Chương 1398: Tiểu Hắc trở về!
Tôi lập tức đi tới bên cạnh Khương Yên Nhiên, hỏi cô ấy: "Tiểu Hắc đang ở hướng nào?"
Khương Yên Nhiên chỉ tay về hướng Tây Bắc, trả lời: "Ngay hướng đó. Tuy nhiên, phía sau nó bụi cát bay mù trời, hình như đang bị các cường giả Man Hoang tấn công. Nhìn qua thì ít nhất cũng phải có tới hàng trăm cao thủ, chúng ta có cần đi giúp nó không anh?"
Về thực lực của Tiểu Hắc, tôi vẫn rất yên tâm. Tôi nói với Khương Yên Nhiên: "Yên Nhiên, cô thử nhìn xem biểu cảm của Tiểu Hắc thế nào. Nếu tình hình của nó tệ, mặt mũi hoảng loạn thì chúng ta đi cứu. Còn nếu nó vẫn thong dong thì cứ đứng đây đợi nó về!"
Một tay Khương Yên Nhiên cầm chiếc chân gà ngũ vị, tay kia kết chỉ quyết đặt lên giữa chân mày, điều động sức mạnh Trùng Đồng để quan sát kỹ tình hình của Tiểu Hắc.
Quan sát xong, Khương Yên Nhiên nói: "Biểu cảm rất thư giãn. Thậm chí, nó vừa chạy vừa quay lại khiêu khích đám cao thủ Man Hoang đang đuổi theo phía sau. Đám người Man Hoang đó hình như bị chọc tức đến phát điên rồi, cứ đuổi theo đòi giết Tiểu Hắc bằng được!"
Quả nhiên, tình hình đúng như tôi dự đoán.
Tôi thật sự tò mò, cái thằng Tiểu Hắc này sang Man Hoang làm cái gì mà có thể khiến người ta tức lộn ruột đến mức đó?
Một con "chó" thôi mà, có thể có tâm địa xấu xa gì, có thể làm được chuyện gì?
Tôi thật sự thấy khó hiểu.
Bên phía Xa Viên, ông ấy vừa mới cho thay ca nhóm thủ vệ trên tường thành xong thì cũng nhanh chóng nhìn thấy làn bụi cát cuồn cuộn ở phía xa, đó chính là dấu hiệu của thế lực Man Hoang đang kéo đến. Xa Viên thấy vậy, lập tức lệnh cho binh sĩ nghiêm trận chờ đợi.
Khương Yên Nhiên thì lại cực kỳ thong thả, cô ấy ngồi bệt trên mặt thành, nhàn nhã gặm chân gà.
Trong số đống đồ ăn kia, Khương Yên Nhiên thích nhất là chân gà, cho nên cô ấy để dành lại sau cùng để nhấm nháp từ từ.
Sau khi báo cáo tình hình của Tiểu Hắc xong, cô ấy quay sang hỏi tôi: "Anh Tiểu Cửu, anh xem, người ta hay gọi chân gà là 'phượng trảo'. Chân gà làm ra đã ngon thế này rồi, nếu là móng của phượng hoàng thật sự, anh nói xem, có phải sẽ còn ngon hơn nữa không?"
Câu hỏi này của Khương Yên Nhiên làm tôi chẳng biết phải trả lời thế nào.
Dù sao thì tôi cũng đã được ăn thịt phượng bao giờ đâu?
Thấy tôi bất lực nhìn mình, Khương Yên Nhiên lại tiếp tục: "Em nghĩ chắc chắn là mỹ vị hơn chân gà nhiều. Nếu có cơ hội gặp được một con phượng hoàng, em nhất định phải làm một món 'phượng trảo' thứ thiệt để nếm thử xem sao..."
Khương Yên Nhiên đã hoàn toàn chìm đắm vào trong ảo tưởng về những món ăn cực phẩm.
Thôi được rồi, tôi thật sự không thể bắt kịp tần số câu chuyện của cô ấy.
Tôi chỉ tập trung quan sát tình hình bên phía Tiểu Hắc.
Chẳng mấy chốc, tôi đã thấy một tia sét màu tím xé toạc hư không, đột phá vòng vây phong tỏa của quân Man Hoang, lao thẳng tới vị trí cách cổ thành Đồng Biên của Viêm Hạ hơn mười dặm.
Đến nơi này, luồng lôi điện tím đen quanh người Tiểu Hắc biến mất, nó đứng lơ lửng giữa không trung rồi dừng lại, thậm chí còn quay đầu nhìn về phía hàng trăm cường giả Man Hoang, đưa một cái chân chó ra, ngoắc ngoắc.
