Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 28

Chương 28: Tiểu thư nhà họ Tô?

Ông nội tôi từng nói quan tài mỹ nhân kia được mang từ sâu trong Tần Lĩnh về. Mà giờ người này lại tự xưng là quản gia của nhà họ Tô ở Tần Lĩnh, chẳng lẽ, ông ta là người thân của chị gái xinh đẹp?

Về chuyện này, ông nội tôi chưa từng nói với tôi một câu nào cả!

Hồ Nguyệt Cơ nghe vậy thì cười lạnh.

"Nghe đồn trong quan tài mỹ nhân kia có một một mỹ nhân đang ngủ. Vậy 'tiểu thư' mà ông nhắc đến chính là cô gái trong quan tài đó à?"

Ông lão không phủ nhận: "Đúng vậy."

Hồ Nguyệt Cơ lại hỏi:

"Vậy ý của ông lão là để đón tiểu thư nhà ông về thì sẽ mang cả quan tài lẫn mỹ nhân đi theo?"

Ông lão vẫn gật đầu xác nhận: "Chính xác!"

Nghe đến đây, Hồ Nguyệt Cơ cười phá lên: "Ông già, ông thật biết đùa. Mọi chuyện trên đời đều phải phân rõ trước sau. Chỉ là muốn tranh giành quan tài mỹ nhân thôi, ông lại bày đặt kiếm ra cả lý do cao sang gì đó! Tôi nói cho ông biết, quan tài mỹ nhân này đã là vật của nhà họ Hồ chúng tôi! Nhà họ Tô ông mà muốn cướp, tức là muốn đối đầu với nhà họ Hồ!"

Cách nói chuyện của Hồ Nguyệt Cơ vô cùng hung hăng, khí thế bức người.

Nhưng ông lão họ Tô chỉ trừng mắt nhìn, lập tức khiến toàn thân Hồ Nguyệt Cơ run rẩy, đứng cũng không vững, suýt ngã nhào ra đất.

"Nhà họ Hồ?" Tô Phúc cười lạnh, "Nếu là nhà họ Hồ trong núi, có khi tôi còn kiêng dè vài phần. Nhưng nhà họ Hồ bà chẳng qua chỉ là một dòng họ tầm thường ở chốn nhân gian, làm gì có liên quan đến nhà họ Tô trong núi! Hôm nay tôi đến đây để rước tiểu thư về nhà, chuyện này hệ trọng, không thèm chấp nhặt với mấy người. Mấy người... Cứ quỳ đó mà chờ đi!"

Đối phương vừa dứt lời, Hồ Nguyệt Cơ chưa kịp nói gì, một cơn gió kỳ lạ ập đến khiến cả bà ta lẫn cấp dưới đều không tự chủ được mà quỳ sụp xuống đất.

Dù Hồ Nguyệt Cơ cố vùng vẫy đứng dậy...

Nhưng ông lão chẳng cần làm gì thêm, cả bọn vẫn không sao nhúc nhích nổi.

Tôi đứng từ xa cũng cảm nhận rõ luồng áp lực khủng khiếp ấy, nếu không phải tôi đứng hơi xa, e là tôi cũng đã quỳ rạp xuống từ lâu rồi.

Ông lão họ Tô này rốt cuộc là nhân vật thế nào?

Sao lại mạnh như vậy?

Thấy nhóm của Hồ Nguyệt Cơ đều đã quỳ xuống, ông ta không thèm nói gì thêm, mà đi thẳng về phía tôi.

Đến trước mặt, ông ta nói: "Người anh em, mở cửa đi. Chúng ta đến đón tiểu thư về nhà. Những năm qua, cảm ơn cậu và ông nội đã chăm sóc tiểu thư nhà chúng tôi. Đây là chút quà mọn, không có gì to tát, mong người anh em nhận cho."

Thái độ của ông lão trở nên lịch sử hơn hẳn, vừa dứt lời thì mấy người hầu sau lưng liền khiêng đến một chiếc rương đỏ, đặt ngay trước mặt tôi. Chưa mở ra hết, tôi đã thấy ánh vàng lấp lánh, bên trong toàn là vàng bạc châu báu.

Chỗ này mà tôi nhận thì cả đời cũng không lo chuyện cơm áo.

Nhưng tôi đã hứa với ông nội, từ đêm hôm đó trở đi, mỗi tháng tôi phải cho chị gái xinh đẹp uống máu từ ngón tay giữa. Nếu giờ để ông lão họ Tô này mang cô ấy đi, sau này tôi lấy gì cho cô ấy uống nữa?

Nghĩ vậy, tôi bèn đáp: "Chuyện này e rằng tôi không quyết định được, phải hỏi xem ý của cô ấy thế nào đã!"

Thật lòng mà nói, khi đối mặt với người của nhà họ Tô từ Tần Lĩnh bất ngờ xuất hiện thế này, tôi cũng không biết nên làm sao. Dù ông lão họ Tô trông có vẻ hiền hòa, nhưng lại là người có thể khiến Hồ Nguyệt Cơ phải quỳ rạp, tuyệt đối không phải dạng tầm thường.

Tôi chỉ là một thằng nhóc, càng không phải đối thủ của ông ta.

