Chương 1307: Lời nói đau lòng
Thanh Họa chủ động tới núi Lôi Đế tìm Lôi Đế là vì mảnh vỡ Thiên Đạo kia.
Thiên Đạo là gì?
Sự tồn tại của Thiên Đạo rốt cuộc là thế nào?
Nó có gì khác biệt so với ba ngàn Đại Đạo mà tôi tìm hiểu trước đây?
Trước đó, tôi thực sự chưa chạm tới thứ này.
Dù sao tôi cũng không có bất kỳ khái niệm nào về Thiên Đạo, càng không biết Thiên Đạo còn có thể sụp đổ, mà mảnh vỡ của nó lại bị Lôi Đế nắm giữ!
Đây có lẽ chính là lý do năm xưa khi Cổ Thần giới sụp đổ, trong số rất nhiều Thần Đế, Lôi Đế lại có thể sống tạm bợ qua ngày chăng?
Lôi Đế vẫn luôn bế quan chính là để luyện hóa mảnh vỡ Thiên Đạo!
Nhưng thứ đó phi phàm vô cùng.
Tộc trưởng Lôi Phượng Niên hừ lạnh: "Long Mẫu Đại Đế, cô đã giết nhiều người của nhà họ Lôi bọn ta như vậy, nhà họ Lôi bọn ta có thể không truy cứu trách nhiệm của cô. Nhưng cũng xin cô đừng làm phiền lão tổ Lôi Đế của bọn ta bế quan! Mời lập tức rời đi cho!"
Lôi Phượng Niên là cao thủ ở đỉnh cao cảnh giới Đại Thừa, thực lực của mạnh hơn Nhị trưởng lão Lôi Vạn Điền và Đại trưởng lão Lôi Thụ rất nhiều.
Dường như ông ta vẫn có thể gượng chống lại một phần uy áp của Thanh Họa.
Mở miệng ra là ông ta đã muốn đuổi chúng tôi đi.
Long Mẫu Đại Đế chỉ nói: "Giao mảnh vỡ Thiên Đạo ra, bọn ta lập tức rời đi."
Ánh mắt Lôi Phượng Niên lạnh đi: "Tuyệt đối không thể! Di tộc Lôi Đế bọn ta là hậu duệ của Lôi Đế. Cho dù cô có thực lực rất mạnh, ra tay là có thể g**t ch*t tất cả bọn ta, thì tất cả người của Di tộc Lôi Đế cũng tuyệt đối không thỏa hiệp, càng không để cô làm phiền Lôi Đế!"
Long Mẫu Đại Đế cũng không buồn nói nhảm nữa, cô ấy lướt một cái đã tới ngay trước mặt Lôi Phượng Niên.
Tộc trưởng Lôi Phượng Niên vốn tưởng việc mình gượng chống được uy áp của Long Mẫu Đại Đế là vì thực lực của ông ta rất cận kề với cô ấy. Dù sao thì một Đại Đế vừa mới hồi sinh chắc chắn cũng không thể khôi phục đỉnh phong nhanh như vậy được.
Thế nhưng, khi khoảng cách giữa hai người kéo gần lại, lLôi Phượng Niên mới cảm nhận được uy áp của Long Mẫu Đại Đế rốt cuộc kh*ng b* đến nhường nào.
Ông ta bấm quyết, định phóng ra lôi phượng.
Nhưng con phượng hoàng ngưng tụ từ sấm sét kia còn chưa kịp bay ra đã bị chấn vỡ tan tành. Giống như có một bàn tay khổng lồ tát thẳng vào người Lôi Phượng Niên, ông ta lập tức phun ra một ngụm thần huyết màu vàng kim!
"Cút xuống, quỳ đó!"
Vài từ đơn giản đã đủ khiến Lôi Phượng Niên rơi từ trên không trung xuống, trán dập thẳng xuống đất, không tài nào nhúc nhích nổi.
Rõ ràng, đẳng cấp của những kẻ này căn bản không có tư cách để giao đấu với Long Mẫu Đại Đế!
