Chương 1399: Thanh Họa trong mơ
Tôi lại hỏi: "Đám cao thủ Man Hoang đuổi theo cậu đều là những kẻ luyện sát sao? Cậu trộm sát khí của chúng à?"
Tiểu Hắc lắc đầu: "Cái đó thì không phải!"
Nó khựng lại một chút, cười hì hì rồi nói tiếp: "Thật ra cũng không có gì to tát, chỉ là lúc bản tôn đi tìm sát khí cho Cửu gia, tiện đường có ghé qua mấy tòa cổ thành bên phía Man Hoang dạo chơi. Bản tôn phát hiện người bên đó khá thích nuôi chó, chó cái cũng không ít. Thế là bản tôn mới ghé qua 'vui vẻ' một chút, chuyện này đâu có gì quá đáng đúng không?"
Khương Yên Nhiên tò mò hỏi: "Vui vẻ một chút là có ý gì vậy?"
Tiểu Hắc giơ cái chân chó lên, xua xua: "Đi đi đi, trẻ con tránh ra chỗ khác, đừng có hóng chuyện của người lớn!"
Khương Yên Nhiên bĩu môi: "Tôi mới không phải trẻ con nhé! Cậu không nói thì thôi, tôi ăn chân gà tiếp, tôi vẫn còn một cái nữa!"
Nói rồi, Khương Yên Nhiên nhảy lên nóc nhà ngồi trên cao, vừa ngắm nhìn phong cảnh phía xa, vừa nghiêm túc thưởng thức hương vị của chiếc chân gà cuối cùng còn sót lại trên tay.
Khương Yên Nhiên vốn rất đơn giản, có lẽ đối với cô ấy, như vậy chính là hạnh phúc.
Bên này, Tiểu Hắc sáp lại gần tôi, nói: "Mấy lão Man Hoang đó kiết lị quá mức. Bản tôn chỉ đi hẹn hò với mấy con chó nhà họ thôi mà, kết quả là mấy con chó đó đều chết sạch. Ai mà biết chúng lại 'yếu nhớt' như thế, chó Man Hoang đúng là không bằng chó nhà mình!"
Tôi không khỏi câm nín, nhắc nhở: "Tiểu Hắc, cậu đừng quên bây giờ cậu đang ở cảnh giới nào, còn mấy con chó Man Hoang đó ở cảnh giới nào. Cậu gọi đó là đi thư giãn à? Đó là đi đồ sát thì có!"
Nói đến đây, tôi quay lại chuyện chính, hỏi Tiểu Hắc: "Nói đi Tiểu Hắc, việc tìm kiếm sát khí có kết quả gì không?"
Lúc này biểu cảm của Tiểu Hắc mới nghiêm túc lại, nó trả lời: "Địa giới Man Hoang có địa mạch rất quái dị, cơ bản là chỗ nào cũng thấy sát khí tràn lan. Bản tôn đoán lẽ dĩ nhiên đám người Man Hoang muốn xâm chiếm Viêm Hạ là vì môi trường bên đó quá đỗi khắc nghiệt. Có điều bản tôn cũng đã tìm rất nhiều nơi có sát khí tập trung cao, nhưng là vì những chỗ đấy họ cho xây dựng tượng thần. Hình như là tượng của vị Man Hoàng trong truyền thuyết của họ. Thứ đó cũng chỉ làm bằng đá thôi nhưng lại có thể tỏa ra rất nhiều sát khí. Ban đầu bản tôn định bê một bức tượng về cho cậu dùng, nhưng cục diện ở trường thành Đồng Biên mới vừa ổn định, nếu lại gây thêm mâu thuẫn để Man Hoang xuất binh lần nữa, trong khi cậu còn đang hôn mê thì e là trường thành sẽ không giữ nổi. Tóm lại những nơi có tượng thần đó đa phần đều là thàn lớn của Man Hoàng, rất đông cao thủ.
Xem ra, bức tượng đó chính là manh mối về linh tuyền sát khí mà tôi đang tìm kiếm.
Vết thương trên cơ thể luyện sát của tôi phải nhanh chóng chữa trị.
Hơn nữa, luồng sát khí tối thượng mà tôi đang tìm là cực kỳ cần thiết cho quá trình hợp đạo sau này.
