Chương 1313: Hãy chờ xem!
"Bây giờ... Ta có thể đi được chưa?"
Lôi Vô Song sợ hãi nhìn tôi.
Nói thật, tôi không ngờ Lôi Đế này lại là một kẻ nhát chết đến thế.
Tất nhiên, bản thân ông ta vẫn có chút bản lĩnh.
Việc ông nội giao đá Thiên Đạo cho ông ta bảo quản đã chứng minh được năng lực của ông ta. Giờ tôi đã cầm được đá Thiên Đạo, lẽ tự nhiên là không thể thả lão đi được. Hiện tại, nhân lực đối với tôi mà nói là cực kỳ quan trọng. Hơn nữa, những tài nguyên khác của nhà họ Lôi vẫn còn đang chôn giấu đâu đó mà tôi vẫn chưa tìm ra.
Lôi Vô Song làm sao có thể đi dễ dàng thế được? Tôi nhìn lão, lạnh lùng nói:
"Ông không thể đi."
Lôi Vô Song giật mình: "Tại... Tại sao chứ? Đại nhân, ta đã giao cả đá Thiên Đạo cho cậu rồi, cầu xin cậu, tha cho tôi một con đường sống đi!"
Tôi hít sâu một hơi, vặn lại: "Tha cho ông? Để rồi ông mang theo đống tài nguyên mà nhà họ Lôi đã vơ vét từ Cổ Thần giới, tìm một nơi khác dựng lại gia tộc, rồi sau này tìm tôi báo thù sao? Ông nghĩ tôi thực sự sẽ để ông đi à?"
Lôi Vô Song lặng người: "Cậu... rõ ràng cậu đã đồng ý với ta..."
Tôi cắt lời: "Giết ông rồi đoạt lấy đá Thiên Đạo từ trên xác ông thì kết quả cũng thế thôi! Tôi chưa từng hứa sẽ để ông đi!"
Lôi Vô Song rơi vào trầm tư. Một lúc lâu sau, ông ta hỏi: "Vậy... đại nhân, rốt cuộc cậu muốn cái gì? Đá Thiên Đạo cũng đã đưa cho cậu rồi mà!"
Tôi bình thản đáp: "Rất đơn giản. Khi Cổ Thần giới sụp đổ, ông đã thừa cơ thu thập gần như toàn bộ tài nguyên của Cổ Thần giới. Hiện tại, những thứ đó đều đang nằm trong tay nhà họ Lôi của ông. Tôi muốn ông đem toàn bộ số tài nguyên đó ra, không được giữ lại bất cứ thứ gì, dùng chúng để đào tạo cho tôi mười vạn cao thủ! Nếu ông làm được, tôi sẽ giữ lại cho ông một mạng. Nếu không làm được, tôi đành phải dùng đến tổ ấn Hỗn Độn để tiễn ông đi một đoạn vậy!"
Nghe yêu cầu của tôi, Lôi Vô Song lộ vẻ không thể tin nổi: "Chuyện... chuyện này làm sao có thể? Ta... Ta biết đào đâu ra mười vạn cao thủ cho cậu đây?"
Tôi thản nhiên nói: "Người tôi đã định sẵn rồi, bọn họ hiện đang ở trong động băng Quan Sơn để tìm kiếm cơ duyên thuộc về mình. Trước khi Cổ Thần giới hoàn toàn sụp đổ, chắc chắn bọn họ sẽ lấy được toàn bộ cơ duyên. Lấy những cơ duyên đó làm gốc, cộng thêm tài nguyên trong tay ông, tôi thấy việc tạo ra mười vạn cường giả cũng không khó lắm đâu. Tất nhiên, nếu ông không muốn nỗ lực tạo ra mười vạn cao thủ cũng được. Kẻ vô dụng thì không cần thiết phải giữ lại làm gì! Tự ông chọn đi!"
Lôi Vô Song nhất thời không biết nên nói gì.
Sau khi cân nhắc, lão nói: "Được! Ta đồng ý với cậu. Có điều, mười vạn cường giả mà cậu nói thực sự không hề dễ dàng đâu!"
Tôi ngắt lời lão, nhấn mạnh từng chữ: "Không làm được, chính là chết!"
Nói rồi, tôi dẫn ra một luồng khí Hỗn Độn, ngưng tụ thành một viên đan dược, sau đó ném cho Lôi Vô Song. Lão cầm lấy thứ đó, thắc mắc hỏi: "Đây là cái gì?"
Tôi trả lời: "Đây là đan dược trị thương. Lúc nãy ông trúng một đòn tổ ấn Hỗn Độn, vết thương kha snawnjgđúng không? Thứ này có thể giúp ông hồi phục."
Lôi Vô Song nhìn qua, đúng là trên đó có khí Hỗn Độn thật, lão không chút do dự mà nuốt ngay xuống.
