Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1312

Chương 1312: Mảnh vỡ Thiên Đạo

Lôi Vô Song theo bản năng hỏi tôi rằng thứ sức mạnh mà tôi vừa thi triển rốt cuộc là loại sức mạnh gì.

Tuy nhiên, trên người lão vẫn còn bị quấn lấy bởi dư âm trường khí của chiêu thức vừa rồi.

Ông ta đưa tay định thử nắm lấy một luồng khí tức còn sót lại, nhưng chỉ một luồng khí nhỏ ấy cũng đủ đẩy cho ông ta phải liên tục lùi bước.

"Đây là... Khí Hỗn Độn trong truyền thuyết. Lệnh ấn mà cậu ta dùng chẳng lẽ là... Tổ ấn Hỗn Độn trong truyền thuyết sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."

Tôi áp sát Lôi Vô Song.

Chẳng nói chẳng rằng, tôi giơ tay kết ấn, định trực tiếp dùng đến chiêu thức thứ hai của tổ ấn để đối phó với lão.

Lôi Vô Song bị dọa cho giật bắn mình, theo bản năng lùi lại phía sau, lập tức hét lên: "Khoan đã."

Tôi vẫn không dừng lại tay.

Lôi Vô Song cuống quýt nói tiếp: "Dương Sơ Cửu, đừng tưởng cậu nắm giữ tổ ấn Hỗn Độn thì ta sẽ sợ cậu. Ta là Lôi Đế, năm xưa ở Cổ Thần giới, ta cũng là một Lôi Đế lẫy lừng thiên hạ. Ta..."

"Bộp".

Lôi Vô Song quỳ sụp xuống đất không một điềm báo trước.

Ông ta lắp bắp: "Ta... Ta quỳ xuống lạy cậu, được không? Cậu dẫn vị đại nhân kia đến quấy rầy Lôi Đế Sơn là có chuyện gì? Cậu cứ việc nói, hoặc cậu cần thứ gì, ta sẽ mang ra hết, chỉ xin cậu... Tha cho ta một con đường sống."

Tôi bị pha xử lý này của Lôi Vô Song làm cho ngây người.

Thật không ngờ một Lôi Đế mà lại bạc nhược đến vậy, mới thế thôi đã quỳ rồi?

Nhưng ngẫm lại thì hợp lý thôi.

Lôi Vô Song năm xưa cũng vì nhát gan nên khi tai họa giáng xuống Cổ Thần giới, lão đã trốn biệt tăm mới sống sót được đến tận bây giờ.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Lôi Vô Song vứt bỏ hết thể diện cũng chỉ tđể giữ mạng. Dù sao thì so với tôn nghiêm, cái mạng vẫn quan trọng hơn, ít nhất là lão nghĩ như vậy.

Tôi không nói gì, chỉ im lặng nhìn Lôi Vô Song.

Chưởng ấn trên tay vẫn không hề nới lỏng.

Loại người như Lôi Vô Song mà sống được đến nay chắc chắn phải có thủ đoạn khác, lão quỳ trước mặt tôi thế này biết đâu lại đang chờ thời cơ đánh lén, tôi sẽ không cho lão cơ hội đó.

Chỉ bằng ánh mắt mang theo áp bức mạnh mẽ, tôi khiến Lôi Vô Song phải vắt óc suy nghĩ.

Ngay sau đó, ông ta nói: "Ta biết rồi, ta biết rồi. Mọi người đều là những nhân vật lớn, những thứ khác trên người tôi chắc chắc mọi người không thèm để mắt tới. Thế nhưng có một thứ này, cậu chắc chắn sẽ rất có hứng thú."

Đến tận bây giờ, tôi mới lên tiếng: "Thứ gì?"

"Tôi biết rồi, biết rồi."

"Các vị đều là những nhân vật lớn, những thứ khác trên người tôi chắc chắn các vị chẳng thèm để mắt tới. Thế nhưng, có một thứ này, chắc chắn cậu sẽ vô cùng hứng thú."

Đến lúc này, tôi mới lên tiếng hỏi: "Thứ gì?"

Lôi Vô Song lộ vẻ tiếc nuối. nhưng vì giữ mạng, lão không cam lòng cũng phải chịu.

Lão thở dài một tiếng, đáp: "Nó là đá Thiên Đạo, được tạo thành từ sức mạnh của một phương Thiên Đạo. Năm xưa khi Thiên Đạo sụp đổ, ta tình cờ nhặt được."

Thế thì đúng rồi.

Hi Hà dẫn tôi tới đây tìm mảnh vỡ Thiên Đạo, chắc chắn chính là viên đá Thiên Đạo mà Lôi Vô Song đang nhắc tới.

Tôi hỏi tiếp: "Đồ đang ở đâu?"