Biết đâu trong quá trình trị thương, tôi lại có thể tìm thấy chút manh mối nào đó về luồng sát khí ấy.
Tiểu Hắc đã giúp tôi dò đường rồi, chắc hẳn nó cũng khá quen với các thành trì lớn của Man Hoang, nên tôi bảo nó: "Tiểu Hắc, về nghỉ ngơi đi đã, dưỡng sức cho tốt, sáng mai chúng ta sẽ tiến quân vào Man Hoang!"
Tiểu Hắc lập tức phấn chấn hẳn lên. Nó cười hỏi tôi: "Cửu gia, cậu cũng ủng hộ bản tôn đi tìm niềm vui đúng không?"
Tôi...
Thôi được rồi, đời tư của con "chó" này tôi quản không nổi, đành dặn: "Dù cậu muốn làm gì, tóm lại tuyệt đối không được đánh cỏ động rừng. Chúng ta phải hành động trong âm thầm, mục tiêu chính là tìm linh tuyền sát khí của Man Hoang, vì chỉ có tìm thấy nơi đó thì thương thế của tôi mới có hy vọng lành lại!"
"Rõ, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của Cửu gia!"
Con chó này đang vô cùng hào hứng.
Sau một đêm, mọi việc ở chín biên trường thành Viêm Hạ tôi đều đã dặn dò xong xuôi.
Sáng sớm, tôi xuất phát tiến về vùng lõi của Man Hoang.
Khương Yên Nhiên cũng đi cùng tôi.
Tôi biết suy nghĩ của cô ấy nên trước khi đi đã dẫn cô ấy dạo quanh cổ thành Đồng Biên, "vét sạch" các tiệm gà quay và quán ngon, sau đó bỏ hết vào Bạch Ngọc Băng Giám của cô ấy.
Thứ đó có thể giữ cho thức ăn tươi ngon nhất, lúc lấy ra chẳng khác gì lúc mới mua.
Trên đường đi, tôi để Khương Yên Nhiên ngồi trên lưng Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc băng qua rừng rậm, lặng lẽ tiến vào đất Man Hoang.
Còn tôi, vì xuất hiện ở Man Hoang quá bắt mắt nên dứt khoát vào trong cổ kính Hỗn Độn, để Khương Yên Nhiên mang theo kính là được, còn mình thì tìm đến ngôi nhà nhỏ trong rừng trúc.
Quan tài mỹ nhân quả thực có thể dưỡng hồn.
Lần này tới, tôi cẩn thận mở hé nắp quan tài một chút, quả nhiên thấy tàn hồn của Thanh Họa so với trước kia đã dày hơn.
Chỉ là tốc độ khôi phục này thực sự quá chậm, không biết đến khi nào Thanh Họa mới có thể tỉnh lại như lúc ở làng Dương Gia.
Tôi ngồi bệt cạnh quan tài mỹ nhân hân, tựa lưng vào đó như thể đang ở bên cạnh bầu bạn với cô ấy..
Chẳng biết từ lúc nào, tôi thế mà lại ngủ thiếp đi.
Trong cơn mê, tôi mơ thấy Thanh Họa, nhưng không hiểu vì sao tôi không thể điều khiển được bản thân mình trong mơ.
Thanh Họa muốn lại gần tôi, nhưng tôi lại tỏ ra như không hề quen biết, chẳng mảy may để tâm đến cô ấy.
Vì thế Thanh Họa rơi lệ, còn tôi vẫn dửng dưng vô cảm...
Tôi lo lắng vô cùng nhưng không cách nào thay đổi được hành động của mình, thế là giật mình tỉnh giấc.
Tỉnh lại, lòng không khỏi chút bi thương, nhưng tôi biết Dương Sơ Cửu tôi chắc chắn không bao giờ đối xử với Thanh Họa như thế, đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Đưa tay chạm vào quan tài mỹ nhân, tôi chợt cảm thấy hồn khí trên này hình như lại nhiều thêm một chút.
Tôi lập tức mở nắp quan tài ra xem.
Đúng là không sai, chẳng rõ lý do vì sao, tàn hồn của Thanh Họa trong quan tài mỹ nhân lại đậm thêm một chút nữa rồi...