Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1308

Chương 1308: Tên của cô là gì?

Tiểu Hắc càng nói càng khiến tôi khó chịu.

Ý của nó là, sau khi Thanh Họa trở thành Long Mẫu Đại Đế, thực lực quá mạnh, nên không còn coi tôi ra gì nữa sao?

Tiểu Hắc nói tiếp: "Cậu không nhìn ra à? Cô ấy dẫn chúng ta tới đây, không hề để cậu ra tay, mà tự mình ra tay, chớp mắt đã dẹp yên nhà họ Lôi. Bản tôn đoán ông già Lôi Đế kia sắp không ngồi yên nổi nữa đâu! Thực lực cô ấy thể hiện ra, chúng ta căn bản không thể với tới. Bản tôn thấy cô ấy làm vậy là để cậu nhìn rõ khoảng cách giữa hai người!"

Nói thật, những lời đó của Tiểu Hắc, tôi chẳng thích nghe chút nào.

Nhưng khi tôi nhìn Long Mẫu Đại Đế, cô ấy vẫn chỉ chăm chú nhìn về hướng núi Lôi Đế, không có phản ứng gì.

Giờ phút này, cô ấy quả thực khiến tôi cảm thấy có phần xa lạ.

Chẳng lẽ đúng như Tiểu Hắc nói, cô ấy ra tay là để tôi thấy rõ khoảng cách giữa chúng tôi, để tôi tự biết khó rút lui?

Sau khi nói một tràng để "dọn đường", Tiểu Hắc ghé sát tai tôi, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Lúc này trăng tròn đã lên cao giữa không trung.

Nó cười hề hề, nghiêm túc nói: "Cửu gia, cậu xem, trăng lại tròn rồi! Hay là thế này, chúng ta làm một giao dịch, bản tôn xin cậu 'thảo phong', cậu giúp bản tôn thành công! Bản tôn lập tức chỉ cho cậu cách giải quyết, thế nào?"

Con chó này, đến cả dương mưu cũng dùng tới.

Nãy giờ nói bao nhiêu lời, phân tích đủ kiểu khiến tôi cảm thấy gặp nguy cơ, giờ thì lộ nguyên hình rồi.

Khóe miệng nó gần như nhếch tận mang tai, cười nói: "Cửu gia, sao nào? Cân nhắc xong thì bản tôn bắt đầu xin phong đây!"

Khụ khụ khụ...

Tiểu Hắc cho rằng trong tình huống này, tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể giúp nó "thảo phong", rồi từ nó lấy được cách giải quyết.

Thế nên, nó trực tiếp bay lên, đứng lơ lửng trước mặt tôi, hai tay chắp sau lưng, tay bấm pháp quyết.

Ngay sau đó, trên người nó hóa ra một đồ của con người, sau lưng còn đeo một thanh kiếm, trông chẳng khác gì một kiếm khách.

Phải công nhận, bộ dạng này của Tiểu Hắc quả thật có vài phần giống người, thậm chí còn rất ra dáng một kiếm khách.

Chỉ là... Phiên bản thu nhỏ!

Nó vén mấy sợi tóc mái không biết biến ra từ đâu, rồi hắng giọng, hỏi tôi: "Thằng nhóc kia, cậu nhìn xem, bản tôn có giống người không?"

Tôi vừa mở miệng.

Tiểu Hắc lập tức lộ vẻ đầy mong chờ.

Rõ ràng nó nghĩ, chữ kia của tôi sắp thốt ra rồi.

Nhưng tôi chỉ cười bảo: "Cậu đoán xem?"

Nghe tôi nói vậy, Tiểu Hắc lập tức sốt ruột, nhìn tôi chằm chằm: "Đoán cái gì chứ, Cửu gia, cậu chỉ cần nói một chữ đó là được rồi, đơn giản vậy thôi mà! Khí vận của cậu mạnh như vậy, bản tôn cũng chẳng lấy được bao nhiêu đâu, xin cậu đấy..."

"Tiểu Hắc, cậu đã xin phong thất bại rồi."

Không phải tôi vô tình, không cho nó cơ hội, mà là vừa rồi khi tôi định giúp Tiểu Hắc thành công thì cảm nhận được một áp lực vô cùng kh*ng b*.

Loại áp lực đó khiến tôi gần như nghẹt thở.

Không chỉ tôi, mà dường như trong cơ thể tôi có thứ gì đó cũng đang ngăn cản Tiểu Hắc xin phong thành công.

Bộ đồ trên người nó lập tức tan thành mây khói.

Thấy nó sắp rơi xuống, tôi đưa tay túm lấy da gáy nó, giải thích: "Tiểu Hắc, tôi cũng có nỗi khổ của mình."

Tiểu Hắc vô cùng thất vọng. Tôi lấy cổ kính Hỗn Độn ra, cho nó vào trong nghỉ ngơi.

Thực ra tôi biết, cho dù có giúp nó thành công đi nữa, với cái đầu óc đó, cũng chẳng nghĩ ra được kế hay gì.

Mười phần thì đến chín phần là chủ ý tồi!

Tiểu Hắc tiến vào trong cổ kính.

Tôi lại nhìn về phía Long Mẫu Đại Đế. Nói thật, bóng lưng và dung mạo của cô ấy vẫn giống hệt Thanh Họa, chỉ là thần thái đã khác, khí chất cũng hoàn toàn không giống.

Tôi dần bình tĩnh lại, cùng với Long Mẫu Đại Đế lặng lẽ chờ đợi!

Tôi bước đến bên cạnh cô ấy, hỏi: "Tiền bối, chắc là Lôi Đế không phải không dám ra chứ?"

Long Mẫu Đại Đế không trả lời, mà lại tỏ ra khá bất ngờ với cách tôi xưng hô.

Cô ấy nghi ngờ: "Tiền bối? Anh gọi ta là tiền bối?"

Tôi thật sự không biết nên gọi cô ấy thế nào, dù sao cô ấy cũng không phải Thanh Họa!

Vì vậy, tôi hỏi: "Vậy... tiền bối, tôi nên xưng hô với cô thế nào? Gọi cô là Long Mẫu Đại Đế sao?"

Cô ấy bật cười, nụ cười giống hệt lúc Thanh Họa cười.

Cô ấy lắc đầu, nói: "Xem ra anh vẫn chưa nhớ lại chuyện trước kia. Dù là 'tiền bối' hay 'Long Mẫu Đại Đế', đó đều không phải tên của ta. Ta chỉ hy vọng anh có thể gọi tên của ta!"

Tôi sững người: "Tên của cô?"

Cô ấy khẽ gật đầu.

Nói thật, lúc này khi nói chuyện, cô ấy rất giống Thanh Họa, không còn khí thế nữ đế cao cao tại thượng như khi trấn áp nhà họ Lôi trước đó.

Nhưng tôi... không biết tên của Long Mẫu Đại Đế.

Chắc chắn không thể là những cái tên của các phân thân, không phải Thanh Họa, cũng không phải những cái tên khác.