Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 39

Chương 39: Nhắn tin bằng cành liễu

Tiểu Hắc là con chó bá đạo trong cả làng, chẳng biết nó lại chạy sang nhà nào nữa. Trong làng có đến mấy trăm hộ dân, nếu muốn tìm từng nhà thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Không tìm được Tiểu Hắc, tôi suy nghĩ một lúc rồi quyết định đến nhà cũ.

Không biết bây giờ tình hình của chị gái xinh đẹp thế nào rồi?

Hoặc có khi Tiểu Hắc đang canh ở bên nhà cũ cũng nên?

Tôi đi một mạch tới nhà cũ.

Cũng không thấy bóng dáng Tiểu Hắc đâu, cái quan tài đen dưới rặng tre cũng đã biến mất.

Tôi vào sân nhà, định tìm chìa khóa mở cửa, nhưng vừa đưa tay đẩy thì bàn tay lại xuyên qua cánh cửa.

Tôi là hồn ma, nếu cửa không có trận pháp hay cấm chế thì chẳng thể cản được tôi.

Vào được trong nhà rồi.

May quá, quan tài mỹ nhân vẫn còn đó.

Tôi vỗ nhẹ vào quan tài, gọi hai tiếng "chị gái xinh đẹp", nhưng không thấy cô ấy có phản ứng gì. Tuy nhiên, tôi nghĩ không phải do tôi và cô ấy là âm dương khác biệt. Sau khi hồn tôi lìa xác, đến giờ chắc cũng đã hai, ba ngày, không ai cho cô ấy uống tinh huyết, e rằng cô ấy đã hoàn toàn rơi vào trạng thái ngủ say.

Không hỏi được chuyện gì từ chị gái xinh đẹp, tôi chỉ còn cách thắp hương cho cô ấy rồi rời khỏi nhà cũ.

Tôi tiếp tục quay lại nhà mình để canh chừng, hy vọng Tiểu Hắc sau khi đi chơi đã đời thì sớm quay về, tôi còn có cơ hội gặp nó.

Nhưng điều khiến tôi phát bực là tôi đợi suốt cả đêm mà vẫn không thấy Tiểu Hắc quay lại. Tới tận lúc trời hửng sáng, ánh sáng rọi lên người khiến tôi rất khó chịu, tôi liền quay về nhà cũ, trốn trong nhà.

Ban ngày hồn ma không thể tùy tiện ra ngoài.

Đặc biệt là loại hồn yếu như tôi bây giờ.

Tựa vào quan tài mỹ nhân, tôi cứ nghĩ mãi, tình cảnh hiện tại phải làm sao bây giờ?

Muốn hoàn dương, chắc tôi vẫn phải tìm người dẫn đường kia. Nhưng đến tối, tôi quay lại nơi hôm trước, đợi rất lâu cũng không thấy hắn xuất hiện.

Tôi không dám qua cầu đá tìm hắn, vì nếu băng qua mà không có người dẫn đường, có khi tôi sẽ không quay lại được. Gặp lại đám quỷ từng mê hoặc tôi trước đó thì tiêu đời.

Tuy nhiên...

Khi thấy những nhánh liễu bên sông lay động trong gió, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng.

Tôi lập tức hành động, quay lại nhà mình.

Đến cổng nhà, tôi lại gõ cửa mạnh giống tối hôm qua.

Gõ một lúc...

Tôi nghe thấy tiếng bước chân trong sân.

Tôi lập tức đặt một chiếc còi làm bằng cành liễu mới chế ra trước cửa, rồi nhanh chóng trốn sau cây liễu bên cạnh.

Cửa mở ra.

Quả nhiên vẫn là Hồ Thất Mị ra mở cửa.

Cô ấy mở cửa rồi giống như tối hôm qua, nhìn trái nhìn phải nhưng không thấy gì, chuẩn bị quay lại. Nhưng đúng lúc quay đầu, cô cuối cùng cũng thấy cây sáo làm bằng cành liễu đặt dưới đất.

Hồ Thất Mị nhặt nó lên, ngạc nhiên nhìn kỹ.

Cô ấy có một loại cảm xúc đặc biệt với thứ này.

Tôi biết chỉ có món đồ như vậy mới đủ thu hút sự chú ý của cô.

Tôi lập tức bước đến gõ cửa thêm lần nữa.

Dù không nhìn thấy tôi, nhưng Hồ Thất Mị có thể nghe được tiếng gõ cửa. Cô ấy chắc chắn biết có gì đó ở bên cạnh mình.

Nhưng cô ấy không sợ, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh.

Tôi biết cô ấy không thấy mình, chỉ nghe âm thanh mà thôi.

Sau đó, tôi dùng cành liễu viết lên mặt đất phía trước: "Tiểu Thất, là tôi, Dương Sơ Cửu đây!"

Đợi cô đọc xong, tôi liền xóa sạch dòng chữ đó bằng nhành liễu.

Sau đó, tôi dùng cành liễu chỉ về hướng tây của làng.

Hồ Thất Mị đọc được dòng chữ thì vô cùng ngạc nhiên, nhưng vẫn có chút nghi ngờ. Dù sao, trong sân nhà tôi vẫn còn một "Dương Sơ Cửu" khác, làm sao cô tin được thứ cô không nhìn thấy này lại là tôi?

