Chương 27: Nhà họ Tô ở Tần Lĩnh
Quả nhiên, Hồ Nguyệt Cơ là một người phụ nữ thông minh. Bà ta đã đoán ra tôi chỉ mượn danh ông nội để dọa bà ta mà thôi.
Thế thì sự việc lần này e rằng khó giải quyết.
Dựa vào đám chó sau lưng tôi hiện giờ sợ là không thể ngăn nổi người nhà họ Hồ. Nếu thật sự để Hồ Nguyệt Cơ xông vào, quấy nhiễu đến chị gái xinh đẹp trong quan tài, chắc chắn sẽ rất bất lợi với cô ấy.
Lần trước, cô ấy đã bị thương một lần rồi. Nếu lại bị quấy rầy, bị thương thêm nữa thì đến máu của tôi chưa chắc đã cứu nổi.
Tôi chỉ còn cách cứng miệng nói tiếp: "Ông nội tôi chỉ ra ngoài có việc, chưa kịp về thôi! Nếu bà mà dám cướp quan tài mỹ nhân, đợi khi ông nội tôi về, nhất định sẽ đích thân đến nhà họ Hồ tìm bà tính sổ!"
Tôi chỉ có thể nói vậy, liều ăn nhiều, hù dọa bà ta.
Nhưng Hồ Nguyệt Cơ lại bật cười.
"Tiểu Cửu, cậu nói dối kiểu gì mà nghe ngây thơ vậy? Bố mẹ cậu chết rồi, họ là con trai, con dâu của ông nội cậu đấy. Dù ông ta có việc quan trọng gì đi nữa, chẳng lẽ còn quan trọng hơn đám tang con trai con dâu mình sao?"
Câu nào câu nấy của Hồ Nguyệt Cơ đều đánh trúng tim đen, tôi quả thật không cãi lại nổi, chỉ còn cách cố đấm ăn xôi: "Bố mẹ tôi mất quá bất ngờ. Ông nội tôi thì lại đang giúp người ngoài giải quyết việc lớn, không tiện rời đi, nên chưa kịp về thôi! Nhưng ông đã nhận được tin rồi, sẽ nhanh chóng trở lại. Nếu gia chủ không tin thì cứ việc ra tay. Nhưng đến lúc đó, mong bà đừng hối hận!"
Tôi cố ý nói nặng lời, gây áp lực cho Hồ Nguyệt Cơ.
Đồng thời, tôi cũng quay đầu ra hiệu tay cho Tiểu Hắc, bảo nó truyền lệnh cho mấy con chó cái đang bao vây nhà cũ rút hết đi.
Giữ đám chó lại đây cũng chẳng có tác dụng gì nữa, bên nhà họ Hồ có súng gây mê, chúng tiếp tục ở lại chỉ tổ bị tiêu diệt sạch. Đến lúc đó, tôi lại thành kẻ thù chung của dân làng mất.
Tiểu Hắc sủa hai tiếng với đám chó.
Đám chó trong làng nghe lời, lập tức giải tán, rút lui khỏi quanh nhà cũ.
Tôi cũng tiến đến bên cổng nhà cũ, mở toang cửa.
Tôi giơ tay mời, nói với Hồ Nguyệt Cơ: "Bà đã muốn cướp thì tôi cũng chẳng cản nổi. Gia chủ nhà họ Hồ, mời!"
Thấy tôi mở cổng, lại cho cả đám chó rút hết, Hồ Nguyệt Cơ có hơi bất ngờ.
Bà ta nhìn tôi chằm chằm.
Chừng nửa phút sau, Hồ Nguyệt Cơ cười lạnh, sải bước đi thẳng về phía cổng nhà cũ.
Phía sau là hơn chục cập dưới lặng lẽ theo sát.
Xem ra quan tài mỹ nhân đó với bà ta đúng là vô cùng quan trọng. Cho dù vẫn dè chừng việc ông nội tôi còn sống, nhưng bà ta vẫn muốn cược một ván!
Quả nhiên là người của giới huyền môn, Hồ Nguyệt Cơ không chỉ thông minh mà còn gan góc và quyết đoán.
Ngoài bà ta ra, không ai dám mạo hiểm đắc tội với ông nội tôi để cướp quan tài.
Với tình hình này, e rằng tôi buộc phải tung con bài cuối cùng ra thôi.
Tôi giơ tay, định ra hiệu cho Tiểu Hắc.
Nhưng đột nhiên, trời đất thay đổi, cuồng phong nổi lên.
Vừa rồi còn trời trong mây trắng, mà giờ mây đen kéo tới cuồn cuộn, sắc trời lập tức chuyển âm u.
Cơn gió này khiến cả người nổi da gà.
Hồ Nguyệt Cơ cũng dừng bước, đám người theo sau cũng dừng lại, mắt nhìn bốn phía như đang tìm nơi phát ra cơn gió lạ này.
