Chương 41: Tung tích của Tiểu Hắc
Thấy cảnh này, người dẫn đường cũng thấy kỳ lạ.
Tôi lập tức từ sau đèn lồng bước ra, con chó hoang kia lập tức chạy đến trước mặt tôi, đưa hai chân trước lên, tiếp tục chắp tay vái chào.
"Ý gì đây?" Người dẫn đường nhìn tôi.
Mà tôi thì lập tức hiểu điều này có ý nghĩa gì.
Liên quan đến chó, tôi lập tức nghĩ đến Tiểu Hắc. Con chó hoang lông đen đốm này đến chắp tay với tôi chắc chắn là do Tiểu Hắc sai đến truyền tin.
Không phải con chó nào cũng hiểu tiếng người, nhưng hầu hết chó đều có linh tính.
Tôi lập tức ngồi xổm xuống, xoa đầu nó và nói: "Dẫn đường đi."
Quả nhiên, con chó đó như hiểu được lời tôi, lập tức chạy vài bước, sau đó quay đầu nhìn lại, ý bảo tôi hãy đi theo.
Hồ Thất Mị cũng đã nói chưa gặp lại Tiểu Hắc, tôi nghĩ chắc chắn Tiểu Hắc đã gặp phải rắc rối rồi.
Trước đây tôi còn lo kẻ kia đã giết Tiểu Hắc.
Nhưng giờ Tiểu Hắc lại sai một con chó khác đến truyền tin, chứng tỏ nó vẫn còn sống, có lẽ chỉ đang mắc kẹt ở đâu đó, không thể xuất hiện.
Nghĩ vậy, tôi lập tức đi theo.
Nhưng thấy người dẫn đường có vẻ do dự, tôi quay lại nói: "Tiền bối có thể đi với tôi một chuyến không? Tôi chỉ là một hồn phách, nếu gặp nguy hiểm gì, e rằng phải nhờ tiền bối."
Người dẫn đường có vẻ không muốn lắm, nhưng vẫn đi về phía tôi.
"Haizz, tôi chỉ là người dẫn đường, theo quy định thì giờ này tôi phải ở nơi giao thoa âm dương để dẫn vong hồn. Nếu bị quỷ sai phát hiện tôi bỏ vị trí để ra ngoài làm chuyện riêng của cậu là xong đời tôi đấy..."
"Cảm ơn tiền bối, sau này tôi nhất định sẽ hậu tạ thật hậu hĩnh."
Nghe tôi nói vậy, người dẫn đường mới nở nụ cười.
"Vậy được. Tiểu Cửu, nói rõ nhé, tôi không phải vì tiền, mà là nể mặt ông nội cậu thôi."
"Tôi hiểu, tôi thay mặt ông nội cảm ơn tiền bối trước."
Cứ thế, chúng tôi theo chó đốm đến khu nghĩa địa cũ. Chỗ này tôi đã quá quen, bởi vì trước đây tôi đã đến đây dùng Dẫn Sát Quyết.
Con chó đen đưa chúng tôi đến nơi này thì dừng lại.
Chẳng lẽ Tiểu Hắc ở ngay đây?
Tôi nhìn con chó, nhưng nó chỉ sủa hai tiếng về phía bãi mộ, rồi lông trên người dựng đứng, quay đầu chạy mất.
Có vẻ ngay cả nó cũng sợ khu nghĩa địa cũ này.
Chỗ này là thung lũng núi, nhìn lướt qua không thấy Tiểu Hắc Đầu, tôi chỉ có thể vào tự tìm.
Nhưng tôi vừa bước lên một bước, người dẫn đường lập tức chặn tôi lại: "Cậu làm gì thế?"
Tôi giải thích: "Ông nội tôi từng nuôi một con linh khuyển, là một con chó đen. Tiền bối biết ông tôi thì chắc cũng biết con đó. Con chó hoang vừa rồi chắc đến báo tin cho tôi biết Tiểu Hắc ở đây. Tôi phải tìm nó, con chó đó rất quan trọng với tôi!"
Người dẫn đường vẫn chắn trước mặt tôi: "Cậu đúng là hồ đồ! Chỗ này giống như Hồng Hà, là địa ngục trần gian! Cậu mà vào rồi đừng mong ra được nữa!"
"Thật sao?" Tôi nghi ngờ, "Trước khi mất hồn, tối nào tôi cũng tới đây, nếu nơi này là địa ngục, sao tôi chẳng gặp vấn đề gì?"
