Chương 286: Tôi giống người không?
Tiểu Hắc đột nhiên đòi thảo phong, mà lời lẽ thì cứng rắn vô cùng. Chẳng lẽ tôi thật sự có nhược điểm nào đó đang nằm trong tay nó?
Sao tôi lại không biết chứ?
Tôi hỏi Tiểu Hắc rốt cuộc là nhược điểm gì.
Nó cười hì hì: "Cửu gia, cậu nói xem, chị dâu lợi hại không?"
"Chị dâu nào?" Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
Cách xưng hô này, sao nghe nó cứ kỳ kỳ thế nào ấy.
"Cửu gia, quan hệ giữa chúng ta thế này, tôi gọi Tô Thanh Hoa một tiếng 'chị dâu' cũng đâu quá đáng nhỉ?"
Tuy hơi lạ lẫm thật, nhưng tôi vẫn gật đầu.
"Không quá đáng."
Có điều, nó đột nhiên hỏi Thanh Hoa có lợi hại không thì liên quan gì đến chuyện "nhược điểm" ban nãy?
Nếu nói về Thanh Hoa thì thực lực của cô ấy đúng là phi phàm.
Hồi trước, khi chỉ ở trạng thái thần hồn, cô ấy đã có thể nghiền nát Hồ Ngũ Nương, thậm chí còn chặt đứt một cái đuôi của bà ấy, bây giờ cô ấy sống lại hoàn toàn, thực lực càng khó lường.
Cô ấy mạnh tới mức nào, nói thật, tôi cũng chẳng rõ.
Nhưng có Huyết Sát Bồ Đề trên người, bình thường cô ấy không tiện ra tay.
"Đương nhiên là lợi hại rồi, thực lực của cô ấy thâm tàng bất lộ!"
Tôi vừa dứt lời, Tiểu Hắc liền cười nói: "Thế thì đúng rồi! Bản tôn cũng thấy chị dâu cực kỳ lợi hại. Khi đó chỉ nổi giận thôi đã chặt đứt một cái đuôi của Hồ Ngũ Nương. Nếu để chị dâu nổi giận thật sự... Bản tôn cũng không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao!"
Nghe ngữ điệu cố ý nhấn mạnh của nó, tôi liền biết ngay cái mồm chó này chẳng bao giờ phun được ngà voi, chắc chắn lại chuẩn bị giở trò.
Quả nhiên, nó lại nói tiếp: "Cửu gia, cậu lén quyết định hôn sự với Hồ Cửu Muội nhà họ Hồ, coi như cho chị dâu thêm một cô em gái. Chuyện này mà để chị dâu biết, cậu đoán xem người ta có nổi giận không? Con người hình như rất để tâm mấy chuyện này, đặc biệt là phụ nữ!"
Nghe tới đây, tôi trợn mắt nhìn chằm chằm vào Tiểu Hắc.
Nói thật, tôi không ngờ để thảo phong thành công, nó lại lôi chuyện này ra uy h**p tôi.
Đúng là vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn!
Tôi chưa kịp mở lời, nó đã tiếp tục: "Hồi đó, chỉ vì Hồ Ngũ Nương bắt nạt cậu mà chị dâu đã nổi giận đến thế. Giờ nếu cậu lại cho chị dâu đội nón xanh... Bản tôn thật sự không dám tưởng tượng bộ dạng nổi giận của chị dâu đâu... Ôi chao, da gà nổi hết cả lên rồi, đáng sợ quá..."
Tôi lập tức cắt ngang, bất lực phản bác: "Cái gì mà đội nón xanh? Toàn học đâu ra mấy từ vớ vẩn ấy! Với lại, cậu là chó, lấy đâu ra da gà mà nổi?"
Có vẻ thấy tôi bắt đầu sốt ruột, Tiểu Hắc càng đắc ý, cười hì hì: "Cửu gia, sao thế, sốt ruột rồi à? Ha ha, theo cậu lâu như vậy, lần đầu tiên bản tôn nắm được nhược điểm của cậu, cảm giác này tuyệt thật! Thật ra, bản tôn vốn khinh thường mấy thủ đoạn hèn hạ như vậy. Nếu ban nãy, lúc bản tôn bị thương nặng, cậu chịu giúp bản tôn thảo phong, thì giờ bản tôn đâu cần ép cậu? Nhưng cậu đã không thẳng thắn thì bản tôn cũng chẳng cần thẳng thắn nữa..."
Tôi vươn tay tóm lấy da cổ sau của nó, nhấc bổng lên.
Nó không nhúc nhích được, nhưng miệng thì vẫn còn cứng: "Dù cậu có xách bản tôn thế này, bản tôn cũng không sợ. Sớm muộn gì bản tôn cũng có cơ hội mách với chị dâu. Tới lúc chị dâu nổi giận, bản tôn chỉ cần ngồi xem cậu toang thế nào thôi!"
Tôi chỉ còn biết cười, thả nó xuống đất, còn thuận tay vuốt lông cho nó, cười nói: "Tiểu Hắc, chuyện đó... Có thể đừng nói với chị dâu cậu được không?"
