Chương 285: Đề phòng cậu từ lâu!
Lúc này Tiểu Hắc mới nhận ra vừa rồi hình như đã để lộ sơ hở, nó lập tức tiếp tục giả bộ yếu ớt.
"Khụ khụ khụ..."
Nó rướn cổ, lại phun ra ngụm máu, rồi ngã ngửa về phía sau, rơi xuống cái rãnh đất kia, tiếp tục yếu ớt nói: "Cửu gia, bản tôn tất nhiên biết, thi thể Tiểu Hoa còn chưa kịp lạnh... Không sao... Bản tôn lát nữa... cũng sẽ... Xuống đó bầu bạn với nó..."
Ngón tay tôi khẽ động đậy.
Hồ Thất Mị lên tiếng, lo lắng hỏi: "Tiểu Hắc, người cậu run bần bật thế kia, trông như rất lạnh vậy..."
Vốn dĩ Tiểu Hắc chẳng run mấy, nhưng vừa nghe Hồ Thất Mị nói thế, nó lập tức run lên cầm cập.
"Cậu lạnh hả?" Hồ Thất Mị ân cần hỏi.
Tiểu Hắc liền rúc sát vào người cô, gật đầu: "Lạnh... Lạnh..."
Thấy vậy, tôi tiếp tục điều khiển, Hồ Thất Mị liền nói: "Vậy... Để tôi sưởi ấm cho cậu."
Nói rồi, Hồ Thất Mị do người giấy hóa thành bỗng kéo vạt áo lên. quấn Tiểu Hắc lại, ôm chặt trong lòng. Cái đầu chó của nó rúc vào giữa kh* ng*c, chỉ chừa mỗi cái mặt ló ra ngoài.
Hành động này của Hồ Thất Mị khiến Tiểu Hắc gần như "vỡ trận", lập tức chảy máu mũi.
Ánh mắt nó đê mê, cả con chó như đang lên tới chín tầng mây.
Nhìn cảnh này, tôi thầm nghĩ: Xin lỗi nhé, Tiểu Thất, ai bảo cô có sức quyến rũ ghê gớm thế, nên đành mượn hình cô làm người giấy thôi!
May là Hồ Thất Mị thật không có ở đây, nếu không chắc cô ấy đã xông tới đánh tôi rồi.
Lúc này, Tiểu Hắc mới nhớ ra chuyện thảo phong.
Trong tình cảnh này, không thể hóa hình thành người khiến nó càng thêm tiếc nuối.
Từ khe hở giữa vạt áo sườn xám, nó thò cái mặt chó ra, nói với tôi: "Cửu gia... Nguyện vọng cuối cùng... Cậu... Có thể giúp bản tôn thực hiện không?"
Cách suy nghĩ của chó khác với con người. Con người còn có luân lý đạo đức, còn chó thì không. Ở ngoài đường mà thấy con cái mình thích, chó có thể lập tức "hành sự" ngay, kiểu bá vương cưỡng ép cũng là chuyện bình thường. Nhưng con người thì khác, làm vậy là phạm pháp, bất kể là dân giang hồ hay quan lớn triều đình đều sẽ bị xử phạt nặng, thậm chí... "Thiến".
Bởi vậy, chó không có những ràng buộc đạo đức của con người.
"Không được." Tôi đáp dứt khoát.
Mặt chó của Tiểu Hắc lập tức đờ ra, nó khụt khịt mũi, vẫn giả vờ yếu ớt hỏi: "Cửu gia... Cậu... Vô tình quá rồi đấy. Cậu xem, bản tôn... Sắp chết rồi... Chẳng lẽ... Không thể thực hiện... Nguyện vọng cuối cùng sao? Bản tôn không mong gì quá đáng... Chỉ mong được hóa hình... Để cùng Tiểu Hoa... Yên nghỉ..."
Thấy nó vẫn còn diễn, tôi nói thẳng: "Tiểu Hắc, vừa nãy từ lòng tôi nhảy sang lòng Tiểu Thất, cậu chỉ mất có hai giây. Với tốc độ đó, cậu bảo mình sắp chết á?"
Nghe vậy, cái mặt chó đang cố tỏ ra yếu ớt của nó lập tức đông cứng.
Lúc này nó mới nhận ra vừa rồi mình đã lộ tẩy.
"Bản tôn... Bản tôn là... Là đang hồi quang phản chiếu thôi! Thật đó... chỉ là hồi quang phản chiếu! Cửu gia, cậu nhìn kỹ đi... Bản tôn thật sự rất yếu... Sắp không được nữa rồi..."
Vừa nói, nó vừa run rẩy, còn trợn trắng mắt.
Tôi bất lực nói: "Máu mũi chảy nhiều thế đúng là có hơi 'yếu' thật. Tôi đoán, Tiểu Thất mà còn ôm cậu thêm lát nữa, cậu sẽ càng yếu hơn. Mau xuống đây, tiễn Tiểu Hoa một đoạn!"