Người dẫn đường nghe thế càng kinh ngạc, đánh giá tôi từ trên xuống dưới: "Cậu đừng có bốc phét. Nếu là ông nội cậu đến đây mà không gặp gì, tôi tin. Nhưng một thằng nhóc như cậu đến nơi này mà không gặp chuyện gì, sao có thể?"
Người dẫn đường không tin, mà tôi cũng chẳng có thời gian giải thích, phải tìm Tiểu Hắc gấp.
Vì thế tôi lách qua bên người dẫn đường, lao nhanh vào khu nghĩa địa cũ.
Tôi đi rất nhanh.
Vốn là hồn phách nên chẳng mấy chốc đã tôi bay khá xa.
Người dẫn đường lập tức đuổi theo, muốn kéo tôi lại, nhưng tôi đã vào đến thung lũng rồi.
"Cậu đúng là không biết nghe lời! Địa ngục trần gian này còn nguy hiểm hơn cả chỗ giao thoa âm dương bên cầu đá Hồng Hà! Ma quỷ ở đó còn có thể bị mua chuộc bằng ít giấy tiền, nhưng quỷ ở đây đều là lệ quỷ bị nhốt cả trăm năm, vô cùng hung ác! Nếu bị bọn chúng để ý, tôi cũng không cứu nổi cậu đâu!" Người dẫn đường bất lực nói với tôi.
Tôi thì nhìn phía trước, hỏi: "Ý tiền bối là mấy thứ này hả?"
Rừng bách xung quanh rậm rạp, tôi tìm khắp vẫn không thấy Tiểu Hắc, nhưng lại thấy mấy ông lão, bà lão đang đứng đó.
Họ mặc toàn áo tang, rõ ràng chẳng ai là người sống.
Người dẫn đường vừa thấy đám này liền sững sờ.
Gần đó có mấy gò mộ, khoảng mười mấy bóng người ban nãy có vẻ đang tụ tập trò chuyện, giờ thấy chúng tôi đến thì đồng loạt nhìn chằm chằm.
Tỉnh lại sau cơn sốc, người dẫn đường lập tức nói: "Cậu đúng là hồ đồ quá mức, tôi sao lại đồng ý bảo vệ cậu cho ông nội cậu cơ chứ! Trời ạ, cậu mau chạy đi, tôi chặn phía sau!"
Tôi thầm nghĩ, mấy hồn ma này có đáng sợ đến thế đâu?
Lần trước tôi đến còn nghe thấy tiếng nói chuyện của mấy ông bà cụ, họ có vẻ nhút nhát, sao lại thành loại ác quỷ dữ dằn qua lời người dẫn đường nói?
Lúc này, người dẫn đường đã rút ra một xấp giấy tiền.
Một xấp có vẻ chưa đủ, hắn rút thêm bốn, năm xấp nữa.
Sau đó hắn cúi đầu nói với những ông bà cụ kia: "Chúng tôi vô tình đi nhầm vào đây, không có ý mạo phạm. Đây là chút lòng thành, mong mọi người nhận cho. Thật sự xin lỗi đã quấy rầy, chúng tôi sẽ lập tức rời đi!"
Nói rồi, người dẫn đường tung xấp tiền giấy vào không trung.
Gió âm nổi lên, tiền âm dương bay loạn.
Nhưng mấy ông bà cụ kia hoàn toàn không phản ứng, vẫn nhìn chằm chằm bên này như chưa kịp nhận ra vấn đề.
Người dẫn đường vội túm lấy tôi: "Còn đứng đó làm gì? Chạy mau!"
Rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng tôi chẳng chạy, mà lại bước về phía các ông bà cụ, vừa đi vừa hỏi: "Các cụ ơi, xin lỗi vì đã làm phiền. Mấy cụ có thấy một con chó đen nhỏ quanh đây không ạ?"
Người dẫn đường cứ tưởng tôi chạy theo mình, nhưng mới được vài bước thì nghe câu hỏi của tôi. Hắn lập tức đờ người, ngẩn ra, quay đầu nhìn tôi, trừng mắt nói nhỏ: "Cậu... Cậu điên rồi sao! Dám hỏi bọn họ? Họ là..."
Người dẫn đường chưa nói hết câu, mấy ông bà cụ kia mới hoàn hồn, gió âm nổi lên cuồn cuộn.
Thấy cảnh này, người dẫn đường như rơi vào tuyệt vọng: "Xong rồi, bị cậu hại chết rồi..."
Nhưng lúc này lại vang lên tiếng nói hoảng hốt từ phía những người kia.
"Là thằng nhóc đó! Đúng là nó!"
"Đúng, chính là cậu ta! Cậu ta... Cậu ta lại đến rồi!"
"Chạy mau!"