Chương 1397: Bạch Ngọc Băng Giám
Rõ ràng, Khương Yên Nhiên đang mơ thấy mình được ăn ngon.
Tôi xé một chiếc đùi gà từ con gà quay, đặt vào tay cô ấy. Thế là cô ấy cứ lơ mơ cầm lấy cái đùi gà rồi gặm lấy gặm để.
Gặm một hồi, Khương Yên Nhiên dường như cảm thấy có gì đó sai sai, hương thơm ngào ngạt vây quanh cũng khiến cô ấy dần dần tỉnh táo lại.
Thấy trên tay mình đúng là đang cầm một chiếc đùi gà thật, cô ấy cắn mạnh một miếng rồi nhìn tôi, hỏi: "Anh Tiểu Cửu, em không phải đang nằm mơ đấy chứ?"
Tôi nhìn đống gà quay, thịt kho tàu và bánh mỳ kẹp thịt lừa trên bàn, hỏi ngược lại: "Cô thấy sao?"
Khương Yên Nhiên phấn khích vô cùng, lập tức bật dậy khỏi giường, vừa gặm đùi gà vừa tò mò quan sát cái bánh kẹp đặt cạnh đĩa thịt kho.
Miệng cô ấy đầy thịt, hai cái má phồng lên trông như hai cái bánh bao nhỏ, quay sang hỏi tôi: "Anh Tiểu Cửu, món này là món gì mà ngon thế ạ? Trước đây em chưa từng thấy bao giờ! Trông giống bánh mỳ kẹp thịt, nhưng hình như hơi khác một chút. Cái này có phải ngon hơn không anh?"
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, cái này gọi là bánh mỳ kẹp thịt lừa, đương nhiên là ngon hơn rồi."
Khương Yên Nhiên dường như nôn nóng muốn nếm thử món bánh kẹp đó nên lập tức nuốt chửng miếng gà trong miệng xuống.
Ngờ đâu miếng thịt quá to làm cô ấy bị nghẹn, tôi vội bước tới vỗ lưng cho cô ấy, bảo: "Yên Nhiên, cô đừng vội, mấy món ngon này đều là của cô cả, cứ thong thả mà thưởng thức!"
Khương Yên Nhiên loay hoay một hồi lâu mới xuôi được miếng thịt.
Cái con bé này, đúng là một "tâm hồn ăn uống" chính hiệu.
Cô ấy bắt đầu nhấm nháp món bánh kẹp thịt lừa một cách nghiêm túc, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng truyền âm của Tiểu Hắc từ bên ngoài vọng lại.
Tôi lập tức ra ngoài phủ, hỏi ngay: "Tiểu Hắc, mấy ngày nay cậu đi đâu thế?"
Tiểu Hắc trả lời: "Cửu gia yên tâm, bản tôn không sao, lát nữa sẽ về tới nơi. Cậu vẫn đang ở chỗ nghỉ tại cổ thành Đồng Biên chứ? Tình hình của cậuu thế nào rồi? Lúc bản tôn đi, cậu vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh cơ mà!"
Tôi truyền âm lại cho nó: "Tiểu Hắc, tôi tạm thời không sao rồi, cậu không cần lo!"
Tiểu Hắc nghe vậy thì an tâm hơn nhiều.
Trong tiếng truyền âm của nó còn lẫn cả tiếng gió rít gào, rõ ràng là nó đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Theo cảm giác của tôi, có lẽ Tiểu Hắc đã tiến vào tận sâu trong đất Man Hoang.
Có lẽ lúc này nó đang từ Man Hoang gấp rút trở về phía trường thành Đồng Biên.
Khương Yên Nhiên ôm lấy cái bánh kẹp thịt lừa chạy từ trong phòng ra, hỏi tôi: "Anh Tiểu Cửu, có tin tức của Tiểu Hắc sao?"
Tôi gật đầu: "Lát nữa nó sẽ về tới. Cô cứ ăn trước đi, tôi ra phía tường thành xem sao."
Khương Yên Nhiên liền nói: "Vậy em cũng đi."
Tôi bảo: "Tiểu Hắc không sao đâu, mình tôi đi là được rồi. Cô cứ ở đây mà ăn đi, mấy ngày nay cô đã chẳng được nghỉ ngơi gì, giờ tôi tỉnh rồi, cô cũng phải đối xử tốt với bản thân một chút chứ! Tôi và Tiểu Hắc sẽ về ngay thôi!"
