Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1311

Chương 1311: Sức mạnh gì?

Mà những sợi tơ trong quy luật pháp tắc thời gian kia, nếu như bạn làm chủ được, thậm chí còn có thể đảo ngược, hay nói cách khác là thay đổi nó một cách triệt để!

Tất nhiên, thứ mà Lôi Vô Song nắm giữ khi đối đầu với tôi thực ra chỉ là sức mạnh pháp tắc thời gian cơ bản nhất mà thôi, lão cũng chỉ có thể khiến thời không chậm lại.

Lúc trước tôi thấy nó vô cùng mạnh, giờ mới biết đây chỉ là cấp độ nhập môn sau khi đạt tới cảnh giới Đại Thừa hay thậm chí là cảnh giới cao hơn!

Còn pháp tắc mà tôi nắm giữ chắc chắn phải là cấp bậc cao hơn!

Cụ thể là gì thì hiện tại tôi vẫn chưa rõ lắm.

Nhưng vì nó đã dung hợp khí hỗn độn, mà xung quanh dòng sông thời gian lại toàn là khí hỗn độn, vậy nên tôi dứt khoát gọi nó là pháp tắc Hỗn Độn!

Sức mạnh pháp tắc này đã tạo ra sự cộng hưởng với khí hỗn độn trên bản thể của tôi. Sự cộng hưởng này chính là sự cộng hưởng của sức mạnh pháp tắc, đồng nghĩa với việc tôi đã có thể thử sử dụng loại pháp tắc này rồi!

Cùng lúc đó, dưới những đòn tấn công của Lôi Vô Song, cơ thể của tôi trở nên vô cùng tàn tạ.

Lôi Vô Song thậm chí còn thi triển những lôi pháp cực kỳ nghịch thiên để tấn công, nhưng cơ thể tôi cũng rất mạnh. Tuy có chút chật vật nhưng lão vẫn chưa thể trực tiếp hủy diệt cơ thể của tôi được.

Nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi, Lôi Vô Song không khỏi kinh ngạc: "Thằng ranh này, độ cứng cáp của cơ thể thế mà không hề yếu! Đã như vậy, bản đế sẽ dùng đến chiêu thức kia để nghiền nát thần niệm của cậu!"

Sau khi giải phóng vô số chiêu thức, Lôi Vô Song dùng sức mạnh lôi điện ngưng tụ thành một thanh kiếm.

Đây chính là thanh kiếm Lôi Đế trong truyền thuyết.

Mũi kiếm sắc bén, tỏa sáng soi rọi vạn vật!

Khi tung ra thanh kiếm này, Lôi Vô Song còn nhìn Hi Hà, nhưng cô ấy vẫn vô cùng thản nhiên.

Cứ như thể ngay cả trong hoàn cảnh này, cô ấy vẫn tin rằng tôi sẽ không thua.

Biểu cảm của Hi Hà khiến Lôi Vô Song vô cùng khó chịu.

"Dựa vào đâu hả? Một thằng ranh vắt mũi chưa sạch, chẳng qua chỉ là một quân cờ của Dương Thiên Tượng. Lôi Vô Song ta là Lôi Đế, từng oai phong một cõi, dựa vào đâu mà cô ta lại nghĩ thằng ranh đó vẫn có thể thắng?"

Trong lòng Lôi Vô Song đang gào thét điên cuồng.

Vì vậy, chiêu thức tiếp theo của lão sẽ dồn hết sức mạnh mạnh nhất, muốn đánh thằng ranh này thành tro bụi, để cô ta nhìn cho rõ Lôi Đế rốt cuộc vẫn là Lôi Đế, không phải một đứa nhóc con có thể đặt lên bàn cân so sánh!

"Thằng ranh, chết đi!"

Tiếng gầm này vang vọng khắp trời đất.

Hư không gần đó trực tiếp bị uy lực của kiếm này đánh nát. Một kiếm chém thẳng tới, đâm thẳng vào giữa mày hòng đè bẹp thần niệm của tôi!

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi cơ thể sắp đạt đến cực hạn, tôi đột nhiên mở mắt.

Thanh kiếm vốn dĩ đang đâm vào giữa mày tôi bỗng dừng lại.

Tôi đã sử dụng sức mạnh pháp tắc thời không trong pháp tắc Hỗn Độn. Hơn nữa, không phải là làm cho thời không chậm lại, mà là khiến nó tạm dừng.

Do đó, thanh kiếm dừng ngay trước giữa mày tôi, không thể nhúc nhích được nữa!

Lôi Vô Song cũng hiểu về sức mạnh pháp tắc, lão muốn một lần nữa sử dụng pháp tắc của mình hòng áp chế pháp tắc của tôi.

Thế nhưng bất kể lão thi triển ra sao cũng không thể đảo ngược.

Nói cách khác, trước đây lão khiến tôi chuyển động chậm lại.