Tiểu Hắc đúng là giấu đầu hở đuôi.
"Bản tôn... Bản tôn lạnh... Bản tôn thật sự rất yếu, Cửu gia..." Nó vẫn cố chối.
Tôi đâu để nó làm trò, kết ấn, Hồ Thất Mị vốn kiều diễm lập tức biến thành người giấy.
"Bịch", Tiểu Hắc rơi xuống đất, ăn nguyên cú chó sấp mặt.
Trước đây người dẫn đường từng mang đến loại người giấy này, khiến tôi thấy thuật người giấy khá thú vị, nên lúc tu luyện tôi cũng nghiên cứu phần nói về nó trong cuốn sách cổ bìa đen.
Nhiêu đây tạm coi là có chút thành tựu, nhưng so với thủ đoạn của ông tôi thì vẫn còn kém xa.
Lần này coi như là lần đầu tôi dùng thuật người giấy.
Kết hợp thêm mị thuật, con chó bị lừa hoàn toàn.
Nó bò dậy, thấy thứ mình vừa ôm bấy lâu lại là giả, mặt mũi lập tức tái mét.
Nó trừng mắt, tức giận nói: "Cửu gia, cậu... Cậu dám giở trò với bản tôn?"
Tôi mỉm cười: "Không có không có! Chỉ là muốn cho cậu trải nghiệm thử thuật người giấy mới học thôi, thấy sao, thật không?"
Tiểu Hắc cứng họng, không nói nổi câu nào.
Tôi ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên trời, nói: "Hôm nay rằm, tôi vốn đã đề phòng cậu rồi! Lần trước cậu dùng Tiểu Thất giữa đường để dụ tôi, lừa tôi cho cậu thảo phong. Lần này coi như huề nhé!"
Tiểu Hắc cười khổ: "Cửu gia... Sao cậu lại thù dai vậy? Chuyện đó qua lâu rồi mà!"
Tôi đáp: "Có lâu đâu, mới một tháng thôi. Được rồi, đừng có mơ mấy chuyện đó nữa. Có những việc, tôi cũng có nỗi khổ riêng, cậu không hiểu được đâu... Mau qua đây, cùng tôi đắp mộ cho Tiểu Hoa, tiễn nó đoạn đường cuối."
Nghe vậy, Tiểu Hắc cụp tai, lủi thủi bước tới.
Nó quay lưng về phía huyệt, dùng móng cào đất lấp lại.
Tôi cũng dùng xẻng xúc đất.
Chẳng mấy chốc, nấm mộ đã đắp xong. Tôi tìm ba hòn đá đặt trước mộ làm bia chân, rồi bày đồ cúng, đốt giấy, thắp hương.
Nhìn nấm mộ nhỏ, Tiểu Hắc nói: "Haizz... Nói thật, bản tôn vốn chẳng phải loài chó, cũng không cùng đường với các cô... Tiểu Hoa, lúc đó cô không nên chạy ra... Nếu nghe lời bản tôn, cứ trốn kỹ ở chỗ đó thì đã chẳng sao... Cô cứ nhất quyết xông ra, cắn mấy cành cây đè trên người bản tôn... Bản tôn đâu có yếu ớt thế, mấy cành đó chẳng làm gì được bản tôn... Haizz... Bản tôn vốn không nên liên lụy cô... Mong kiếp sau cô gặp được chỗ tốt, đừng làm chó nữa..."
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy Tiểu Hắc ngồi trước mộ, ánh mắt long lanh nước.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh.
Lặng yên một lúc, dường như nhận ra tôi đang nhìn, nó liền dùng chân trước dụi mắt, che đi dòng lệ vừa rơi.
"Cửu gia... Người giấy của cậu làm thô quá, giấy vụn còn bay vào mắt bản tôn nữa..."
Tôi bước lại, ngồi xổm xuống, xoa đầu nó: "Dù sao cũng là lần đầu làm... Lần sau tôi sẽ làm tinh tế hơn."
Rời khỏi mộ Tiểu Hoa, tôi và Tiểu Hắc cùng quay về làng.
Đi được một đoạn, Tiểu Hắc bỗng nói: "Cửu gia, có chuyện này... Mong cậu đừng trách bản tôn không nghĩa khí."
"Chuyện gì?" Tôi nghi ngờ.
Tiểu Hắc cười bí hiểm, trên mặt chó còn thoáng nét gian tà: "Nhược điểm của cậu đang nằm trong tay bản tôn! "Hôm nay rằm, trăng tròn, bản tôn lập tức muốn xin thảo phong, cậu phải đồng ý! Nếu hóa hình thành công, bản tôn sẽ bỏ qua cho cậu, sao hả?"
Nghe vậy, tôi ngạc nhiên: "Nhược điểm gì cơ?"