Chương 29: Huyết Cương phát huy uy lực!
Nghe thấy lời này của Tô Phúc, dù bị đánh đau đến mức toàn thân ê ẩm, bụng thì như có sóng gầm cuộn trào, tôi vẫn cố gắng từ dưới đất bò dậy.
Tôi đưa tay lau máu ở khóe miệng, nói: "Chưa bao giờ tôi nói mình xứng với chị gái xinh đẹp. Chỉ là... Cô ấy đã từng cứu tôi, đó là đại ân, đại đức. Lúc nãy tôi đã hỏi cô ấy, cô ấy nói dù thế nào cũng không chịu về cùng ông. Vậy nên trừ khi ông bước qua xác tôi, còn không thì hôm nay tôi tuyệt đối không để ông đưa cô ấy đi!"
Vừa nói, tôi vừa thầm huy động toàn bộ sát khí trong cơ thể.
Sát khí vận hành tiểu chu thiên tụ lại trong lòng bàn tay tôi, hình thành Huyết Cương.
Thế nhưng, nghe tôi nói xong, Tô Phúc lại bật cười: "Nhóc con, dám ăn nói với tôi như vậy, xem ra cũng có chút can đảm đấy." Nói rồi, ông ta ra hiệu tay cho đám thuộc hạ đứng bên, sau đó lạnh lùng ra lệnh: "Tiếc là đầu óc ngu dốt, không biết linh hoạt! Đã vậy thì... Theo ý cậu ta đi! Giẫm lên xác thằng nhóc này mà đưa tiểu thư về nhà!"
"Rõ!"
Vài người trung niên mặc trường bào đen đồng loạt khom người, rồi lập tức vây chặt lấy tôi.
Bảy tám người, áp lực như núi.
Nhưng tôi vẫn đứng im lặng ngay trước cổng, không nhúc nhích chút nào.
Những người kia nhanh chóng lao về phía tôi, động tác của họ rất nhanh, còn tôi thì khi thấy họ nhào tới thì lập tức lùi vài bước, kéo giãn khoảng cách.
Lúc này, Huyết Cương trong tay tôi đã thành hình.
Ngay khi họ lao đến, tôi liền rút mấy chiếc lá tre đã chuẩn bị!
Huyết Cương thấm vào, lá tre lập tức phát ra ánh sáng màu máu nhàn nhạt.
Tôi siết chặt lá tre trong tay, nghiến răng, nhắm thẳng vào giữa trán mấy kẻ đang lao đến mà phóng!
Ba lá tre như ba thanh phi đao nhuộm máu vút ra khỏi tay tôi, lập tức xuyên thẳng qua trán ba người đầu tiên!
Không có máu chảy ra, nhưng cơ thể cả ba lập tức cứng đờ.
Chỉ một giây sau, một luồng gió quét ngang thổi bay cả ba người ra xa!
Họ bị cuốn đi hai ba mét, lúc dừng lại, tôi mới phát hiện, ba tên đó nào phải người sống? Rõ ràng là người giấy được dán bằng tre nứa và giấy hoa!
Tôi nhìn Tô Phúc ở phía sau, thầm nghĩ cái nhà họ Tô ở Tần Lĩnh rốt cuộc là thứ quái quỷ gì, sao lại mang theo toàn người giấy? Đúng là quái dị đến mức khó tin!
Ba chiếc lá tre hạ ba người giấy, đủ khiến đám còn lại sinh lòng kiêng dè.
Mấy người giấy còn lại đồng loạt dừng bước, nhìn chằm chằm tôi, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Tôi liếc nhìn nắm lá tre còn lại trong tay, tự thấy không ổn, ánh sáng máu trên đó đã biến mất. Điều này chứng tỏ, ba phi đao lá tre vừa rồi đã gần như rút cạn Huyết Cương của tôi.
Sát khí tích lũy mấy ngày qua của tôi rõ ràng vẫn quá ít ỏi.
Thể chất tôi căn bản không chứa nổi nhiều sát khí.
Ba tên người giấy kia cũng không hề đơn giản, đánh bại được chúng đã tiêu hao rất lớn đối với tôi.
Nếu ông nội đưa tôi cuốn sách bìa đen kia sớm hơn thì tốt biết mấy, như vậy giờ đây tôi chắc chắn đã có thể đơn độc chống lại một phe.
Nhưng nghĩ lại thì chắc chắn ông nội có lý do của mình khi quyết định đến năm tôi mười tám tuổi mới giao sách lại.
Giờ phút này, bề ngoài tôi tuyệt đối không thể tỏ ra yếu thế, khí thế nhất định không được thua.