Long Mẫu Đại Đế phóng thích uy áp cực mạnh, khiến những cao thủ đang kết trận trên không trung của nhà họ Lôi, cùng với Nhị trưởng lão và Đại trưởng lão cũng đều không chịu nổi mà rơi tự do từ trên cao xuống.
Khi ánh mắt của Long Mẫu Đại Đế quét qua những tòa cung điện trên núi Lôi Đế, từng luồng uy áp giáng xuống, toàn bộ những kiến trúc kia đều sụp đổ!
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, toàn bộ núi Lôi Đế, tất cả cung điện đều biến thành phế tích.
Ngay cả tầng tầng lớp lớp trận pháp bảo vệ núi cũng sụp đổ.
Tôi và Tiểu Hắc đứng bên cạnh nhìn, không kìm được há hốc mồm.
Mặc dù Thanh Họa sau khi hợp thể đã biến thành Long Mẫu Đại Đế, hình như không nhận ra tôi nữa, nhưng cô ấy lúc này thực sự quá mạnh!
Sự hùng mạnh này làm tôi có cảm giác trên đời chắc chắn không còn ai là đối thủ của cô ấy nữa.
Tiểu Hắc biến thành một chú chó đen nhỏ ngồi trên vai tôi, hỏi: "Cửu gia, vợ cậu lợi hại thế này, sau này e là cậu không quản nổi cô ấy rồi!"
Tôi ngơ ngác, hỏi ngược lại: "Ta quản cô ấy làm gì?"
Tiểu Hắc khẽ cười: "Cô ấy là vợ anh mà, ngộ nhỡ lúc làm chuyện mà hai người thích làm ấy, cậu đè không nổi cô ấy thì tính sao đây? Bản tôn nói cậu nghe, đứng trước bất kỳ đối tượng mạnh mẽ nào bản tôn cũng dùng sức trấn áp, chưa bao giờ chịu thua. Vợ cậu, muốn trấn áp thì khó lắm."
Tôi thật sự cạn lời.
Nhìn Long Mẫu Đại Đế lợi hại, việc đầu tiên Tiểu Hắc nghĩ đến lại là chuyện này.
Nhưng mà cũng đúng, Tiểu Hắc vốn là loài động vật suy nghĩ bằng th*n d*** mà.
Chuyện này tôi không thèm chấp nó.
Thế nhưng tôi vẫn nói: "Cậu quên mình hay lêu lổng chơi bời ban đêm, đến lúc về cụp đuôi thế nào hả? Quên lúc mình bủn tay chân đến mức ch** n**c mắt rồi sao?"
Tiểu Hắc tỏ ra nghi ngờ: "Có à? Bản tôn cụp đuôi, bủn rủn tay chân khi nào? Làm gì có chuyện đó, chắc chắn không có!"
Con chó này vẫn còn cứng miệng.
Nói đến đây, Tiểu Hắc bổ sung thêm: "Cửu gia, cậu lo mà cố gắng tăng tiến thực lực đi. Nếu không, bản tôn thật sự lo cho cậu, khoảng cách giữa hai người bây giờ không phải một ngôi sao nhỏ đâu. Dù cậu không lo lắng chuyện kia thì cũng phải suy nghĩ cho kỹ, hai người phải ở cùng một đẳng cấp thì cậu mới có thể đứng cạnh cô ấy được. Nếu không, cô ấy đứng trên cao còn cậu đứng dưới mặt đất, cậu cứ phải ngước nhìn cô ấy thì làm sao hai người ở bên nhau được?"
Tiểu Hắc nói đúng, thực lực của tôi bây giờ còn kém Long Mẫu Đại Đế quá xa.
Tiểu Hắc vẫn tiếp tục luyên thuyên: "Cửu gia, có phải cậu cảm thấy ý thức phân thân của cô ấy thực sự không còn một chút nào nữa hả? Bản tôn thấy không giống. Có lẽ cô ấy nghĩ giữa cậu và mình bây giờ đã có khoảng cách rồi thôi."