Thật ra tôi cũng bất ngờ. Vì tôi còn chưa ra hiệu cho Tiểu Hắc!
Chẳng lẽ nó đã hiểu ý tôi trước, tự chủ động tạo khí thế chuẩn bị tung bài tẩy?
Không đúng!
Cơn gió này có gì đó lạ lắm!
Ngoài gió và bầu trời xám xịt, trong làng không biết từ đâu lại xuất hiện một làn sương mỏng.
Làn sương lượn lờ, tuy không đặc như sương ở cầu đá Hồng Hà, nhưng cũng khiến cảnh vật trong làng trở nên rợn người.
Tất cả đều im bặt. Người giới huyền môn đến hóng chuyện ở phía xa cũng nín thở không dám lên tiếng.
Tình trạng này kéo dài một lúc, nhưng không thấy biến hóa gì thêm, cũng không có ai xuất hiện.
Tôi không khỏi thấy lạ. Rốt cuộc là chuyện gì?
Tối hôm bố mẹ tôi mất, thi thể ông nội tôi bỗng dưng biến mất.
Ban đầu tôi đoán có thể do bác cả lấy đi, nhưng nghĩ kỹ lại, chồn vàng kia đã bị tôi và Tiểu Hắc tiêu diệt, ông ta không thể lấy thi thể ông tôi đi được.
Nếu thi thể ông nội tôi chưa bị lấy, vậy thì ông đi đâu?
Từ đầu đến cuối, tôi cứ giả vờ ông nội chưa chết chỉ để mượn danh ông ta hù dọa mấy gia tộc giới huyền môn, nhất là nhà họ Hồ.
Nhưng giờ lại có động tĩnh lạ thế này...
Tôi bắt đầu nghĩ, chẳng lẽ thật sự là do ông nội tôi gây làm?
"Chỉ là đổi gió, sương núi dâng lên thôi. Ở miền núi, thời tiết thay đổi thất thường, có gì mà phải sợ. Đi, chúng ta vào nhà họ Dương, mang quan tài mỹ nhân ra!" Hồ Nguyệt Cơ quan sát một lúc, thấy chẳng có gì đáng ngại, liền lạnh lùng ra lệnh.
Vài gã lực lưỡng nhà họ Hồ tiến lên, trong đó hai người định giơ chân đạp cửa.
"Khoan đã!"
Đúng lúc ấy, một giọng nói già nua nhưng vang vọng đột ngột vang lên khiến mấy tên cấp dưới giật mình, chân giơ lên cũng không dám đá nữa.
Tôi cũng bất ngờ.
Ban đầu tôi còn nghĩ là ông nội tôi về, hoặc hồn ông hiện về, nhưng nghe kỹ, giọng này không phải của ông nội!
Nếu không phải ông nội, vậy là ai?
Hồ Nguyệt Cơ nhíu mày, nhìn về phía làn sương mù dày đặc từ phía núi, lạnh lùng hỏi: "Ai? Giả thần giả quỷ cái gì? Người giới huyền môn chúng tôi không sợ ma quỷ! Mau lộ mặt đi!"
Chừng nửa phút sau, từ con đường nhỏ phía xa trong làn sương núi vọng đến tiếng vó ngựa, mỗi lúc một gần, nghe như cả một đoàn kỵ mã đang tiến đến.
Tiếng vó ngựa vang lên trước, sau đó mới thấy bóng dáng những con ngựa cao to dẫn đầu, theo sau là một chiếc kiệu đỏ.
Sau kiệu còn có vài người mặc trường bào.
Đội hình này nhìn giống đám rước dâu, nhưng lại chẳng mấy vui vẻ, không có không khí hỷ sự.
Là ai đây?
Lẽ nào cũng là một gia tộc huyền môn? Hay là một thế lực nào khác?
Đoàn người ngày một tiến đến gần.
Dẫn đầu là một ông lão mặc trường bào đen.
Lão để tóc dài, râu dê, mặt gầy và dài, đầy đốm đồi mồi, miệng tuy cười nhưng lại khiến người nhìn rợn sống lưng.
Cảm giác rất khó tả, nói chung là gương mặt ấy tuy có vẻ hòa nhã, nhưng lại khiến người ta không dám đến gần.
Xem chừng người vừa lên tiếng cản nhà họ Hồ phá cửa chính là ông lão này.
Ai vậy?
Tôi không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát, biết đâu ông ta là người phe mình.
Thấy đối phương, Hồ Nguyệt Cơ trầm giọng hỏi: "Ông là ai? Tới đây làm gì?"
Lão vẫn giữ nụ cười quái lạ, điềm đạm nói: "Tôi là Tô Phúc, quản gia nhà họ Tô ở Tần Lĩnh. Lần này đến đây là để đón tiểu thư nhà chúng tôi trở về!"