Thế nên, tôi nhìn đám người giấy còn lại, lạnh giọng quát: "Muốn thử nữa thì cứ bước thêm một bước! Trong phạm vi ba mét, tôi sẽ khiến toàn bộ ngã gục!"
Mấy người giấy kia lập tức run lên bần bật.
Chúng đứng yên tại chỗ, không dám tiến lên.
Thật ra, tôi có đọc qua phần nói về thuật người giấy trong sách cổ, nếu không có linh hồn quỷ quái ký sinh lên thì người giấy chỉ có thể bước đi cứng nhắc vài bước, chứ không thể linh hoạt như người thật, lại càng không có sức chiến đấu.
Người giấy như của nhà họ Hồ nhìn như người sống thì chắc chắn có hồn ma ký sinh.
Lá tre nhuộm Huyết Cương của tôi g**t ch*t ba người giấy vừa rồi, thực chất là tiêu diệt hồn ma ký sinh trên chúng.
Ba người gục xuống, không động đậy nữa, rõ ràng đã hồn phi phách tán.
Tiểu Hắc từng nói những thuật pháp trong sách cổ vô cùng bá đạo, hơn nữa Huyết Cương bẩm sinh khắc chế tà vật, thậm chí còn mạnh hơn cả chính khí của đạo môn.
Chuyện này đúng là không sai.
Ví như sát khí trong những món đồ như dao mổ heo, đao đầu quỷ, cũng có thể trấn tà trừ quỷ, tất cả cùng một nguyên lý.
Lúc này, tôi cố ý bước lên một bước, áp sát đám người giấy kia.
Thấy khoảng cách bị rút ngắn, mấy người giấy hoảng loạn lùi hẳn mấy bước, lui thẳng về phía ông già họ Tô.
Thế nhưng Tô Phúc lại chẳng mảy may sợ hãi, ngược lại còn mỉm cười: "Huyết Cương à? Không ngờ tuổi còn trẻ thế mà đã học được chiêu này! Tư chất của cậu e là còn vượt cả ông nội cậu đấy!"
Không biết ông ta có phải cũng là người giấy, tôi rút ra một lá tre, gom chút Huyết Cương còn sót lại tụ vào trong đó, rồi bước từng bước về phía ông ta, trịnh trọng nói: "Ông Tô, tôi đã nói rồi, chị gái xinh đẹp không muốn đi, vậy thì tôi sẽ lấy mạng mình ra mà bảo vệ cô ấy. Mời ông về cho."
Thật ra, trong hoàn cảnh này, tôi cũng chỉ có thể liều, lấy Huyết Cương đàm phán với ông ta.
Nói đúng ra là hù dọa.
Tô Phúc cười gằn, hỏi ngược lại: "Cậu thật sự nghĩ thứ đó có thể khiến tôi lui bước sao?"
Tôi cũng không nghĩ là có thể. Dù sao, ông ta đã có khả năng khiến cả Hồ Nguyệt Cơ phải quỳ rạp xuống đất kia mà. Nhưng tôi vẫn muốn đánh cược một lần.
Vậy nên tôi nói: "Bất kể có thể hay không, tôi đã nói rồi, muốn vào được sân này thì chỉ có cách giẫm lên xác tôi mà bước qua!"
Tô Phúc khẽ cười, lại ra hiệu cho đám người giấy.
Đám người giấy kia thấy thế, liền rút hết về phía sau.
Còn ông ta thì quay người, chậm rãi bước đi, vừa đi vừa nói: "Được rồi! Ta sợ cậu thật đấy, thanh niên, coi như hôm nay cậu thắng..."
Tôi thầm nghĩ, chẳng lẽ ông ta cũng là người giấy hoặc tà vật, thế nên mới sợ Huyết Cương của tôi?
Thật ra Huyết Cương trong người tôi lúc này đã cạn đến cực điểm, ba đòn liên tiếp vừa rồi tiêu hao quá nhiều năng lượng, thấy ông ta chịu quay người rời đi, sợi dây thần kinh căng cứng trong tôi rốt cuộc cũng được thả lỏng.
Thế nhưng điều tôi không ngờ được là...
Ngay giây phút tôi thả lỏng ấy, không biết ông ta dùng cách gì, thoắt cái đã xuất hiện ngay trước mặt tôi!
Một cú đấm mạnh như trời giáng kèm theo luồng kình khí ngầm nện thẳng vào bụng tôi!
Dưới sức nặng ấy, toàn thân tôi rã rời.
Lá tre trong tay rơi xuống đất, còn ông ta thì thò tay nhặt lấy, phẩy nhẹ một cái, lửa bùng lên, thiêu rụi toàn bộ chỗ lá tre tôi chuẩn bị!