Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 284

Chương 284: Thi thể chưa kịp lạnh!

Quan tài của Tiểu Hắc và Tiểu Hoa không lớn, mấy cụ già trong thôn tới giúp tôi khiêng.

Họ còn bảo tôi: nuôi con chó mà chết cũng phải làm hẳn một cái quan tài để chôn, đúng là cầu kỳ.

Tôi chỉ đáp: "Haiz... Trong lòng cháu, chó cũng là bạn."

Mấy người dân làng xôn xao bàn tán, tâm trạng họ xem ra cũng khá hơn.

Có lẽ vì hiểm nguy trước đó đã qua, nên họ thấy yên tâm hơn nhiều. Thú thật, tôi cũng hơi bất ngờ, tưởng rằng sau khi trải qua những chuyện này, họ sẽ xa lánh tôi.

Không ngờ, bà Vương vẫn như trước, ông Trần vẫn như vậy. Họ nhìn tôi lớn lên, vẫn đối xử với tôi như xưa.

Ở bờ sông Hồng Hà, phía lưng quay về hướng núi Bắc, tôi chọn một chỗ, mấy người giúp tôi đào hố.

Quan tài không lớn, cũng chẳng cần đào sâu, xong thì họ giúp đặt quan tài của Tiểu Hắc và Tiểu Hoa xuống.

Con chó này... Vẫn chưa chịu tỉnh sao?

Cộc! Cộc! Cộc!

Quả nhiên, chưa kịp lấp đất thì từ trong quan tài có tiếng động vang lên.

Mấy ông cụ đang có mặt sợ hết hồn, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào quan tài. Người già vốn hay mê tín, một ông nhìn tôi, không dám nói gì, còn ông Trần thì hạ giọng hỏi: "Tiểu Cửu... Chó cũng có thể... Sống lại hả?"

Tôi biết Tiểu Hắc đã nhịn không nổi. Nếu chần chừ thêm chút nữa, tôi sẽ chôn nó thật. Chẳng hiểu lần này nó lại muốn diễn trò gì.

Tôi nhìn chiếc quan tài nhỏ, nói: "Có lẽ... Chưa chết hẳn."

Nghe vậy, mấy ông cụ mới thở phào. Dù sao thì đêm tối ở bờ sông Hồng Hà, đối diện lại là thôn quỷ Quách Hoè, họ đâu biết chuyện bên thôn quỷ và con sông này đã được giải quyết xong. Trong mắt họ, nơi này âm khí quá nặng!

Ông Trần hỏi: "Hay mở ra xem đi?"

Tôi gật đầu, sau đó bước tới, cầm xẻng bẩy nắp quan tài ra.

Bên trong, Tiểu Hắc kêu "gâu gâu" hai tiếng, tiếng rất nhỏ, trông yếu ớt vô cùng.

Ông Trần thấy thế liền nói: "Ơ, đúng là chưa chết hẳn! Sống rồi! Tiểu Cửu, mau bế nó ra đi, con chó này mạng lớn thật!"

Tôi bế Tiểu Hắc ra, lúc này vết thương trên người nó đã biến mất. Có lẽ sau khi nằm cả ngày lẫn đêm, thương tích đã lành hẳn. Tôi ôm nó vào lòng, vuốt lông giúp nó.

Tôi định bảo mọi người đóng nắp lại, chôn mộ của Tiểu Hoa.

Tiểu Hắc bỗng "gâu gâu" hai tiếng về phía tôi.

Người khác nghe không hiểu, nhưng với tôi, tiếng đó lại rõ ràng: "Cửu gia... Lần này bản tôn thật sự không được nữa rồi. Lúc trước bị tên Tô Thừa một kiếm xuyên tim... Tới giờ tâm mạch vẫn chưa hồi phục. Bản tôn lại dùng hết tinh huyết để cứu Lão Tề và Thất Mị... Gõ quan tài là vì... Bản tôn chỉ còn chút sức cuối, coi như hồi quang phản chiếu... Haizz... Được hợp táng cùng Tiểu Hoa, bản tôn rất vui, cảm ơn Cửu gia. Chỉ là... Trong lòng bản tôn còn một chút chấp niệm, hy vọng... khụ khụ khụ... Cửu gia... Có thể thành toàn!"

Ông Trần và mấy ông cụ nghi ngờ nhìn tôi.