Nhưng Khương Yên Nhiên vẫn khăng khăng: "Em vừa đi vừa ăn cũng được mà. Tiểu Hắc đáng yêu như thế, em cũng lo cho nó lắm!"
Tôi câm nín, Tiểu Hắc mà "đáng yêu" á?
Cái thằng "chó" ấy rõ ràng là vô lại, nhưng đúng là nó rất giỏi cái trò giả vờ dễ thương để nịnh bợ phụ nữ.
Tôi cứ ngỡ Khương Yên Nhiên định để đống đồ ăn lại rồi về mới ăn tiếp, ai dè cô ấy định vừa đi vừa ăn thật.
Đang lúc tôi thắc mắc cô ấy định cầm đống đồ ăn đó kiểu gì thì thấy Khương Yên Nhiên phất tay một cái, một chiếc hộp ngọc màu xám hiện ra.
Hộp ngọc này vừa mở, bên trong chia làm hai tầng.
Tầng thứ nhất đặt con gà quay và thịt kho tôi vừa mua, tầng thứ hai tỏa ra một làn hơi lạnh buốt giá, rõ ràng là dùng để cấp đông thực phẩm. Còn tầng một thì chỉ hơi man mát, có lẽ để giữ cho món ăn luôn tươi ngon.
Trên hộp ngọc có một luồng linh khí đặc biệt, đây quả thực là một pháp khí được đo ni đóng giày cho những kẻ nghiện ăn uống như Khương Yên Nhiên.
Tôi hỏi cô ấy: "Yên Nhiên, đây là pháp khí gì vậy?"
Khương Yên Nhiên đáp: "Cái này gọi là Bạch Ngọc Băng Giám. Trước đó khi em giao thủ với một cao thủ Man Hoang rồi đoạt được từ tay hắn, suýt chút nữa là em đã bị hút vào cái ngăn đóng băng kia rồi đấy. Nhưng may mà kẻ đó không phải đối thủ của em, nên giờ cái Băng Giám này thuộc về em luôn."
Nói rồi, Khương Yên Nhiên say sưa giới thiệu cho tôi công dụng của hai cái ngăn trong hộp.
Vốn dĩ đây là một pháp khí dùng hàn phong để thu phục kẻ địch hoặc đóng băng đối phương, không ngờ rơi vào tay cô ấy lại biến thành một món bảo bối để bảo quản thức ăn.
Cách dùng pháp khí này đúng là "độc nhất vô nhị".
Thế mới nói, góc nhìn thế giới của mấy kẻ ham ăn đúng là khác biệt với người thường.
Khương Yên Nhiên cất hộp băng đi, một tay cầm bánh kẹp thịt lừa vừa ăn vừa đi cùng tôi ra tường thành Đồng Biên.
Lên đến mặt thành, tôi phóng tầm mắt nhìn ra xa.
Khương Yên Nhiên vừa nhai bánh vừa vận dụng sức mạnh đồng tử đôi để quan sát tình hình phía trước.
Phương xa cát vàng mịt mù, nhưng mọi thứ vẫn tương đối yên bình. Khương Yên Nhiên bên này ăn xong bánh kẹp lại bắt đầu xử lý đến gà quay rồi tới thịt kho tàu, làm cho đám tướng sĩ canh giữ trên thành thèm đến phát khóc.
Chẳng biết có phải họ đói thật không, nhưng không ít người bụng dạ cứ bắt đầu kêu "ùng ục" liên hồi.
Xa Viên hết cách, đành phải sắp xếp cho thay ca sớm, cho nhóm tướng sĩ này xuống dưới vào thành ăn cơm trước, chứ cứ để Khương Yên Nhiên "dụ dỗ" thế này, họ chẳng thể nào tập trung đứng gác được.
Chứng kiến cảnh này, tôi cũng dở khóc dở cười.
Không lâu sau, Khương Yên Nhiên đã phát hiện ra bóng dáng của Tiểu Hắc ở phía xa.
Cô ấy lập tức reo lên: "Anh Tiểu Cửu, em thấy Tiểu Hắc rồi!"