Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1297

Chương 1297: Giết Lôi Văn Hóa

Nhà họ Lôi chính là thế lực nắm giữ lôi kiếp của Cổ Thần giới, những người xuất hiện ở trên cao kia vốn dĩ là để giáng lôi phạt xuống Thanh Họa.

Thế nhưng hiện tại, pháp tắc lại hướng về phía Lôi Văn Hóa.

Dẫu sao cũng là người nhà họ Lôi, đám người bên trên bèn nghĩ cách giúp Lôi Văn Hóa trì hoãn thiên kiếp, để lão mượn cơ hội này mà tiêu diệt tôi.

Đúng là gian lận trắng trợn.

Hơn nữa, mây đen lôi kiếp bên phía Thanh Họa càng lúc càng dày đặc, rõ ràng lôi kiếp bên đó cũng sắp giáng xuống rồi, Thanh Họa có lẽ cũng sắp hoàn thành việc dung hợp, đây chính là thời khắc mấu chốt!

Độ mạnh yếu của lôi kiếp có liên quan mật thiết đến thực lực của người độ kiếp.

Tôi phải ép Lôi Văn Hóa ra tới cực hạn, như vậy nói không chừng còn có thể giảm bớt được uy lực lôi phạt mà Thanh Họa sắp sửa phải gánh chịu! Bởi vì nếu Lôi Văn Hóa cũng độ kiếp thì bọn họ bắt buộc phải phân tâm!

Nghĩ vậy, lý do ra tay của tôi lại càng thêm chính đáng.

Tôi thèm vào quan tâm Lôi Văn Hóa có thân phận gì, lập tức dùng Kiếm Cương Hủy Diệt chém ra nhát kiếm thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư!

Liên tiếp ba kiếm chém tới, một phương hư không kia đều bị tôi chém nát vụn. Lôi Văn Hóa trợn mắt hãi hùng nhìn tôi, hoàn toàn không ngờ được loại kiếm ý cuồng bạo nhường này mà tôi lại có thể vung ra nhiều đến thế!

Lôi Văn Hóa nhìn chằm chằm tôi, nghiến răng chống đỡ những kiếm ý đó. Ánh mắt lão cứ như đang muốn hỏi: CẬ rốt cuộc là loại yêu nghiệt gì thế hả?

Tôi mỉm cười, dùng biểu cảm để nói cho lão biết: Tôi không phải yêu nghiệt gì cả, nhưng ở chỗ tôi vẫn còn một kiếm nữa đấy!

Lôi Văn Hóa bị ép tới giới hạn, đến mức ngay cả pháp tướng của bản thân cũng hiển hiện ra ngoài. Cứ như vậy, toàn bộ thực lực lẫn tiềm năng của lão đều bộc phát sạch sành sanh, mây đen lôi kiếp trên đỉnh đầu lão trông lại càng thêm khủng khiếp!

Nhìn mây đen lôi kiếp, mặt Lôi Văn Hóa méo xệch đầy cay đắng.

Còn tôi đúng lúc này lại nhắm thẳng vào lão mà chém ra nhát kiếm thứ năm của Kiếm Cương Hủy Diệt, cũng chính là nhát kiếm mạnh nhất!

Nhát kiếm này vừa xuất ra, Lôi Văn Hóa không nhịn được mà chửi đổng lên: "Sao có thể như thế được, lại tới nữa à?!"

Ông già này trông thì tiên phong đạo cốt, không ngờ cũng có lúc bị ép đến mức hỏng cả hình tượng.

Để lão cảm nhận rõ hơn uy lực của kiếm cương này, có một trải nghiệm thật sâu sắc, lúc nhát kiếm cuối cùng vung ra, tôi còn gia trì thêm cả sức mạnh huyết cương vào đó!

Kiếm ý màu máu chém tới, Lôi Văn Hóa như phát điên. Lão nghiến răng, giải phóng triệt để sức mạnh thần niệm của pháp tướng ra để chống chọi với kiếm ý của tôi!

Cho dù người nhà họ Lôi muốn kéo dài thời gian, thậm chí che giấu hộ Lôi Văn Hóa đi chăng nữa thì giờ đây lôi vân đã thành hình.

Vài kẻ nắm giữ lôi phạt của nhà họ Lôi do chống lại sức mạnh pháp tắc bên trên nên lập tức bị đánh chết mấy người. Cứ thế, bọn họ bắt buộc phải chia một phần nhân lực ra để cai quản lôi kiếp độ kiếp của Lôi Văn Hóa tại đây!

Nhờ vậy mà người nhà họ Lôi vây quanh bên phía Thanh Họa đã ít đi rất nhiều.

Xem ra kế hoạch của tôi diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Trong trận pháp, sư phụ và Tiểu Hắc nhìn tôi mà đờ đẫn.