Ý rất đơn giản: chính là khiêu khích, bảo bọn họ nhào vô.
Thế nhưng lúc này, cả trăm cao thủ Man Hoang đều dừng lại. Họ dừng bước ở phạm vi mười dặm bên ngoài, bởi vì nếu vượt qua ranh giới này, phía trường thành Viêm Hạ rất có thể sẽ ra tay. Dù Tiểu Hắc có ngoắc chân khiêu khích thế nào, chúng cũng không dám bước qua.
Chúng hận Tiểu Hắc đến nghiến răng nghiến lợi.
Có vài kẻ trông có vẻ kích động muốn lao lên, nhưng đều bị đồng bọn lôi kéo lại.
Tiểu Hắc nhìn chúng chằm chằm, tiếp tục gào lên: "Có giỏi thì nhào vô đây!"
Trong đám cao Man Hoang, có một kẻ chỉ tay vào Tiểu Hắc: "Có giỏi thì cậu bước ra ngoài mười dặm này, quyết chiến một trận với chúng ta!"
Tiểu Hắc thì vặn lại: "Bản tôn mà thực sự ra tay thì mấy người ngay cả cái rắm cũng không bằng. Mấy ngươi cũng muốn đánh với ta sao? Nói cho mà biết, mấy ngươi chưa đủ tư cách!"
Kẻ kia vô cùng tức giận, quát lớn: "Đã nói là dám đánh, tại sao cứ chạy mãi thế? Lại còn chạy vào trong phạm vi mười dặm của cổ thành Viêm Hạ để giữ mạng. Ta thấy cái con chó như cậu không dám đánh với bọn ta!"
Tiểu Hắc cười hì hì, hỏi ngược lại: "Vậy sao? Vậy thì để mấy người xem xem bản tôn là ai. Bản tôn chính là bậc đại năng mà mấy người không đụng vào nổi đâu!"
Dứt lời, Tiểu Hắc trực tiếp hiển hóa ra bóng đen khổng lồ của mình.
Bóng đen ấy che cả bầu trời, khiến đám cường giả Man Hoang lập tức nhận ra ngay đây chính là con chó đen hùng mạnh trong trận chiến Trường Dạ Cửu Biên với Man Hoang lần trước, con chó đã khiến Bạch Viên phải cúi đầu quy phục.
Tiểu Hắc vừa để lộ thân phận, đám cao thủ Man Hoang đều sững người. Chúng không dám hé răng thêm một câu, gần như không chút do dự, lập tức rút lui khỏi phạm vi mười dặm ngoài cổ thành.
Tiểu Hắc thu lại bóng đen khổng lồ, chân đạp ra mấy đạo lôi đình tím đen xuyên thấu hư không, chớp mắt đã đến trước mặt tôi.
Thấy tôi thực sự đã bình an, Tiểu Hắc vô cùng kích động, nó vẫy đuôi rối rít quanh người tôi: "Cửu gia không sao rồi, tốt quá!"
Khương Yên Nhiên định nói gì đó nhưng lại thôi.
Tôi chào tạm biệt bọn Xa Viên rồi cùng họ trở về phủ đệ trong thành Đồng Biên.
Lúc này, Khương Yên Nhiên mới kể lại tình trạng vết thương của tôi cho Tiểu Hắc nghe.
Tiểu Hắc nghe xong thì lo lắng khôn nguôi: "Cửu gia, cơ thể luyện sát của cậu lại bị thương nặng thế sao? Biết thế, lúc đó bản tôn nên liều mạng với thằng cháu Bạch Thánh Vương kia một trận, cậu cũng không cần phải cưỡng ép thi triển hai ấn Sắc Nhân làm gì!"
Tôi xoa xoa đầu chó, vuốt lông nó rồi bảo: "Không sao, vết thương này cũng đâu phải là không thể chữa khỏi. À đúng rồi Tiểu Hắc, rốt cuộc cậu sang bên Man Hoang làm cái gì mà bị nhiều cao thủ truy sát thế?"
Tiểu Hắc trả lời: "Chẳng phải là vì muốn cậu anh sao? Thật ra ngay từ đầu bản tôn đã nhận ra sát khí trên người cậu bị tổn hao quá nhiều, bản tôn sang Man Hoang là để tìm thứ gì đó có thể giúp cậu bổ sung sát khí đấy!"