Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1309

Chương 1309: Đại chiến với Lôi Đế

"Hi Hà!" Cô ấy thốt ra hai chữ.

Đây quả thực là cái tên tôi chưa từng nghe qua bao giờ.

Tôi lặp lại hai chữ đó: "Hi Hà..."

Cô ấy nói cho tôi biết tên của mình, hơn nữa ánh mắt nhìn tôi lúc này dường như đã dịu dàng hơn rất nhiều, ngày càng giống Thanh Họa.

Hóa ra mấy lời xát muối vào tim của con chó kia chỉ là cố tình khơi dậy sự hiếu kỳ của tôi, hòng lừa tôi cắn câu!

Con chó này cũng tâm cơ lắm!

Sau đó, Hi Hà lại nói với tôi: "Bên trong Cổ Thần Giới chỉ còn sót lại một mảnh vỡ Thiên Đạo, nó đang nằm trong tay Lôi Đế. Chúng ta cứ ở đây đợi Lôi Đế ra ngoài. Lát nữa lão ta lộ diện, anh sẽ ra tay. Một là để nâng cao thực lực của anh, hai là mảnh vỡ Thiên Đạo kia cũng nên do anh thu lấy!"

Tôi thắc mắc hỏi: "Cô tới đây chỉ là để giúp tôi lấy mảnh vỡ Thiên Đạo đó thôi sao?"

Hi Hà gật đầu: "Đương nhiên rồi."

Tôi đã nói mà, lời của con chó kia đúng là chó rúc gầm chạn chẳng nói được lời nào tử tế.

Hi Hà căn bản không hề có cái suy nghĩ kiểu khoảng cách thực lực giữa tôi và cô ấy quá lớn gì đó, cô ấy thậm chí còn đang nghĩ cách giúp tôi nâng cao thực lực đây này.

Đúng lúc này, Hi Hà trầm giọng: "Lôi Đế Lôi Vô Song tới rồi! Để ta giúp anh nâng cao chiến lực Cổ Thần trước đã, chắc là có thể trực tiếp giúp anh vượt qua thời kỳ độ kiếp, tiến vào cảnh giới Đại Thừa. Nhưng thực lực của Lôi Đế không chỉ dừng lại ở đó, muốn thắng lão ta thì vẫn phải dựa vào bản thân anh!"

Dứt lời, quanh người Hi Hà xuất hiện từng dải vảy rồng màu vàng kim.

Đến khi cô ấy mở mắt ra lần nữa, đôi mắt đã biến thành long đồng, sâu thẳm vô cùng. Khi nhìn chằm chằm vào tôi, tôi có cảm giác như mình sắp bị hút vào trong đó.

Cô ấy giơ tay, điểm một ngón vào giữa mày tôi.

Nơi đầu ngón tay cô ấy có một giọt long huyết đại đế đang hòa tan vào.

Trong nháy mắt, sức mạnh trong từng tấc kinh mạch khắp toàn thân tôi cuộn trào bùng nổ. Thứ sức mạnh điên cuồng đó gần như muốn làm cơ thể tôi nổ tung!

Thế nhưng, sau khi chạm đến cực hạn, nhờ Thái Cực Đồ trong cơ thể điều hòa, luồng sức mạnh kia dần dần bình ổn trở lại. Đám mây lôi kiếp vốn đang ngưng tụ trên không trung bỗng chốc tan biến.

Điều này chứng tỏ tôi đã vượt qua thời kỳ độ kiếp.

Nắm chặt tay lại, ngón tay tôi lướt qua khoảng hư không trước mặt, lập tức chém ra được một vết rách không gian.

Đây chính là sức mạnh của huyết mạch Cổ Thần ở cảnh giới Đại Thừa.

Tu luyện mạch này có một câu nói rất hay: Thiên Đạo vốn đã sụp đổ từ lâu, thế giới ngày nay hỗn loạn khôn lường, không còn tồn tại chân tiên chân thần thực sự nữa. Những kẻ tự xưng là chân tiên chân thầng chẳng qua đều là tự phong mà thôi.

Bởi vì, làm gì có Thiên Đạo gia phong!

Mà trong hoàn cảnh không có Thiên Đạo, bất kể bạn mang huyết mạch gì, tu luyện tới cảnh giới Đại Thừa đã là cực hạn rồi. Vì bạn không thể tiếp tục tu luyện đến lúc thiên kiếp ập tới, càng không thể phi thăng ban ngày!

Chắc hẳn Lôi Đế kia đã là cường giả Đại Thừa từ lâu. Lão nắm trong tay mảnh vỡ Thiên Đạo chính là muốn mượn thứ đó để chạm tới cảnh giới cao hơn!

Vừa rồi Hi Hà đã cảm nhận được Lôi Đế xuất quan.

Khi cảnh giới vừa đột phá xong, tôi lập tức cảm nhận được từ đằng xa có một luồng sức mạnh vô cùng cường thế đang nhanh chóng áp sát.

Tốc độ cực nhanh!