Lôi Vô Song không nói ngay vị trí của đá Thiên Đạo mà thăm dò hỏi tôi: "Dương đại nhân, nếu đưa đá Thiên Đạo cho cậu, cậu có thể tha cho ta một mạng không?"

Tôi thản nhiên đáp: "Còn phải xem viên Thiên Đạo Thạch của ông là thật hay giả. Tất nhiên, cũng phải xem biểu hiện của ông nữa, ngộ nhỡ ông giở trò lừa đảo thì tôi chắc chắn không tha cho ông. Đừng nói nhảm nữa, đem đồ ra đây."

Lôi Vô Song rất không cam lòng, nhưng lão vẫn từ trong túi trữ vật lấy ra một cái hộp vuông.

Hộp vuông được đậy rất kỹ, sau khi mở ra, bên trong có một cái đỉnh đồng, trong đỉnh đồng lại có một cái tôn đồng, trong tôn đồng lại có một cái lư đồng, cuối cùng trong lư đồng mới là một chiếc hộp ngọc.

Đến khi hộp ngọc xuất hiện, bên trong mới tỏa ra một loại hào quang đặc biệt.

Trên từng lớp đồ đồng kia đều khắc đầy những trận pháp minh văn đặc thù, phong tỏa thứ bên trong vô cùng nghiêm ngặt. Khá khen cho lão Lôi Vô Song này, thật đúng là cẩn thận hết mức.

Cuối cùng hộp ngọc mở ra, bên trong quả thực là một viên đá màu xanh lam.

Trên viên đá có rất nhiều luồng khí bao quanh.

Khi thứ này xuất hiện, tôi đột nhiên có một cảm giác mãnh liệt, đó là viên đá Thiên Đạo này và tôi có một sự cộng hưởng cực kỳ mạnh mẽ, giống như viên đá này vốn là một phần cơ thể tôi.

Lúc này dù đang nằm trong hộp ngọc trắng, chịu sự áp chế của các trận pháp trên hộp, nhưng viên đá Thiên Đạo vẫn run rẩy dữ dội, trong phút chốc đã phá tan mọi sự hạn chế mà bay thẳng vào tay tôi.

Cảnh tượng này một lần nữa khiến Lôi Vô Song ngơ ngác.

Tôi cầm Thiên Đạo Thạch, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn bên trong nó.

Lôi Vô Song hoàn hồn, cất đống đồ đồng và hộp ngọc đi rồi hỏi tôi: "Dương đại nhân, bây giờ... Có thể thả ta đi được chưa?"

"Được." Tôi thuận miệng trả lời, mắt vẫn đang quan sát viên đá.

Lôi Vô Song nghe vậy như được đại xá, giờ ông ta chỉ muốn chạy thật nhanh rồi tìm một nơi thích hợp trốn đi để tôi mãi mãi không tìm thấy lão.

Thế nhưng, lão vừa mới bước ra được hai bước, bóng dáng tôi chắn ngay lối đi.

Mặt Lôi Vô Song đen kịt lại, lão hỏi: "Đại nhân, cậu còn điều gì sai bảo?"

Tôi cất đá Thiên Đạo đi, thứ này đợi khi nào có thời gian sẽ từ từ nghiên cứu sau. N

hững bí mật ẩn chứa trong nó thực sự khiến tôi khao khát, thậm chí tôi còn cảm thấy thứ này có thể giúp tôi tra ra được thân thế của mình.

Tôi hỏi Lôi Vô Song: "Ông lấy thứ này ở đâu?"

Lôi Vô Song thấy tôi chặn đường không cho đi, lão đành phải trả lời: "Cái này... Thực ra... Nói ra thì là do ta đi trộm từ nơi khác về. Phía bên nhà họ Dương có một cổ trấn, ông nội cậu trước đây từng sống ở đó. Có lần tôi đến chỗ ông nội cậu uống trà, tình cờ phát hiện trên tay ông ấy có viên đá này, không ngờ nó lại là đá Thiên Đạo. Lúc đó quỷ ám thế nào, tôi liền 'tiện tay' cầm nhầm đi mất. Sau này ông nội cậu cũng không nhắc gì, nên tôi cứ thế âm thầm giấu nhẹm đi."

Đá Thiên Đạo là vật quan trọng như thế, ông nội tôi sao có thể sơ suất để mất được?

Tôi cảm thấy rất có thể ông nội đã tính toán được điều gì đó nên mới cố ý để Lôi Vô Song lấy đi.

Ông dường như biết rằng sớm muộn gì cũng có ngày tôi sẽ lấy lại viên đá này từ tay lão.

Trong ván cờ của ông nội, ngay cả Lôi Vô Song cũng chỉ là một quân cờ mà thôi. Chỉ là lão không hề hay biết, cứ thế lẳng lặng thay ông nội tôi bảo quản viên đá Thiên Đạo này, chờ ngày tôi tìm đến để thu hồi lại.