Chương 43: Cậu thật thơm!
Bỗng có tiếng "rầm" vang lên sau lưng chúng tôi.
Cánh cổng lớn phía sau đột ngột đóng sầm lại, chốt gỗ tự động cài chặt, không tài nào mở nổi.
"À, họ chỉ là người qua đường thôi, khát nước nên ghé xin ly trà..." Ông lão lắp bắp.
Người dẫn đường nhìn lại, thấy đường rút bị chặn, đành gượng gạo nói: "Nếu bất tiện thì... Xin lỗi vì đã làm phiền. Chúng tôi đi ngay."
Dứt lời, hắn nháy mắt với tôi, rồi nhanh chóng xoay người tiến về phía cổng sân.
Nhưng dù hắn có cố kéo thế nào, thanh chốt gỗ ngang cổng vẫn không nhúc nhích.
Người phụ nữ xinh đẹp kia chỉ khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng như lạnh lẽo: "Không bất tiện đâu. Hai người sao không vào nhà uống ly trà cho ấm bụng?"
Cô ta vừa nói hết câu, cửa nhà mở, bên trong tối đen như mực, nhưng ngay lập tức có một chiếc đèn lồng màu xanh được thắp sáng.
Người phụ nữ uyển chuyển lắc lư bước lên dẫn đường.
"Mời."
Người dẫn đường vẫn hơi lưỡng lự, còn tôi thì nhìn thẳng vào cô ta, cười nói: "Thế thì cảm ơn."
Người dẫn đường níu áo tôi, ghé sát thì thầm: "Cậu ổn không vậy?"
Tôi lắc đầu, hạ giọng đáp: "Trong tình cảnh này, ngoài việc nghe theo, chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?"
Thực tế thì đúng vậy, chúng tôi bị nhốt rồi, không thể quay đầu.
Tôi cũng muốn nhân cơ hội này xem thử tay dẫn đường đi cùng có bao nhiêu bản lĩnh. Trực giác mách bảo tôi hắn không đơn giản, nhưng lại cứ tỏ ra sợ hãi trước mấy thứ ma quái.
Chúng tôi vào trong nhà, ngồi xuống.
Người phụ nữ đã rót trà xong từ bao giờ, hai ly bốc khói nghi ngút.
"Xin mời."
Trong lúc đó, ông lão vẫn đứng nép ngoài hiên, cúi gằm mặt, chẳng dám nói một lời.
Rõ ràng ông ta rất sợ cô con dâu này.
Tôi chủ động lên tiếng, chuyển hướng cuộc trò chuyện: "Ông ơi, ông cũng vào đây uống chút trà cho ấm người đi!"
Dù gì người dẫn đường đã nói người phụ nữ này là một lệ quỷ, trà cô ta pha, ai dám uống? Không chừng là nước mê hồn cũng nên!
Nhưng ông lão chỉ lắc đầu: "Các cậu cứ uống đi... Tôi... Tôi không khát..."
Lúc này, người phụ nữ quay ra ngoài, nhẹ giọng nhưng đầy áp lực: "Bố, khách đã mời mà đây lại là nhà mình, sao phải khách sáo? Mau vào uống trà đi! Dạo gần đây bố đi khắp nơi tìm thầy, mệt rồi, nên uống chén trà cho khỏe lại. Nếu không, người ta lại bảo con dâu này bất hiếu!"
Sắc mặt ông lão thay đổi, lập tức xua tay, lùi hẳn về sau: "Không, không có! Tố Tình, bố chỉ đi dạo chơi thôi, không phải tìm thầy..."
Ông ta rõ ràng sợ hãi cực độ, không dám bước vào một bước.
Người phụ nữ kia tiếp lời, giọng ngọt như rót mật: "Trường Sinh bệnh nặng, chẳng phải cần mời thầy đến xem sao?" Rồi cô ta quay sang nhìn tôi và người dẫn đường: "Sao hai người không uống trà? Hay là... Trà vùng núi chúng tôi không hợp khẩu vị?"
Người dẫn đường cuống cuồng xua tay: "Không, rất ngon! Rất hợp khẩu vị!"
Tôi và hắn giả vờ cầm chén trà lên, chưa kịp uống thì Tố Tình đã nghẹn ngào hỏi: "Trong hai người, ai là thầy xem bệnh vậy? Chồng tôi bệnh lâu rồi, không thể rời giường. Xin hai người giúp tôi xem bệnh cho anh ấy. Tôi... Tôi sẵn sàng quỳ xuống tạ ơn!"