Nói là muốn hỏi ý chị gái xinh đẹp chẳng qua cũng là kế hoãn binh mà thôi.

Không ngờ, ông lão họ Tô lại gật đầu ngay, còn làm động tác mời.

Tôi đi qua, mở cửa, một mình bước vào trong sân rồi đóng chốt cửa lại từ phía trong.

Nói thực lòng, chỉ với cánh cửa cũ kỹ thế này, nếu Tô Phúc thật sự muốn xông vào thì chẳng cần tốn sức, nó cũng chẳng cản nổi.

Trong sân, tre vẫn đang nở hoa. Bên cạnh tre là vài tấm chiếu đậy lên thứ gì đó, từ xa cũng cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra, hiển nhiên là thứ Tiểu Hắc đã chuẩn bị.

Tôi đi xuyên qua sân, mở cửa nhà, tôi bước đến quan tài mỹ nhân, đẩy nắp lên.

Chị gái xinh đẹp vẫn nằm yên như đang ngủ.

Tôi nhẹ nhàng cúi người lại gần, hỏi: "Chị gái xinh đẹp, bên ngoài có một ông lão xưng là quản gia của nhà họ Tô ở Tần Lĩnh, tên là Tô Phúc. Ông ta nói chị là tiểu thư nhà họ Tô, lần này đến để đón chị về nhà. Chị có muốn đi cùng họ không?"

Tôi hỏi xong, nhưng chị vẫn không có chút phản ứng nào.

Xem ra, lần trước chị ấy cất lời đã là chuyện rất khó khăn. Nghĩ một lúc, tôi nhìn sang lư hương bên cạnh quan tài, liền đốt ba nén nhang, c*m v** rồi nói tiếp: "Chị gái xinh đẹp, thế này nhé... Nếu chị không muốn đi với ông ta thì đừng nhận hương. Còn nếu chị đồng ý, thì xin nhận lấy."

Vừa dứt lời, ba nén nhang đang cháy nghi ngút bỗng đồng loạt gãy đôi, không sót một nén nào.

Tôi chết lặng tại chỗ, phản ứng mạnh thế cơ à?

Vậy là cô ấy nhất quyết không muốn về cùng ông Tô!

Theo bản năng, tôi lại hỏi tiếp: "Chị gái xinh đẹp, ông Tô nói chị là tiểu thư nhà họ Tô, có thật không?"

Nhưng cô ấy vẫn không đáp lại.

Tôi định hỏi tiếp bằng cách xem phản ứng nhang thì ngoài sân vang lên tiếng gọi của quản gia nhà họ Tô: "Cậu Dương, không biết cậu đã hỏi xong chưa? Nếu tiểu thư nhà tôi đồng ý, tôi sẽ lập tức sai người vào đón!"

Bị ông ta giục, tôi lập tức đậy nắp quan tài lại, khóa cửa nhà, rồi chạy ra sân.

Tôi đứng ở cổng, hét ra ngoài: "Tôi hỏi xong rồi, ông chờ một chút, tôi sẽ ra ngay. Có vài lời, tôi muốn nói trực tiếp với ông."

Tôi vội chạy ra cổng, lúc đi qua rừng tre còn tiện tay ngắt một nhánh lá.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, càng lúc càng gấp, như thể muốn phá cửa xông vào.

Khi tôi chạy ra mở cửa thì thấy Tô Phúc cùng vài người hầu đã chuẩn bị tư thế xông vào.

Nhìn tình hình, tôi lập tức nở nụ cười, nói với ông ta: "Xin lỗi, đã để ông chờ lâu."

Ông ta nhìn tôi chằm chằm, hỏi: "Cậu Dương, kết quả sao rồi?

Tôi chen ra khỏi khe cửa, lập tức khóa cửa lại từ bên ngoài, sau đó mới đáp: "Chuyện là thế này, Thật sự rất xin lỗi. Khi nãy tôi hỏi chị gái xinh đẹp, cô ấy nói không muốn về cùng ông. Tôi nghĩ nếu cô ấy đã không muốn thì ông cũng không nên ép..."

Tôi còn chưa nói hết câu, ánh mắt Tô Phúc bỗng thay đổi, hất tay một cái, một luồng cuồng phong hung hãn ập thẳng vào bụng tôi!

Cảm giác như bị một cú đá trời giáng, tôi bay ngược ra sau, đập thẳng vào cổng nhà cũ.

Cánh cổng vang lên một tiếng "rầm" lớn, suýt nữa thì bung cả bản lề.

Còn tôi lăn lộn dưới đất, đầu óc choáng váng, muốn chống tay đứng dậy thì miệng lại phun ra một ngụm máu tươi.

Tô Phúc này đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách!

Tôi còn tưởng ông ta tới đây là để giúp tôi chặn Hồ Nguyệt Cơ, ai dè ông ta còn phiền phức hơn cả bà ta!

"Chỉ bằng cậu mà cũng đòi giữ tiểu thư nhà tôi ở lại?" Mặt Tô Phúc tối sầm, lạnh lùng nói, "Nhãi ranh họ Dương, cậu không soi gương nhìn lại mình xem bản thân là hạng gì? Một thằng quê mùa cục mịch như cậu mà cũng đòi xứng với tiểu thư nhà tôi? Mơ đi!"