Nó nghiêng đầu, ra vẻ giận dỗi: "Không được! Bản tôn tức giận rồi! Cho dù hôm nay không thảo phong được, bản tôn cũng sẽ tố cáo cậu với chị dâu, để chị ấy thấy rõ bản chất thật của đàn ông các cậu!"
Câu này sao nghe lại cứ kỳ kỳ thế nào ấy?
Bản chất thật của đàn ông?
"Tiểu Hắc, chuyện nhà họ Hồ là hiểu lầm, cũng là ngoài ý muốn..."
Tôi còn chưa giải thích xong, nó đã cắt ngang: "Bản tôn mặc kệ, dù gì hôn ước cũng quyết định rồi. Cửu gia, khi ấy cậu cố tình bảo bản tôn và Trần Viện Viện rời đi, chẳng phải là để lén lút quyết định hôn sự với nhà họ Hồ sao? Cậu sợ bản tôn biết, về nhà mách lại chứ gì?"
Tôi... Tôi suýt nữa chửi thề.
Nói thật, tôi cực kỳ bất lực.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Tiểu Hắc lại thay đổi, nó cười hì hì, làm ra vẻ thân thiết: "Ôi dào, Cửu gia, đùa cậu chút thôi. Chúng ta là anh em chí cốt. Đàn ông ấy mà, gieo trồng huyết mạch, giúp gia tộc lớn mạnh đó chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? Bản tôn hiểu lắm! Thế này đi, Cửu gia, cậu giúp bản tôn thảo phong thì bí mật này bản tôn sẽ giữ kín cho cậu! Sau này, bất kể cậu thích cô nào, đều có thể lặng lẽ rước về. Sau chị dâu thì lại có chị dâu hai, chị dâu ba, chị dâu bốn, chị dâu năm... Bản tôn đảm bảo giữ kín, tuyệt đối không tiết lộ. Vì chuyện lớn truyền giống, phụ nữ từ Nam tới Bắc chẳng phải ở đâu cũng có sao?"
Nếu không phải nó đang nắm nhược điểm của tôi, tôi đã cho nó một cước rồi.
Đúng là toàn lý lẽ quái đản!
Nhưng tôi vẫn tạm nén lại, mỉm cười nói:
"Được rồi Tiểu Hắc, cậu thảo phong đi. Nhân lúc trăng còn tròn, kẻo lát nữa qua giờ thì không linh đâu!"
Nghe tôi nói vậy, nó lập tức hưng phấn.
Nó nhảy phốc lên tảng đá lớn bên cạnh, vận dụng ảo thuật. Cơ thể nó đứng thẳng, trên người hiện ra một chiếc trường bào, lại hái một chiếc lá đặt lên đầu, chiếc lá lập tức biến thành cái nón tre.
Sau một hồi thao tác xong, nó chắp tay sau lưng, quay đầu nhìn tôi. Quả thật thoáng có mấy phần dáng vẻ con người.
"Khụ khụ khụ..." Nó hắng giọng, nghiêm túc hỏi: "Thiên thanh địa minh, địa linh ngã linh. Cửu gia, cậu thấy tôi... Giống người không?"
Tôi nhìn nó từ trên xuống dưới.
Nó nháy mắt ra hiệu, bảo tôi mau nói "giống".
Nhưng tôi lại nghiêm túc phân tích: "Đợi chút đã... Cậu chân đất, chưa đi giày, hai cái chân thì cong như chân chó, chẳng giống người chút nào. Cậu chỉnh lại tư thế đi, rồi dùng ảo thuật hóa ra cái quần, thêm đôi giày nữa..."
Tôi còn chưa nói hết thì người nó bỗng toát ra mấy luồng khí trắng, cả con chó như quả bóng xì hơi, lăn từ trên đá xuống, ngã lăn quay, ảo thuật cũng giải luôn.
Đó chính là dấu hiệu tán khí, thất bại trong việc thảo phong.
Nó nằm bẹp dưới đất, đôi mắt u uất nhìn tôi.
Tôi giả vờ ngu: "Ơ? Bắt đầu rồi à?"
Nó suýt khóc: "Cửu gia, cậu cố tình... Nhất định là cố tình hại bản tôn! Bản tôn tức giận rồi! Nói cho cậu biết, bản tôn tức giận thì hậu quả rất nghiêm trọng đó!"
Nó lồm cồm bò dậy.
Tôi định giải thích, ít nhất phải giữ nó lại đã.
Nhưng có vẻ nó sợ bị tôi ngăn chặn, chớp mắt đã chui thẳng vào đám cỏ rậm, rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Xong rồi!
Chắc chắn nó định chạy về mách Thanh Hoa chuyện tôi đính hôn với Hồ Cửu Muội!
Tôi tăng tốc quay về, nhưng tôi biết với tốc độ của Tiểu Hắc, muốn về trước nó để giải thích với Thanh Hoa thì gần như là điều không thể...