Nói rồi, cô ta thật sự quỳ xuống trước mặt chúng tôi.
Tôi lập tức đứng dậy đỡ cô ta dậy, tranh thủ nhìn kỹ khuôn mặt và cử chỉ cô ta lần nữa.
"Đứng lên đi. Tôi có thể xem thử, nhưng bệnh tình cụ thể ra sao thì phải gặp người bệnh mới biết được."
Tố Tình nghe vậy thì mừng rỡ như bắt được vàng:
"Cảm ơn thầy! Mời theo tôi!"
Cô ta quay người, chỉ tay về phía căn phòng bên trong.
Người dẫn đường thầm kéo áo tôi, liên tục lắc đầu, ra hiệu tôi đừng đi.
Tôi chỉ khẽ đáp: "Tiền bối chờ ngoài này đi, tôi vào xem một chút."
Hắn còn định cản, nhưng tôi đã đi theo người phụ nữ kia vào trong.
Đúng lúc này, hắn thấy ly trà trên bàn chỉ còn một nửa.
Hắn giật mình, biết tôi đã uống trà người phụ nữ kia pha, mà đây chính là canh mê hồn!
Trong phòng.
Tố Tình đi ngay sau tôi. Cô ta chỉ vẫy tay nhẹ một cái, nến đỏ trên bàn tự động bốc cháy.
Ngọn lửa màu đỏ phát ra ánh sáng xanh lục kỳ dị, đúng kiểu ánh sáng của quỷ.
Tôi nhìn trên giường, ở đó trống trơn, không có ai.
"Chồng cô đâu? Không phải nói đang bệnh sao?"
Tố Tình bật cười, khép cửa phòng, còn dùng tay vỗ nhẹ vào cánh cửa.
Ngay lập tức có một luồng sát khí màu đen bốc lên, bao phủ toàn bộ cánh cửa, cánh cửa đã bị phong ấn. Người dẫn đường dù có muốn cứu tôi cũng không vào được nữa!
Tố Tình vừa cười vừa tiến lại gần: "Trời ạ, người nằm trên giường kia chẳng phải là chồng ta sao? Cậu không thấy sao?"
Cô ta chỉ tay về phía giường.
Ban đầu tôi tưởng đó là tấm chăn đỏ truyền thống, nhưng nhìn kỹ thì đó là ga giường hoa văn nhạt, bị nhuộm màu đen đỏ, là máu!
Thứ cô ta gọi là "chồng" thực chất là một đống xương trắng còn dính máu nằm dưới lớp chăn.
Chẳng có bệnh tật gì cả, người chồng đã bị cô ta ăn thịt từ lâu rồi!
Tôi lùi lại mấy bước, va vào chiếc bàn khiến ngọn nến chao đảo.
Tố Tình nhếch môi, từng bước áp sát. Vừa đi, cô ta vừa cởi áo, cuối cùng chỉ còn lớp đồ lót mỏng màu hồng. Làn da trắng toát như tuyết lộ rõ dưới ánh đèn xanh.
"Trà cậu vừa uống... Có ngon không? Tôi thấy cậu uống một hơi nửa ly đó. Giờ cậu cảm thấy thế nào?"
Giọng cô ta nhỏ nhẹ nhưng đủ khiến người ta nổi da gà. Một cánh tay trắng lạnh như băng đặt lên vai tôi, hơi thở phả ra cũng lạnh đến buốt xương.
"Cậu... Thơm thật đấy!"
Thơm?
Ý cô ta là mùi thịt sao?
Tôi lập tức xoay người né tránh.
Dù cảnh tượng có phần "k*ch th*ch", Tố Tình tuy xinh thật, nhưng nếu so với người chị gái xinh đẹp hay Hồ Thất Mị, cô ta vẫn còn thua xa.
Cô ta định dùng sắc đẹp để dụ tôi sao?
Tôi hỏi: "Trà của cô có vấn đề gì à?"
Tố Tình cười đáp: "Có vấn đề gì đâu? Cùng lắm chỉ khiến cậu người mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực. Dù gì cậu đẹp trai thế này, hơn chồng tôi gấp mấy lần, sao tôi nỡ ăn cậu chứ?"
Tôi cau mày: "Cô thật sự muốn làm gì?"
Cô ta không trả lời, mà ngược lại: "Cậu đoán xem?"
Nói rồi, cô ta lại ép sát, hơi thở của một lệ quỷ hung dữ lập tức đè nặng lên tôi.
Tôi thấy đầu óc choáng váng, không thể nhúc nhích nổi nữa...