Thật ra thực lực của Lôi Văn Hóa quả thực rất mạnh, nếu đối đầu trực diện mà lão không cần độ kiếp thì tôi chắc chắn chưa phải là đối thủ của lão. Thậm chí có dùng tới tổ ấn Hỗn Độn cũng chưa chắc đã làm gì được lão. Dẫu sao đối phương cũng có đủ tài nguyên, nhiều pháp bảo, cảnh giới lại sờ sờ ra đó.

Nhưng lão dù sao cũng đang ở thời kỳ độ kiếp. Đánh nhau với cao thủ thời kỳ độ kiếp thì mình nên "chu đáo" một chút, giúp đối phương dẫn thiên kiếp xuống luôn!

"Không hổ là Tiểu Cửu, cách này quả thực rất hay! Cứ như vậy thì cho dù những người khác của nhà họ Lôi có chạy tới, chỉ cần là cao thủ thời kỳ độ kiếp thì cũng không ai dám tùy tiện ra tay cả! Bọn ở cảnh giới Hợp Thể thì chúng ta có thể trực tiếp đối phó. Chỉ là nếu cao thủ cảnh giới Đại Thừa của nhà họ Lôi xuất hiện thì chúng ta mới thực sự gặp rắc rối lớn!" Sư phụ phân tích.

Tiểu Hắc nhìn tôi, tỏ ra sùng bái: "Cửu gia đúng là lợi hại, bản tôn cứ tưởng cậu ấy định liều mạng cơ chứ!"

Lôi Văn Hóa phải đối mặt với thiên kiếp vô cùng hung hãn lại bị kéo đến mức giới hạn cao nhất, bị đánh cho toàn thân cháy đen bong tróc từng mảng.

Vốn dĩ trong kế hoạch của lão là giấu đi một phần sức mạnh bản nguyên, từ đó vượt qua một lôi kiếp ở mức độ an toàn hơn. Bây giờ thì hay rồi, sức mạnh bản nguyên của lão bị phơi bày sạch sành sanh không sót một tẹo nào!

Không biết bên đó bị đánh lôi kiếp bao lâu, mãi đến khi Lôi Văn Hóa ngã gục trong đống đất đen thui cháy khét lẹt thì mọi thứ mới yên tĩnh trở lại.

Lôi Văn Hóa khẽ co giật một cái.

Lão vẫn còn sống, lão đã vượt qua lôi kiếp.

Chỉ cần tịnh dưỡng cho tốt là lão có thể vững vàng bước vào cảnh giới Đại Thừa.

Thế nhưng lúc này, người xuất hiện trước mặt lão lại là tôi.

Tôi nhìn Lôi Văn Hóa, hỏi: "Lôi kiếp này đúng là mạnh, ông bị thương có nặng không?"

Lôi Văn Hóa nghiến răng, lập tức bò từ dưới đất lên: "Ta đã vượt qua lôi kiếp rồi, giờ ta chính là cường giả cảnh giới Đại Thừa! Dương Sơ Cửu, khuyên cậu một câu, mau biến đi cho khuất mắt, bằng không đừng trách bản trưởng lão không khách sáo với cậu!"

Tôi lại mỉm cười: "Ông bị thương nặng quá rồi, hiện tại không cách nào hoàn thành việc hội tụ khí tức để chính thức bước vào cảnh giới Đại Thừa đâu. Đợi ông tịnh dưỡng một thời gian, vết thương hồi phục rồi thì mới chắc chắn bước vào cảnh giới Đại Thừa được."

Lôi Văn Hóa lập tức phủ nhận lời tôi: "Cậu có phải cảnh giới Đại Thừa đâu, làm sao cậu biết được chuyện này?"

Tôi liền nói: "Nếu ông trực tiếp bước vào cảnh giới Đại Thừa rồi thì đã không đuổi tôi đi, mà là trực tiếp ra tay giết tôi luôn rồi! Đuổi tôi đi chứng tỏ ông không giết nổi tôi. Lôi Văn Hóa, ông mạng tuyệt tại đây rồi!"

Tay tôi lăm lăm kiếm Thất Sát, chĩa thẳng mũi kiếm vào giữa lông mày Lôi Văn Hóa!

Lôi Văn Hóa như rơi vào hầm băng, run rẩy nhìn tôi!

"Dương Sơ Cửu, cậu phải suy nghĩ cho kỹ, ta chính là Ngũ trưởng lão của nhà họ Lôi, giết ta..."

Tôi hỏi ngược lại: "Giết ông thì nhà họ Lôi sẽ không tha cho tôi sao? Không giết ông thì nhà họ Lôi cũng chẳng tha cho tôi!"

Vừa dứt lời, huyết quang trên kiếm Thất Sát bùng phát cuồn cuộn, giữa lông mày của Lôi Văn Hóa đã bị tôi xé ra một vết nứt. Lúc này, từ đằng xa có tiếng quát lớn truyền tới:

"Dương Sơ Cửu, mau dừng tay lại!"

Dừng tay?

Sao có thể?

Tôi không do dự, phất tay, một luồng trường khí mạnh mẽ thúc đẩy kiếm Thất Sát, trực tiếp đâm xuyên qua giữa lông mày của Lôi Văn Hóa.