống nếu lỡ bị cuốn vào cũng không còn đường ra."

Thì ra là vậy, Hồng Hà và nghĩa địa vốn là một thể.

Dừng một chút, người dẫn đường mới nói tiếp: "Ban đầu, nơi đây thành địa ngục nhân gian, ác quỷ ngày càng nhiều, đương nhiên các thôn xung quanh không thể yên ổn. Nhưng lúc đó,có một đạo sĩ từ Mao Sơn đến, đã treo một thanh kiếm trấn tà dưới cầu đá Hồng Hà, phong tỏa nơi này với bên ngoài. Lúc phong tỏa thôn quỷ Quách Hòe ông nội cậu cũng có tham gia. Tôi từng nghe ông nội cậu kể đạo sĩ Mao Sơn sau khi treo kiếm đã một mình tiến vào thôn quỷ trấn tà, nhưng từ đó không bao giờ trở lại."

Nghe đến đây, tôi tò mò hỏi: "Vậy tức là, đạo sĩ đó vẫn còn ở đây sao?"

Người dẫn đường lắc đầu: "Chắc không! Nơi này không phải chỗ người sống có thể tồn tại. Cho dù ông ta có bản lĩnh, nếu thật sự bị giam ở đây, e rằng cũng sớm chết rồi. À phải, gần làng của cậu không phải có một miếu Sơn Thần sao? Trong miếu từng có một tượng đạo sĩ già, thật ra đó là dân làng dựng lên để tưởng niệm vị đạo sĩ năm xưa. Dân khi đó đều cho rằng đạo sĩ hóa thành Sơn Thần, luôn trấn giữ thôn Quách Hoè, mới giúp dân làng xung quanh được yên ổn sống qua ngày!"

Miếu Sơn Thần tôi đương nhiên biết, đó chính là ngôi miếu mà tôi từng nhốt Hồ Thất Mị và Hồ Uyển Ước.

Chỉ là ngôi miếu đó đã bị bỏ hoang từ lâu, tượng đạo sĩ bên trong cũng không còn nữa.

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, trước kia tôi chỉ đến khu ngoài của nghĩa địa, không ngờ băng qua rừng bách trước mặt, phía sau còn có khu vực rộng lớn như vậy. Bên ngoài phần lớn là mộ phần, còn vượt qua rừng cây thì xuất hiện rất nhiều ngôi nhà.

Những ngôi nhà đó tuy cũ kỹ nhưng đều được xây bằng đá, không sụp đổ.

"Tức là nơi này chính là thôn Quách Hoè ngày xưa?"

Người dẫn đường gật đầu: "Ừ. Cậu nhìn kìa, cây lớn đằng trước đó chính là cây hòe già trong truyền thuyết đấy!"

Nghe người dẫn đường chỉ, tôi quả thật nhìn thấy giữa những ngôi nhà đá có một cây cổ thụ khổng lồ, dáng vẻ u ám, vươn thẳng lên trời.

Trong bóng đêm, cái cây giống như một con quái vật đang che phủ cả thôn.

Tôi đoán Tiểu Hắc chắc chắn đang bị nhốt trong thôn này.

Tôi theo bản năng tăng tốc, trực tiếp tiến vào thôn.

Người dẫn đường đi theo, nhắc nhở: "Tiểu Cửu, chúng ta phải hành động cẩn thận. Lúc nãy ở bên ngoài có thể chỉ là tiểu quỷ. Nhưng đây là trung tâm thôn quỷ Quách Hoè, những người chết oan năm xưa bị giam cầm suốt thời gian dài, oán khí rất mạnh, có khi trong thôn còn có cả lệ quỷ."

Tôi gật đầu, nghiêm túc ghi nhớ lời hắn, không dám chủ quan.

Chúng tôi đi thêm một đoạn, phía trước đường lát đá xuất hiện một bóng đen.

Cái bóng đó lưng còng, trông giống một ông già.

Người dẫn đường lập tức cảnh giác, nhắc tôi cố gắng tránh xa, bởi ở nơi như thôn quỷ Quách Hoè, tiểu quỷ không mấy ai là đơn giản, có khi là lệ quỷ giả dạng.

Tôi gật đầu, lập tức cùng người dẫn đường vòng qua con đường lát đá.

Nhưng vừa mới vòng qua, ngẩng đầu đã thấy lão già đó đang đứng ngay trước mặt chúng tôi, nhìn chằm chằm.

Ông già đã có tuổi, mặt đầy đốm đồi mồi.

"Các cậu là thầy xem tướng phải không?"

Giọng ông ta khàn khàn, già nua. Dưới chân ông ta còn có bóng, chẳng lẽ là người sống?

Tôi định lên tiếng thì người dẫn đường đã nói: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ đi ngang qua, không biết xem tướng."

"Haizz, con trai tôi mới cưới vợ, vốn là chuyện vui. Nhưng mấy ngày nay chỉ thấy con dâu ra khỏi nhà, còn con trai thì không thấy đâu, tôi nghi có chuyện chẳng lành. Dạo gần đây, cả vợ tôi cũng mất tích, nếu các cậu quen thầy bói nào, xin giúp tôi với..."

Có vẻ người dẫn đường muốn tránh phiền phức, nhưng tôi lại nghĩ có khi hỏi thăm được điều gì nên lập tức nói: "Ông ơi, hay là ông dẫn chúng tôi qua đó, để tôi xem thử xem."

Nghe vậy, ông già xúc động, vội gật đầu: "Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi, tốt quá rồi, mấy cậu là người tốt..."

Nói rồi, ông còn định quỳ xuống cảm ơn tôi.

Tôi vội đỡ ông ta dậy.

Ông ta đi trước dẫn đường, đường đá quanh co. Rất nhanh, chúng tôi đến được nhà ông ta, ngay gần cây hòe già.

Vừa bước vào cổng, tôi đã thấy một phụ nữ trẻ đẹp đang đứng giữa sân.

"Họ là ai vậy?"

Ông ta bị bắt gặp đang đi tìm thầy, liền hoảng sợ.

Tôi định mở lời thì người dẫn đường lập tức kéo tôi lại, hạ giọng nói: "Nhóc con, đó là lệ quỷ, chuyện này vượt ngoài khả năng của chúng ta, mau chạy thôi!"