Ngay khi tôi vừa cảm nhận được sức mạnh đó, gần như trong chớp mắt đã có một tia sét chém toạc hư không, một bóng người bước ra từ trong vết nứt ấy!

Ánh chớp lóe lên, biến cả vùng trời đất này thành một biển lôi điện.

Thời gian vào khoảnh khắc đó như ngưng đọng lại.

Tôi có thể nghĩ đến điều này, nhưng lại phát hiện động tác trên tay mình vô cùng chậm chạp, cứ như bị tua chậm đi gấp vô số lần.

Trái lại, Lôi Đế Lôi Vô Song ở trong biển lôi điện này lại đi đứng như trên đất bằng.

Lão ta nhoáng cái đã tới ngay trước mặt tôi.

Lão không ra tay ngay mà nhìn Hi Hà, nói: "Để cậu ta đánh với ta? Long Mẫu Đại Đế, cô coi thường Lôi Vô Song này, hay là cô có lòng tin mù quáng vào thằng ranh kia hả?"

Dù cho lúc này tôi đang chuyển động rất chậm dưới sức ép của pháp tắc Thời không, Hi Hà vẫn lạnh lùng lên tiếng: "Ông không phải đối thủ của anh ấy! Dù ông có dựa vào mảnh vỡ Thiên Đạo kia để gần như đột phá được gông xiềng cảnh giới Đại Thừa thì ông vẫn chỉ ở cảnh giới Đại Thừa mà thôi, không phải tiên nhân dưới trướng Thiên Đạo trong truyền thuyết!"

Lôi Vô Song cười lớn: "Long Mẫu Đại Đế, cô ngủ say bao nhiêu năm qua, giờ tỉnh lại vẫn dùng nhận thức của năm xưa để nhìn nhận thế giới ngày nay à? Mọi thứ trên đời này đều sẽ thay đổi. Mảnh vỡ Đại Đạo nằm trên người ta, ta đã sớm có thể vận dụng sức mạnh của Đại Đạo. Cực hạn của cảnh giới Đại Thừa đã phá vỡ từ lâu! Thế gian ngày nay tuy không có chân tiên chân thần, nhưng ta không có gì khác với chân thần cả. Đừng nói là thằng ranh này, cho dù là cô ra tay cũng chưa chắc đã là đối thủ của ta đâu!"

Lôi Vô Song ngạo mạn đến mức không thèm để Long Mẫu Đại Đế vào mắt nữa.

Chả trách lão dám lộ diện!

Bằng không, với thói hành xử hèn nhát trước đây của lão, hễ gặp phải tình huống không thể chiến thắng, e là lão lại trốn chui trốn lủi như ngày xưa để kéo dài hơi tàn rồi.

Hi Hà lại nói: "Ta sẽ không ra tay!"

Lôi Vô Song cười hỏi: "Xem ra cô cũng chẳng thích gì thằng ranh này nhỉ, cô muốn trơ mắt nhìn tôi đánh chết nó sao!"

Hi Hà lập tức phủ nhận: "Ý của ta là anh ấy sẽ không thua!"

Lôi Vô Song tiếp tục cười gằn, lão gật đầu: "Được, được lắm! Vậy để ta cho cô nhìn cho kỹ xem rốt cuộc cậu có thua hay không!"

Lôi Vô Song vốn chẳng có chút hứng thú nào với việc giao đấu với tôi. Bởi vì trong mắt lão, tôi căn bản không đủ thực lực và tư cách để đối đầu với lão.

Cho nên khi Hi Hà nói vậy, lão bất thình lình tung một đòn khiến tôi từ trên không trung đập mạnh xuống mặt đất.

Nắm đấm của lão nhanh như cắt, kèm theo cả pháp tắc Lôi điện gần như xuyên thủng kinh mạch của tôi.

Tâm mạch của tôi vào giây phút đó như sắp ngừng đập.sao

Tôi rơi sầm xuống, đánh vỡ cả một mảng mặt đất, rơi vào đống bụi mù.

Bụi bặm tung trời bao phủ chôn vùi lấy tôi.

Thế nhưng bên tai tôi lại vang lên giọng nói giống hệt Thanh Họa của Hi Hà: "Sức mạnh của pháp tắc anh cần tự mình lĩnh ngộ! Với ngộ tính của anh, việc này không khó! Trận chiến này, anh sẽ thắng!"

Tôi gần như không thể cử động, nhưng chính giọng nói ấy đã kích lệ tôi, khiến huyết mạch Cổ Thần khắp toàn thân tôi sôi sục lên. T

Hất văng tất cả bụi bặm và mảnh vỡ phế tích đè nén trên người, tôi một lần nữa bay lên không trung.

Lôi Vô Song lại xuất hiện trước mặt tôi, tốc độ của lão vô cùng nhanh, còn tốc độ của tôi tựa hồ lại một lần nữa bị chậm lại.

Lão nghiêng mình, đột ngột nện một đạo sấm sét thẳng xuống, đánh tôi văng ngược trở lại đống phế tích hoang tàn phía dưới.