Còn bây giờ, tôi khiến lão không thể cử động nổi.

"Không... thể nào... Sao ngươi có thể... có sức mạnh pháp tắc mạnh hơn?"

Ngay cả thần niệm trong cơ thể lão khi có sự nghi ngờ này cũng bị chậm đi rất nhiều. Pháp tắc của tôi không chỉ tạm dừng thanh kiếm của Lôi Vô Song, mà đến cả thần niệm của lão cũng bị phong tỏa.

Tất nhiên, việc dừng thời không bằng pháp tắc thế này tiêu hao rất lớn. Dù sao tôi cũng mới vừa đạt tới cảnh giới Đại Thừa, khí của huyết mạch Cổ Thần vẫn chưa đủ để duy trì việc khống chế sức mạnh pháp tắc lâu dài!

Tôi trực tiếp né tránh nhát kiếm đó, sau đó Thất Sát Kiếm trong tay chém liên tiếp năm đường kiếm cương Hủy Diệt!

Sức mạnh của năm đường kiếm cương so với trước đây đã mạnh hơn không ít!

Thế nhưng đối mặt với một cường giả như Lôi Vô Song, sức mạnh Kiếm Cương Hủy Diệt của tôi vẫn chưa đủ đô. Tuy ông ta bị đẩy lùi vài bước, nhưng cũng chỉ có chút chật vật chứ không hề hấn gì.

Ngược lại phía bên Lôi Vô Song, lão dùng kiếm chỉ điều khiển. Thanh kiếm Lôi Đế của lão hóa thành một cơn mưa kiếm rợp trời chém thẳng về phía tôi!

Tôi làm chủ sức mạnh pháp tắc, tạm dừng chiêu thức của Lôi Vô Song.

Từ đó, một chỉ ấn nện thẳng lên kiếm của lão, đánh tan đi kiếm ý rợp trời kia!

Lôi Vô Song phát hiện kiếm ý của mình bị phá vỡ thì biết ngay tôi lại vừa sử dụng pháp tắc thời không mạnh hơn. Tuy cảm thấy vô cùng khó tin, nhưng lão vẫn không thể không thử dùng sức mạnh pháp tắc của mình để tiếp tục chống trả.

Thế nhưng kết quả vẫn vậy, lão không thể thay đổi được sự ảnh hưởng từ pháp tắc của tôi lên người lão.

Còn pháp tắc của lão lại không thể gây ảnh hưởng đến tôi.

Đây chính là sự chênh lệch giữa pháp tắc mạnh và yếu!

Dưới sự gia trì của quy luật thời không, tôi đã tìm được thời cơ ra tay vô cùng phù hợp.

Chớp lấy thời cơ này, tôi không chút do dự tung ra ấn đầu tiên trong tổ ấn Hỗn Độn.

Ấn Sắc Nhân!

Trong tổ ấn Hỗn Độn, sau khi khí hỗn độn nhập thể, tôi thậm chí không cần niệm khẩu quyết kia nữa vẫn có thể ngưng tụ ra ấn Sắc Nhân.

Dưới sự điều khiển của tôi, ấn Sắc Nhân đã thành hình.

Lôi Vô Song cũng thoát khỏi sự khống chế ngắn ngủi của sức mạnh pháp tắc. Lão điều khiển lôi kiếm đâm thẳng về phía tôi một kiếm còn mạnh hơn lúc nãy. Nhưng lần này tôi không chọn né tránh nhát kiếm đó!

Thay vào đó, ấn Sắc Nhân trong tay tôi đập thẳng về phía Lôi Vô Song!

Một chưởng ấn che lấp cả bầu trời ập đến!

Lôi Vô Song sững sờ một chút, có điều lão căn bản không để chiêu thức của tôi vào mắt, còn muốn trực diện phá vỡ chưởng ấn của tôi. Nhưng lão không ngờ tới, khi thanh kiếm Lôi Đế đâm vào ấn Sắc Nhân thứ vỡ nát không phải chưởng ấn của tôi, mà là thanh kiếm lôi pháp tướng được lão dùng thuật pháp ngưng tụ ra kia!

"Rắc", toàn bộ thanh kiếm vỡ vụn.

Còn ấn Sắc Nhân thì không hề hấn gì, một ấn ký cường hãn nện thẳng lên người Lôi Vô Song!

Một chưởng ấn quét ngang đẩy đi.

Khoảng hư không kia bị đánh ra một cái lỗ hổng hình chưởng ấn khổng lồ!

Lôi Vô Song bị đánh bay vào trong hư không, suýt chút nữa bị dòng khí ngầm hư không quấn lấy. Lão nghiến răng, quanh thân quấn lấy vài tia điện chớp chạy thoát ra khỏi khoảng hư không đó!

Vào giây phút này, ánh mắt lão nhìn tôi đã hoàn toàn khác trước!

"Chưởng ấn đó... Rốt cuộc là sức mạnh gì?"