Tôi tiếp tục cầm nhành liễu đi về hướng đó, hy vọng cô đi theo mình.

Vì nếu muốn kể rõ mọi chuyện thì cần thời gian. Nếu viết ngay tại cổng, e rằng "tôi" trong nhà sẽ phát hiện, mà hắn tuyệt đối sẽ không tha cho tôi.

Chỉ có tìm nơi an toàn, tôi mới có thể kể hết những gì đã trải qua.

May mà "người kia" có vẻ đang ngủ say, không ra ngoài hỏi han gì. Tôi liền đặt cành liễu vào tay Hồ Thất Mị.

Liễu vốn là mộc âm, có thể kết nối âm dương. Một nhành liễu trong tay cô ất, tôi có thể kéo cô ấy đi theo mình.

Dù nghi ngờ, nhưng Hồ Thất Mị vẫn rất hiếu kỳ.

Quả nhiên, cô ấy muốn làm rõ chuyện này, bèn nắm nhành liễu đi theo tôi.

Chúng tôi đi về phía tây làng khoảng một, hai dặm, nơi đó không còn hộ dân nào. Vào rừng, tôi dừng lại.

Hồ Thất Mị nhìn về phía tôi hỏi: "Anh... Rốt cuộc là ai? Tối qua là anh gõ cửa đúng không?"

Tôi lấy cành liễu, ngồi xổm xuống, đánh dấu một cái, rồi viết thêm một câu:

"Tôi là Dương Sơ Cửu, người trong nhà không phải là tôi."

Hồ Thất Mị đọc xong thì càng kinh ngạc.

Thực ra, cô ấy chỉ gặp tôi một lần hồi nhỏ, sau đó bao nhiêu năm không gặp lại. Nói thật, cô ấy chẳng biết rõ tôi là ai, có thể cũng không nghi ngờ gì về người trong nhà.

Hồ Thất Mị nói: "Không thể nào! Anh là hồn ma từ đâu tới vậy? Anh Tiểu Cửu vẫn khỏe mạnh, sao có thể là anh được? Đừng lừa tôi! Tôi không tin đâu! Hơn nữa tôi là người nhà họ Hồ huyền môn, cũng là một xuất mã tiên, muốn tiêu diệt anh dễ như trở bàn tay!"

Hồ Thất Mị chịu đi theo tôi là vì cây sáo làm bằng cành liễu kia. Dù miệng nói không tin, nhưng khi nhìn thấy nó, trong lòng cô đã dao động.

Vì ngoài tôi ra, chẳng ai biết bí mật của cây sáo đó.

Tôi tiếp tục viết: "Nếu cô không tin tôi, tôi có thể dẫn cô đến nhà cũ gặp chị gái xinh đẹp. Cô ấy có thể làm chứng."

Vừa thấy dòng này, nét nghi hoặc trên mặt Hồ Thất Mị biến thành kinh ngạc, rồi đến tin tưởng.

Hiển nhiên, cô ấy đã tin rằng hồn ma cầm nhành liễu trước mặt mình chính là tôi.

Hồ Thất Mị xúc động nói: "Thật sự là anh sao, anh Tiểu Cửu! Bảo sao mấy hôm nay anh rất lạ, ban đầu em muốn bảo vệ anh, nhưng anh cứ không cho em tới gần. Thì ra cảm giác xa lạ đó là thật. Hắn không phải anh!"

Tuy Hồ Thất Mị không hiểu rõ tôi, nhưng người kia dù sao cũng không phải tôi thật, xem ra cô cũng nhận ra chút sơ hở.

Thấy cô tin rồi, tôi như thấy được hy vọng.

Tôi tiếp tục viết: "Hôm đó, ở nhà cũ xảy ra chuyện, liên quan đến quan tài đen kia. Lúc đó tôi bị trọng thương, chắc đã bị thứ gì đó chiếm lấy thân xác."

Hồ Thất Mị gật đầu: "Thì ra là vậy. Vậy bây giờ phải làm sao?"

Tôi thực sự chưa nghĩ ra được gì, chỉ biết thở dài.

Sau đó tôi lại viết: "Cô có thấy Tiểu Hắc không?"

Hồ Thất Mị nghi ngờ: "Tiểu Hắc là ai?"

Tôi vội viết: "Con chó đen nhà tôi, nó là linh khuyển, có thể giúp được tôi."

Hồ Thất Mị lắc đầu: "Hôm đó xong chuyện ở nhà cũ, mọi người rời đi, anh ngất xỉu, em đưa anh về nhà. Từ đó đến nay, em không thấy con chó đen nhà anh đâu cả."

Từ hôm đó đến giờ không gặp lại, nghe cô ấy nói vậy tôi có hơi lo lắng. Không lẽ Tiểu Hắc đã bị kẻ chiếm thân xác tôi hại rồi?

Đúng này, bên rừng vang lên tiếng bước chân sột soạt.

Tôi lập tức cảnh giác, nhanh chóng trốn sau cây liễu, nắm chặt nhành liễu trong tay.

"Tiểu Thất, nửa đêm nửa hôm, sao một mình em lại vào rừng thế này?"