Chương 30: Hồ tiên Ngũ Nương
Tôi bị ông già họ Tô chơi khăm, toàn thân mất hết sức lực, ngay trước lúc ngã xuống, lão lại lật người, chém mạnh một đòn tay vào sau gáy tôi!
Mắt tôi tối sầm lại, ngã vật xuống đất!
Nhưng tôi không hề ngất đi.
Chỉ là tôi cảm giác kinh mạch trong người đều như bị phong tỏa, mặc cho tôi vùng vẫy thế nào cũng không thể đứng dậy nổi.
Tô Phúc ngồi xổm xuống, cười âm hiểm: "Thằng nhóc nhà họ Dương, bây giờ tôi có thể vào trong đưa tiểu thư về rồi chứ? Cậu còn định cản nữa không?"
Tôi thực sự không ngờ một cao thủ như lão lại dùng thủ đoạn hèn hạ đó để chơi tôi.
Muốn đánh tôi, lão cần làm thế sao?
Tất nhiên, qua chuyện này, tôi cũng hiểu ra một điều.
Đó là cuốn sách cổ mà ông nội để lại không phải vật tầm thường.
Tô Phúc không dám ra tay trực diện mà lại dùng thủ đoạn âm hiểm như thế, tôi đoán chẳng có lý do gì khác, chắc chắn là vì Huyết Cương đã khiến lão kiêng dè.
Ông ta không muốn mạo hiểm, nên mới chọn cách an toàn hơn.
Bề ngoài thì có vẻ áp đảo, nhưng thực chất, ông ta đang yếu thế.
Trước câu hỏi đắc ý của lão, tôi không trả lời.
Tô Phúc đứng dậy, đi ngang qua người tôi, tiến về cổng nhà cũ.
Mà tôi thì lại chú ý thấy, Hồ Nguyệt Cơ đang quỳ gối trên đất, mắt nhắm nghiền, hai tay chắp lại, miệng lẩm nhẩm điều gì đó...
Tôi lắng nghe kỹ, mới nghe được bà ta đang tụng: "Cửu vĩ linh hồ xuất thâm sơn, Hoàng Tiên dao kỳ dữ hậu thân, Lĩnh trước Thanh Phong xà mãng tiên, Kim Hoa giáo chủ chưởng tiên bàn. Khiêu thần thỉnh tiên thăng hương yên, Kỷ gia sầu lai kỷ gia oán, Xuất đầu lộ nhật tâm lý phán, Ly khổ đắc lạc tại nhãn tiền (*)..."
(*) Đây là một loại "Xuất mã thần điều" (出马神调), tức lời khấn, tụng niệm khi thỉnh tiên nhập xác trong tín ngưỡng dân gian phương Bắc Trung Quốc, đặc biệt phổ biến ở Đông Bắc. Dịch nghĩa: Cửu vĩ linh hồ rời non sâu, Hoàng Tiên vẫy cờ theo phía sau, Dẫn theo Thanh Phong, xà mãng tiên, Giáo chủ Kim Hoa nắm tiên bàn. Múa thần thỉnh tiên, khói hương bay, Bao nhà u sầu, bao nhà oán, Mong ngày lộ diện rạng ánh dương, Khỏi khổ được vui trước mắt đây...
Có vẻ như đây là một đoạn hát xướng nào đó, nhưng cụ thể có ý nghĩa gì, tôi không rõ, chỉ cảm thấy nghe hơi giống mấy điệu hát dân gian vùng Đông Bắc, nhưng lời hát thì quái lạ vô cùng.
Tô Phúc chẳng mấy để tâm.
Ông ta đi tới trước cổng nhà cũ, vung tay lên, một luồng cương phong quét tới!
"Ầm", cánh cổng bị thổi tung ra!
Lúc này, Tô Phúc quay lại, nhìn đám người giấy đang đứng chờ, ra lệnh: "Đi, khiêng quan tài, đưa tiểu thư về phủ!"
"Rõ!"
Mấy người đó chắp tay, lập tức bước theo sau Tô Phúc.
Nhưng họ còn chưa kịp bước vào sân, phía sau đã nổi lên một trận âm phong.
Tôi nhìn lại Hồ Nguyệt Cơ thì phát hiện khí thế quanh bà ta đã khác hẳn ban nãy. Rõ ràng bà ta đã phá được áp chế, đứng dậy rồi.
Đến giờ Tô Phúc mới thấy không ổn, quay đầu nhìn lại.
Vừa nhìn, ông ta liền cau mày.
"Sao lại thế này?"
Tôi cũng lập tức nhận ra sau lưng Hồ Nguyệt Cơ hiện lên một cái bóng, bóng đó không rõ hình dạng, nhưng có thể thấy rất rõ sau lưng nó có năm cái đuôi đang dựng lên!
Sách cổ có ghi, loài hồ ly khi tu luyện, mỗi khi thêm một đuôi, thực lực sẽ tăng thêm một bậc. Thông thường, hồ ly nếu có cơ duyên đột phá được đến hai đuôi đã là cực kỳ hiếm, ba đuôi, bốn đuôi thì càng hiếm thấy. Đến hồ ly có năm đuôi thì không thể coi là hồ yêu nữa, mà là hồ tiên!
Lúc này, Tiểu Hắc cũng lặng lẽ chạy tới bên tôi.