Trong lòng tôi ôm một con chó, nó cứ kêu "gâu gâu" không ngừng, rốt cuộc đây có phải con chó sắp chết không?

Tôi nhìn họ, nói: "Ông Trần, cảm ơn mọi người. Chỗ này để cháu tự lo là được... Tiểu Hắc hình như sắp không qua khỏi, cháu... Cháu muốn ở lại đây tiễn nó đoạn đường cuối."

Mấy ông gật đầu, để lại xẻng cho tôi rồi rời bờ sông Hồng Hà. Họ rất kỵ nơi này, ban đêm càng không muốn ở lại lâu.

Khi đi, mấy ông còn bàn tán: "Các ông nói xem, thằng Tiểu Cửu có phải đầu óc hơi... Không bình thường không?"

Ông Trần chỉ vào thái dương mình, nói: "Chắc là có... Haiz... Tội nghiệp, người thân chẳng còn ai. Mình phải để ý chăm nó hơn thôi..."

"Ờ, phải đó..."

Tôi nhìn theo bóng họ mà cười khổ.

Tôi không thể ở lại làng Dương Gia nữa. Tôi và họ,vốn không cùng một thế giới. Nếu cứ ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ mang họa tới cho họ. Họ đều là những người già hiền lành, nhìn tôi lớn lên. Tôi không thể liên lụy họ.

Khi xong việc ở đây, tôi sẽ rời đi. Đó là việc cuối cùng tôi có thể làm cho họ.

Mọi người đi hết, chỉ còn tôi và Tiểu Hắc.

Tôi hỏi nó: "Chấp niệm gì, nói đi!"

Tiểu Hắc nằm trong lòng tôi, bỗng run rẩy vài cái, miệng trào máu tươi, mắt đảo liên tục, trông như thật sự nguy kịch.

Nó co người lại, nói: "Cửu gia... Khụ khụ... Cậu cũng biết, bản tôn đi theo cậu là để cầu xin thảo phong thành người. Nhưng đến giờ vẫn chưa thành công... Giờ bản tôn đã tới lúc cuối đời... Khụ khụ... Dù có thành công bây giờ... chắc cũng chẳng sống được bao lâu... Nhưng trước khi chết, mong Cửu gia cho bản tôn một cơ hội... Chỉ một lần... Làm người..."

Giọng nó yếu ớt, đôi mắt ươn ướt, trông rất đáng thương.

Nhìn Tiểu Hắc thế này, tôi thật sự không nỡ từ chối.

Trước đây tôi lo nó hóa hình thành công sẽ làm ra chuyện không thể tả nổi. Dù sao, với bản tính "kỵ sĩ" của nó, đã cưỡi là cưỡi khắp nơi, mà thành người thì cảnh tượng đó... Quá kinh hoàng!

Nhưng bây giờ...

"Cửu gia... Xin cậu... Đây là... Nguyện vọng cuối cùng..."

Tôi suýt gật đầu, nhưng bỗng nghĩ tới một chuyện, liền quay sang hỏi: "Tiểu Thất, sao cô lại ở đây?"

Tiểu Hắc giật mình, ngẩng cao đầu, mắt láo liên nhìn khắp: "Đâu? Ở đâu? Không có à!"

Tôi lén thả người giấy, nó chạy ra sau gốc cây, rồi biến thành Hồ Thất Mị, lại còn mặc sườn xám xẻ tà, quyến rũ hơn ngày thường.

Tôi chỉ sang bên đấy: "Nhìn kìa, ở đó."

Đôi mắt chó của Tiểu Hắc lập tức sáng rực. Trong ánh trăng, cảnh tượng ấy quá chói mắt.

Nó lập tức nhảy khỏi lòng tôi, như tên rời cung lao tới bên Hồ Thất Mị, quên luôn chuyện thảo phong, rối rít nói: "Chị Thất Mị, bản tôn... Bản tôn sắp không trụ được nữa... Ôm bản tôn một cái đi..."

Người giấy hóa thành Hồ Thất Mị tiến lên, bế Tiểu Hắc vào lòng. Đầu nó lập tức chui tọt vào kh* ng*c, mắt lim dim, miệng cười khoái chí.

Con chó này... Đâu có dáng vẻ gì là sắp chết chứ?

Tôi ho một tiếng, nhắc nhở: "Tiểu Hắc, Tiểu Hoa nhà cậu... Thi thể còn chưa kịp lạnh đâu đấy!"