Nhưng chờ lão nuốt xong rồi, tôi lại nói thêm:
"Ồ, quên chưa nói với ông, viên đan dược đó tuy có thể chữa lành vết thương do tổ ấn Hỗn Độn gây ra, nhưng luồng khí Hỗn Độn kia cũng sẽ tồn tại vĩnh viễn trong cơ thể. Chỉ cần tôi muốn, luồng khí đó sẽ bộc phát ngay lập tức, khiến ông nổ xác mà chết bất cứ lúc nào!"
Lôi Vô Song nghe đến đây thì trừng mắt: "Cậu..."
Lão lập tức thò tay móc họng, dường như muốn nôn viên đan dược vừa nuốt ra ngoài. Tôi lên tiếng nhắc nhở:
"Vô ích thôi. Khí Hỗn Độn đã thấm sâu vào ngũ tạng lục phủ, thậm chí là đi sâu vào linh hồn ông. Trừ phi ông hồn bay phách lạc, tro bụi bay đi, bằng không luồng khí này sẽ theo ông mãi mãi!"
Lôi Vô Song nhìn tôi, ánh mắt trở nên hung tợn. Dù sao vừa bị tôi tính kế một vố như vậy, lão chắc chắn là đang cực kỳ căm giận. Nhưng lúc này, lão cũng chỉ có thể gào thét trong lòng.
Lão đang nghĩ: "Thằng anh con, ngày nào đó nếu ta thoát khỏi luồng khí Hỗn Độn này, ta nhất định sẽ khiến cậu tan xương nát thịt!"
Lão vừa nghĩ thế, tôi đã hỏi ngược lại: "Đến nước này rồi mà vẫn còn muốn khiến tôi tan xương nát thịt cơ à?"
Lôi Vô Song giật nảy mình, sợ đến mức quỳ sụp xuống: "Ta... Cậu... Sao cậu có thể nghe thấy tiếng lòng của ta?"
Tôi giải thích: "Đó là khí hỗn độn, loại linh khí đặc biệt nhất tồn tại giữa trời đất từ thuở sơ khai. Nó có thể đi sâu vào lục phủ ngũ tạng, hồn phách và thần niệm của ông. Nghe thấy tiếng lòng của ông chẳng qua cũng chỉ là ý niệm của tôi mà thôi!"
Đầu Lôi Vô Song dập xuống đất.
Sau khi khiến lão hoàn toàn dập tắt những ý niệm đó, tôi lại nói tiếp:
"Lôi Vô Song, bất kể trước đây ông là ai, bây giờ ông chỉ là Lôi Vô Song. Cổ Thần giới đã sớm sụp đổ, Lôi Đế cũng chẳng còn nữa. Thế nhưng sau này tôi sẽ làm những chuyện lớn, nếu ông tình nguyện đi theo, đến lúc đó địa vị của ông cũng sẽ không thấp hơn vị trí Lôi Đế năm xưa. Không cần phải tỏ ra bộ dạng dở sống dở chết này làm gì! Nếu ông có thể đào tạo ra mười vạn cường giả, khiến bọn họ đều bước vào cảnh giới Hợp Thể, đó chính là công lớn, tôi sẽ không bạc đãi ông."
Lúc này, Lôi Vô Song bắt đầu nhìn nhận lại tôi một cách nghiêm túc. Bởi vì trước đây lão chỉ nghĩ tôi là một kẻ đơn giản đi vơ vét tài nguyên trong các mảnh vỡ Cổ Thần giới mà thôi, nhưng giờ đây, lão đột nhiên cảm thấy chàng thanh niên trước mặt dường như không hề đơn giản như vậy.
Lôi Vô Song theo bản năng hỏi: "Rốt cuộc cậu định làm gì?"
Tôi thản nhiên: "Chuyện này tạm thời ông chưa cần biết, tóm lại là chuyện lớn."
Lôi Vô Song hít sâu, trầm giọng: "Đào tạo mười vạn cường giả Hợp Thể cảnh, yêu cầu này của cậu quá cao, ta cũng không biết có làm nổi không! Nhưng Dương tiên sinh cứ yên tâm, ta sẽ dốc hết sức mình. Ta cũng muốn xem xem rốt cuộc cậu định làm cái gì!"
Lôi Vô Song có vẻ rất tò mò về điều này, bởi vì con đường tôi đang đi hoàn toàn trái ngược với con đường lão từng đi trước đây. Con đường lão chọn là hèn nhát trốn tránh đến cùng, còn con đường tôi chọn dường như là muốn điên đảo cả trời đất.
Tôi nhìn lão bảo: "Được, ông cứ việc chống mắt mà đợi!"
Lôi Vô Song nghĩ ngợi một hồi rồi nói thêm: "Dương tiên sinh, cậu thực sự rất giống ông nội mình, đều khiến người ta không tài nào nhìn thấu. Ngoài việc dốc sức tạo ra mười vạn cường giả, tôi còn có thể hiến tế toàn bộ các pháp trận truyền thừa của Di tộc Lôi Đế để trợ giúp cậu. Hy vọng đến lúc đó, những việc cậu làm thực sự là chuyện lớn kinh thiên động địa, khiến quỷ thần cũng phải khiếp sợ!"