Chương 40: Chó hoang vái chào
Bên ngoài rừng vọng tới giọng nói của "tôi".
Hồ Thất Mị lập tức xoay người, bước nhanh tới đó, tiện thể xóa hết những dòng chữ tôi vừa viết trên đất.
Cô ấy đáp: "Vừa nãy có người gõ cửa, nhưng lúc em mở ra thì bên ngoài lại không có ai. Em nghi ngờ là do bác cả của anh sai tà vật đến giám sát, bên này có động tĩnh nên em đuổi theo để xem sao!"
"Có đuổi kịp không?" Giọng kia lại hỏi, tiếng bước chân cũng ngày càng tiến gần.
Tôi nấp sau thân cây liễu, thấy được bóng dáng người ấy.
Không nghi ngờ gì, đúng là hình dáng của tôi.
Tôi nấp sau gốc cây, nhìn thấy bản thân mình từ xa đi tới, cảm giác ấy thật quá quỷ dị.
Hồ Thất Mị đi về phía hắn, đáp: "Không kịp. Thứ đó di chuyển rất nhanh, em đuổi đến tận khu rừng này thì nó đã biến mất."
"Thật sao?" Người kia hỏi.
Hồ Thất Mị sợ hắn đi sâu vào rừng sẽ phát hiện ra tôi, nên chủ động bước tới gần hắn, nói tiếp: "Không ngờ dù anh được nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh bảo vệ mà bác cả của anh vẫn không chịu buông tha! Nhưng anh yên tâm, anh Tiểu Cửu, trong sân nhà anh em đã bố trí trận pháp, tà ma yêu quái gì cũng không thể vào được. Anh đang bị thương, ban đêm có việc gì cứ để em xử lý, anh chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng là được!"
Vừa nói, cô ấy vừa định cùng hắn quay về, nhưng không ngờ, hắn lại không theo Hồ Thất Mị mà vẫn tiến thẳng vào khu rừng liễu này.
Tôi không dám động đậy.
Hắn bắt đầu tìm kiếm trong rừng.
Khoảng cách giữa tôi và hắn chỉ còn chưa đến năm mét. Tôi liếc nhìn phía sau, chẳng còn chỗ nào để trốn nữa.
Nếu hắn thực sự tìm tới, tôi chỉ còn cách liều mạng.
"Anh Tiểu Cửu, anh tìm gì vậy?" Hồ Thất Mị hỏi, thấy hắn tiến về phía tôi, cô cũng rất lo lắng.
"Gốc liễu là nơi có âm khí, tà vật dễ ẩn thân khó bị phát hiện. Tôi đoán thứ mà cô đuổi theo khi nãy rất có thể đang nấp dưới một gốc liễu nào đó ở gần đây! Phải tìm ra, trừ hậu hoạn thì mới yên tâm được!"
Nghe hắn nói vậy, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài.
Chẳng lẽ hắn đã đoán ra tôi là hồn phách, nên định diệt khẩu?
Tôi càng căng thẳng.
Hồ Thất Mị thầm niệm chú, kết ấn trong tay, sẵn sàng ra tay. Tôi biết, nếu người kia thật sự phát hiện ra tôi, Hồ Thất Mị chắc chắn sẽ ra tay từ phía sau. Nhưng thứ trong quan tài kia khẳng định không dễ đối phó.
Dù Hồ Thất Mị có mời tiên nhập xác chưa chắc đã thắng được.
Hơn nữa, hắn đang ch**m l** th*n th* của tôi nên Hồ Thất Mị cũng khó mà ra tay.
Các gốc liễu bên cạnh đều bị hắn tìm qua một lượt.
Rất nhanh...
Hắn đã tiến tới sát gốc cây liễu xiêu vẹo nơi tôi đang nấp.
Nhìn về phía tôi, hắn đột nhiên nói: "Đừng trốn nữa, tôi biết cậu đang ở sau gốc liễu này!"
Hồ Thất Mị vội vàng bước tới sau lưng hắn, có vẻ sẵn sàng ra tay.
Tôi định quay đầu bỏ chạy, nhưng bất ngờ có một bàn tay lớn từ sau bất ngờ bịt chặt miệng tôi!
Tôi hoảng sợ, theo phản xạ giãy giụa.
Nhưng bàn tay kia vô cùng khỏe, kèm theo một luồng khí mạnh mẽ, ép chặt khiến tôi không thể nhúc nhích.
Hồ Thất Mị cũng căng thẳng đến cực điểm, tay đã kết ấn, sẵn sàng triệu thần. Một khi thất bại, cô ấy định mời tiên nhập xác để chiến đấu với kẻ đang chiếm xác tôi.
Người kia chỉ còn vài bước là đến sát gốc liễu nơi tôi đang nấp.
"Ra đây!" Hắn quát lớn, vung tay về phía sau thân cây!
Nhưng...
Một cơn gió nổi lên giữa rừng liễu.
Lá liễu bay tán loạn.
Sau gốc liễu xiêu vẹo đột nhiên lóe lên một luồng sáng xanh lục. Một người đàn ông áo đen tay cầm đèn lồng từ sau cây bước ra.