Không biết nó tha từ đâu ra một khúc xương màu tím đỏ, trên đó tràn ngập sát khí. Tôi lập tức dùng bí Dẫn Sát Quyết, hấp thụ sát khí trên khúc xương, lúc này mới hồi phục được chút sức lực.
Tiểu Hắc khẽ nói với tôi bài hát ban nãy mà Hồ Nguyệt Cơ tụng niệm gọi là "Khúc triệu thần nhập xác", có tác dụng thỉnh tiên nhập thể, cái bóng sau lưng bà ta chính là một vị hồ tiên năm đuôi mà bà ta vừa triệu hồi.
Thì ra là vậy.
Chả trách Hồ Nguyệt Cơ giờ có thể thoát khỏi khống chế từ Tô Phúc mà vẫn đứng dậy.
"Tô Phúc, gặp được bản tiên, còn không mau quỳ xuống!"
Giọng điệu và cách nói của Hồ Nguyệt Cơ lúc này đã hoàn toàn khác, rõ ràng bà ta không còn là Hồ Nguyệt nữa, mà là tiên gia bà ta vừa thỉnh nhập thể, Hồ tiên Ngũ Nương của nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh.
Tiên gia đó vậy mà còn quen biết cả Tô Phúc.
Tô Phúc vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức khựng lại.
Ông ta sững người, rồi nhanh chóng quay lại, chắp tay hành lễ.
"Là... Là Hồ Ngũ Nương của nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh sao?"
Hồ Nguyệt Cơ hỏi ngược lại: "Nếu không phải bản tiên thì còn ai vào đây nữa?"
"Phải, phải! Dưới chân Tần Lĩnh này, ngoài Ngũ Nương ra làm gì còn hồ tiên năm đuôi thứ hai? Tô Phúc không biết tiên gia giá lâm, không kịp nghênh tiếp từ xa, mong tiên gia lượng thứ!"
Hồ Nguyệt Cơ phất tay, nói: "Không cần đa lễ. Ông lùi lại đi, để lại quan tài mỹ nhân cho bản tiên, bản tiên sẽ không truy cứu việc bất kính của ông."
Sau khi mời tiên nhập xác, Hồ Nguyệt Cơ đã không còn là chính mình, mà là Hồ Ngũ Nương của nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh. Trước đó Tô Phúc từng nói nếu Hồ Nguyệt Cơ là người nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh, ông ta còn phải kiêng kỵ vài phần, không ngờ giờ bà ta thực sự gọi cả nhà họ Hồ tới.
Lúc này, Tô Phúc vô cùng khó xử.
Ông ta chắp tay, nói: "Hồ tiên nương nương, là thế này, lần này tôi cũng là nghe lệnh mà tới. Quan tài mỹ nhân là do đích thân gia chủ nhà họ Tô chúng tôi lệnh tôi mang về. Nếu tiên gia cứ khăng khăng giữ lại, e rằng tôi trở về sẽ rất khó nói chuyện với gia chủ. Nếu không mang quan tài mỹ nhân về được, đến lúc đó, tôi chỉ có thể nói thật là tiên gia đã lấy quan tài đi. Nhà họ Tô và nhà họ Hồ xưa nay thân thiết nếu vì chuyện này mà xảy ra bất hòa, sợ là cũng chẳng hay ho..."
Tô Phúc rõ ràng đang lấy danh nghĩa gia chủ nhà họ Tô ra để thương lượng, thậm chí là uy h**p.
Nhưng Hồ Nguyệt Cơ lại nói: "Bản tiên lấy mỹ nhân quan, ông cứ nói với gia chủ các ông đi. Bản tiên chẳng sợ Tô Mặc!"
Hiển nhiên, Tô Mặc chính là gia chủ nhà họ Tô ở Tần Lĩnh.
Tô Phúc nhất thời không biết phản bác ra sao.
Hồ Nguyệt Cơ không thèm nhìn đến ông ta nữa, bước thẳng vào trong sân nhà cũ. Nhưng vừa đến trước cửa, Tô Phúc đã giơ tay, tung một đạo cuồng phong về phía bà ta.
Hồ Nguyệt Cơ tiện tay đỡ lấy!
Hai luồng khí va chạm khiến cánh cổng nhà cũ rung lên, suýt chút nữa thì bị đánh bay luôn!
"Tiểu Tô, ông đúng là không biết sống chết!" Hồ Nguyệt Cơ cười lạnh.
Mặt Tô Phúc bỗng lộ ra vẻ hung hãn chưa từng có, khóe môi nhếch lên, cười gằn: "Tôi kính trọng Ngũ Nương là hồ tiên, vốn không muốn đối địch, nhưng nếu tiên gia đã cố tình làm khó tôi, vậy thì đừng trách tôi thất lễ! Gia chủ chúng tôi đã nói rồi, quan tài mỹ nhân này, hôm nay bằng mọi giá tôi phải mang về!"
Hồ Nguyệt Cơ nhướng mày: "Vậy sao? Vậy phải xem ông có bản lĩnh đó hay không!"
Tô Phúc cười lạnh: "Nếu là bản thể của tiên gia giá lâm, tôi có lẽ thực sự phải kiêng dè. Nhưng đây chỉ là một người phụ nữ họ Hồ, tiên gia chỉ đang mượn thần nhập xác, với thực lực của tiên gia nhiều nhất chỉ bằng ba phần bản thể. Tô Phúc này đắc tội rồi!"
Bầu không khí ngay tức khắc căng như dây đàn!