Phía sau, Hồ Thất Mị tưởng tôi bị ép ra, định xuất chiêu, nhưng không ngờ người bước ra không phải là tôi.
Cô ấy kinh ngạc.
Dù trước đó không nhìn thấy tôi, nhưng cô ấy cũng hiểu dù tôi là hồn phách cũng không thể là người đàn ông này.
Đây là một người đàn ông trung niên mặc đồ đen, cầm đèn lồng phát ra ánh sáng xanh âm u, chính là người dẫn đường từng cứu tôi bên Hồng Hà.
Kẻ chiếm thân xác tôi sững lại.
Hắn vốn định ra tay, nhưng khi thấy là một người dẫn đường, hắn cũng khá bất ngờ, thu lại ấn quyết trên tay.
Không sai, bàn tay bịt miệng tôi khi nãy chính là của người dẫn đường này.
Tôi vẫn trốn sau gốc liễu.
Người dẫn đường vừa chắn trước mặt tôi, vừa giơ một cành liễu đặt trên đỉnh đầu tôi.
"Người dẫn đường? Sao lại là ông?" Kẻ chiếm thân xác tôi nghi ngờ.
Xem ra, hắn đúng là đã đoán được người gặp Hồ Thất Mị chính là tôi.
Người dẫn đường cầm đèn lồng tiến lên vài bước, hỏi: "Người dẫn đường có ở khắp nơi. Gần đây làng Dương Gia có người chết, tôi đến để làm việc. Sao? Có gì không ổn à?"
Tên kia nói: "Không có gì."
Người dẫn đường lại lạnh lùng nhìn hắn: "Tôi thấy người như cậu hồn phách và thân xác không đồng nhất mới là không ổn!"
Kẻ chiếm thân xác tôi cười khinh: "Ông chỉ là một người dẫn đường nhỏ bé, tốt nhất đừng lo chuyện bao đồng. Nếu không, biết đâu lại hồn tiêu phách tán, bị kẻ khác ăn thịt."
Bầu không khí giữa hai người trở nên căng như dây đàn.
Người dẫn đường bật cười: "Tôi chỉ là người dẫn đường. Việc của cậu là phạm pháp, do quỷ sai xử lý, không liên quan đến tôi. Yên tâm, tôi cũng không muốn dính vào rắc rối."
Dứt lời, người dẫn đường xoay người bỏ đi. Khi đi ngang qua tôi, hắn thuận tay kéo tôi đi theo, dùng đèn lồng che chắn, đưa tôi vào sâu trong rừng.
Đi được một đoạn, không gian xung quanh lạnh hẳn đi.
Người dẫn đường dừng lại, nhìn quanh xác nhận không ai đuổi theo.
Tôi cảm kích nói: "Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng!"
Người dẫn đường thở dài, quay lại nhìn tôi, lúc này tôi mới thấy rõ khuôn mặt của đối phương.
Mặt dài, sắc mặt xám xanh trắng bệch, mặc áo đen kiểu Trung Sơn, khó phân biệt là người sống hay đã chết.
Đôi mắt đen kịt không có tròng trắng ấy nhìn tôi chằm chằm, hỏi: "Thằng nhóc, sao lại đụng phải thứ đó? Còn để tên kia chiếm luôn thân xác vậy hả?"
Tôi ngạc nhiên: "Thứ đó là gì?"
Người dẫn đường nhìn lại phía sau, rồi tiếp tục dắt tôi đi. Một lúc sau, người dẫn đường mới nói: "Đó là Sơn Thái Tuế, bị hắn nhập vào người thì vô cùng phiền phức. Nếu không vì nó, tôi đã có thể giúp cậu hoàn dương ngay trong đêm nay. Nhưng giờ, mấu chốt nằm ở Sơn Thái Tuế. Thứ đó sát khí quá nặng, đến gần là hồn phách không yên, tôi không phải đối thủ!"
Người này rõ ràng không phải người dẫn đường bình thường, đến cả ma quỷ còn e sợ, vậy mà vẫn không trấn áp được Sơn Thái Tuế.
Tôi nhíu mày hỏi: "Thứ đó lợi hại đến vậy hả?"
Người dẫn đường nói: "Ừ. Cho dù cô gái kia mời tiên đánh lén cũng không thể chiến thắng. Tôi đã hứa với ông nội cậu sẽ bảo vệ cậu, nhưng chuyện này có hơi khó."
Đúng lúc này, bên bụi cỏ bỗng có tiếng xào xạc.
Người dẫn đường lập tức cảnh giác, nói nhanh: "Trốn sau đèn lồng của tôi, mau!"
Chẳng lẽ Sơn Thái Tuế đuổi tới?
Nghĩ vậy, trái tim tôi thắt lại.
Nhưng từ trong bụi cỏ xào xạc đó lại có một con chó hoang đốm đen chui ra.
Điều kỳ lạ là con chó hoang đó chạy tới trước mặt chúng tôi, rồi bất ngờ vái chào.